Friday, 24 July 2026

KHI “BỐN BƯỚC CHUYỂN CHIẾN LƯỢC” GẶP CƠN SÓNG THẦN ĐẤU TỐ TRÊN TOÀN QUỐC (Hoàng Trường / Báo Tiếng Dân)

 



Khi “bốn bước chuyển chiến lược” gặp cơn sóng thần đấu tố trên toàn quốc

Hoàng Trường

23/07/2026

https://baotiengdan.com/2026/07/23/khi-bon-buoc-chuyen-chien-luoc-gap-con-song-than-dau-to-tren-toan-quoc/

 

Việt Nam không thể chỉ lựa chọn những thành quả vật chất của văn minh hiện đại nhưng từ chối các điều kiện tinh thần và thể chế đã sản sinh ra những thành quả ấy.

 

Không cần chờ Hội nghị Trung ương 3 khóa XIV kết thúc, chỉ riêng diễn văn khai mạc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm cũng đã cung cấp đủ chất liệu để nhận diện một nghịch lý ngày càng lớn trong đời sống chính trị Việt Nam (1).

 

Một mặt, người đứng đầu Đảng nói đến quản trị hiện đại, kinh tế tri thức, công nghệ, con người, sức chống chịu quốc gia và niềm tin xã hội. Mặt khác, chính xã hội ấy lại đang chìm trong một “cơn sóng thần” đấu tố, nơi những câu hỏi về lịch sử, văn hóa và tư tưởng có thể nhanh chóng bị biến thành hồ sơ chính trị, còn tranh luận học thuật bị đẩy sang địa hạt an ninh.

 

Từ “Chuyện với Thanh” của Nguyễn Thành Nam (2), làn sóng ấy đang lan sang những tranh cãi chung quanh hình tượng “Đức Thánh Trần” (3). Đối tượng thay đổi nhưng phương thức gần như không đổi: Cắt lấy một vài câu chữ, tách chúng khỏi văn cảnh, gán cho tác giả một động cơ chính trị, huy động báo chí và mạng xã hội lên án, rồi buộc các cơ quan, tổ chức và cá nhân liên quan phải tuyên bố phân cách, phủ nhận hoặc tự kiểm điểm.

 

Những “loa phường” ngày trước, nay được số hóa thành hàng nghìn tài khoản mạng xã hội; nhưng âm điệu kết án, tinh thần quy chụp và tâm lý đám đông thì vẫn mang dấu vết của một thời tưởng đã lùi xa.

 

1.- Từ “Chuyện Với Thanh” đến một “cuộc cách mạng văn hóa kỹ thuật số” 

 

Vụ “Chuyện với Thanh” cho thấy mức độ lan rộng đáng báo động của cơ chế ấy. Nguyễn Thành Nam bị khởi tố; những người liên quan đến xuất bản bị xử lý; 23 cơ quan báo chí từng đăng bài về cuốn sách bị xem xét xử phạt, trong đó có một cơ quan bị thu hồi giấy phép. Trường Đại học FPT cũng nhanh chóng ra tuyên bố không liên quan đến quá trình biên soạn, xuất bản và “phản đối quan điểm” của tác giả.

 

Một cuốn sách, dù đúng hay sai đến đâu, đã không còn được đối xử trước hết như một sản phẩm trí tuệ cần được phản biện bằng sử liệu, lý lẽ và trách nhiệm học thuật. Nó trở thành tâm điểm của một chiến dịch chính trị – truyền thông có sức lan tỏa vượt xa bản thân tác phẩm.

 

Điều đáng lo không chỉ là số phận một tác giả. Nguy hiểm hơn là tiền lệ được hình thành: Bất kỳ cách diễn giải nào khác với lịch sử chính thống cũng có thể bị xem là đe dọa chế độ; bất kỳ ai từng giới thiệu, đánh giá hoặc đơn giản là tạo diễn đàn cho tác phẩm ấy cũng có thể bị truy cứu trách nhiệm. Trong bầu không khí đó, sự sợ hãi sẽ đi trước mọi suy nghĩ. Nhà xuất bản không dám xuất bản, báo chí không dám thảo luận, trường đại học không dám bảo vệ quyền tự do nghiên cứu, còn giới trí thức học được cách an toàn nhất là im lặng.

 

Không thể không nhận thấy ở đây bóng dáng của mô thức Cách mạng Văn hóa Trung Quốc trong những năm 1960–1970. Dĩ nhiên, Việt Nam hôm nay chưa phải Trung Quốc dưới thời Mao: Chưa có Hồng vệ binh tràn vào nhà dân, chưa có những cuộc hành hạ công khai hàng loạt hay những “đại hội đấu tố” theo đúng hình thức cũ. Nhưng Cách mạng Văn hóa trước hết không phải là một bộ trang phục lịch sử; nó là một phương thức vận hành quyền lực. Phương thức ấy biến khác biệt tư tưởng thành tội lỗi chính trị, kích hoạt đám đông để trừng phạt cá nhân, đồng nhất lòng trung thành với việc lặp lại tín điều và đặt biểu tượng quyền lực ra ngoài mọi khả năng khảo cứu.

 

Nếu hiểu theo nghĩa đó, điều đang diễn ra tại Việt Nam là một dạng “Cách mạng Văn hóa kỹ thuật số”. Hồng vệ binh không còn đeo băng đỏ mà ẩn sau tài khoản mạng; loa phường không chỉ treo trên cột điện mà nằm trong điện thoại của mỗi người; bản án dư luận được ban hành trước khi tranh luận học thuật kịp bắt đầu. Khi cả xã hội được huy động để săn lùng một câu chữ, một cuốn sách hoặc một cách gọi nhân vật lịch sử, mục tiêu thực sự không còn là bảo vệ sự thật. Đó là việc buộc mọi người phải nhìn quá khứ bằng một đôi mắt duy nhất.

 

 

2.- Việt Nam năm 2026 không phải Trung Quốc năm 1966 

 

Nhưng Việt Nam năm 2026 không phải Trung Quốc năm 1966. Đây là khác biệt mà bất cứ nhà lãnh đạo nào cũng không thể xem nhẹ. Trung Quốc thời Mao là một xã hội tương đối khép kín, người dân ít có khả năng tiếp cận nguồn thông tin bên ngoài, còn nền kinh tế hầu như chưa gắn vào chuỗi giá trị toàn cầu. Việt Nam hiện nay sống bằng xuất khẩu, đầu tư, công nghệ, hợp tác giáo dục, thị trường tài chính và lòng tin của đối tác quốc tế. Mọi biểu hiện đàn áp tư tưởng đều lập tức vượt qua biên giới, trở thành dữ liệu để doanh nghiệp, trường đại học, chính phủ và các tổ chức quốc tế đánh giá mức độ cởi mở và khả năng dự đoán của thể chế.

 

Bởi vậy, “loa phường” và đấu tố thời đại số có thể tạo ra sự im lặng nhất thời, nhưng cái giá dài hạn là sự cạn kiệt lòng tin. Người dân không còn tin rằng pháp luật bảo vệ quyền tranh luận. Trí thức không còn tin rằng thiện chí của họ được tôn trọng. Doanh nghiệp không còn chắc chắn ranh giới giữa hoạt động chuyên môn và rủi ro chính trị nằm ở đâu. Đối tác quốc tế cũng phải tự hỏi liệu một đất nước muốn trở thành trung tâm đổi mới sáng tạo có thực sự dung chứa được những con người độc lập, hay chỉ cần một cơn giận dữ ý thức hệ là mọi cam kết về cởi mở lại bị đảo ngược.

 

Đặt trong bối cảnh ấy, “bốn bước chuyển chiến lược” mà Tô Lâm nêu tại Hội nghị Trung ương 3 càng bộc lộ một khoảng cách lớn giữa ngôn từ và thực tế. Ông yêu cầu nâng cao năng lực lãnh đạo và chất lượng vận hành của bộ máy; quản trị thống nhất không gian phát triển; xác lập mô hình tăng trưởng dựa trên năng suất, tri thức, công nghệ và con người; đồng thời nâng cao sức chống chịu, khả năng thích ứng và bảo vệ đất nước. Đó đều là những mục tiêu hợp lý. Nhưng không một mục tiêu nào có thể đạt được trong một xã hội bị quản trị bằng sự sợ hãi.

 

HÌNH :

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/07/1-68-323x420.jpg

Ảnh minh họa. Nguồn: Tuổi Trẻ/ TTXVN

 

Kinh tế tri thức không sinh ra từ sự phục tùng. Công nghệ không thể phát triển bền vững nếu con người chỉ được khuyến khích tìm ra câu trả lời mà cấp trên muốn nghe. Năng suất không chỉ là số giờ lao động hay lượng máy móc được đầu tư; nó còn là khả năng phản biện, thử nghiệm và sửa sai. Còn sức chống chịu quốc gia không thể được xây dựng bằng cách loại bỏ mọi tiếng nói khác biệt, bởi một hệ thống không nhận được thông tin trái chiều sẽ ngày càng mất khả năng nhận diện sai lầm của chính mình.

 

Đáng chú ý hơn, Tô Lâm đòi hỏi các Ủy viên Trung ương phải “rõ chính kiến, rõ lập luận, rõ kiến nghị, rõ phương án lựa chọn”. Nhưng vì sao quyền nói rõ chính kiến ấy chỉ được dành cho những người ngồi trong hội trường Trung ương? Một xã hội 100 triệu dân, với hàng triệu trí thức, doanh nhân, nhà giáo, nhà khoa học và người Việt ở nước ngoài, cũng cần được quyền trình bày chính kiến, lập luận và phương án lựa chọn của mình. Nếu trong nội bộ Đảng, tranh luận được coi là điều kiện để hoàn thiện quyết sách, thì ngoài xã hội, tranh luận càng càng phải được xem là nguồn lực giúp quốc gia tránh sai lầm.

 

Chính Tô Lâm còn yêu cầu mọi lựa chọn phải đặt lợi ích quốc gia – dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của nhân dân lên trên hết; đồng thời nhấn mạnh nhiệm vụ củng cố niềm tin xã hội. Nhưng niềm tin không thể được tạo ra bằng chỉ thị, càng không thể được xây dựng bằng trừng phạt. Niềm tin chỉ xuất hiện khi người dân thấy quyền lực hành xử nhất quán, luật pháp có thể dự đoán và các quyền hợp pháp của họ không bị thu hẹp tùy theo những biến động chính trị. Một nhà nước vừa kêu gọi trí thức cống hiến vừa khiến họ sợ hãi khi viết sách thì đang tự phá hủy chính nguồn lực mà mình muốn huy động.

 

3.- Không thể hội nhập với thế giới bằng một xã hội khép kín

 

Nghịch lý này càng rõ khi đối chiếu với những thông điệp mà Tô Lâm từng phát ra trong các cuộc tiếp xúc quốc tế. Trên đất Mỹ, ông đã nói đến yêu cầu phát triển không thể tách rời dòng chảy chung của nhân loại. Gần đây, ông còn tập tễnh bước đến khái niệm “giáo dục khai phóng”, nhấn mạnh việc khơi dậy năng lực con người thay vì áp đặt và nhồi sọ. Dù cách diễn đạt còn dè dặt, đó vẫn là dấu hiệu cho thấy người đứng đầu hiểu rằng Việt Nam không thể bước vào kỷ nguyên tri thức bằng một nền giáo dục chỉ đào tạo sự vâng lời.

 

Nhưng những mầm mống khai mở ấy dường như luôn gặp phải một bức tường vô hình. Một số nội dung được nói với thế giới bên ngoài lại mờ đi hoặc biến mất khi truyền thông chính thống trong nước đăng tải. “Giáo dục khai phóng” được nhắc đến rồi nhanh chóng bị đặt dưới sự cảnh giác, một phần vì khái niệm liberal education từng gắn với truyền thống giáo dục miền Nam trước năm 1975. Một tư tưởng đáng ra phải được đánh giá bằng giá trị hiện tại lại bị xét hỏi về “lý lịch” lịch sử. Bóng ma ý thức hệ tiếp tục ngăn đất nước tiếp nhận ngay cả những điều mà chính giới lãnh đạo biết là cần thiết.

 

Không có quốc gia nào ngày nay có thể phát triển tách rời dòng chảy của nhân loại. Dòng chảy ấy không chỉ gồm vốn, thị trường, kỹ thuật hay dây chuyền sản xuất. Nó còn bao gồm tự do học thuật, quyền đặt câu hỏi, sự độc lập tương đối của đại học, tính chuyên nghiệp của báo chí, pháp quyền và khả năng tồn tại của xã hội dân sự. Việt Nam không thể chỉ lựa chọn những thành quả vật chất của văn minh hiện đại nhưng từ chối các điều kiện tinh thần và thể chế đã sản sinh ra những thành quả ấy.

 

Mong muốn có một chuyến thăm cấp nhà nước tới Washington không có gì sai. Mở rộng quan hệ với Hoa Kỳ và phương Tây cũng phù hợp với lợi ích chiến lược của Việt Nam. Nhưng quan hệ đối tác thế kỷ XXI không chỉ được xây dựng bằng nghi lễ ngoại giao hay những hợp đồng nhiều tỷ đôla. Một Việt Nam có sức hấp dẫn phải là Việt Nam mà đối tác có thể tin cậy, người dân có thể thở, trí thức có thể nói và doanh nghiệp không phải dò tìm giới hạn chính trị sau mỗi quyết định chuyên môn.

 

 

4.- “Nói một đằng, làm một nẻo” – Căn bệnh của hệ thống

 

Tô Lâm kết thúc diễn văn bằng yêu cầu khắc phục tình trạng “chủ trương đúng nhưng thể chế hóa chậm, tổ chức thực hiện không nghiêm”. Có lẽ ông cần bổ sung một căn bệnh còn nghiêm trọng hơn: Chủ trương nói theo hướng khai mở, nhưng quyền lực lại vận hành theo quán tính khép kín. Khi ấy, vấn đề không còn là khoảng cách giữa nghị quyết và thực thi, mà là xung đột ngay trong chính hệ thống: Một bên muốn phát triển bằng tri thức và hội nhập; bên kia tiếp tục bảo vệ quyền lực bằng kiểm soát và sợ hãi.

 

Đất nước và dân tộc Việt Nam còn phải trầm luân đến bao giờ trong nghịch lý ấy?

 

Bao giờ người đứng đầu mới nhận ra rằng không thể vừa mời gọi thế giới đến hợp tác, vừa bóp nghẹt không gian tinh thần ở trong nước; không thể vừa nói về khai phóng, vừa để xã hội ngập trong đấu tố; không thể vừa kêu gọi củng cố niềm tin, vừa khiến người dân chứng kiến cảnh quyền lực nói một đằng, làm một nẻo?

 

Bốn bước chuyển chiến lược rồi sẽ chỉ còn là bốn công thức diễn văn, nếu không có bước chuyển quan trọng nhất: Từ cai trị bằng nỗi sợ sang kiến tạo bằng tự do, pháp quyền và lòng tin.

__________

Tham khảo:

(1) https://dangcongsan.vn/xay-dung-dang/toan-van-phat-bieu-khai-mac-cua-dong-chi-tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-to-lam-tai-hoi-nghi-trung-uong-3-khoa-xiv.html

(2) https://baotiengdan.com/2026/07/11/xa-hoi-se-tu-te-kieu-gi-khi-hoan-luu-nhung-cuoc-dau-to-tro-lai/

(3) https://baotiengdan.com/2026/07/20/phan-trung-can-lai-khoe-dot/

 

 




CÔNG LAO CỦA VUA BẢO ĐẠI và HOÀNG HẬU NAM PHƯƠNG (Trương Nhân Tuấn / Báo Tiếng Dân)

 



Công lao của vua Bảo Đại và Hoàng hậu Nam Phương

Trương Nhân Tuấn

23/07/2026

https://baotiengdan.com/2026/07/23/cong-lao-cua-vua-bao-dai-va-hoang-hau-nam-phuong/

 

Khi nói về “công lao” của một vị vua, chúa ngày xưa hay một nhân vật chính trị thời nay, người ta thường đánh giá theo tiêu chuẩn: Vị vua, tổng thống, chủ tịch, hoàng hậu hay công chúa ấy đã làm được điều gì có ích cho đất nước và dân tộc?

 

Lịch sử Việt Nam từ trước đến nay phần lớn được viết trên nền tảng ấy. Theo đó, công lao lớn nhứt của một người thường được xem là bảo vệ biên cương lãnh thổ, hoặc mở rộng bờ cõi của quốc gia. Sau đó mới đến công lao của các vị võ tướng, những người có công chống giặc ngoại xâm.

 

Tiếp theo là các bậc văn nhân, những người đóng góp cho kho tàng văn hóa dân tộc. Những vị quan trung liệt, thà chết chứ không đầu hàng giặc, cũng được sử sách ghi danh. Trong khi đó, những vị quan thương dân, hết lòng bảo vệ dân chúng lại ít khi được sử sách nhắc đến. Nếu họ còn được hậu thế nhớ tên thì phần nhiều là nhờ lòng biết ơn của nhân dân, được dân lập đền miếu để thờ phụng. Sau cùng mới nói đến tài năng “kinh bang tế thế”.

 

Tình hình là vụ “đấu tố” vua Bảo Đại nay đã “vượt biên giới mạng” và đã lên báo lớn “trang nhứt cột một”.

 

Cá nhân tôi đã nhiều lần viết bài phê phán di sản chính trị của Bảo Đại. Tôi cũng từng viết về những đóng góp của ông đối với đất nước Việt Nam. Đặc biệt, tôi cho rằng Bảo Đại có công rất lớn đối với Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam. Theo quan điểm của tôi, nếu Bảo Đại có ý chí chính trị như Quốc vương Sihanouk của Campuchia thì không bao giờ ông Hồ “cướp” được chánh quyền thành công và sẽ không bao giờ có ngày “Độc lập 2-9-1945”.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/07/1-69.jpg

Vua Bảo Đại và Hoàng hậu Nam Phương. Ảnh chụp màn hình từ Mạnh Hải Flickr

 

Trong bài viết này, tôi muốn đề cập thêm vai trò của Bảo Đại đối với vấn đề lãnh thổ. Theo tôi, công lao lớn nhứt của ông là góp phần đưa Nam Kỳ trở lại lãnh thổ Việt Nam sau khi vùng đất này đã bị nhượng cho Pháp theo Hòa ước Nhâm Tuất năm 1862 và sau đó địa vị thuộc địa tiếp tục được củng cố trong Hiệp ước [Patenôtre] năm 1884. Công lao khác của Bảo Đại là việc sáp nhập Hoàng triều cương thổ vào lãnh thổ Quốc gia Việt Nam.

 

Công cuộc vận động đưa Nam Kỳ trở lại Việt Nam kéo dài từ năm 1945 đến năm 1949. Nam Kỳ (Cochinchine) là thuộc địa của Pháp sau Hòa ước Nhâm Tuất (1862) và Giáp Thân (1884). Trong khi Bắc Kỳ và Trung Kỳ là các xứ bảo hộ, Nam Kỳ chịu chế độ thuộc địa trực tiếp. Vì vậy, việc thống nhứt Nam Kỳ với phần còn lại của Việt Nam là một bài toán ngoại giao vô cùng gian nan. (Gian nan kiểu Đức phải bó tay nhượng vĩnh viễn cho Pháp vùng Alsace-Lorraine).

 

Sau cuộc đảo chính Pháp của Nhật ngày 9-3-1945, Bảo Đại ban hành Tuyên ngôn Độc lập ngày 11-3-1945, tuyên bố hủy bỏ các hiệp ước bảo hộ với Pháp. Sau đó, ông bổ nhiệm Chính phủ Trần Trọng Kim và liên tục yêu cầu phía Nhật trao trả Nam Kỳ cùng ba thành phố Hà Nội, Hải Phòng và Đà Nẵng vốn nằm dưới chế độ nhượng địa của Pháp.

 

Đến ngày 14-8-1945, chỉ một ngày trước khi Nhật Bản tuyên bố đầu hàng Đồng minh, Nhật đồng ý trao trả Nam Kỳ cho Chính phủ Đế quốc Việt Nam. Khâm sai Nam Bộ Nguyễn Văn Xuân được cử vào Sài Gòn để tiếp nhận việc chuyển giao. Về mặt danh nghĩa, đây là lần đầu tiên sau hơn 80 năm, Nam Kỳ được đặt trở lại dưới chính quyền Việt Nam.

 

Một đóng góp khác của Bảo Đại đối với Hồ Chí Minh là việc ông thoái vị ngày 30-8-1945, trao ấn kiếm cho Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và chấp nhận trở thành “một công dân của một nước độc lập”. Tuy nhiên, tình hình nhanh chóng thay đổi khi quân Đồng minh giải giáp quân Nhật và Pháp từng bước quay trở lại Đông Dương.

 

Để xây dựng một chính quyền có tính chính danh đối trọng với Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Pháp ký Thỏa ước Hạ Long năm 1948 và mời Bảo Đại đứng đầu Quốc gia Việt Nam với cương vị Quốc trưởng. Trong vai trò này, Bảo Đại kiên trì yêu cầu Pháp công nhận nền độc lập của Việt Nam và trao trả Nam Kỳ.

 

Ngày 8-3-1949, Hiệp định Élysée được ký kết. Tiếp đó, Quốc hội Pháp thông qua đạo luật chấm dứt quy chế thuộc địa của Nam Kỳ, tạo cơ sở pháp lý để sáp nhập vùng đất này vào Quốc gia Việt Nam.

 

Ngày 4-6-1949, Pháp chính thức chuyển giao Nam Kỳ cho Quốc gia Việt Nam. Đây là một bước ngoặt quan trọng trong quá trình hình thành một quốc gia Việt Nam thống nhất về mặt pháp lý dưới chính thể Quốc gia Việt Nam.

 

Năm 1951, Thủ tướng Trần Văn Hữu đại diện Quốc gia Việt Nam tham dự Hội nghị Hòa bình San Francisco với tư cách một quốc gia tham chiến chống Nhật. Tại hội nghị, ông tuyên bố chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tuyên bố này không gặp sự phản đối trực tiếp nào từ các đoàn đại biểu tham dự hội nghị.

 

Tóm lại, trong bối cảnh quốc tế vô cùng phức tạp sau Thế chiến II, việc vận động để chấm dứt quy chế thuộc địa của Nam Kỳ và thống nhất lãnh thổ Việt Nam là một tiến trình ngoại giao đầy khó khăn. Theo quan điểm của tôi, đây là một trong những đóng góp quan trọng của Bảo Đại. Nếu không có tiến trình ấy, Nam Kỳ hoàn toàn có thể tiếp tục tồn tại như một thuộc địa của Pháp hoặc phát triển thành một thực thể chính trị riêng biệt dưới ảnh hưởng của Pháp.

 

(Xem tiếp bài sau về đất Hoàng triều Cương thổ và công lao của hoàng hậu Nam phương)

_______

Ghi chú: Bài viết trên đã được BTV Tiếng Dân kiểm chứng (fact check) một số chi tiết và biên tập lại cho rõ nghĩa hơn. 

 





CÔNG LAO CỦA BẢO ĐẠI TRONG VIỆC SÁP NHẬP HOÀNG TRIỀU CƯƠNG THỔ VÀO LÃNH THỔ VIỆT NAM (Trương Nhân Tuấn / Báo Tiếng Dân)

 

 



Công lao của Bảo Đại trong việc sáp nhập Hoàng triều Cương thổ vào lãnh thổ Việt Nam

Trương Nhân Tuấn

23-7-2026

https://baotiengdan.com/2026/07/23/cong-lao-cua-bao-dai-trong-viec-sap-nhap-hoang-trieu-cuong-tho-vao-lanh-tho-viet-nam/

 

Hoàng triều cương thổ là tên gọi chung cho một vùng đất gồm các tỉnh Kon tum, Pleiku, Darlac (Ban mê thuột), Langbiang (Lâm viên, nay là Đà lạt) và Đồng nai thượng (Province du Haut Donnai, tức là tỉnh Di Linh-Djiring nay là Lâm đồng) thuộc Cao nguyên Trung phần của Việt nam.

 

Khá tương đồng quy chế pháp lý với vùng đất gọi là Khmer Krom ở miền Nam, thời Pháp thuộc vùng đất rộng lớn này hầu như vắng bóng người Kinh. Pháp sáp nhập vùng Khmer Krom vào Việt Nam theo thủ tục (tập quán quốc tế) gọi là “uti possidetis”. Nhưng lịch sử chủ quyền của Việt Nam tại vùng cao nguyên trung phần thì gay go hơn. Quan điểm của Pháp, Tây Nguyên là vùng đất “vô chủ” – terra nullius. (TD: Tuy nhiên, đây không phải là lập trường pháp lý chính thức được tuyên bố một cách nhất quán).

 

Người Pháp xây dựng quan hệ trực tiếp với nhiều cộng đồng dân tộc thiểu số thông qua các hiệp ước hoặc thỏa thuận với các tù trưởng, từng bước tách Tây Nguyên khỏi sự quản lý của triều đình Huế. Nếu không có những cuộc thương lượng kéo dài của Quốc trưởng Bảo Đại trong giai đoạn 1948–1949, khả năng vùng đất này được đặt dưới một quy chế tự trị lâu dài là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

 

Theo các bộ chính sử của triều Nguyễn, đặc biệt là Đại Nam Thực Lục, Đại Nam Nhất Thống Chí và Khâm định Đại Nam Hội điển Sự lệ, các vua Nguyễn, nhất là Minh Mạng và Thiệu Trị, đã xác lập chủ quyền đối với vùng Thượng thông qua việc thiết lập các đơn vị hành chính, quân sự và hệ thống quản lý địa phương.

 

Đại Nam Thực Lục (kỷ Minh Mạng và Thiệu Trị) ghi chép việc triều đình lập các đồn, cơ, bảo, ải để kiểm soát vùng ranh giới giữa người Kinh và các cộng đồng miền núi; đồng thời áp dụng chế độ lưu quan, phong chức cho các tù trưởng địa phương với các danh hiệu như thổ ty, thổ mục… Sử sách sử dụng các tên gọi như “Mạn Lợ”, “Mạn Thượng” hay “Sơn Man” để chỉ các cộng đồng dân tộc thiểu số ở miền Trung và Tây Nguyên.

 

Đại Nam Nhất Thống Chí mô tả địa lý, ranh giới và các tuyến giao thương giữa vùng đồng bằng với cao nguyên phụ cận các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa và Bình Thuận. Triều Nguyễn cũng tổ chức các đạo, đồn và tuyến phòng thủ để vừa duy trì an ninh, vừa quản lý hoạt động trao đổi hàng hóa như trầm hương, ngà voi, sừng tê giác…

 

Khâm định Đại Nam Hội điển Sự lệ ghi lại khá chi tiết các quy định về tổ chức hành chính, thuế khóa và chính sách đối với các cộng đồng miền núi, trong đó có việc phong chức cho các thủ lĩnh người Thượng nhằm duy trì quan hệ thần phục với triều đình.

 

Theo quan niệm chính trị truyền thống ở Đông Á, những vùng đất này được xem là lãnh thổ phiên thuộc hoặc thuộc phạm vi chủ quyền của triều Nguyễn.

 

Tuy nhiên, khi người Pháp đặt chân đến Đông Dương cuối thế kỷ XIX, họ mang theo quan niệm pháp lý phương Tây về chủ quyền quốc gia. Theo cách nhìn này, một quốc gia phải chứng minh được bộ máy hành chính trực tiếp, hệ thống thu thuế, lực lượng quân sự và sự quản trị thường xuyên đối với lãnh thổ. Quan hệ triều cống và phong tước giữa triều Nguyễn với các tù trưởng miền núi bị nhiều quan chức Pháp đánh giá là chưa đủ để chứng minh chủ quyền theo tiêu chuẩn pháp lý châu Âu lúc bấy giờ.

 

Trên cơ sở đó, người Pháp tiến hành nhiều cuộc khảo sát, thám hiểm và lập bản đồ Tây Nguyên. Các nhà thám hiểm như Henri Maître và Auguste Pavie đóng vai trò quan trọng trong quá trình này. Đồng thời, chính quyền thực dân thiết lập quan hệ trực tiếp với nhiều cộng đồng dân tộc thiểu số nhằm đưa khu vực này vào hệ thống cai trị của Pháp.

 

Từ cuối thế kỷ XIX đến đầu thế kỷ XX, Pháp từng bước tách người Thượng khỏi ảnh hưởng của người Kinh. Năm 1899, đại lý Kon Tum được thành lập. Sau đó, Tây Nguyên ngày càng nằm dưới quyền quản lý trực tiếp của Toàn quyền Đông Dương.

 

Năm 1946, Pháp thành lập Lãnh thổ tự trị của các sắc dân Thượng miền Nam Đông Dương (Territoire Autonome des Populations Montagnardes du Sud de l’Indochine – PMSI), đặt thủ phủ tại Đà Lạt. Mục tiêu là quản lý trực tiếp vùng Tây Nguyên, hạn chế ảnh hưởng của chính quyền Việt Nam.

 

Đến năm 1948, Pháp vận động Bảo Đại trở lại chính trường với cương vị Quốc trưởng Quốc gia Việt Nam.

 

Một trong những yêu cầu quan trọng của Bảo Đại trong quá trình đàm phán là Pháp phải thống nhất lãnh thổ Quốc gia Việt Nam, bao gồm cả Nam Kỳ và vùng cao nguyên Trung phần.

 

Hiệp định Élysée ngày 8/3/1949 giữa Bảo Đại và Tổng thống Pháp Vincent Auriol mở đường cho việc chuyển giao thêm nhiều quyền hạn cho Quốc gia Việt Nam, trong đó có việc đưa vùng Tây Nguyên vào phạm vi Quốc gia Việt Nam, dù vẫn dành cho khu vực này một quy chế đặc biệt. (TD: Cần lưu ý rằng, Hiệp định Élysée không ghi rõ việc “trả Tây Nguyên” theo cách tác giả diễn đạt trong bài mà đây là kết quả của cả một quá trình chuyển giao quyền lực diễn ra sau hiệp định).

 

Ngày 15/4/1950, Bảo Đại ban hành Dụ số 6-QT/TG, chính thức thành lập Hoàng triều Cương thổ, gồm năm tỉnh Tây Nguyên, với Đà Lạt là trung tâm hành chính.

Đặc điểm đáng chú ý là Hoàng triều Cương thổ được đặt dưới quyền quản lý trực tiếp của Quốc trưởng, chứ không thuộc chính quyền trung ương như các địa phương khác. Sau đó, một số khu vực dân tộc thiểu số ở miền Bắc cũng được áp dụng quy chế tương tự (nhưng không chính thức mang tên “Hoàng triều Cương thổ Bắc” như tác giả nêu trong bài. Đây là cách gọi xuất hiện trong một số tài liệu nghiên cứu sau này, chứ không phải tên gọi hành chính phổ biến: TD).

 

Ngày 11/3/1951, Bảo Đại ban hành Dụ số 8-QT/TG, quy định quy chế tổ chức và quản lý Hoàng triều Cương thổ nhằm vừa duy trì chủ quyền của Quốc gia Việt Nam, vừa bảo đảm quyền lợi và bản sắc của các cộng đồng dân tộc thiểu số.

 

Quy chế này tồn tại đến sau cuộc trưng cầu dân ý năm 1955, khi Ngô Đình Diệm phế truất Bảo Đại và thành lập nền Đệ Nhất Cộng hòa. Cuối năm 1955, chính quyền Ngô Đình Diệm từng bước bãi bỏ quy chế Hoàng triều Cương thổ và sáp nhập hoàn toàn năm tỉnh Tây Nguyên vào hệ thống hành chính thống nhất của Việt Nam Cộng hòa.

 

Có thể nói, một trong những đóng góp đáng chú ý của Bảo Đại là đưa Tây Nguyên trở lại trong khuôn khổ Quốc gia Việt Nam thông qua con đường đàm phán với Pháp, đồng thời ngăn khả năng khu vực này tiếp tục tồn tại như một lãnh thổ tự trị do Pháp kiểm soát trực tiếp. Đây là một dấu mốc quan trọng trong tiến trình thống nhất về mặt hành chính và pháp lý của lãnh thổ Quốc gia Việt Nam.

 

Tóm lại, công lao của Bảo Đại là ngăn chặn được âm mưu của Pháp thành lập một lãnh thổ tự trị ở vùng cao nguyên Trung phần. Quan điểm chiến lược của Pháp “ai kiểm soát cao nguyên Trung phần thì kiểm soát được toàn cõi Đông Dương” đã thất bại. Chớ nếu không thì lãnh thổ Việt Nam đã không rộng lớn như vậy và cả khu vực Đông Dương đã không “ổn định” như đã thấy hiện nay đâu.

________

Ghi chú: Bài viết trên đã được BTV Tiếng Dân kiểm chứng (fact check) một số chi tiết và biên tập lại cho rõ nghĩa hơn. Tuy nhiên, có lẽ do nhiều yếu tố xảy ra cùng lúc như: Chính sách của Pháp sau Thế Chiến Thứ Hai, quá trình đàm phán của vua Bảo Đại, sự phát triển của Quốc gia Việt Nam và bối cảnh Chiến tranh Đông Dương. Có thể nói, vua Bảo Đại đóng vai trò quan trọng trong tiến trình đưa Hoàng triều Cương thổ vào hệ thống lãnh thổ của Quốc gia Việt Nam, thay vì xem đây là thành quả của riêng cá nhân ông.






 


Monday, 20 July 2026

THẮNG ARGENTINA 1-0, TÂY BAN NHA LẦN THỨ HAI VÔ ĐỊCH WORLD CUP (Người Việt Online)

 



Thắng Argentina 1-0, Tây Ban Nha lần thứ hai vô địch World Cup

Người Việt

July 19, 2026 : 4:02 PM

 https://www.nguoi-viet.com/the-thao/thang-argentina-1-0-tay-ban-nha-vo-dich-the-gioi/

.

EAST RUTHERFORD, New Jersey (NV) – 16 năm trước, Tây Ban Nha lần đầu lên ngôi vô địch thế giới bằng bàn thắng duy nhất của Andres Iniesta vào lưới Hòa Lan ở hiệp phụ thứ hai thì tại World Cup 2026, bàn thắng quý hơn vàng của Ferran Torres vào lưới Argentina đã đưa Tây Ban Nha lần thứ nhì vô địch thế giới theo đúng kịch bản mà lớp đàn anh mình thực hiện.

 

Nếu bốn năm trước tại Qatar, Argentina đã mở đầu trận chung kết bằng hai bàn thắng vào lưới đối thủ ngay trong hiệp một thì cả trận chung kết 2026 suốt 90 phút hai hiệp chính, Argentina không có lấy nổi một cú sút về phía cầu môn Tây Ban Nha. Phải đến khi nhận bàn thua ở phút 106 và vùng lên thì Argentina mới có cú sút đầu tiên.

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/07/TayBanNha-1920x1280.jpg

 Đội tuyển Tây Ban Nha nâng cao cúp vàng vô địch World Cup 2026. (Hình: David Ramos/Getty Images)

 

Vô hiệu hóa Messi như thế nào là câu hỏi được đặt ra rất nhiều cho Tây Ban Nha trước trận chung kết. Và đúng như huấn luyện viên Luis de la Fuente lên tiếng là không thể kèm Messi nên cách tốt nhất là đừng để đội hình và lối chơi của mình bị phá vỡ bởi Messi qua việc thực hiện đúng ý đồ theo cách chơi luân chuyển trái bóng mà Tây Ban Nha thành công từ đầu giải đến giờ.

 

Suốt 45 phút hiệp một, Argentina gần như chỉ phòng ngự, thỉnh thoảng là những pha bóng dài phản công nhưng thủ môn Simon và hàng phòng ngự Tây Ban Nha đã không khó hóa giải.

 

Ngược lại thì những Yamal, Oyarzabal, Cucurella tiếp cận cầu môn Argentina nhưng những cú sút không đủ lực hoặc bị hàng thủ dày đặc Argentina đánh bật ra.

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/07/Nguoi-Hung-Tran-Dau-Ferran-Torres-1920x1249.jpg

Ferran Torres (số 7), người hùng của trận đấu, ăn mừng sau khi ghi bàn thắng duy nhất cho Tây Ban Nha, hạ gục Argentina, lên ngôi vô địch thế giới lần thứ hai. (Hình: David Ramos/Getty Images)

 

Chút lo lắng cho đương kim vô địch khi trung vệ giữ vai trò trụ cột trong hàng phòng ngự Lisandro Martinez không thể thi đấu tiếp tục từ phút 44 do chấn thương. Thay đổi bắt buộc của huấn luyện viên Lionel Scaloni đưa lão tướng 38 tuổi Otamendi vào thay chỉ là biện pháp chữa cháy.

 

Hiệp hai vẫn là sức ép ngày càng gia tăng của Tây Ban Nha về phía cầu môn Argentina. Olmo buộc thủ môn Martinez giật mình cản phá cú sút xa chịu phạt góc. Ferran Torres đánh đầu cận thành từ đường chuyền của Yamal nhưng vào tầm đón thủ môn Argentina.

 

Khung thành luôn bị đe dọa nhưng Argentina lại mất thêm trung vệ thứ hai là Romero chấn thương rời sân ở phút 70.

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/07/TT-chung-ket-world-2-1920x1280.jpg

Ferran Torres (7) tung cú sút ghi bàn duy nhất đưa Tây Ban Nha lên ngôi vô địch World Cup 2026 sau 120 phút dồn ép và thi đấu trên chân trước Messi và các cầu thủ Argentina. (Hình: Jewel Samad / AFP via Getty Images)

 

Mất cặp trung vệ trụ cột và mới phút thứ 70 nhưng Argentina đã thay đủ năm cầu thủ nhưng vẩn chưa có cú sút cầu môn nào. Ngược lại thì Tây Ban Nha làm được tất cả trừ bàn thắng.

 

Đến phút 75, huấn luyện viên Luis de la Fuente tung cùng lúc “siêu dự bị” Merino và cơn lốc trái Williams vào với mong muốn giải quyết trận đấu ngay trong 90 phút.

 

Mất cặp trung vệ trụ cột và mới phút thứ 70 nhưng Argentina đã thay đủ năm cầu thủ nhưng vẩn chưa có cú sút cầu môn nào. Ngược lại thì Tây Ban Nha làm được tất cả trừ bàn thắng.

 

Đến phút 75, huấn luyện viên Luis de la Fuente tung cùng lúc “siêu dự bị” Merino và cơn lốc trái Williams vào với mong muốn giải quyết trận đấu ngay trong 90 phút.

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/07/TT-chung-ket-world-1-1-1920x1265.jpg

Lionel Messi (10) hiếm hoi có pha đi bóng như thế. (Hình: Florencia Tan Jun/Getty Images)

 

Liên tiếp hai phút 76, 77, thủ môn Martinez cứu thua từ hai cú sút xa của Rodri và Cubarsi. Tây Ban Nha chơi bóng nửa sân dồn ép nhưng hàng phòng ngự Argentina dù chắp vá nhưng vẫn chống trả kiên cường.

 

Argentina đã khó còn khó hơn khi phút 90+3 Fernandez nhận thẻ vàng thứ hai rời sân do lỗi vào bóng ác ý với Cubarsi.

 

Đương kim vô địch chỉ thoát thua trong hai hiệp chính nhờ thủ môn Martinez bay người cứu thua từ cú đá phạt hiểm hóc của của Yamal ở phút 90+8.

 

Hai đội bước vào hiệp phụ với lợi thế 11 đánh 10 thuộc về Tây Ban Nha.

 

Huấn luyện viên Luis de la Fuente sử dụng hết quyền thay người để đưa những cầu thủ tấn công vào với hy vọng sẽ tìm được bàn thắng. Kiên trì tấn công và tấn công, cuối cùng thì nỗ lực của Tây Ban Nha đã được đền bù. Phút 106 từ đường chuyền sâu xuống biên trái, William đè hậu vệ Molina của Argentina đánh đầu ngược lên cho Ferran Torres trên đà băng xuống tung cú sút căng hạ gục thủ môn Martinez ghi bàn duy nhất của trận đấu.

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/07/Yamal-1920x1280.jpg

Lamine Yamal (số 19) của Tây Ban Nha và Alexis Mac Allister (số 20) của Argentina. (Hình: Odd ANDERSEN / AFP via Getty Images)

 

16 năm trước cũng ở hiệp phụ thứ hai Andres Iniesta ghi bàn duy nhất vào lưới Hòa Lan đưa Tây Ban Nha đoạt cúp vô địch lần đầu tiên thì chung kết World Cup 2026, bàn thắng quý hơn vàng của Ferran Torres đã đưa Tây Ban Nha lẩn thứ nhì vô địch thế giới.

 

Một chức vô địch xứng đáng dành cho đội bóng chơi hay hơn và đẹp hơn. (Phú Trường) [kn]

 

 ------------------------

LIÊN QUAN

.

Điệu Tango cuối cùng của Lionel Messi

.

Tây Ban Nha có 7 điềm báo vô địch, Argentina tin vào vận may từ màu áo truyền thống

.

Chung kết World Cup 2026 đi vào kỷ lục với ‘trận cầu tỷ đô’ đắt giá nhất lịch sử

.

Huấn luyện viên đội Tây Ban Nha xác định không thể ‘khóa’ Messi theo cách thông thường

.

Anh vượt qua Pháp giành huy chương đồng trong ‘cơn mưa gôn’ 10 bàn thắng

.

Lần đầu tiên trong lịch sử những nhà vô địch sẽ được trao thêm ‘Championship Rings’

 

 

 


TÂY-BAN-NHA THẮNG ARGENTINA 1-0, ĐOẠT GIẢI VÔ ĐỊCH WORLD CUP 2026 (Hai Phan / Facebook)

 



Tây Ban Nha thắng Argentina 1-0, đoạt giải vô địch World Cup 2026

Hai Phan

19/07/2026  19:39  

https://www.facebook.com/hai.phan.3572/posts/pfbid02kZ4yrpdQG6iy7yBcZfXpPjbLbu79pn4g3FB8ekVHe5WQVxuaSxPT7vkkeogkgtzgl

 

- Tây Ban Nha thắng Argentina 1-0, đoạt giải vô địch World Cup 2026

- Trao giải trực tiếp từ TT Trump, đứng kế bên Tổng Thống Mexico, Thủ Tướng Canada

- Lần đầu ca nhạc, múa tưng bừng trong màn giải trí giữa hiệp kiểu Giải vô địch banh cà na

.

Đội tuyển Tây Ban Nha đã thắng giải vô địch FIFA World Cup 2026, truất ngôi đội tuyển đương kim vô địch Argentina bằng chiến thắng sít sao 1-0 tại New Jersey. Đây là danh hiệu thứ hai của Tây Ban Nha sau chức vô địch tại Nam Phi năm 2010. Bàn thắng duy nhất của trận đấu được ghi bởi Ferran Torres trong hiệp phụ thứ hai.

 

"La Roja" (biệt danh của đội tuyển Tây Ban Nha) đã có màn trình diễn tuyệt đẹp hơn và giành chiến thắng xứng đáng nhờ lối chơi chủ động và giàu sức tấn công. Tuy nhiên, phải đến nỗ lực dứt điểm lần thứ 20, cầu thủ Torres mới xuyên thủng được hàng phòng ngự của Argentina.

 

Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã trao chiếc cúp vô địch cho đội thắng cuộc.

 

Cầu thủ Ferran Torres không có tên trong đội hình xuất phát của trận chung kết World Cup, nhưng chính anh là người định đoạt kết cục trận đấu. Theo tờ Washington Post, tiền đạo 26 tuổi này vào sân từ ghế dự bị và tung cú sút quyết định ghi bàn ở phút 106, giúp Tây Ban Nha đánh bại Argentina 1-0 trong hiệp phụ và mang về chức vô địch World Cup đầu tiên cho đất nước kể từ năm 2010.

 

Tây Ban Nha hoàn toàn áp đảo về tỷ lệ kiểm soát bóng và số lần dứt điểm, nhưng Lionel Messi cùng tuyển Argentina đã kiên cường chống đỡ để đưa trận đấu vào hiệp phụ, theo tin từ AP. Trong khi đứng dàn hàng ngang trao giải, Tổng Thống Trump đứng kế bên Chủ tịch FIFA Gianni Infantino, Tổng Thống Claudia Sheinbaum (của Mexico), Thủ Tướng Mark Carney (của Canada) và các quan chức khác.

 

Chiến thắng chung kết này đã khép lại một giải đấu quy mô lớn được tổ chức tại ba quốc gia Mỹ-Mexico-Canada, thu hút lượng khán giả kỷ lục lên tới 6,7 triệu người, đồng thời chấm dứt hy vọng giành hai chức vô địch liên tiếp của cầu thủ Messi của Argentina. Trên truyền hình, trong lễ trao giải, người ta nhìn thấy nước mắt chảy trên khuôn mặt Messi, người cầu thủ thiên tài của Argentina, nhưng lần này không giữ nổi chức vô địch cho Argentina.

 

Argentina – đội nỗ lực trở thành nhà vô địch bảo vệ thành công ngôi vương đầu tiên kể từ Brazil năm 1962 – hầu như không gây được sóng gió lên khung thành Tây Ban Nha và không có nổi một cú sút trúng đích nào trong thời gian thi đấu chính thức. Chiếc thẻ đỏ dành cho Enzo Fernandez ngay đầu hiệp phụ khiến Argentina rơi vào thế thiếu người; sức ép từ phía Tây Ban Nha cuối cùng cũng mang lại kết quả: sau khi bàn thắng của Nico Williams bị từ chối, Torres đã ghi bàn thắng quyết định. Khoảnh khắc này chứng kiến ​​một thế hệ cầu thủ Tây Ban Nha mới ăn mừng cuồng nhiệt trên sân cỏ ở East Rutherford, New Jersey trước sự chứng kiến ​​của 80.000 khán giả, đồng thời khép lại chương cuối cùng trong hành trình World Cup của Messi.

.

-- Như thế, hôm Chủ Nhật 19/7/2026, trận chung kết World Cup 2026 giữa Tây Ban Nha và Argentina đã đi vào lịch sử với chiến thắng kịch tính 1-0 nghiêng về Tây Ban Nha. Trận đấu chứng kiến sự kiện chưa từng có tiền lệ khi hai nhà đương kim vô địch EURO và Copa America đối đầu nhau để tranh cúp vàng, cùng màn trình diễn giải trí giữa hiệp độc đáo.

 

Đó là lần đầu tiên hai nhà vô địch châu lục đối đầu: Trận chung kết là cuộc so tài lịch sử giữa Tây Ban Nha (đương kim vô địch châu Âu) và Argentina (đương kim vô địch Nam Mỹ). Đây là lần đầu tiên hai đội tuyển nắm giữ danh hiệu vô địch đương nhiệm của EURO và Copa America tranh tài tại một kỳ World Cup.

.

-- Chuyển giao thế hệ. Trận đấu là cuộc đối đầu gay cấn giữa hai thế hệ: siêu sao Lionel Messi (Argentina, 39 tuổi) và thần đồng Lamine Yamal (Tây Ban Nha, 19 tuổi). Sự kiện này gợi nhắc bức ảnh Messi tắm cho Yamal 19 năm trước từng gây sốt trên truyền thông.

.

-- Quả banh đặc biệt. Các trận bán kết, tranh hạng ba và chung kết sử dụng quả banh độc quyền Trionda Final của Adidas với thiết kế đặc biệt mang tông màu vàng, đỏ và đen.

.

-- Chung kết giải đấu quy mô nhất: Đây là lần đầu tiên trận chung kết khép lại một kỳ World Cup mở rộng với sự tham gia của 48 đội tuyển và 104 trận đấu trên khắp 3 quốc gia chủ nhà: Mỹ, Canada và Mexico. Có thể trong tương lai, World Cup sẽ mở quy mô 64 đội tuyển, may ra như thế có thể đội tuyển Việt Nam hy vọng sẽ vào được.

.

-- Nghệ sĩ ca nhạc tưng bừng trong màn âm nhạc và múa giữa hiệp (Halftime Show) lần đầu tiên: Lần đầu tiên trong lịch sử World Cup, một chương trình biểu diễn giữa hiệp theo mô hình Super Bowl được tổ chức. Chương trình này quy tụ loạt siêu sao toàn cầu như Madonna, Shakira, Justin Bieber và BTS.

.

-- Các danh hiệu cá nhân cao quý nhất của World Cup 2026 đã chính thức được FIFA công bố ngay sau trận chung kết, vinh danh Rodri (Quả bóng vàng), Kylian Mbappé (Chiếc giày vàng) và Unai Simón (Găng tay vàng).

 

. Quả bóng vàng (Golden Ball - Cầu thủ xuất sắc nhất): Rodri (Tây Ban Nha). Tiền vệ thuộc biên chế Man City đã vượt qua ứng cử viên nặng ký Lionel Messi để giành danh hiệu này nhờ vai trò nhạc trưởng điều tiết lối chơi vô cùng xuất sắc giúp Tây Ban Nha lên ngôi vô địch.

 

. Quả bóng bạc: Lionel Messi (Argentina).

 

. Quả bóng đồng: Kylian Mbappé (Pháp).

.

-- Chiếc giày vàng (Golden Boot - Vua phá lưới): Kylian Mbappé (Pháp). Tiền đạo người Pháp độc chiếm danh hiệu với 10 bàn thắng sau màn trình diễn bùng nổ ở trận tranh hạng ba. Thành tích này cũng giúp Mbappé đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất mọi thời đại tại các kỳ World Cup (22 bàn).

.

-- Găng tay vàng (Golden Glove - Thủ môn xuất sắc nhất): Unai Simón (Tây Ban Nha). Thủ thành của đội tuyển Tây Ban Nha đã có một giải đấu lịch sử khi giữ sạch lưới tới 7 trận. Anh chỉ để thủng lưới duy nhất 1 bàn trong suốt cả chiến dịch tiến đến ngôi vương World Cup 2026.

.

-- Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất (Best Young Player): Pau Cubarsí (Tây Ban Nha). Trung vệ trẻ sinh năm 2007 đã có giải đấu rực rỡ khi đá cặp ăn ý cùng đàn anh Laporte ở trung tâm hàng phòng ngự đội tuyển đương kim vô địch.

.

-- Những con số kỷ lục về quy mô và tổ chức48 đội tuyển & 104 trận đấu: Số lượng đội bóng tham dự tăng từ 32 lên 48 đội, kéo theo số trận đấu kỷ lục. Đây cũng là lần đầu tiên giải đấu được đồng tổ chức tại 3 quốc gia (Mỹ, Canada và Mexico).

 

. Con số kỷ lục: 99,7% công suất: Tỷ lệ lấp đầy ghế ngồi trung bình tại các sân vận động trong suốt giải đấu.

 

. 20 tỷ lượt xem: Con số kỷ lục về mức độ tương tác và xem video trên các nền tảng kỹ thuật số toàn cầu.

.

-- Kỷ lục của các tập thể và cá nhân

 

. Kylian Mbappé (22 bàn): Với 10 bàn thắng ghi được tại giải đấu năm nay, tiền đạo người Pháp chính thức vượt qua Miroslav Klose (16 bàn) để trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất mọi thời đại tại các kỳ World Cup.

.

. Tây Ban Nha (Thủng lưới 1 bàn): Nhà vô địch thiết lập kỷ lục là đội bóng để thủng lưới ít nhất lịch sử trong một chiến dịch lên ngôi vô địch World Cup (chỉ 1 bàn sau 7 trận). Đồng thời cân bằng kỷ lục thế giới 37 trận bất bại liên tiếp.

.

. Lionel Messi (Cột mốc vĩ đại): Ở tuổi 39, anh trở thành cầu thủ đá ở vị trí ngoài thủ môn lớn tuổi nhất lịch sử góp mặt trong một trận chung kết World Cup. Giải đấu này cũng giúp Messi nâng tổng số bàn thắng tại World Cup lên 21 bàn và 12 kiến tạo.

.

. Cristiano Ronaldo (6 kỳ World Cup): Trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử tham gia và ghi bàn ở 6 vòng chung kết World Cup khác nhau.

.

. Khoảng cách tuổi tác (hơn 25 tuổi): Khoảng cách lớn nhất giữa cầu thủ già nhất và trẻ nhất giải: Thủ môn Craig Gordon (Scotland) thi đấu ở tuổi 43 tuổi 162 ngày, trong khi tiền vệ Gilbert Mora (Mexico) mới 17 tuổi 240 ngày.

.

. Sân vận động Azteca (Mexico): Trở thành sân vận động đầu tiên trong lịch sử bóng đá thế giới được tổ chức các trận đấu tại 3 kỳ World Cup khác nhau (1970, 1986 và 2026).

 

XEM TIẾP: https://vietbao.com/a325882/ta

 

HÌNH : https://www.facebook.com/photo?fbid=10232033993462900&set=a.10208433666309471

 

 

 




ĐỘI VÔ ĐỊCH WORLD CUP 2026 SẼ NHẬN $51 TRIỆU MỸ KIM VÀ LẦN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC TRAO NHẪN VÔ ĐỊCH (Tin Hoa Kỳ by VLKT News)

 



ĐỘI VÔ ĐỊCH WORLD CUP 2026 SẼ NHẬN $51 TRIỆU MỸ KIM VÀ LẦN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC TRAO NHẪN VÔ ĐỊCH  

Tin Hoa Kỳ by VLKT News 

19/07/2026  14:55   

https://www.facebook.com/TinHoaKybyVLKTNews/posts/pfbid0244weBG59PMWohHJhZbcEHgv7GibZgAFGZi7ENxYoBC6VVzF8JscdaYgaJ7PZSKmEl

 

ĐỘI VÔ ĐỊCH WORLD CUP 2026 SẼ NHẬN $51 TRIỆU MỸ KIM VÀ LẦN ĐẦU TIÊN ĐƯỢC TRAO NHẪN VÔ ĐỊCH

 

Đội vô địch World Cup 2026 sẽ nâng cao chiếc cúp vô địch, lần đầu tiên được trao nhẫn vô địch và nhận phần thưởng trị giá $51 triệu Mỹ kim.

 

Đội á quân sẽ nhận $34 triệu Mỹ kim.

 

FIFA đã nâng tổng số tiền thưởng của World Cup 2026 lên mức kỷ lục $871 triệu Mỹ kim dành cho 48 đội tuyển tham dự.

 

Trong số này có hơn $100 triệu Mỹ kim được bổ sung vào tháng 4 năm 2026 sau khi một số liên đoàn túc cầu tại Âu Châu đề nghị FIFA hỗ trợ thêm chi phí cho giải đấu được tổ chức tại 3 quốc gia, đòi hỏi nhiều chi phí di chuyển và lưu trú.

 

Khoản thưởng $51 triệu Mỹ kim dành cho đội vô địch là một con số rất lớn, nhưng vẫn thấp hơn số tiền mà nhà vô địch FIFA Club World Cup năm trước nhận được tại giải đấu cũng tổ chức ở Hoa Kỳ.

 

Để so sánh, khoản thưởng $51 triệu Mỹ kim còn thấp hơn số tiền mà câu lạc bộ Brighton của Anh vừa chi để chuyển nhượng hậu vệ 19 tuổi Luka Vušković của Croatia.

 

Mọi đội tuyển tham dự World Cup đều được FIFA trao tiền.

 

FIFA cấp ngân khoản cho 48 liên đoàn túc cầu quốc gia dưới hai hình thức gồm tiền thưởng căn cứ vào thành tích tại giải và khoản hỗ trợ dành cho việc chuẩn bị trước giải đấu.

 

Mỗi đội tuyển đều nhận ít nhất $12.5 triệu Mỹ kim khi tham dự World Cup.

 

Trong số đó có $10 triệu Mỹ kim dành cho việc vượt qua vòng loại và thi đấu tại vòng bảng, cùng $2.5 triệu Mỹ kim để trang trải chi phí tập luyện và chuẩn bị trước giải.

 

Khoản hỗ trợ này đã được FIFA áp dụng từ các kỳ World Cup trước nhằm tránh những tranh chấp về tiền thưởng giữa cầu thủ và liên đoàn túc cầu quốc gia trước khi giải đấu bắt đầu.

 

Tiền thưởng sẽ tăng dần theo thành tích của từng đội tuyển.

 

Một số liên đoàn, đặc biệt tại Âu Châu, cho rằng cơ cấu tiền thưởng được FIFA công bố trước đây chưa đủ bù đắp chi phí nếu đội tuyển không tiến sâu vào vòng loại trực tiếp.

 

Chủ tịch Liên đoàn Túc cầu Pháp Philippe Diallo cho biết ông đã nhiều lần trao đổi với Chủ tịch FIFA Gianni Infantino về vấn đề này.

 

Ông nói các đội tuyển dự World Cup chưa được tưởng thưởng tương xứng nếu so với khoản thưởng mà Chelsea nhận được sau khi vô địch FIFA Club World Cup một năm trước.

 

Ngoài ra, các đội tuyển thi đấu tại Hoa Kỳ còn phải chịu một số nghĩa vụ thuế mà các đội thi đấu tại Canada và Mexico không phải chịu.

 

Đội vô địch World Cup 2026 sẽ nhận $51 triệu Mỹ kim.

 

Đội á quân nhận $34 triệu Mỹ kim.

 

Đội hạng ba là Anh nhận $30 triệu Mỹ kim.

 

Đội hạng tư là Pháp nhận $28 triệu Mỹ kim.

 

Các đội vào tứ kết nhận $20 triệu Mỹ kim mỗi đội.

 

Các đội vào vòng 16 nhận $16 triệu Mỹ kim mỗi đội.

 

Các đội dừng ở vòng 32 nhận $12 triệu Mỹ kim mỗi đội.

 

Các đội bị loại ngay từ vòng bảng nhận $10 triệu Mỹ kim mỗi đội.

 

Ngoài tiền thưởng, FIFA còn đài thọ vé máy bay khứ hồi hạng thương gia cho mỗi liên đoàn tham dự giải.

 

FIFA cũng thanh toán chi phí ăn ở cho phái đoàn gồm tối đa 50 người, bắt đầu từ 5 ngày trước trận đầu tiên cho đến một ngày sau khi đội tuyển bị loại.

 

FIFA còn chi trả chi phí di chuyển trong nước cho tối đa 50 thành viên của mỗi phái đoàn và cung cấp phương tiện chuyên chở, kể cả xe vận chuyển dụng cụ.

 

Các liên đoàn túc cầu quốc gia vẫn phải tự thanh toán chi phí bảo hiểm, các khoản phụ phí khách sạn và chi phí lưu trú cho những thành viên vượt quá số lượng quy định.

 

Sau trận chung kết, đội vô địch sẽ được nâng chiếc cúp World Cup trong lễ trao giải.

 

Chiếc cúp nguyên bản không được trao vĩnh viễn. Đội vô địch sẽ nhận một bản sao mạ vàng và được giữ làm kỷ niệm.

 

Tiền thưởng World Cup được FIFA trao cho các liên đoàn túc cầu quốc gia, không phải trực tiếp cho các cầu thủ.

 

Việc phân chia khoản tiền này tùy theo quy định của từng liên đoàn.

 

Thí dụ, Liên đoàn Túc cầu Hoa Kỳ giữ lại 20% tiền thưởng. 80% còn lại được chia đều cho đội tuyển nam và đội tuyển nữ theo thỏa thuận được ký kết năm 2022, đưa Hoa Kỳ trở thành liên đoàn đầu tiên cam kết chia tiền thưởng ngang nhau giữa hai đội tuyển.

 

Nguồn: New York Post

Phân tích và biên tập: Luan Vo

 

Tin Hoa Kỳ by VLKT News

 

 Theo quý vị, với tổng tiền thưởng lên đến $871 triệu Mỹ kim, World Cup 2026 có đang trở thành giải đấu vừa mang giá trị thể thao vừa mang giá trị kinh tế lớn nhất của làng túc cầu thế giới hay không?

*      

Mời quý vị chia sẻ ý kiến dưới phần bình luận! Hãy chia sẻ bài viết này hoặc trang Facebook của VLKT News để nhiều người cùng biết!

 

HÌNH : https://www.facebook.com/photo?fbid=889000707595282&set=a.106883169140377





View My Stats