Chế
Độ Mạnh Hay Yếu Qua Vụ nguyễn sỹ cương?
Bàn
Tròn Chính Trị Việt Nam
2͏1͏ ͏t͏h͏á͏n͏g͏ ͏8͏,
2026 ͏l͏ú͏c͏ ͏0͏4͏:͏5͏8͏
https://www.facebook.com/bantronchinhtri/posts/pfbid0X2jyjbXXF6aJf1W3FsoZmzzihBSSWPT9CxDEkoyik3qPe8nSsC51AxVbAkuUe4Sql
Chế Độ Mạnh Hay Yếu Qua Vụ nguyễn sỹ cương?
FB Võ
Tòng tự Thạc sĩ Võ Văn Tài.
Ông là Trưởng khoa Kiểm sát hình sự tại Trường Đào tạo, bồi dưỡng nghiệp vụ Kiểm
sát tại TP.HCM và là nguyên Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân TP. Tây
Ninh. Sáng nay trên trang cá nhân của ông đã xóa gần như toàn bộ những bài viết
phân tích pháp lý liên quan vụ án nguyễn sỹ cương, một số nhân sỹ khác cũng đã
chấp nhận buông tay ngậm bồ hòn làm ngọt.
Lý do thì
ai cũng biết là gì rồi nên chắc cũng không cần nói ra. Chỉ là những con người
có lòng, từ già tới trẻ, đám GenZ cũng không ngoại lệ. Khi đối diện với lương
tri, cất lên tiếng nói ngay lập tức bị sức mạnh tưởng như không thể ngăn cản kiềm
tỏa. Có một cơ số đã sáng mắt sáng lòng rồi. Nhưng sao nữa? Chế độ này mạnh quá
ư? Phân tích thử?
Chế độ này mạnh phần cứng, an ninh, nhà tù, công
an,.. nhưng yếu vô cùng ở quyền lực mềm.
Bởi nếu chính quyền này thực sự tự tin, thực sự vững vàng thì không bào giờ
quan tâm tới những bài viết? Những cái like trên mạng. Vì họ thiếu niềm tin của
nhân dân dành cho mình nên họ mới luôn cho rằng đây là vấn đề an ninh.
Anh em
nghĩ đơn giản thôi, nếu dân 99% tin tưởng vô đảng thì sợ mẹ gì "phản động".
Chẳng qua là chế độ này đã tới giai đoạn nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Ở khắp mọi
nơi, từ dân oan mất đất, oan khiên, người nghèo,... các anh, chính quyền này
đang bất an từ sâu bên trong nhưng các anh không biết.
Các anh tự
tin rằng, tôi chống phản động, tôi bảo vệ nền tảng tư tưởng, tôi quá mạnh, tôi
tuyệt đối tin đảng nhưng không phải. Hệ điều hành đã tiêm nhiễm vào các anh khiến
các anh trở nên thụ động và lập trình não trạng như vậy. Các anh kiêu ngạo, hiếu
thắng, coi thường kẻ yêu, xu nịnh kẻ quyền uy. Cái tự ái cộng sản nó rất lớn. Đảng
không sai, nếu đảng sai thì mày là thằng phản động.
Để tôi
chỉ rõ đặc điểm của cái "sợ" mà chế độ đang có cho anh em coi. Khi nó sợ thì nó luôn phóng đại đối thủ.
Một con người kêu oan trên Facebook sẽ là gây hoang mang dư luận. Anh em thiện
lành đi kêu oan với quốc tế lại trở thành đe dọa an ninh quốc gia,..
Vụ nguyễn
sỹ cương các anh đã lựa chọn duy ý chí tới mức khốn nạn, một mặt các anh bao
che cho nguyễn sỹ cương, một mặt các anh ra sức lấp liếm bưng bít bằng cách chặn
hàng ngàn bài viết liên quan. Nhưng cuối cùng thì? Nó tràn hết lên báo quốc tế.
Nhưng tôi
e là các anh cũng chẳng quan tâm lắm tới dư luận quốc tế đâu đúng không? Chính
vì vậy mà cục an ninh - bộ công an mới đây đã phát ngôn: không để cho nhân quyền
trở thành cái cớ để xâm phạm chủ quyền quốc gia đó.
Giặc tàu nó cướp ngoài biển đông thì mấy anh không
lo, mấy anh đi lo cái nhân quyền của quốc tế phản ảnh là xâm phạm? Xin lỗi chứ các anh tốt với dân thì
quốc tế nào dám ho? Dân nó chởi chớt thằng quốc tế ngay. Vụ việc rành rành mà
các anh đổi trắng thay đen mà mặt chẳng hề một chút biến sắc thì hiểu độ trơ trẽn
của các anh tới cỡ nào rồi.
Anh em pđ
mà anh em cho là thế lực thù địch, nói thật họ là người bình thường hết. Có cha
có mẹ có anh em bạn bè. Tôi khẳng định 100%, nếu các anh chỉ ra ai đứng sau cho
tiền để họ lên tiếng, tôi sẵn sàng làm tôi mọi cho chế độ của các anh.
Sơn hà
nguy biến thì ai cũng phải có trách nhiệm đứng lên mà giữ nước, Làm người thì
phải biết đau với nỗi đau của đồng loại. Chúng tôi đó mà! Chẳng cao thượng mẹ
gì, nhưng sống vầy thấy rất vui. Vì cái tự do trong tư tưởng là cái thứ đặc ân
tuyệt đỉnh nhân gian. Thấy bất công chứ gì? Lên tiếng. Thấy dân oan chứ gì? Lên
tiếng. Thấy công an mất dạy chứ gì? Chửi.
Sống vậy
nó mới là sống, chứ im lặng chịu đựng thì nó là tồn tại. Nói như vậy không có
nghĩa là chê bai ai. Nhưng rõ ràng sinh ra tính cách nó vậy là nó vậy. Anh em
chúng tôi thằng nào cũng có tí pin trong đầu. Vì không có cục pin đó thì không
dám lên tiếng đâu. Sợ chính quyền bỏ mẹ. Thật đấy.
Baque khát
nước đu càng nào ở đây, toàn mấy ông Bắc Kỳ ăn cơm đảng như ông Đài, ông Hoàng
Dũng. Không thì cái nôi cách mạng như Dũng Phi Hổ, ông Lượng. Còn mấy thằng tép
riu như tôi trước đây yêu đảng yêu bác muốn hiến cả trinh tiết từ thời là một
thằng nhóc, tới khi tỉnh ra lên tiếng cái thành 3 que. Vô lý quá chứ !
Mấy ông 3 que, đu càng đi về cõi niết bàn hết rồi, f2 thì không đáng kể, f3 thì chúng
nó quan tâm điếu gì VN nữa! Sống ở Mỹ ở Úc, nói tiếng Anh, sống trong không khí
sạch, an sinh xã hội nó nói về VN làm gì? Mấy cô chú bên đó có lên tiếng cũng
vì cái nợ 2 chữ VN. Chứ hỏi họ có về VN sống nếu có chuyển biến không thì chắc
phải 90% là không về. Về làm gì? Gánh nợ công chung à?
Toàn những
vụ việc trong nước đó chứ, người VN, quốc tịch VN bị chà đạp ngay trong nước đó
chứ? Từ con bé Bảo Trân, Bé Mina hay dân Sông Hồng, Bắc Ninh, ... Người Việt hết
đó thôi. Đèo Hải Vân, Vịnh Hạ Long là tài sản chung thì chúng tôi lên tiếng.
Bản thân
chúng tôi không hề đông lên hay mạnh lên mà vì lòng dân đã cạn. Tâm lý của chế
độ bắt đầu thay đổi. Các anh hết tự tin để tranh luận mà bắt đầu cảm thấy bất
an nên lúc nào cũng sợ cách mạng màu. Rồi bắt đầu cảnh báo, trừng phạt nhằm xua
tan nỗi sợ. Nhưng mà càng xua thì càng sợ. Thật đó, vì càng ép thì nó càng lộ.
Và khi nỗi
sợ lên tới cực điểm, các anh không còn khả năng thuyết phục dân chúng được nữa.
Các anh ép dân phải sống trong sợ hãi tột cùng. Nhưng mà sai rồi.
Không có sợ
hãi nào nào ngăn được tư tưởng của con người, không có án phạt nào giam giữ được
sự tò mò của số đông. Bộ máy tuyên truyền của các anh có lớn cỡ nào cũng không
đủ để kìm hãm nhu cầu kiểm chứng của hàng trăm triệu con người.
Khi các
anh ban phát nỗi sợ vô đời sống thường ngày thì các anh sẽ chứng kiến thảm kịch
hàng loạt của những con người bị kìm hãm. Những vụ án rúng động gần đây là vì
người ta đã tới cùng cực của sự chịu đựng. Và đó là bắt đầu của chu kỳ lịch sử.
Nỗi sợ hãi
chưa bao giờ tạo ra lòng trung thành đúng nghĩa mà nó chỉ tạo ra sự im lặng để
cam chịu. Nên nhớ cho là im lặng không nói không có nghĩa là người dân đang tin
bởi vì mọi vấn đề nhức nhói vẫn còn đó.
Có thể các
anh sẽ mute được tiếng nói của dân đen một thời gian. Nhưng chắc chắn đó chỉ là
khoảng lặng cần thiết trước khi cơn bão tới.
Lời khuyên
cuối cùng: xin hãy tử tế với người dân trước khi quá muộn. Cải cách thể chế,
kêu gọi tri thức, dẹp bỏ đội ngũ tuyên truyền, dư luận viên đi. Lúc đó nước nhà
ta sẽ lại hưng thịnh. Hãy dốc hết lương tri còn sót lại để mưu cầu hạnh phúc
cho tương lai dân tộc đi!
Nắng sắp
lên rồi đó
Nhắc nhau
nghe rằng:
Người Việt
Thương Người Việt
139
BÌNH LUẬN