Sunday, 17 November 2019

TRỞ THÀNH MỘT NHÀ HOẠT ĐỘNG (Nguyễn Vi Yên)





Bốn giờ sáng, tụi tôi đưa Đinh Thảo ra sân bay Bangkok. Ôm thật lâu lúc chia tay vì biết rằng cô bạn chuẩn bị bước vào một ngày rất dài với những cuộc thẩm vấn của an ninh. Hộ chiếu của Đinh Thảo sẽ bị tịch thu. Những ngày tới đây sẽ còn nhiều khó khăn khác nữa. Điều đó, ai cũng có thể tiên đoán được.

Bởi Đinh Thảo là một nhà hoạt động.

Cách đây độ mười năm, những đứa trẻ thế hệ chúng tôi hãy còn bỡ ngỡ với những chữ “nhà hoạt động”. Nó là một nghề nghiệp gì đó nghe chừng mộng mơ mà cũng xa lạ viển vông. Chữ “nhà” lại làm cái nghề này có vẻ gì rất sang, như “nhà toán học” hay “nhà nghiên cứu”.

Thế rồi nó trở nên quen thuộc hơn khi bọn tôi ngày càng thường xuyên đọc được những tin như nhà hoạt động này bị bắt lên đồn, nhà kia bị đánh chảy máu đầu, nhà nọ bị bỏ tù mười mấy năm, lại có những nhà đang đi lánh nạn. Ba chữ “nhà hoạt động” từ đó gắn liền với những viễn cảnh u ám tù mù, như thể chỉ dành cho những ai gàn dở ưa đâm đầu vào đá.

Giữa mớ lộn xộn này, đâu đó vẫn có vài tin tức khiến người ta không khỏi tò mò. Có nhà hoạt động trẻ vừa được mời để lên tiếng về những chuyện vi phạm nhân quyền ở Việt Nam trước cái hội đồng gì đấy của Liên Hiệp Quốc. Một nhà hoạt động khác vừa trốn chạy khỏi những cuộc truy đuổi của an ninh, vừa xuất bản hàng loạt cuốn sách về chính trị. Cũng có các “nhà” đã chọn hoạt động bằng cách ghi lại lên màn ảnh những số phận hứng chịu cảnh bất công, sáng tác những bản nhạc về thực tế xã hội nhiễu nhương, hay đưa bao câu chuyện đời vào trong các buổi triển lãm ảnh.

Rốt cuộc thì, họ có phải là những kẻ viển vông như đám chúng tôi từng nghĩ ban xưa?

Kể từ hồi làm sách, viết báo, đi đó đi đây, rồi chuyển sang làm về đào tạo, tôi có dịp gặp và làm việc chung với nhiều “nhà”. Các “nhà” cũng ăn cơm ba bữa ngủ tám tiếng như người thường. Thân xác không có gì phi phàm. Một số nhà thậm chí còn hơi làm biếng, nhà thì nói chuyện vụng về, cũng có nhà tính tình nóng nảy, song hết thảy đều nhiệt thành, trong sáng, vô tư.

Đinh Thảo cũng là một “nhà” như thế, trong hàng trăm, thậm chí hàng ngàn, nhà hoạt động khác.

Cô vốn là một bác sỹ ngành y. Đâu đó nghe chuyện chính quyền đòi chặt hàng loạt cây xanh, cô cùng bè bạn lên tiếng để gìn giữ màu xanh cho thành phố. Rồi người ta bắt cô lên đồn tra hỏi mấy bận, biến cô trở thành nạn nhân của thói hành xử vô pháp ở Việt Nam. Không chấp nhận sự bất công, cô đã bước ra khỏi vòng an toàn của mình, và chọn trở thành một nhà hoạt động. Tức là, cô chọn sống không chỉ cho riêng mình, mà còn tranh đấu để cộng đồng và xã hội của chính cô trở nên tốt đẹp hơn. Cô điều phối một nhóm bảo vệ môi trường. Cô hỗ trợ những người tự ứng cử đại biểu quốc hội. Cô sang Philippines học về cách hoạt động hiệu quả. Cô mở ra trang web hướng dẫn mọi người cách lên tiếng trước bất công mà không cần dùng tới bạo lực. Cô đi Âu châu vận động chính quyền các nước và Liên minh Âu châu về chuyện vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Và cô trở về để hoạt động ngay trên chính quê hương mình.

Thật chẳng viển vông chút nào.

Thực trạng ở Việt Nam hiện giờ, với cách đối xử hà khắc đến từ chính quyền, quả thực không dễ dàng cho những ai chọn sống vì xã hội. Các nhà hoạt động có thể phải đối mặt với đủ loại hiểm nguy, nặng thì ở tù, nhẹ thì bị theo dõi, làm phiền, hoặc bị tịch thu hộ chiếu. Phải làm gì trong hoàn cảnh này, cần lên tiếng như thế nào, nên chọn đứng ở đâu, là những câu hỏi mà mỗi người phải tự tìm câu trả lời cho riêng mình.

Song cái cốt lõi có lẽ vẫn là, đừng để những khó khăn ấy ngăn trở bạn trở thành một nhà hoạt động, nếu bạn thực sự tâm huyết với chuyện biến những điều viển vông thành thực tế để xã hội mình tốt đẹp lên. Như Đinh Thảo đã làm, và đang làm. Có những người chọn lên tiếng mạnh mẽ như Đinh Thảo, song cũng có nhiều người đang âm thầm làm các công việc khác để thay đổi xã hội. Bằng cách này hay cách khác, bạn luôn có thể trở thành một nhà hoạt động.

Và chắc chắn, khi có thêm một người chọn dấn thân, thì những nhà hoạt động bản lãnh như Đinh Thảo sẽ được tiếp thêm một phần sức trên hành trình chung rất gian nan mà cũng rất đẹp này.



------------------------

XEM BẢN TIÊNG ANH

Will Nguyen cùng với Vi Yên và Đinh Thảo.

Fellow activist Vi Yên (pictured right) wrote this essay after Đinh Thảo’s (center) return to Vietnam, and I found it particularly poignant, so I translated it to English. It touches upon what it means to choose the activist path, especially in the face of crushing government oppression.

It had me thinking—and I hope this speaks to young overseas Vietnamese in particular—about what our role should be when we see native Vietnamese suffering so terribly to free themselves.

I know we young overseas Vietnamese often struggle with how to repay our parents for taking the perilous journey on the open seas to provide a better life for us. How do we thank them and our ancestors past? How do we repay the privilege?

Well, this is it. Help your fellow Vietnamese who are struggling to be free. Use your freedom to help others achieve theirs.

Spread the word. Donate money. Donate your time, your labor, your translation skills, your specialized training. Reach out to activists. (You’d be surprised how easy it is to contact them on Facebook Messenger!) In the end, any help is better than none.

As Vi Yen says, “the choice to become an activist will always be yours”—and it’s an even easier choice for you than those inside the country.

Time to step up. #VNuoc
•••

BECOMING AN ACTIVIST
By Vi Yen

At 4 in the morning, we took Dinh Thao out to the Bangkok Airport. We exchanged long hugs as we said our goodbyes because we knew Thao was in for a long day of interrogation by Vietnamese police once she landed. Her passport will be confiscated. And the days ahead will only bring more difficulties. This we can be sure of.

Because Dinh Thao is an activist.

About ten years ago, we young people were still quite unfamiliar with the term “activist”. It was some kind of occupation, an abstraction both strange and quixotic. The suffix “-ist” even made it sound sophisticated, like “scientist” or “archaeologist”.

(Translation note: the word that Vi Yen uses, “nha”, is a classifier word used to denote an “expert”. I have translated the last paragraph to preserve the meaning rather than the literal phrasing.)

The word “activist” then became more and more familiar to us as we read increasingly common news stories about this activist being taken in to the police station, that activist being beaten bloody over the head, another activist sentenced to over ten years in prison, as well as many other activists who have had to go into hiding. The word “activist” from that point on took on a dreary outlook, reserved for those foolish enough to seek self-destruction.

In this confusing mess, there were still a few articles of news that begged curiosity: a young activist invited to speak about human rights abuses in Vietnam in front of some United Nations commission; another activist, who in the midst of being hunted down by police, still managed to publish a series of books about politics; and still, others who chose to practice “activism” by recording on film instances of inspiration or injustice, writing songs about the realities of a society in turmoil, or creating photo exhibitions that convey countless stories.

Are these activists, then, as “pie in the sky” as previously thought?

In my time writing, traveling, and now training, I’ve had the opportunity to meet and work with many activists. These activists eat three meals and sleep eight hours just like everyone else. They possess no supernatural abilities. In fact, some are a little lazy, others socially awkward, and a few even have hot tempers. But all are universally passionate, bright, and selfless.

Dinh Thao is an activist, one amongst hundreds, perhaps thousands of other activists.
She was originally a doctor. Somewhere along the way, she heard that the authorities wanted to cut down a mass of trees and rallied a group to friends to speak up to protect Hanoi’s greenery. She was then forced to the police station and interrogated several times, becoming victim to the lawlessness endemic in Vietnam.

Refusing to accept injustice, Thao stepped out of her comfort zone and chose to become an activist. That is, she chose to live beyond herself, to fight for those around her, to improve her community and society. She coordinated an environmental protection group. She supported independent candidates to the National Assembly. She traveled to the Philippines to learn skills for effective activism. She created a webpage to show others how to speak up against injustice in a peaceful manner. She went to Europe and spoke with various countries and the EU about the human rights violations occurring in Vietnam. And now she has returned home to fight on her own turf.

Activism really isn’t all that quixotic.

The current situation in Vietnam, with the government’s draconian measures, makes it extremely difficult for anyone to work in service of society. Activists face so many dangers, from surveillance, disrupted livelihood, and passport confiscation at best, to extensive jail time at worst. What should one do in this situation, how should one speak up, where should one stand on an issue—these are the questions that everyone has to answer for themselves.

My ultimate point is: don’t let these difficulties prevent you from becoming an activist if you feel in your heart that activism is the key to transforming the ideals of a better society into reality. Dinh Thao has done it, and she continues to do it. There are those who choose to speak up loudly like Dinh Thao, but there are also others who work in quieter ways to change society. Regardless of which path you choose, the choice to become an activist will always be yours.

And without a doubt, when more people step up to the plate, then spirited activists like Dinh Thao will have that many more hands to hold in solidarity, on this difficult but deeply meaningful journey.





TỰ THẮP ĐUỐC MÀ ĐI (Nguyên Đại)



NỘI DUNG :
Nguyên Đại 
.
Kông Kông

=====================================




Nguyên Đại 
17/11/2019

Phạm Quang, tu sĩ Phật giáo, pháp danh Thích Trí Quang (TTQ) sinh ngày 21/12/1923, mất ngày 8/11/2019. Đã có nhiều bài viết trên mạng xã hội về TTQ, bài viết này mong được đóng góp một vài ý kiến trong tinh thần xây dựng và học hỏi.

TTQ lãnh đạo nhiều ngàn tín đồ Phật giáo và tu sĩ Phật giáo, gây nên một tình trạng hỗn loạn ở miền Nam Việt Nam bắt đầu từ giữa năm 1963, góp phần làm sụp đổ chính phủ Ngô Đình Diệm. Tình trạng hỗn loạn còn tiếp diễn ba năm sau đó, khi phong trào do TTQ lãnh đạo lọt vào giữa các cuộc tranh chấp của một số tướng lãnh quân đội Miền Nam Việt Nam (MNVN).

Tháng Sáu 1966, tướng Nguyễn Cao Kỳ ra lệnh giam lỏng TTQ tại chùa Ấn Quang, Sài gòn. Năm 1975, TTQ ủng hộ Dương Văn Minh nắm chính quyền, trước khi ông Minh đầu hàng Việt Cộng (VC). Dù vậy, VC vẫn tiếp tục duy trì lệnh giam giữ “tại chùa” đối với TTQ, sau khi họ đã nắm chính quyền. Lệnh này chỉ được tháo bỏ sau đó vài năm. Năm 2013, TTQ về chùa Từ Đàm, Huế và ở lại đây cho tới khi mất vào ngày 8/11/2019.

Trong những năm 60 đó, TTQ không phải là một tu sĩ Phật giáo. Ông ta là một nhân vật chính trị. TTQ lãnh đạo tu sĩ và nhiều tín đồ Phật giáo xuống đường, dàn bàn thờ ra đường phố, chống “đế quốc Mỹ xâm lược” và Ngô Đình Diệm, ủng hộ Nguyễn Chánh Thi, chống Nguyễn Khánh, chống Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ, gây ra tình trạng hỗn loạn ở miền Nam Việt Nam, góp phần làm sụp đổ nền Đệ Nhứt Cộng Hòa, vốn đã chịu quá nhiều gió bão từ phía VC, phía Mỹ, và phía các tướng lãnh bất đồng. TTQ đã gián tiếp gây nên nhiều cái chết của tín đồ và tu sĩ Phật giáo, làm suy yếu chính quyền MNVN, và làm lợi cho VC.

Người ta còn trách TTQ ở chỗ, mặc dù rất hung hăng dưới chế độ cộng hòa ở MNVN, ông lại rất im lặng trước việc VC đập phá chùa chiền sau 75, và sau đó đưa các đảng viên CS vào các ngôi chùa, biến nơi đây thành cơ sở chính trị, cơ sở kinh tài của VC, và là trung tâm của những hoạt động mê tín, dị đoan.

Những tín đồ Phật giáo nghèo khổ đã bị vắt kiệt sức bên ngoài chùa, tưởng đâu tìm được bóng mát tâm linh đằng sau cánh cửa chùa; họ đâu ngờ chính nơi đây, họ lại một lần nữa “cúng dường” cho cô hồn, các đảng còn sống và huyênh hoang với nhiều bằng khen, chức sắc được phong từ phía đảng CS với khẩu hiệu rất rõ ràng “Đạo Pháp, Dân Tộc, và Chủ Nghĩa Xã Hội”.

Phật giáo không chủ trương việc tham dự vào các tranh chấp chính trị. Đức Phật lúc còn tại thế không dính líu đến các tranh chấp chính trị. Vua A-xà-thế của một nước lân cận đã đem quân san bằng thành Ca-tỳ-la-vệ, nơi ngài được sinh ra để làm Thái-tử, và giết hơn 500 người của dòng họ Thích-ca. Ngài không lãnh đạo các tu sĩ Phật giáo của vương quốc Thích-ca để làm một cuộc trả thù sau đó. Chủ trương của ngài đã rất rõ ràng từ hơn hai ngàn năm trước, nước Phật chỉ có Sự Thật, không có đảng phái, vua quan. Nước Phật mở cửa cho tất cả chúng sinh vì “máu ai cũng đỏ, và nước mắt ai cũng mặn”. Tương tự, Chúa cũng phán rằng: Của Caesar, trả về Caesar; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa.

Chủ trương của Phật, và của Chúa Jesus đều rất rõ ràng, rằng niềm tin tôn giáo và quan điểm chính trị là hai việc khác nhau. Tuy nhiên, các tu sĩ được gọi là “thầy”, là “cha”, đã có tiếng nói rất quan trọng trong việc định hướng quan điểm chính trị của các tín đồ.

Đa số người Việt theo Phật giáo, những người theo đạo thờ cúng ông bà cũng có khi xa gần coi mình như một tín đồ Phật giáo không thuần thành. Chính vì vậy, các chính trị gia thường tranh thủ sự ủng hộ của các tu sĩ, đặc biệt là các “thầy”, bởi sự ủng hộ của các “thầy” là quá “hấp dẫn” đối với tham vọng chính trị của họ.

Ngược lại, đối với một số “thầy”, được sự ủng hộ của chính quyền để xây chùa lớn hơn, đẹp hơn, hưởng được những cung phụng, cúng dường công sức, tài vật từ phía tín đồ cả người giàu lẫn người nghèo, và quan chức từ thấp đến cao, cũng trở thành một sự hấp dẫn mạnh hơn cả giáo pháp của Phật.

Sự cộng tác đó giữa đảng CS và một số “thầy” đã làm tình trạng Phật giáo ở Việt Nam trở nên nát bét như hiện nay. Cái chết của TTQ một lần nữa làm nổi lên một số vấn đề liên quan đến Phật giáo ở Việt Nam.

Cần nhấn mạnh rằng bài viết này không có ý “vơ đũa cả nắm”. Dĩ nhiên, trong ao bùn vẫn có nhiều hoa sen tinh khiết nở ra thật sự đón nhận bàn chân của Phật. Là bùn hay là sen, “tự thắp đuốc lên mà đi” như lời dạy của Phật đối với tất cả ai tin vào giáo pháp của Ngài bao gồm các tu sĩ (các “thầy”) và tất cả những tín đồ phật giáo, trong đó có người viết bài này.

------------------------------------

Kông Kông
17/11/2019

Nhà sư Thích Trí Quang qua đời tại Huế, thọ 96 tuổi. Ông có 44 năm sống dưới chế độ cộng sản. Năm 1975 ở tuổi 51, 52 (tuổi của sức sống và kinh nghiệm) nhưng ông hoàn toàn im lặng từ đó, ngoại trừ được phép phổ biến Trí Quang Tự Truyện năm 2011, do nhà xuất bản Tổng Hợp Tp HCM xuất bản.

Dù ông từng là linh hồn của Phật giáo đấu tranh “Vì đạo pháp và Dân tộc”, lãnh đạo nhóm Chùa Ấn Quang, là “người làm rung chuyển nước Mỹ”, vì từng có sáng kiến độc đáo về phương cách tranh đấu mà trước ông chưa hề có, đó là khắp nơi đem bàn thờ Phật ra giữa đường phố để sư sãi tụng kinh.

Với sáng kiến nầy chế độ đương thời rơi vào thế bị động. Vì thẳng tay dẹp bàn thờ, máu sẽ đổ lênh láng, sẽ bị tội “công khai đàn áp Phật giáo”, điều cốt lõi mà Phật giáo đang phản đối! Còn làm ngơ thì phong trào Phật giáo tranh đấu càng bùng nổ, càng lan rộng.
Và, kết quả sau cùng là cả Đệ nhất và Đệ nhị Cộng Hòa đều bị sụp đổ. Miền Nam rơi vào tay cộng sản miền Bắc.

Thử lướt qua bối cảnh thời Đệ nhất Cộng Hòa do Tổng Thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo.
Năm 1954-1955 miền Nam gần như vô chính phủ. Ngân khố rỗng. Tình trạng cát cứ khắp nơi. Tuy được Mỹ hậu thuẫn nhưng không thể một sớm một chiều làm chủ được tình hình. Đặc biệt với chủ trương chống cộng! Do đó 2 triệu người miền Bắc dám từ bỏ “nơi chôn nhau cắt rún” sau lũy tre làng, là truyền thống lâu đời của văn hóa cội nguồn, để di cư vào Nam đã hẳn là những người thật sự chống cộng. Vì thế, lo cho số người khổng lồ nầy định cư cũng là điểm tựa cho chính phủ chống cộng. Họ được đối xử rất tốt là chuyện cũng bình thường.

Nhưng số người nầy hầu hết là Thiên Chúa giáo lại được (ai đó) từng bước đổi danh xưng thành Công giáo thì tự nó đã nói lên sự “khó chịu” chung. Tiếp đến việc “Công giáo” nhờ có tổ chức tốt và được phương Tây (thế giới của Thiên Chúa giáo) hỗ trợ nhiều cũng là bình thường. Rồi tham vọng âm thầm biến Thiên Chúa giáo thành quốc giáo (công giáo) không phải là không có, ví dụ chuyện về Tổng Giám muc Ngô Đình Thục chẳng hạn!
Vấn đề chính ở đây là tham vọng Tôn giáo (Thiên Chúa giáo muốn trở thành công giáo, Phật giáo đòi hỏi sự công bằng) mà không đặt đất nước và dân tộc cần phải chống cộng sản là ưu tiên!

Mấy ngày qua có người từng gần gũi với nhà sư Thích Trí Quang muốn xác nhận ông không phải cộng sản. Không phải CIA. Ông là cao tăng Phật giáo thuần túy, chỉ hoằng pháp, bảo vệ chánh pháp.  Có người còn khẳng định nhà sư Thích Trí Quang chống cộng (!)

Có người nói tranh đấu chống chế độ gia đình trị họ Ngô và đàn áp Phật giáo. Còn Mỹ giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm chứ không phải Phật giáo… (!)

Đúng vậy. Hồ sơ cho biết chính Mỹ giết Tổng Thống Ngô Đình Diệm, vì quyền lợi Mỹ!
Nhưng vào thời điểm lịch sử lúc đó, chế độ Đệ nhất Cộng Hoà đã ổn định được đời sống người dân. Những hình ảnh xã hội đang còn tràn ngập, tự nó, đã xác định là nếp sống đó, văn minh đó là thật.

Do đó, nếu không có Phật giáo tranh đấu, hoặc tranh đấu đòi sự công bằng nhưng biết đặt Đất nước và Dân tộc lên trên, thì miền Nam vẫn ổn định. Mà ổn định thì Mỹ không bao giờ giết anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm cả! Như thế Đệ nhất Cộng Hòa tồn tại và sẽ không có ngày 30 tháng Tư!

Vấn đề còn lại là tại sao nhà sư Thích Trí Quang im lặng hoàn toàn từ sau 1975?
Nếu tranh đấu vì Phật giáo bị đàn áp thì Phật giáo hiện tại không bị đàn áp? Phật giáo (quốc doanh) đang phát triển đúng hướng? Còn tranh đấu để bảo vệ chánh pháp thì tại sao với thời gian đằng đẵng những 20, 30 năm sau 1975, nhà sư Thích Trí Quang hoàn toàn im lặng trong khi vẫn đầy đủ uy tín và thừa kinh nghiệm lãnh đạo?

Nhưng với con mắt của giới bình dân tôi vẫn nghĩ đã là một nhà sư nổi tiếng mà im lặng để mặc dư luận thị phi sau thời gây bão lửa chính trường, thì ông đã không sòng phẳng.
Trước hết là không sòng phẳng với những gì ông đã gây ra. Kế tiếp là không sòng phẳng với lịch sử. Sau cùng là không sòng phẳng với cái gọi là “Vì đạo pháp và Dân tộc”. Vì hơn lúc nào hết đạo Phật mà ông muốn hoằng pháp, đã và đang bị tổn hại đến không thể lường hết được!

Một vị chân tu trước tiên đòi hỏi phải minh bạch, tôi nghĩ như thế!





TRIỆU CHỨNG NARCISSISM : TRƯỜNG HỢP TRẦN LONG ẨN (Chu Mộng Long)




TRANG NÀY CÓ CÁC BÀI :

1)
.
Nguyên Đại
.


============================================


Cái thế hệ mà tôi muốn nói đến là thế hệ 4x, 5x, ra đời tại miền đất dưới vĩ tuyến 17, lớn lên trong cuộc chiến tàn khốc vào thập niên 1960 và nửa đầu thập niên 1970. Thế hệ đó đã được đào tạo trong một nền giáo dục khai phóng, tự do, để có thể suy nghĩ, hành xử theo đúng sự mách bảo của lương tri. Nếu coi việc cầm súng bảo vệ mảnh đất mình đang sống là một nghĩa vụ thiêng liêng, họ đi vào quân ngũ; còn nếu không đồng tình với chính sách của chính quyền đương thời, họ đi vào chiến khu, theo hàng ngũ những người Cộng sản.

Thế hệ của tôi như thế đó! Nửa sau thập niên 1960, họ vừa đủ trưởng thành để chọn cho mình một hướng đi phù hợp với nhận thức riêng về cuộc chiến đang diễn ra ngày càng khốc liệt, với sự hiện diện của nửa triệu quân Mỹ và hàng triệu binh sĩ miền Bắc trên khắp chiến trường miền Nam. Nhiều người bạn học từng cùng mài đũng quần trên ghế học đường, cùng sẻ chia với nhau từng miếng bánh, từng viên kẹo, đã bỗng nhiên trở thành kẻ thù của nhau, chĩa súng vào nhau, hay chí ít cũng nói với nhau những lời cay độc.

Thế hệ của tôi là sự phân ly cùng cực của tình dân tộc, nghĩa đồng bào. Sau ngày 30.4.1975, khi người cha tập kết trở về, vai gắn đầy sao, thì đứa con mà ông từng bồng ẳm, ứa nước mắt khi xuống tàu ra Bắc, cũng lầm lũi bước vào trại cải tạo theo lệnh những người đồng chí của ông, để rồi sau 5 năm, 10 năm, 15 năm, người con trai đó đã trở thành một gã trung niên sống bên lề xã hội, nghĩa cha con mơ hồ như khói, như sương.

Thế hệ của tôi, sau những năm tháng trải qua bao nhiêu thăng trầm cay đắng, ngày hôm nay vẫn đau lòng nhìn thấy hàng triệu đồng bào của mình cơm chẳng đủ no, áo chẳng đủ ấm! Sao mà những gì mình đã chịu đựng vẫn không bù đắp được cho cuộc sống của thế hệ con cháu mình? Nỗi đau này biết bao giờ cho nguôi?

Thế hệ của tôi không ít người có cảm giác mình đã lầm đường, dấn thân vào những bi kịch không có hồi kết, chiến tranh tàn rồi, đã bốn mươi mấy năm qua, sao lý tưởng mà mình đã hi sinh cả thời tuổi trẻ để mong biến thành hiện thực vẫn còn quá mơ hồ, khoảng cách địa lý Hà Nội-Sài Gòn đã lấp đầy từ gần nửa thế kỷ rồi, mà sao khoảng cách lòng người vẫn xa vời vợi?

Thế hệ của tôi, có những người trước khi nhắm mắt lìa đời, kịp nhìn lại con đường mình đã đi qua, nói lên lời trối trăng đầy những chân tình, mỉm một nụ cười trước khi bước vào giấc ngủ thiên thu.

Nhưng thế hệ của tôi cũng có những người cam lòng sống mãi trong sự vong thân, ngoảnh mặt lại những đau đớn về tinh thần và thể xác mà hàng triệu người sống quanh họ đang phải trải qua, để thốt lên những lời khó nghe nhất. Anh nhạc sĩ kia tuổi đời đã trên dưới 80, mà vẫn còn đủ sự trâng tráo để hành xử như một kẻ đê tiện nhất và phản ứng dữ dội mà cộng đồng mạng xã hội dành cho anh ta là bài học mà anh ta – và những người như anh ta – phải nhớ đời.

Qua những gì diễn ra vừa rồi, thế hệ của tôi, trong quãng đường đời còn lại của mình, vẫn còn hi vọng ở thế hệ trẻ hôm nay sẽ học được bài học của gã nhạc sĩ nọ để rút tỉa kinh nghiệm cho cuộc sống hiện tại của mình. Một niềm hi vọng khác đã nhen nhúm và nay đang lớn mạnh trong tôi, đó là trong khi cái gọi là “hòa hợp, hòa giải dân tộc” của người làm ra chính sách đã không đáp ứng được sự mong đợi mỏi mòn của hàng triệu người, thì trong đời sống thường nhật, sự hòa hợp đã trở nên có ý nghĩa hơn giữa những thế hệ từng sinh ra, lớn lên ở hai bờ con sông Bến Hải. Nay họ đủ trưởng thành, nhờ sự phát triển của công nghệ thông tin, họ nhận thức đâu là nhu cầu và ý nghĩa đích thực của sự tìm đến nhau với lòng chân thành, vì quyền lợi chung của cộng đồng dân tộc.

Nhiều tháng qua, chúng ta đọc được nhiều trang Facebook của những trí thức trẻ từng trải qua cả quãng đời học sinh, sinh viên dưới mái trường XHCN. Chúng ta vui mừng nhận thấy bên cạnh những gì đã được học hỏi, họ còn biết tìm tòi từ sách báo những gì là sự thật còn ẩn khuất đàng sau những mưu định chính trị chỉ làm lợi cho một số người.

Và sẽ cảm kích hơn nữa, khi chúng ta đọc những dòng tin nhắn công khai của một bạn Facebook trung niên thay mặt một số anh em thuộc thế hệ trí thức trẻ miền Bắc của anh, ngỏ lời muốn tìm hiểu những sự thật với đầy đủ tính khách quan và trung thực trên dải đất miền Nam trước năm 1975, nơi mà thế hệ cha anh của anh từng cầm súng chiến đấu.

“Tôi trân trọng đề nghị anh chị em, nhất là các văn nghệ sĩ, trí thức, học giả, nhà nghiên cứu sống tại Saigon từ trước 1975 tích cực - âm thầm - bền bỉ CÔNG BỐ CÁC DI SẢN VĂN HÓA - NGHỆ THUẬT - GIÁO DỤC THỜI VIỆT NAM CỘNG HÒA để anh em người Bắc chúng tôi sinh sau đẻ muộn được biết, được hưởng thụ và có đánh giá khách quan. Tôi nghĩ đó là một phần của kho báu tinh hoa dân tộc đã bị phủ kín, bị giấu diếm, bị xóa bỏ, bị thành kiến, bị bẻ cong do tuyên truyền dối trá. Nay, dưới thời đại internet, tất cả cần được phát lộ, phủi bụi, khai quật, nhắc lại, đánh giá, tưởng niệm... Từng bài báo, từng bản nhạc, từng sự kiện, từng tác phẩm (văn, thơ, nhạc, họa, kiến trúc...), từng kỷ vật được nhắc lại, sẽ bổ sung cho hiểu biết của chúng tôi. Xin đa tạ anh chị em! AI đồng ý, xin share và cho 1 like để động viên nhau trong công cuộc này!” (hết trích)

Các bạn thấy đấy, trong cuộc sống của chúng ta hôm nay, bên cạnh những người như anh nhạc sĩ kia, đã cam tâm đánh mất lý trí và tình tự dân tộc, vẫn còn những trí thức trẻ XHCN biết hướng lòng mình đến một tương lai đầy triển vọng của tình dân tộc, nghĩa đồng bào.

Thế thì tại sao chúng ta chẳng vui lên, bạn nhỉ?

Lê Nguyễn
17.11.2019


-----------------------------------------------

Nguyên Đại
17/11/2019

Trần Long Ẩn (TLA) sinh ngày 29/9/1944 tại Bình Định, học trung học tại trường La-San (nay là Đại Học Quy Nhơn), sau đó vào học ở Đại Học Văn Khoa Saigon. Tháng 4/1972, ông trốn theo VC vào chiến khu. Hai năm sau, năm 1974, ông được đưa ra miền Bắc, học ở trường Âm Nhạc Việt Nam.

Ngày 10/11/19, trong buổi họp giao ban của hội đồng lý luận, phê bình văn học nghệ thuật TPHCM, ông TLA phát biểu: “Chúng tôi đề xuất phải hết sức thận trọng với trang sử đen tối của miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ là bị xâm lược. Văn học, nghệ thuật độc hại của nó xuyên tạc đường lối cách mạng đúng đắn của Đảng ở miền Nam và hiện nay không thể tẩy xóa…”, theo báo Phụ Nữ, cơ quan ngôn luận của HLH Phụ nữ TPHCM.

Phát biểu của ông gây nên phản ứng dữ dội của những người tham gia mạng xã hội, có người cho rằng đó là câu nói “bị khinh bỉ nhiều nhất từ xưa tới nay” (Mặc Lâm/ VOA – 15/11/19). Tại sao?

Trước hết là tại cái chức vụ mà ông đang có.
Ông không phải là một dư luận viên hạng bét, phát biểu vu vơ, không ai muốn tranh luận. Ông hiện là ủy viên thường vụ hội nhạc sĩ Việt Nam, chủ tịch hội âm nhạc và đồng chủ tịch liên hiệp các hội văn học nghệ thuật TPHCM. Ông là tác giả của một số ca khúc từng được thanh niên Việt Nam yêu thích. Với chức vụ đó, ông không thể tùy tiện phát biểu, cho dẫu để lấy lòng ông Nguyễn Thiện Nhân, bí thư thành ủy TPHCM, người có mặt trong buổi họp giao ban đó.

Thứ hai là tại ông nói bậy.
Văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975 nó “độc hại” ở chỗ nào? Em thương nhớ, lo sợ những điều xảy ra với anh, một người lính trong những đêm lửa đạn… Những điều mà em không dám nghĩ, tình của mình chia ly mất mát trong chiến tranh…, thì độc hại ở chỗ nào? Tết, con không về nhà thăm mẹ được. Con nhớ mẹ, nhưng vì chiến cuộc, vì đồng đội con còn ở chiến trường, con không thể riêng mình êm ấm… thì độc hại ở chỗ nào?
Buổi chiều, mẹ nhìn ra ngõ nhớ con, đứa còn, đứa mất trong chiến tranh, từng đợt đạn pháo…lo buồn…thì độc hại chỗ nào. Ông vào chiến khu, không thông báo với gia đình, chỉ sau 75 mới gặp lại. Mẹ ông và những người thân nhớ thương ông…là một sự độc hại? Khi nói những điều đó, ông có nhớ đến tình cảm của những người thân của ông, khi ông đột nhiên… “mất tích” để vào chiến khu VC không? Khi nói những điều đó, ông đã trở thành “sự độc hại” của gia đình ông, cho dẫu ông đã ở tuổi mà có thể để xuống tất cả những phiền phức về danh và lợi trong cuộc đời này.

Thứ ba, ông là một kẻ vô ơn. Trước khi vào chiến khu, ông đã từng mài đũng quần trên ghế nhà trường trung và đại học Sài-gòn, ông lớn lên từ cái nền văn hóa đó. Nó tạo cho ông những cơ sở để có thể viết được những lời nhạc sau này. Ông là kết quả của “sự độc hại” mà ông miệt thị đó.

Thứ tư, làm công việc “phê bình” văn hóa, nhưng ông không hiểu một điều cơ bản là: Khi tác phẩm đã phát hành, sinh mạng của nó không còn do tác giả, người tạo ra nó, quyết định nữa. Người đón nhận tác phẩm quyết định sự sống còn của tác phẩm đó. Chế Lan Viên, sau này có “Trừ Đi” cái “Bánh Vẽ” cũng không tẩy được ao ước của ông “cho con làm sóng dưới con tàu đưa tiễn bác” trong lòng người đọc được.

Trịnh Công Sơn cho dẫu “tiến thoái lưỡng nan” cũng không thể làm thính giả quên được những ca khúc phản chiến mà ông đã viết, cùng với lời “hiệu triệu” văn nghệ sĩ mà ông nói trên đài phát thanh Sài gòn, những ngày cuối tháng Tư năm 1975.

Và, đồng chí Tố Hữu của ông, sau này có than khóc bao nhiêu vì bị thất sủng, cũng không làm sao lấy đi được ấn tượng trong lòng người đọc rằng: “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ”…hay “Tiếng đầu lòng con gọi Sít-ta-lin” được.

Sự sống còn của một tác phẩm không phải tùy thuộc vào ý chí, quyết tâm đường lối của đảng, nó thuộc về người thưởng ngoạn. Không ai có thể “tẩy xóa”, ngay cả chính tác giả. Chính vì vậy, dòng nhạc trước 1975, người ta đã từng cố tẩy xóa, nhưng không thể nào, và bây giờ nó trở lại, sống vững vàng, sống mạnh mẽ, dầu đã hơn nửa thế kỷ.

Lẽ ra, là một “nhà phê bình” ông và các đồng chí của ông phải đặt câu hỏi “tại sao” trước khi dán cho nền văn hóa nghệ thuật trước 75 cái nhãn “độc hại”. Cái nhãn mà ông dán đó, vô hình chung lại dính hẳn vào con người của ông. Ông đã trở thành một sự độc hại, mà các đồng chí của ông sẽ buộc phải loại bỏ, một ngày rất gần; bởi vì ông không xứng là một nhà phê bình, ông không xứng là một nhạc sĩ, ngay cả trong cái nhìn của các đồng chí của ông.

Người xưa nói “nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy”. Ông không rút lại được những lời phát biểu độc hại đó, nó sẽ đi theo ông xuống mồ. Tự nhiên, tôi cảm thấy ông là một người đáng thương hại.

-----------------------------------------


Ông Trần Long Ẩn là người đồng hương với tôi. Ông bị chửi làm tôi cũng thấy nhột. Nhưng tôi tin nhiều người còn nhột hơn. Không chỉ nhột mà còn thù địch với dân mạng. Bởi điều ông Ẩn nói chỉ là ăn theo nói leo kẻ khác. Ông nói như một cái máy chứ chưa chắc đã ý thức mình đang nói gì.

Nói toàn bộ văn hóa nghệ thuật miền Nam thời Việt Nam Cộng hòa là độc hại ắt không phải do ông nghĩ ra. Ai đã chủ trương chống nọc độc văn hóa miền Nam và ra lệnh đốt sạch ngay từ những ngày đầu tiên sau 1975? Mãi cho đến gần đây, người ta còn tiếp tục cấm một bài hát chẳng hại ai như Con đường xưa em đi thì Trần Long Ẩn cũng chỉ là tiếng nói của một thời còn sót lại.

Dân mạng chỉ chửi ông Ẩn chứ thực ra những Chu Giang Nguyễn Văn Lưu, Đông La, Phan Trọng Thưởng, Mai Quốc Liên… đều cùng một bè một giọng cả thôi.

Điều ngạc nhiên là sau một nửa thế kỷ vật đổi sao dời, có những người quyết không chịu thay đổi. Có chửi thối mồ thì những người này vẫn tự hào không bị “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.

Thôi thì họ có cái quyền đó, cần tôn trọng. Bởi lúc này có một trăm ngàn ông phát ngôn như ông Ẩn thì cũng không xóa được cái “nọc độc” đã phát tán mạnh mẽ sau không dưới một lần người ta đòi tiêu diệt tận gốc.

Biết đâu người ta mượn ông Ẩn để biện hộ cho sự xuống cấp đạo đức, suy đồi văn hóa hiện nay là do “nọc độc” văn hóa Mỹ ngụy để lại? Nếu đúng như vậy thì chưa chắc ai ngu hơn ai.

Tôi chỉ luận về sự tự hào không bị “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” của những người như ông Ẩn.

Phân tâm học gọi hiện tượng này là triệu chứng Narcissism. Narcissus là nhân vật huyền thoại Hy Lạp, tự yêu mình đến mức không thể yêu ai và chết trong cô đơn. Sigmund Freud gọi đó là chứng thủ dâm, do bệnh nhân không có khả năng dịch chuyển tính dục sang đối tác. Trong công trình Giải huyền thoại, tôi cho rằng triệu chứng này nằm trong triệu chứng phổ quát hơn: triệu chứng độc tài. Không nghi ngờ rằng, độc tài là một triệu chứng tâm lý. Kẻ độc tài giống Narcissus ở chỗ, anh ta chỉ biết yêu mình mà không thể san sẻ cho ai. Bởi trong đầu anh ta chỉ có một thứ ảo ảnh đến hoang tưởng rằng mình thuộc đỉnh cao trí tuệ, cao cả hơn người. Thêm vào đó anh ta nhìn đâu cũng thấy thù địch, ám thị bị lật đổ. Thứ phức cảm này thể hiện sâu sắc ở Zeus, chúa tể Olympus. Zeus lật đổ cha mình là Cronus, do ám thị bị con mình lật đổ nên đã độc chiếm ngọn lửa tính dục, quyết không chịu san sẻ cho ai. Zeus thù địch Prometheus đến mức đối xử tàn bạo với Prometheus khi vị thần này đánh cắp ngọn lửa từ tay Zeus để san sẻ cho mọi người. Kẻ độc tài nhìn đâu cũng thấy thù địch là một triệu chứng di truyền. Trước đó, cha của Zeus là Cronus đã từng lật đổ ông nội Zeus là Uranus, và để tránh hậu họa bị lật đổ, Cronus đã lần lượt nuốt sống những đứa con của mình! Cái định mệnh thật nghiệt ngã là càng ám thị bị lật đổ thì lại càng dễ bị lật đổ. Zeus thoát khỏi cái bụng tham lam của cha mình và điều gì sẽ xảy ra đã phải xảy ra.

Không chừng trong bối cảnh hiện nay, tấn tuồng của huyền thoại lại hiện hữu ở những kẻ độc tài nên người ta phải dự phòng như cha con nhà Zeus đã dự phòng? Rằng cái bóng ma Việt Nam cộng hòa hay thứ văn hóa nghệ thuật con đẻ của Việt Nam cộng hòa đang rình rập đâu đó rất nguy hiểm?

Luận chuyện xưa có lẽ làm cho nhiều người khó hiểu. Tôi kể chuyện quan hệ đời thường vậy. Làng tôi sau 1975 có một ông tập kết về làm công tác tuyên giáo rất hăng. Ông ta yêu văn hóa XHCN đến mức nhìn cái gì khác mình đều là thù địch. Sau khi truy tìm đốt sạch văn hóa phẩm Mỹ ngụy để lại, ông ta đến từng nhà bắt gia đình người ta ném cả tượng Phật, tượng Chúa, di ảnh tổ tiên xuống ao. Chỉ được phép thờ mỗi Bác Hồ. Ai không thực hiện đều hoặc bị bắt đi cải tạo hoặc bị đày xuống trụ sở xã, ngày lao động công ích, tối ngủ trong thùng container.

Hậu quả là ông cán bộ tuyên giáo này không sống chung được với ai. Vợ con bỏ nhà ra đi. Cho đến những ngày bình thường sau này, hàng xóm cũng chẳng ai dám quan hệ gần gũi với ông. Người ta không thù địch ông nhưng lại ớn ông thù địch. Ông sống lặng lẽ một mình cho đến một ngày kia người ta phát hiện đàn chó đang tranh nhau cục xương người trước nhà ông. Thì ra ông ta chết khi nào chằng ai hay. Nếu không nhờ mấy con chó thì có lẽ thi hài ông sẽ phân hủy cho đến khi chỉ còn bộ xương trắng trong cái ngôi nhà cô đơn ấy.

Dân quê tôi giàu lòng nhân ái, họ đã chôn cất ông tử tế như chôn cất một người hùng vào sâu trong nấm mồ của quá khứ. Nhưng trước khi đắp chiếc khăn giấy lên gương mặt ông, nhiều người vẫn ái ngại, rằng ông vẫn nhìn mọi người bằng con mắt thù địch.

Nên nhớ triệu chứng Narcissism là căn bệnh phổ quát của loài người. Biết bệnh của mình để tìm ra trị liệu giải thoát khỏi cơn hoang tưởng Narcissisus mới là kẻ sáng suốt.



*
Vào internet tim hiểu mấy triệu chứng NARCISSISM mới thấy sáng mắt sáng lòng. Thán phục Chu Tiên sinh và xin chia sẻ cùng các fan của Chu Tiên sinh mấy triệu chứng phổ biến đó:

1. Vô liêm sỉ: Những kẻ nhiễm chủ nghĩa Narcissism thường công khai tự hào và không có gien xấu hổ. Chúng không mảy may lay động trước những nhu cầu và ước muốn của người khác. Chúng căm ghét bất kỳ ai phê phán chúng bởi chấp nhân phê phán chứng tỏ chúng không hoàn hảo nên cần phải ‘diễn biến’ hoặc ‘chuyển hóa’. Chúng luôn tách hành vi của chúng ra khỏi bản thân. Nếu làm điều gì tội lỗi, chúng luôn cho hành vi của chúng có thể nhất thời sai trái, nhưng động cơ của chúng vẫn luôn là tốt.

2. Tư duy ma giáo: Những kẻ nhiễm chủ nghĩa Narcissism luôn tự cọi mình là hoàn hảo, sử dụng lối tư duy ma giáo và không chấp nhận sự thật. Trong hoàn cảnh nào chúng cũng tìm được lý do để đổ lỗi cho người khác.

3. Ngạo mạn: Những kẻ nhiễm chủ nghĩa Narcissism khi cảm thấy sắp hết thời thường tìm mọi cách tự lên dây cót (tự sướng) cho để đề cao tầm quan trọng của mình bằng cách hạ thấp vai trò, kể cả nhục mạ người khác.

4. Ghen ghét, đố kỵ: Những kẻ nhiễm chủ nghĩa Narcissism thường cho mình ‘siêu’ hơn những người khác bằng cách đánh giá thấp nhân cách cũng như thành công của họ.

5. Đặc quyền: Những kẻ nhiễm chủ nghĩa Narcissism tự ban phát cho mình những đặc quyền thậm chí vô lý và phi tự nhiên bởi chúng tự cọi chúng là là siêu, là đặc biệt. Đồng thời, chúng coi những ai dám động chạm đến đặc quyền của chúng là những kẻ ‘bất hảo’.

6. Bóc lột: hành vi bóc lột của chúng có thể diễn ra theo nhiều hình thức nhưng sự thật là chúng bóc lột đồng loại một cách không thương tiếc. Thông thường, kẻ bị bóc lột luôn ở địa vị phụ thuộc cho nên họ không thể tự bảo vệ hoặc chống lại sự bóc lột đó.

ÔI GIỜI ! NARCISSISM xung quanh ta.

*
Diễm Thi, RFA     |    2019-11-14

*
nhà văn - đạo diễn Lê Văn Duy 
SOHA  20/09/2014 08:58





ĐIỂM TIN CHỦ NHẬT 17/11/2019 (Tin Tức Hàng Ngày)




NGÀY 17/11/2019

BÀI MỚI

*
*

·         VNTB - Việt Nam cần đấu tranh nhiều hơn ở Biển Đông (VNTB) - Khánh Anh (VNTB) - Đánh giá chiến lược của Hà Nội sau sự kiện Bãi Tư Chính. Sau sự kiện Bãi Tư Chính giữa Việt Nam và Trung Quốc, cần phải xem xét việc nắm bắt chiến lược an ninh của Hà Nội đã diễn ra như thế nào trong việc chống lại sự ngang ngược của Trung Quốc ở Biển Đông. Việt Nam đồng thời “vừa hợp tác vừa đấu tranh” trực tiếp với tất cả các nước - kể cả Trung Quốc - ra sao để bảo đảm lợi ích quốc gia.
·         Việt Nam mở cuộc tấn công ‘yêu sách chủ quyền’ sai trái của Bắc Kinh (BoxitVN) - Nguyễn Hiền lược dịch - Lời người dịch: Sau một thời gian thờ ơ trước chiến lược tuyên truyền vận của Bắc Kinh về đường chín đoạn (còn gọi là đường lưỡi bò, đường chữ U) đến mức các bản đồ phục vụ cho mưu đồ giành hết chủ quyền Biển Đông còn xuất hiện trong các cơ quan và văn phòng nhà nước tại Việt Nam, gần đây, Hà Nội đã có những chỉ đạo siết sao liên quan đến rà soát và ngăn cấm sự xâm nhập của đường chín ...
·         Vì sao EU vội vã và dễ dãi ký kết EVFTA và IPA? (VOA) - Vào tháng 2 năm 2019, Hội đồng châu Âu đã từng thông báo hoãn việc ký kết EVFTA và IPA. Ngay trước sự kiện này là một thư kiến nghị của 18 tổ chức xã hội dân sự quốc tế và Việt Nam đề nghị EU hoãn ký kết hai hiệp định thương mại...
·         VNTB - Bàn về NS.Trần Long Ẩn, GS.Mai Quốc Liên và các người “bảo hoàng hơn vua” (VNTB) - Phùng Hoài Ngọc (VNTB) - Nhân theo dõi cuộc họp của cái gọi là “Hội đồng lý luận phê bình văn học nghệ thuật tp. HCM” do Báo Phụ nữ tp.HCM tường thuật, xin trao đổi với Ns.Trần Long Ẩn và Gs.Mai Quốc Liên mấy điều tâm huyết và thất vọng. Với nhà báo Phụ nữ tp HCM. Trước hết trao đổi với nhà báo Quốc Ngọc về tựa bài “Truyền thông 'định hướng' thị trường đang tạo ra gam màu tối cho đời sống văn hóa” trên báo Phụ Nữ tp. HCM tôi rất ngạc nhiên về cái tựa đề này.
·         Người Dân có quyền nghi ngờ, thưa bà Liên! (BoxitVN) - Lưu Trọng Văn - Bà Đỗ Thị Kim Liên - chủ tịch HĐQT Tập đoàn AquaOne, chủ tịch HĐQT Công ty CP nước mặt Sông Đuống, đã có trao đổi riêng với Tuổi Trẻ: "Công ty chúng tôi đã phải bỏ ra hơn 1.000 tỉ đồng giải phóng mặt bằng, phải tự mang tiền đi trả cho người dân để có mặt bằng làm dự án. Vì vậy, đây là dự án chúng tôi tự hào vì còn giá trị cho nhiều đời sau mới có thể đánh giá hết được”.
Xin hỏi bà ...
·         Nhìn lại cuộc chiến tại Việt Nam (VOA) - Nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày diễn ra các cuộc tuần hành phản đối cuộc chiến tranh Việt Nam tại nhiều thành phố trên khắp nước Mỹ vào năm 1969, ngày 15/11, một cuộc hội thảo về việc giảng dạy các thế hệ sinh viên ngày nay về cuộc chiến tại Việt Nam đã được tổ chức tại thủ đô Washington, Hoa Kỳ.
·         Lãnh Tụ Tối Cao (BoxitVN) - Tiêu Dao Bảo Cự - Dẫn nhập: Bài viết sau đây là một chương trong tiểu thuyết đầu tay “Trên đỉnh thanh xuân” của tôi viết từ năm 1967 khi vừa tốt nghiệp đại học nhưng mãi đến gần đây (2012) mới được công bố, do Nhà xuất bản Trẻ và Đại học Duy Tân phối hợp xuất bản trong tủ sách “Đáp lời sông núi”, với bút hiệu cũ thời sinh viên là Vũ Hoài. Cuốn sách viết về tình bạn, tình yêu, lý tưởng, suy tư và dấn thân của một ...
·         Phiên tòa Khá Bảnh và văn hóa giang hồ hút giới trẻ VN (BBC) - Chuyện áo trắng học sinh kín sân tòa Khá Bảnh và công thức tạo ra hàng trăm ngàn giang hồ dự bị ở Việt Nam.
·         Quan hệ Việt-Úc trắc trở vì…cúm heo (VOA) - Sau khi có tin vào tháng trước là Úc rút visa của một phụ nữ Việt Nam mang thịt heo vào nước này, một công dân khác của Việt Nam đối mặt với cùng biện pháp trừng phạt vì vi phạm tương tự, khiến chính phủ Úc phải đưa ra một thông cáo chính thức.
·         Vụ 39 người chết ở Anh: Hồi hương thi thể tốn kém thế nào? (VOA) - Điều lấn cấn lớn nhất trong việc đưa thi thể 39 người Việt tử vong trên đường nhập cư lậu vào Anh không phải là thủ tục mà là tiền bạc, một gương mặt quen thuộc trong làng giải trí của người Việt hải ngoại từng tham gia xử lý một vụ chuyển thi thể từ Mỹ về Việt Nam, cho biết.
·         Đi tìm chân dung con người thực của một nhà tu hành (BBC) - Nhà nghiên cứu Triết học và Phật giáo Thái Kim Lan chia sẻ về cố Đại lão Hòa thượng Thích Trí Quang, người vừa viên tịch ở Huế, hưởng thọ 96 tuổi.
·         TIN ĐỌC NHANH (RFI) -
·         Điều kinh hoàng xảy ra khi mất điện toàn cầu (BBC) - Những bệnh nhân chết trong bệnh viện, người già mắc kẹt trong cao ốc, thực phẩm hư thối trầm trọng là viễn cảnh nguy hiểm của tình trạng mất điện trên diện rộng.
·         Roma: Đổi chai nước lấy một vé tầu điện miễn phí (RFI) - Ba mươi chai nước nhựa đổi lấy một chuyến tầu điện ngầm miễn phí ! Từ hai tháng nay, Roma, thủ đô nước Ý, đã trở thành thủ đô châu Âu đầu tiên lắp đặt các máy nhặt chai nhựa tại những điểm giao thông công cộng.
·         Cố vấn lâu năm của Trump bị tuyên có tội về tất cả các cáo buộc (VOA) - Roger Stone, một hoạt vụ kì cựu theo Đảng Cộng hòa và tự xưng là “kẻ lắm chiêu,” bị xét thấy có tội đối với bảy tội danh khai man với Quốc hội Hoa Kỳ, cản trở công lí và can thiệp lời khai nhân chứng.
·         Đồng minh của ông Trump bị kết tội nói dối Quốc hội Mỹ (BBC) - Cố vấn Tổng thống Trump, ông Roger Stone, bị kết bảy tội, trong đó có nói dối Quốc hội, cản trở công lý và mua chuộc nhân chứng.
·         TT Trump đáp trả trực tiếp nữ cựu đại sứ tại Ukraina trong phiên điều trần thứ hai (RFI) - Ngày 15/11/2019, Hạ Viện Mỹ tiếp tục phiên điều trần công khai thứ hai, với việc lấy lời chứng của nữ cựu đại sứ Mỹ tại Ukraina, Marie Yovanovitch, trong khuôn khổ thủ tục luận tội và phế truất tổng thống Donald Trump.
·         Điều tra luận tội Trump: Tại sao Ukraine rất quan trọng đối với Hoa Kỳ (BBC) - Ukraine không thuộc Nato và luôn phải vật lộn với tham nhũng. Nhưng định hướng tương lai của quốc gia có tầm địa chính trị quan trọng
·         Mỹ cáo buộc hoạt vụ Nga tìm cách phá hoại cơ quan bầu cử Mỹ (VOA) - Các công tố viên Mỹ tố cáo nhân viên hoạt vụ Nga tìm cách can thiệp vào một cơ quan liên bang chịu trách nhiệm bảo vệ các cuộc bầu cử Mỹ, trong khuôn khổ của một vụ liên hệ đến việc can thiệp vào cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ năm 2016.
·         Mỹ nói Hàn Quốc đủ giàu để trả thêm tiền cho binh sĩ Mỹ (VOA) - Tin tức ở Hàn Quốc cho biết chính quyền Trump đang đòi tăng gấp năm lần khoản tiền đóng góp của Hàn Quốc, lên khoảng 4,7 tỉ đôla cho năm 2020.
·         Trump đòi Nhật Bản trả 8 tỉ đôla để giữ chân binh sĩ Mỹ: Foreign Policy (VOA) - Tổng thống Mỹ Donald Trump yêu cầu Nhật Bản tăng gấp bốn lần các khoản thanh toán hàng năm cho các lực lượng Mỹ trú đóng ở đó lên tới khoảng 8 tỉ đôla, một phần trong nỗ lực của Washington thúc giục các đồng minh tăng chi tiêu quốc phòng, tạp chí Foreign Policy loan tin.
·         Một năm phong trào Áo Vàng: An ninh siết chặt tại Paris (RFI) - Ngày 16/11/2019, tròn một năm cuộc nổi dậy của phong trào xã hội chưa từng có, mang tên ''Áo Vàng'' tại Pháp, nhiều cuộc tập hợp của người ''Áo Vàng'' được tổ chức trên khắp cả nước. An ninh siết chặt tại Paris.
·         Báo Anh: Tàu sân bay Mỹ và mối đe dọa từ tên lửa Trung Quốc (RFI) - Ngay trên trang bìa, dù tựa chính cho cơn sốt đầu tư vào ngành công nghệ giải trí tại Mỹ, được gọi là “Bữa nhậu trị giá 650 tỷ đô la - The §650bn binge”, tuần báo Anh The Economist (ngày 14-22/11/2019) cũng đã giới thiệu trong một hàng tựa nhỏ một bài phân tích rất lý thú: “Hàng không mẫu hạm, những cái đích to lớn và đầy uy lực để nhắm bắn - Aircraft carriers, mighty big targets”.
·         Thụy Điển trao giải thưởng cho một nhà văn gốc Hoa bị cầm tù ở Trung Quốc (RFI) - Chính quyền Stockholm khiêu khích Bắc Kinh. Ngày 15/11/2019, chi nhánh của Hội nhà văn quốc tế PEN International tại Thụy Điển đã trao giải Tucholsky nổi tiếng cho ông Quế Dân Hải (Gui Minhai) - chủ hiệu sách, làm nghề xuất bản và nhà đối lập gốc Hoa - hiện đang bị cầm tù ở Trung Quốc.
·         Binh sĩ Trung Quốc xuất hiện trên đường phố Hong Kong (RFA) - Những binh sĩ thuộc quân đội nhân dân Trung Hoa (PLA) đã xuất hiện trên đường phố Hong Kong vào ngày 16/11 giúp dọn dẹp đường phố sau những cuộc biểu tình đòi dân chủ của người Hong Kong.
·         Ván cờ cuối đầy rủi ro của Trung Quốc tại Hồng Kông (BoxitVN) - Minxin Pei - Phan Nguyên dịch - Dù sự leo thang bạo lực nhanh chóng ở Hồng Kông đã đủ đáng sợ, nhưng mọi thứ có thể vẫn còn trở nên tồi tệ hơn nữa. Thông cáo của Hội nghị Trung ương lần thứ tư vừa kết thúc của Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) khóa 19 cho thấy Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang có kế hoạch thắt chặt sự kìm kẹp của mình đối với thuộc địa cũ của Anh bằng bất cứ giá nào. Ông ...
·         Biểu tình Hong Kong: 'Tôi bị xịt hơi cay trong giờ ăn trưa' (BBC) - Biểu tình đã bùng nổ trong nhiều tháng - nhưng bây giờ công nhân nước ngoài đang tìm cách rời khỏi trung tâm tài chính Hong Kong.
·         Bộ trưởng Tư pháp Hong Kong bị đám đông tấn công ở London (VOA) - Bộ trưởng Tư pháp Hong Kong Teresa Cheng bị một đám đông vây quanh hôm 14/11 ở London khi bà có lịch diễn thuyết tại Viện Trọng tài Điều lệ CIAB. Người biểu tình, mặc đồ đen, vây quanh và gọi bà là “kẻ sát nhân.”
·         Khủng hoảng Hồng Kông: 9 trường Đại học kêu gọi tìm ''giải pháp chính trị'' (RFI) - Bạo động gia tăng tại Hồng Kông, các trường đại học biến thành ''pháo đài'' của giới trẻ đòi dân chủ kháng cự cảnh sát, trong bối cảnh Bắc Kinh liên tiếp đe dọa cứng rắn. Tối 15/11/2019, hiệu trưởng 9 trường Đại học Hồng Kông ra thông cáo chỉ trích chính quyền đã không có biện pháp thích đáng, và kêu gọi lãnh đạo đặc khu ngay lập tức ''tìm giải pháp chính trị'' cho khủng hoảng.
·         Bolivia : Quyền tổng thống đe dọa truy tố cựu tổng thống (RFI) - Nỗ lực đối thoại nhen nhóm giữa tân chính quyền Bolivia và phe của cựu tổng thống Evo Morales dường như ngay lập tức bị dập tắt. Tình hình Bolivia căng thẳng thêm. Hôm 15/11/2019, năm nông dân ủng hộ ông Morales thiệt mạng trong một đụng độ với lực lượng an ninh. Quyền tổng thống đe dọa truy tố cựu tổng thống.
·         Bolivia đuổi bác sĩ Cuba, nhà ngoại giao Venezuela về nước (VOA) - Chính phủ lâm thời của Bolivia hôm thứ Sáu cho biết họ đã yêu cầu các quan chức Venezuela rời khỏi đất nước và cáo buộc những người Cuba, bao gồm cả bác sĩ, đã kích động tình trạng bất ổn sau khi cựu tổng thống Evo Morales từ chức.
·         Cuba tổ chức kỷ niệm La Habana tròn 500 năm (RFI) - Lễ kỷ niệm La Habana tròn 500 năm đã diễn ra vào tối 15/11/2019 trong không khí lễ hội tưng bừng : bốn buổi hòa nhạc diễn ra cùng lúc ở khắp thủ đô của Cuba, 16.000 pháo hoa được bắn chào mừng. Nhiều quan chức, khách mời bạn hữu của Cuba từ khắp thế giới đã đến dự buổi lễ.
·         Venice: Thủy triều cao kỷ lục, đe dọa kho tàng nghệ thuật Venice (VOA) - Dự báo thời tiết cảnh báo triều cường sẽ tiếp tục là một mối nguy cho Venice trong các điều kiện gió lớn trong suốt cuối tuần sắp tới.
·         Tường Berlin: 30 năm sau và những câu chuyện đáng ngẫm (VOA) - Giống như trước đó, Ceausescu lên án “các thù địch, phản động ở bên ngoài can thiệp vào những vấn đề nội bộ của Rumani” và tuyên bố sẽ đập tan những âm mưu ấy...
·         Hoàng tử Anh Andrew "không có hồi ức" gặp một phụ nữ trẻ (BBC) - Hoàng tử Andrew nói rằng ông không có hồi ức về việc từng gặp gỡ một phụ nữ trẻ người Mỹ, người đã tố cáo tài phiệt Mỹ Epstein 'bắt cô làm nô lệ tình dục'.
·         Isle of Man, hòn đảo Anh không thuộc về Anh (BBC) - Nằm ở vị trí tứ bề bao vây là lãnh thổ Vương quốc Anh và Bắc Ireland, nhưng Isle of Man lại không thuộc về xứ sở sương mù
·         Thả rùa con về biển (VOA) - Hôm 10/11, người dân địa phương, khách du lịch cùng các nhà bảo tồn thả rùa con về với đại dương trên bãi biển Monterrico của Guatemala.







View My Stats