Sunday, 19 July 2026

LINDSEY GRAHAM QUA ĐỜI : DI SẢN CUỐI CÙNG, VÀ BÀI TOÁN CHO TRUMP (Bích Trâm / NGƯỜI VIỆT TV)

 




Lindsey Graham qua đời: Nghi vấn, Di sản cuối cùng, và bài toán khó cho Trump

BÍCH TRÂM / NGƯỜI VIỆT TV

July 16, 2026 : 1:00 PM

https://www.nguoi-viet.com/nvtv-tin-tuc/nvtv-tin-thoi-su/lindsey-graham-qua-doi-nghi-van-di-san-cuoi-cung-va-bai-toan-kho-cho-trump/

 

Lindsey Graham qua đời: Nghi vấn, Di sản cuối cùng, và bài toán khó cho Trump

Sự ra đi đột ngột của Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham không chỉ để lại một ghế trống tại Thượng Viện, mà còn mở ra hàng loạt câu hỏi chính trị. Ông qua đời hôm 12 tháng 7, chỉ một ngày sau khi trở về từ Ukraine, nơi ông vừa gặp Tổng Thống Zelenskyy và tuyên bố đã đạt được một bước đột phá với Tòa Bạch Ốc về dự luật trừng phạt Nga. Ngay sau đó, gần 20 nhân viên FBI xuất hiện tại nhà ông. Trên mạng xã hội bắt đầu lan truyền những thuyết âm mưu, kể cả nghi vấn Nga có thể liên quan.

 

Trump nhanh chóng nói rằng FBI đang “phí thời gian,” vì ông không thấy có dấu hiệu mờ ám trong cái chết của người bạn và đồng minh thân cận. Rồi hôm thứ tư, 15/7, cựu Phó Tổng Thống Mike Pence kêu gọi Quốc Hội Mỹ đặt tên Lindsey Graham cho dự luật trừng phạt Nga mà ông Graham đã dành những tháng cuối đời để vận động.

 

Vậy ông Graham chết vì bệnh tự nhiên hay còn điều gì cần điều tra? Vì sao Trump nhanh chóng dập tắt nghi vấn? Dự luật trừng phạt Nga có thật sự trở thành di sản cuối cùng của nghị sĩ Graham mà vì sao nó bị Trump “ngâm tôm” cả năm qua? Vì sao Pence thúc đẩy đặt tên ông Graham cho dự luật?

 

Khách mời, nhà báo Mai Phi Long.

 

NGHE & XEM >>>>>  







CHÍNH QUYỀN TRUMP CÂN NHẮC THÍ ĐIỂM XIN THẺ XANH PHẢI 'ĐẶT CỌC' $100.000 (Người Việt Online)

 



Chính quyền Trump cân nhắc thí điểm xin thẻ xanh phải ‘đặt cọc’ $100,000

Người Việt

July 16, 2026 : 12:00 PM

https://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/chinh-quyen-trump-can-nhac-thi-diem-100-000-dat-coc-cho-the-xanh/

.

WASHINGTON, DC (NV) – Chính quyền Tổng Thống Donald Trump đang cân nhắc đề nghị công dân của một số quốc gia nộp đơn xin thẻ xanh (green card) phải “đặt cọc” (tiền bảo lãnh) với mức lên tới $100,000. Tờ Wall Street Journal (WSJ) dẫn từ nguồn tin riêng cho biết hôm Thứ Năm, 16 Tháng Bảy.

 

Bộ Ngoại Giao Mỹ đưa ra ý tưởng này như một phần trong nỗ lực rộng lớn hơn nhằm hạn chế nhập cư hợp pháp đối với những người không có nguồn lực tài chính đáng kể, đồng thời bảo đảm rằng những người nhập cư mới có thể tự nuôi sống bản thân sau khi đến Mỹ.

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/07/TS-green-card-datcoc-1920x1294.jpg

Cửa ngõ nhập cảnh vào Mỹ tại một phi trường. (Hình: John Moore/Getty Images)

 

Theo WSJ, đề nghị này nhắm cụ thể vào những người xin thị thực (visa) định cư, loại thị thực dành cho những người muốn chuyển đến Mỹ vĩnh viễn và nhận thẻ xanh ngay khi đến nơi, phổ biến nhất là người thân của công dân Mỹ như vợ/chồng, cha mẹ hoặc anh chị em.

 

Những người nắm rõ kế hoạch cho biết, giới chức Bộ Ngoại Giao đã đề nghị mức tiền ít nhất là $100,000 và mức tiền bảo lãnh có thể thay đổi tùy thuộc vào từng trường hợp cụ thể và có thể cao hơn hoặc thấp hơn con số đó.

 

Giới chức Bộ Ngoại Giao đang cân nhắc khai triển thí điểm ý tưởng này với một số ít quốc gia để kiểm chứng tính khả thi. Người nộp đơn sẽ trả khoản đặt cọc trước và chỉ được hoàn lại sau khi trở thành công dân Mỹ – một quá trình thường mất ít nhất năm năm.

 

Khoản đặt cọc về cơ bản đóng vai trò như một hình thức bảo đảm trong trường hợp người mới có thẻ xanh không thể tự trang trải tài chính. Người thân cũng được phép đóng khoản đặt cọc thay cho người nộp đơn.

 

“Tổng Thống Trump đã khẳng định rõ ràng rằng những ai muốn nhập cư vào Hoa Kỳ phải có khả năng tự chủ về tài chính,” phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Tommy Pigott nói.

 

Ông Pigott cho hay Bộ Ngoại Giao đang xem xét các thẩm quyền hiện có theo Đạo Luật Nhập Cư Và Quốc Tịch để yêu cầu một số đối tượng xin thị thực phải nộp tiền bảo đảm, “như một cách chứng minh rằng họ có nguồn tài chính cần thiết để tự trang trải cuộc sống.”

 

Những người chỉ trích cho rằng kế hoạch này thực chất sẽ loại bỏ những người nộp đơn có thu nhập thấp và trung bình. Bà Sharvari Dalal-Dheini, trưởng bộ phận ngoại giao chính phủ tại Hiệp Hội Luật Sư Di Trú Mỹ, cho rằng chính sách này dường như nhằm “loại bỏ một nhóm người nhập cư nhất định.”

 

“Dường như mục đích của việc yêu cầu đóng tiền bảo lãnh là để ngăn chặn một nhóm người nhập cư nhất định,” bà Dalal-Dheini nhận định. “Chúng ta đang biến hệ thống của mình thành cơ chế ‘có tiền mới được tham gia’: chỉ những người giàu có mới có thể đến thăm, đoàn tụ gia đình hoặc tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân.”

 

Đây không phải lần đầu tiên chính quyền Tổng Thống Trump hành động để hạn chế nhập cư đối với những người có điều kiện khiêm tốn. Đề xướng mới này, về cơ bản là mở rộng một chương trình đặt cọc nhỏ hơn mà Bộ Ngoại Giao đã thực hiện từ Tháng Tám, năm 2025 đối với người xin thị thực du lịch. Chương trình thí điểm này yêu cầu người xin thị thực từ Malawi và Zambia đặt cọc hoàn lại lên tới $15,000, số tiền này sẽ bị tịch thu nếu họ ở lại quá hạn visa hoặc cố gắng thay đổi tình trạng nhập cư, chẳng hạn như xin tị nạn, sau khi nhập cảnh.

 

Danh sách các quốc gia áp dụng đã tăng lên 50, phần lớn ở châu Phi. Các quan chức Bộ Ngoại Giao gọi chương trình thí điểm này là thành công, dẫn chứng tỷ lệ tuân thủ khoảng 97% trong số những du khách đã đặt cọc, dù tổng số thị thực cấp cho người nộp đơn từ các nước này đã giảm mạnh. Bộ này được cho là có ý định sẽ áp dụng yêu cầu đặt cọc tương tự cho tất cả du khách đến từ các quốc gia ngoài chương trình miễn thị thực của Mỹ. (KL) [kn]

 

 

 

 

 

 


VẤN ĐỀ CỦA MỘT NƯỚC MỸ NGÀN TỶ (Trúc Phương / Người Việt)

 




Vấn đề của một nước Mỹ ngàn tỷ

Trúc Phương/Người Việt

July 16, 2026 : 5:00 PM

https://www.nguoi-viet.com/binh-luan/van-de-cua-mot-nuoc-my-ngan-ty/

 

Mỹ là nước đầu tiên và duy nhất có tỷ phú ngàn tỷ. Điều đó không có nghĩa nước Mỹ trở nên thịnh vượng và người dân thật sự giàu có.

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/07/BL-Nuoc-My-Ngan-Ty-1920x1280.jpg

Giá xăng cao và việc cắt giảm trợ cấp SNAP gây sức ép lớn lên ngân sách chi tiêu. Giá xăng được hiển thị tại một trạm xăng Shell ở Rancho Cordova, California hồi Tháng Năm, 2026. (Hình minh họa: Slobo/Getty Images)

 

Đằng sau con số ngàn tỷ

 

Theo tạp chí tài chính Forbes, hiện nước Mỹ có 20 cá nhân hoặc gia đình sở hữu khối tài sản trị giá hơn $100 tỷ; chưa kể 3,408 người khác có tài sản trên $1 tỷ. Tuy nhiên, việc một số người giàu ngoài sức tưởng tượng không hẳn là kết quả của một xu hướng ổn định lâu dài mà là hệ quả của một tình trạng không bình thường.

 

Số tỷ phú Mỹ đã tăng gần gấp đôi trong vòng một thập niên. Giá trị tài sản ròng của người giàu nhất nước Mỹ đã tăng mười lần (sau khi điều chỉnh lạm phát). Trong khi đó, tài sản các gia đình bình thường chỉ tăng ở mức 40%. Vấn đề không nằm ở bản thân ông Elon Musk hay những tỷ phú như ông. Nếu không là ông Musk thì cũng có ai đó khác leo lên đỉnh ngàn tỷ. Vấn đề nằm ở hệ thống chính sách cho phép những người như ông Musk trở nên giàu có. Không chỉ là giàu hay siêu giàu mà là giàu đến mức trở thành những kẻ nắm quyền lực kinh tế tuyệt đối.

 

Hệ thống chính sách đó gồm nhiều thứ, từ sự biệt đãi đối với thu nhập từ đầu tư (so với thu nhập từ lao động); từ thuế suất thấp; từ các quy định phức tạp cho phép công ty “xào nấu” số liệu thu nhập ròng trên giấy tờ; từ việc cho phép áp dụng các điều khoản hạn chế cạnh tranh; từ lỗ hổng pháp lý về “lợi nhuận được chia” (carried interest) của các nhà quản lý quỹ đầu tư; đến việc ấn định mức lương tối thiểu liên bang thấp hơn ngưỡng nghèo.

 

Ngoài ra, còn là việc tạo ra các mô hình doanh nghiệp “pass-through” (thu nhập doanh nghiệp được chuyển trực tiếp cho chủ sở hữu để tính thuế cá nhân), cho phép chủ doanh nghiệp né thuế thu nhập; mức thuế thấp đối với tài sản thừa kế và quà tặng; và cả việc thực thi lỏng lẻo luật chống độc quyền.

 

Trong bối cảnh toàn cầu hóa và sự thay đổi công nghệ làm gia tăng bất bình đẳng, chính quyền Mỹ đáng lý phải thay đổi chính sách nhưng họ không những duy trì mà còn điều chỉnh để mang lại lợi ích lớn hơn cho giới nhà giàu. Tờ The Atlantic cho biết, mức thuế suất biên cao nhất đối với thu nhập cá nhân hiện thấp hơn vài điểm phần trăm so với cách đây một phần tư thế kỷ, và chưa bằng một nửa so với mức áp dụng vào thập niên 1940 và 1950.

 

Thuế suất cao nhất đối với doanh nghiệp hiện thấp hơn 14 điểm phần trăm so với mức áp dụng trong giai đoạn từ năm 1993 đến 2017. Hạn mức tài sản để lại cho người thừa kế mà không phải chịu thuế hiện ở mức $15 triệu; trong khi con số này là $675,000 vào thời điểm Tổng Thống George W. Bush nhậm chức.

 

Kết quả, nhóm giàu nhất đang trở nên giàu hơn rất nhiều so với nhóm nhà giàu; nhóm người giàu lại giàu hơn hẳn tầng lớp trung lưu; còn những người không thuộc nhóm giàu thì… rơi xuống đáy. Từ năm 1989 đến năm 2022, khối tài sản cần thiết để một cá nhân lọt vào nhóm 1% giàu nhất đã tăng thêm $8.4 triệu, trong khi ngưỡng tài sản của nhóm trung vị chỉ tăng $83,000.

 

Tỷ trọng tài sản do nhóm 0.1% giàu nhất nắm giữ đã tăng từ 8.6% lên 14.4%, trái ngược với sự sụt giảm tỷ trọng tài sản của nhóm 50% dân số có thu nhập thấp nhất. Chỉ riêng trong năm 2025, tổng tài sản ròng của các tỷ phú tại Mỹ tăng 22%, từ $6.7 ngàn tỷ lên $8.2 ngàn tỷ. Thời điểm hiện tại, giá trị tài sản của ông Elon Musk lớn hơn khoảng 30% so với tổng tài sản của 400 người Mỹ giàu nhất cộng lại vào năm 1989.

 

Xét về sức khỏe kinh tế quốc gia, sự tập trung tư bản được xem là một trong tối kỵ đối với một nền dân chủ thịnh vượng. Tại sao? Nếu tiền bạc đồng nghĩa với quyền lực thì  Musk hiện nắm trong tay quyền lực gấp 5,208,333 lần so với một hộ gia đình trung bình. Nhìn chung, khối tài sản khổng lồ mang lại cho giới siêu giàu tầm ảnh hưởng khủng khiếp, tác động dữ dội vào luật pháp, những quy định kinh tế, các cuộc bầu cử, hệ thống thuế khóa và cả hệ thống tư pháp. Điều này làm biến dạng việc hoạch định cũng như thực thi chính sách, phá vỡ niềm tin xã hội, làm lung lay bản sắc chính trị quốc gia, và gia tăng sự phân cực.

 

Giới nghiên cứu khoa học chính trị như Eli Rau và Susan Stokes từng chỉ ra rằng: “Trong một nền dân chủ, sự phân hóa thu nhập càng lớn thì nguy cơ bầu ra một người đứng đầu chính phủ có xu hướng thâu tóm quyền lực và chà đạp lên các chuẩn mực xã hội càng cao.”

 

Điều đáng nói nữa là tình trạng bất bình đẳng giãn rộng. Chẳng có quốc gia “thiên đường” nào mà không có khoảng cách giàu-nghèo. Chỉ có những người cực tả mới ôm ấp lý tưởng “công bằng xã hội” và “xóa bỏ ranh giới” người ăn không hết, kẻ lần không ra. Vấn đề ở chỗ, trong khi “công bằng xã hội” là khái niệm phù du, thì bất công từ chính sách, giúp một nhóm thiểu số kiếm tiền một cách dễ dàng, luôn là điều đáng bị chỉ trích. Không có bất kỳ chính quyền tử tế nào dung túng cho điều đó. Chính sự bất công chính sách cùng với việc ưu đãi đặc quyền cho một nhóm thiểu số mới tạo ra cái gọi là tầng lớp “tư bản đỏ” ăn trên ngồi trước trên xương máu người dân, như có thể thấy ở Việt Nam.

 

Trump trong “thế giới ngàn tỷ”

 

Một nước dân chủ như Mỹ đang chứng kiến điều tương tự. Tháng Giêng, 2026, CBS News cho biết, bất bình đẳng về tài sản tại Mỹ đã chạm mức chênh lệch lớn nhất trong hơn ba thập niên. Dữ liệu từ Cục Dự Trữ Liên Bang (Fed) cho thấy mô hình kinh tế hình chữ “K” vẫn tiếp tục xảy ra, với một nhánh đi xuống gồm các hộ gia đình có thu nhập thấp và trung bình ngày càng tụt sâu xuống vực, trong khi nhóm giàu tiếp tục “đạp gió rẽ sóng” đi lên.

 

Trong quý III-2025, nhóm 1% hộ gia đình giàu nhất sở hữu 31.7% tổng tài sản của các hộ gia đình tại Mỹ. Đây là tỷ lệ cao nhất từng được ghi nhận kể từ khi Fed theo dõi dữ liệu tài sản hộ gia đình vào năm 1989. Tổng cộng, nhóm 1% giàu nhất hiện nắm khối tài sản khoảng $55 ngàn tỷ, gần tương đương tổng tài sản của 90% người Mỹ ở nhóm thu nhập thấp hơn.

 

Tổng Thống Trump đang làm tăng tốc tình trạng bất bình đẳng. Gần như toàn bộ nghị sự trong nhiệm kỳ hai của ông Trump luôn đi theo hướng có lợi cho người giàu trong khi đẩy người nghèo lọt sâu xuống hố.

 

Năm 2025, Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội dự báo rằng luật thuế của ông Trump sẽ khiến nhóm 20% người có thu nhập thấp nhất bị thiệt hại nặng nhất. Những tác động tiêu cực như vậy hiện thể hiện rõ trong nền kinh tế thực. Ngày 18 Tháng Sáu, trong cuộc họp báo cáo kết quả kinh doanh quý I-2026 của Kroger (một trong những tập đoàn bán lẻ lớn nhất Mỹ), CEO Gregory Foran nói: “Khách hàng đang chịu nhiều áp lực. Giá xăng cao và việc cắt giảm trợ cấp SNAP đang gây sức ép lớn lên ngân sách chi tiêu.”

 

Dù khi tranh cử luôn đề cập người nghèo nhưng không ai “đá đít” người nghèo phũ phàng bằng ông Trump. Với ông, việc kiếm tiền cho bản thân, việc “khai thông” con đường làm giàu cho các thành viên gia đình, mang lại lợi ích cho giới tỷ phú để họ trả ơn bằng ủng hộ tài chính…, mới thật sự là những “giá trị” mà ông quan tâm.

 

Thị trường chứng khoán bùng nổ không phải là dấu chỉ sự phát triển lành mạnh. Nó là biểu hiện mang lại từ chính sách ưu đãi dành cho các tập đoàn khổng lồ. Nó không thể hiện đúng sức khỏe kinh tế quốc gia. Bank of America (BoA) thừa nhận: nền kinh tế chữ K là “sự bùng nổ nhu cầu ở các hộ gia đình có thu nhập cao, song hành với tình trạng đình trệ kèm lạm phát đối với những nhóm còn lại.”

 

Giới nhà giàu được bảo vệ nhờ lợi nhuận từ chứng khoán và chi phí nhà ở ổn định. Họ có dư dả thu nhập khả dụng và chi tiêu mạnh tay. Nhóm còn lại gồm những người không có nguồn thu nhập đáng kể từ đầu tư, cùng với những người đi thuê nhà và phải chịu tình trạng giá thuê tăng định kỳ.

 

BoA cho biết: “Năm 2026 chứng kiến sự phân hóa dữ dội hơn. Chi tiêu của nhóm thu nhập cao được thúc đẩy mạnh nhờ các biện pháp giảm thuế, trong khi giá năng lượng tăng do cú sốc từ Iran lại gây áp lực nặng hơn lên các hộ gia đình có thu nhập thấp” (“Trump’s second term isn’t just making the rich richer. It’s making the poor poorer”/MS NOW).

 

Chỉ cần lướt qua vài bài báo thời sự kinh tế đã có thể thấy vấn đề “nước Mỹ ngàn tỷ” thật sự nghiêm trọng như thế nào. Bên cạnh bài báo cho thấy ông Trump kiếm được hơn $1.4 tỷ từ tiền điện tử là bài báo cho biết có nhiều người Mỹ không thể nghỉ hưu vì phải tiếp tục đi làm để trả nợ vay thời sinh viên (“They’re in Their 60s and Their Student Loans Won’t Let Them Retire”/Wall Street Journal); hoặc bài báo cho thấy nợ thẻ tín dụng của người Mỹ hiện leo lên đến mức không tưởng: $1.25 ngàn tỷ (“Americans Are Falling Behind on Their $1.25 Trillion Credit-Card Bill”/Wall Street Journal). Cũng là ngàn tỷ nhưng là ngàn tỷ nợ. [dt]

 

 

 




NƯỚC LỤT CHÓ NHẢY BÀN ĐỘC (Hiếu Chân / Người Việt)

 



Nước lụt chó nhảy bàn độc

Hiếu Chân/Người Việt

July 14, 2026 : 7:24 PM

https://www.nguoi-viet.com/binh-luan/aung-san-suu-kyi-con-song-hay-da-chet/

 

Người Việt lại bị cuốn vào những cuộc tranh cãi không hồi kết trên mạng xã hội về những vấn đề lịch sử tưởng như chỉ dành cho giới nghiên cứu hàn lâm. Tranh cãi đã đến mức một số người vào chốn lao tù, xã hội sống trong một cuộc “đấu tố” kinh hồn như thời Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc hoặc Cách Mạng Văn Hóa bên Tàu! Vì sao nên nỗi?

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/07/BL-Hieu-Chan-Cho-Nhay-Ban-Doc.jpg

Ông Nguyễn Thành Nam, tác giả cuốn sách “Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng.” (Hình: Báo Công Thương)

 

Cuộc đấu tố mới nhất xoay quanh cuốn sách “Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng” của ông Nguyễn Thành Nam. Không như các nhà báo Huy Đức, Phạm Đoan Trang…đang ngồi tù, ông Nam – tiến sĩ toán đào tạo tại Nga, đồng sáng lập tập đoàn FPT, giảng viên về Hồ Chí Minh – là một “hạt giống đỏ,” có quá trình cống hiến đáng kể cho đảng và nhà nước cộng sản, chưa từng phản kháng chế độ.

 

Cuốn sách “Chuyện Với Thanh…” được Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn cho ra mắt hồi Tháng Tư,  2026. Như phụ đề “lời kể mới về ánh sáng,” đây là câu chuyện về ông Hồ Chí Minh (ánh sáng) qua “lời kể mới” theo hình thức đối thoại giữa một thầy giáo tên Thành với cô sinh viên tên Thanh về cuộc đời Hồ Chí Minh. Những người đã đọc sách cho biết, tài liệu chính mà ông Nam dựa vào để viết cuốn sách là công trình nghiên cứu “Ho Chi Minh: A Life” của William J. Duiker, sử gia, giáo sư Đại Học Pennsylvania, từng là nhà ngoại giao có thời làm việc tại Đại Sứ Quán Hoa Kỳ ở Sài Gòn.

 

Giáo Sư William Duiker không bôi nhọ Hồ Chí Minh, cũng không “thần thánh hóa” nhân vật này như cách mà đảng Cộng Sản Việt Nam nhồi vào đầu óc người dân. Cuốn sách của ông Nam được biết cũng không có ý hạ bệ Hồ Chí Minh, mà ngược lại, “anh tôn sùng hình ảnh Hồ Chí Minh đến mức biến mình trở thành một vệ tinh xoay quanh đền thờ thần Mặt Trời do chính mình tạo dựng” như nhận xét của nữ Giáo Sư Nguyễn Phương Mai, một người quen ông Nam, hiện là giảng viên đại học tại Hòa Lan.

 

Ấy thế nhưng hôm 7 Tháng Bảy ông Nam đã bị bắt, bị truy tố theo điều 117 bộ Luật Hình Sự, về tội “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước;” cuốn sách bị tịch thu và tiêu hủy. Nhà Xuất Bản Hội Nhà Văn bị phạt 100 triệu đồng ($3,806), bị dừng hoạt động hai tháng để “rà soát, chấn chỉnh hoạt động chuyên môn” và có tin giám đốc nhà xuất bản, bà Nguyễn Thúy Hằng, cũng đã bị bắt. Ông Nam còn bị buộc xuất hiện trên truyền hình thừa nhận nhiều nội dung trong cuốn sách là sai sự thật, “bôi nhọ hình ảnh Hồ Chủ Tịch” và xin lỗi đảng, nhà nước, nhân dân…

 

Cuộc “xoay chiều” bất ngờ diễn ra khi một nhóm “đấu tố” lên mạng xã hội đăng bài “phản bác các quan điểm sai trái” và đòi xử lý hình sự tác giả cùng những người liên quan đến cuốn sách. Nhóm “đấu tố” có những nhân vật nổi bật như Trung Tướng Nguyễn Thanh Tuấn, cựu cục trưởng Cục Tuyên Huấn quân đội, Thiếu Tướng Hoàng Kiền, cựu tư lệnh Binh Chủng Công Binh và Phan Trung Can, một người viết Facebook có 29,000 người theo dõi – cả ba đều đã trên 70 tuổi và không có nền tảng học vấn về lịch sử nhưng mạnh miệng cáo buộc ông Nguyễn Thành Nam “xúc phạm Chủ Tịch Hồ Chí Minh!”

 

Họ không chứng minh ông Nam đã sai như thế nào về sử liệu hay phương pháp nghiên cứu mà chỉ cáo buộc tác giả “âm mưu diễn biến hòa bình, cách mạng màu, thâm nhập trong lĩnh vực tư tưởng giáo dục.” Họ cho rằng đây là mầm mống của “giặc nội xâm: ngụy sử, ngụy văn, ngụy giáo” mà đảng Cộng Sản phải chống lại bằng một cuộc “chiến tranh nhân dân, toàn dân, toàn diện.”

 

Họ tự xưng là những đảng viên trung kiên dẫn đầu cuộc đấu tranh bảo vệ đường lối của đảng bằng một thủ đoạn rất cũ nhưng vẫn còn tác dụng: đấu tố công khai trên mạng xã hội và tác động đến quyết định của các cơ quan công quyền. Những ai nói khác với họ, dù lý lẽ và bằng chứng đầy đủ, cũng nhanh chóng bị chụp mũ là thế lực thù địch và “đề nghị xử lý hình sự.”

 

Từ ông Nam và cuốn sách của ông ta, nhóm “đấu tố” tiến lên “điểm mặt chỉ tên” hàng chục nhân vật liên quan, từ nhà văn Nguyễn Quang Thiều, chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam, ông Lê Quốc Minh, tổng biên tập báo Nhân Dân cho đến ông Giáo Sư Hoàng Chí Bảo – một giảng viên Học Viện Chính Trị Quốc Gia chuyên khua môi múa mép kể những chuyện hoang đường về nhân vật Hồ Chí Minh…

 

BBC Tiếng Việt ghi nhận: “Trên mạng sôi sục không khí săn lùng những ai liên quan đến cuốn sách… Lý lẽ của những người đấu tố đều là kết tội các cá nhân và tổ chức, dường như không quan tâm đến chuyện tranh luận đúng sai.” Đáng chú ý, là sau khi bắt ông Nam, Công An Hà Nội cho biết vẫn đang “tiếp tục mở rộng điều tra” và sẽ “xử lý nghiêm” các cá nhân có liên quan.

 

Mới đây nhất, Cục Trưởng Cục Báo Chí Lưu Đình Phúc đăng bài cảnh báo “một số đối tượng còn nhân danh chính nghĩa để tự đặt mình lên trên pháp luật, biến mạng xã hội thành “tòa án dư luận,” kết tội, chụp mũ, nhục mạ người khác khi chưa có kết luận của cơ quan có thẩm quyền” nhưng chính ông Phúc cũng không dám chỉ tên những kẻ kích động cuộc đấu tố!

 

Đấu tố – một thủ đoạn chính sách

 

Thật ra “đấu tố” là một thủ đoạn cai trị của nhà cầm quyền cộng sản từ trước tới nay. Không kể những chuyện xa xưa như Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm… gần đây cũng đã có nhiều vụ đấu tố lớn nhỏ, kích động đám đông ít học và bị nhồi sọ để tấn công những kẻ thù tưởng tượng của chế độ.

 

Còn nhớ năm 2017 khi Viện Sử Học Việt Nam biên soạn và xuất bản Bộ Lịch Sử Việt Nam gồm 15 tập, thành phần bảo thủ trong đảng và quân đội CSVN đã lồng lộn phản đối khi thấy các tác giả đã gọi chính thể ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975 là “Việt Nam Cộng Hòa” thay vì dùng các từ có tính miệt thị như “nguỵ quân, nguỵ quyền”! Họ tố cáo các nhà viết sử đã xóa nhòa ranh giới giữa chính nghĩa và phi nghĩa, hạ thấp thành quả cách mạng của đảng, từng bước công nhận tính chính danh của chế độ VNCH. Giới sử học thì nỗ lực trong thế yếu nhằm bảo vệ tính khách quan của khoa học, còn nhà cầm quyền ban hành quy định xử phạt nặng những vi phạm trong lĩnh vực văn hóa, điện ảnh, nghệ thuật, tức là phạt những ai nghĩ khác, nói khác với guồng máy tuyên truyền của đảng và nhà nước cộng sản.

 

Từ cuộc “đấu tố” quanh danh xưng Việt Nam Cộng Hòa, đám cộng sản bảo thủ đẻ ra từ “lật sử,” “ngụy sử” để miệt thị các nhà sử học trong nước đang cố xác định lại sự thật khách quan sau nhiều năm lịch sử bị xuyên tạc, bóp méo và nguỵ tạo bởi các sử nô nhằm phục vụ mục đích chính trị của đảng. Đang có một sự xung đột sâu sắc giữa xu hướng tiếp cận lịch sử khách quan, khoa học đối lập với quan điểm “lịch sử mang tính đảng,” nhào nặn lịch sử theo lợi ích của nhà cầm quyền.

 

Lần lượt, nhiều nhân vật lịch sử bị các nhóm bảo thủ “đưa lên thớt,” bị gọi là “thằng” này “con” nọ, kể cả những người được nhân dân tôn kính lâu đời như vua Gia Long, nhà văn hóa Trương Vĩnh Ký, công thần Lê Văn Duyệt, Phan Thanh Giản…

 

Sang lĩnh vực văn chương, nhóm này tấn công cuốn sách “Nỗi Buồn Chiến Tranh” của nhà văn Bảo Ninh – một cuốn tiểu thuyết ra đời đã lâu và được một số giải thưởng – vì nó không thể hiện “chủ nghĩa anh hùng cách mạng” mà sa đà vào những mất mát, đau khổ của con người thời chiến. Ngay lĩnh vực giáo dục cũng không tránh khỏi.

 

BBC Tiếng Việt hôm 13 Tháng Bảy  có bài tường thuật: “Bão đấu tố càn quét giáo dục khai phóng, Phó Thủ Tướng Lê Tiến Châu phải tự kiểm duyệt,” ghi nhận: “Giáo dục khai phóng đang hứng chịu làn sóng chỉ trích, đấu tố dữ dội chưa từng có. Hàng loạt tờ báo, tổ chức giáo dục tại Việt Nam đã phải đục bỏ cụm từ này, các bài phát biểu của lãnh đạo trung ương cũng chung số phận.” Từ ngữ không có tội, tất cả chỉ vì các nhà giáo đã dùng chữ “khai phóng” để dịch chữ “liberal” của tiếng Anh trong hệ thống giáo dục hiện đại mà không để ý rằng “khai phóng” là một trụ cột trong tôn chỉ của nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa: “Nhân bản-Dân tộc-Khai phóng”!

 

Chó nhảy bàn độc

 

Sống trong không khí “đấu tố” ngột ngạt hiện nay, người trong nước ngậm ngùi nhớ tới những biến cố mà họ từng chứng kiến hoặc biết qua sách vở, từ chuyện Hồng Vệ Binh thời Mao bên Tàu, chuyện Quốc Xã thời Hitler, cho đến các “án văn tự” ở nước ta nhiều năm trước.

 

Có điều, những biến cố đó không tự nhiên mà có, chúng được dàn dựng để gây chia rẽ xã hội, củng cố quyền lực của đảng, của lãnh tụ khi giai cấp cầm quyền phải đối mặt với nỗi bất mãn ngày càng tăng của dân chúng, nhất là giới có học, nắm được thông tin đa chiều. Khi không còn lý lẽ tuyên truyền để thuyết phục người dân tin vào tính chính danh và năng lực quản trị của mình, họ kích động đám đông cuồng tín, đám “kiêu binh” hoặc “bò đỏ” để “đấu tố” bất cứ ai bị coi là đang gieo rắc nghi ngờ và phản kháng. “Đấu tố” không cần vũ khí sát thương, mà bằng những lời lẽ nhục mạ, vu khống, thậm chí bằng những ngôn từ rất tục tĩu đủ để đối phương vì tự trọng phải im tiếng. Nếu “đấu tố” không thành công như ý muốn thì sau đó sẽ dùng tới còng số tám và nhà tù.

 

“Chuyện Với Thanh…” chẳng qua chỉ là một dấu chấm nhỏ trong bức tranh “đấu tố” hiện nay. Khi nhà cầm quyền phải nhờ đám đông ít học đứng ra bảo vệ hình ảnh lãnh tụ, lý tưởng của đảng thì đó cũng là khi chế độ công an trị đã đến lúc nguy ngập. Tục ngữ Việt Nam có một hình ảnh rất sinh động để chỉ tình huống này: “Nước lụt chó nhảy bàn độc” – khi nước lụt dâng cao thì chó nhảy lên bàn đọc sách, tiếc là chó chẳng bao giờ đọc được sách! [kn]

 

 





AUNG SAN SUU KYI CÒN SỐNG HAY ĐÃ CHẾT? (Trúc Phương / Người Việt)

 



Aung San Suu Kyi còn sống hay đã chết?

Trúc Phương/Người Việt

July 15, 2026 : 11:20 PM

https://www.nguoi-viet.com/binh-luan/aung-san-suu-kyi-con-song-hay-da-chet/

.

Lần đầu tiên kể từ cuộc đảo chính năm 2021 khiến quan hệ Myanmar với Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) bị đóng băng, các ngoại trưởng ASEAN đã gặp người đồng cấp Myanmar ngày 12 Tháng Bảy tại Bangkok. Câu hỏi lớn nhất được đặt ra là bà Aung San Suu Kyi đang ở đâu? Nhiều năm nay, chẳng ai biết tông tích bà Suu Kyi. Ngày 13 Tháng Bảy, tờ báo Anh The Economist đặt câu hỏi: Suu Kyi đã chết?

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/07/Aung-San-Suu-Kyi-BL-1920x1280.jpg

Aung San Suu Kyi, biểu tượng dân chủ “lung linh” nhất thế giới đã mất đi vẻ rực rỡ. (Hình minh họa: Lisa Maree Williams/Getty Images)

 

Suu Kyi đang ở đâu?

 

Dù luôn khẳng định Aung San Suu Kyi vẫn khỏe và được chăm sóc đàng hoàng nhưng chính quyền Myanmar chưa bao giờ tiết lộ Suu Kyi bị giam ở đâu và cấm tiệt mọi yêu cầu tiếp xúc trực tiếp. Tháng Tư, chính quyền Myanmar cho biết Suu Kyi được chuyển từ nhà tù sang chế độ quản thúc tại gia và bản án của bà cũng được giảm trong khuôn khổ đợt ân xá nhân dịp Phật Đản. Kèm với thông báo là bức ảnh Suu Kyi trong trang phục truyền thống, ngồi trên ghế dài, đối diện vài người vận quân phục và cảnh phục.

 

Suu Kyi bị bắt ngày 1 Tháng Hai, 2021, khi quân đội thực hiện cuộc đảo chánh chớp nhoáng. Suốt từ đó đến nay, Suu Kyi hoàn toàn biệt tăm biệt tích. Lần cuối cùng công chúng thấy bà là bức ảnh chụp phiên tòa ngày 24 Tháng Năm, 2021. Năm 2022, Suu Kyi bị kết án 33 năm tù. Với đợt ân xá lần thứ hai, sau khi Thống Tướng Min Aung Hlaing nhậm chức tổng thống ngày 10 Tháng Tư, án tù Suu Kyi giảm còn 18 năm, có nghĩa Suu Kyi, hiện 81 tuổi, còn hơn 13 năm tù. Cần nói thêm, cựu Tổng Thống U Win Myint, bị bắt cùng lúc với Suu Kyi, đã được trả tự do ngày 17 Tháng Tư.

 

Không chỉ ngăn chặn mọi tiếp xúc trực tiếp từ thế giới bên ngoài với Suu Kyi, chính quyền Myanmar còn xóa sạch gần như mọi dấu vết lịch sử của gia đình Suu Kyi. Tờ The Irrawaddy cho biết, chỉ vài ngày trước sinh nhật Suu Kyi (19 Tháng Sáu), chính quyền đã vào ngôi nhà của bà tại số 54 Đại lộ University ở Yangon, được xem là “di tích lịch sử” đối với nhiều người Myanmar, và gỡ bỏ bức chân dung cha bà, Tướng Aung San.

 

Trước đó không lâu, chính quyền đã dỡ bỏ bức tượng Tướng Aung San tại thị trấn Taungoo, ngay sau chuyến kinh lý của Tổng Thống Tân Cử Min Aung Hlaing. Bức tượng bằng đồng cao 4.5m được khánh thành ngày 13 Tháng Hai, 2016, dịp kỷ niệm 101 năm ngày sinh Tướng Aung San. Tháng Bảy, 2025, quân đội cũng tháo bức tượng Aung San lớn nhất Myanmar tại Naypyitaw. Tổng cộng, ít nhất 15 bức tượng Tướng Aung San đã bị tháo dỡ.

 

Điều gì đã xảy ra với Aung San Suu Kyi?

 

Khi được chế độ cầm quyền bởi quân đội Myanmar trả tự do năm 2010, Aung San Suu Kyi là tù nhân chính trị nổi tiếng nhất thế giới suốt gần hai thập niên. Vài tuần sau khi được thả, bà nhận được điện thoại chúc mừng từ một cựu tù nhân chính trị khác – Václav Havel, nhà viết kịch bất đồng chính kiến người Czech, người sau này trở thành nhà lãnh đạo đầu tiên thời hậu Cộng Sản của đất nước ông vào năm 1989.

 

Đó là cuộc điện thoại mà họ nói chuyện trực tiếp đầu tiên nhưng mối quan hệ chính trị của họ đã kéo dài gần như suốt thời gian Suu Kyi bị giam cầm. Năm 1991, hai năm sau nhiệm kỳ Tổng Thống Czechoslovakia, Havel vận động thành công Ủy Ban Nobel Hòa bình trao giải cho Suu Kyi để nhìn nhận vai trò lãnh đạo của bà trong phong trào ủng hộ dân chủ Myanmar.

 

Tuy nhiên, sự trong sáng về đạo đức và hình ảnh thanh nhã xây dựng nên hình ảnh một biểu tượng mạnh mẽ của nhân quyền và bất bạo động dần lộ ra nhiều khiếm khuyết. Kể từ khi trở thành nhà lãnh đạo vào năm 2016, Suu Kyi vẫn thản nhiên đối mặt loạt vi phạm nhân quyền, điển hình nhất là sự đàn áp tàn bạo người Rohingya, sắc dân thiểu số theo đạo Hồi ở phía Tây Myanmar, gần biên giới Bangladesh.

 

Myanmar là một tập hợp của 135 sắc tộc được chính thức công nhận, thống trị bởi người Bamar chiếm 68% dân số. Xung đột vũ trang đã diễn ra nhiều thập niên giữa nhiều nhóm sắc tộc và chính phủ do người Bamar lãnh đạo. Năm 1947, cha của Suu Kyi, Aung San, một vị tướng Bamar được xem là người sáng lập nước Myanmar hiện đại, đã thuyết phục một số nhóm gạt bỏ những khác biệt vì lợi ích quốc gia.

 

Ông bị ám sát ngay trước khi nền độc lập có hiệu lực vào Tháng Giêng, 1948, và các cuộc xung đột giữa các bộ tộc vẫn tiếp tục làm hao mòn sinh lực quốc gia non trẻ. Những cuộc nội chiến liên miên tạo cho quân đội cái cớ để nắm quyền. Họ đã thực hiện điều này vào năm 1962.

 

Chính phủ quân đội cai trị bằng bàn tay sắt khi đàn áp đẫm máu những người đối lập trong gần 50 năm. Năm 2015, khi bầu cử tự do lần đầu tiên được phép tổ chức, sự nổi tiếng của bà Suu Kyi đã đưa đảng của bà, NLD, giành chiến thắng vang dội. NLD và Quân đội đã thỏa thuận chia sẻ quyền lực; và vào năm 2016, một chính phủ do dân sự lãnh đạo ra đời, dù quân đội vẫn kiểm soát gần như mọi thứ.

 

Khi nhậm chức, Suu Kyi đi theo con đường của cha mình khi tuyên bố thực hiện đàm phán để giải quyết vấn đề mâu thuẫn sắc tộc. Do có chồng là người nước ngoài (Anh), bà không có chức danh cụ thể dù thực tế bà gần như là nguyên thủ. Chức danh chính thức của bà, từ 2016 đến 2021, là “Cố Vấn Nhà Nước Myanmar” kiêm ngoại trưởng.

 

Khi Suu Kyi nắm quyền, xung đột sắc tộc vẫn tăng. Quân đội phá vỡ các thỏa thuận ngừng bắn. Giới báo chí và hoạt động dân chủ chỉ trích chính phủ bị bỏ tù. Đáng chú ý hơn cả là các cuộc thảm sát người Rohingya. Người Rohingya tấn công lại quân đội. Nội chiến bùng nổ. Nhiều vụ hãm hiếp được ghi nhận. Ảnh vệ tinh cho thấy hơn hai trăm ngôi làng Rohingya bị thiêu rụi, tính đến năm 2017.

 

Ngày 29 Tháng Giêng, 2017, luật sư nổi tiếng Ko Ni, 63 tuổi, bị ám sát tại phi trường Yangon, thành phố lớn nhất Myanmar. Ông vừa trở về từ một hội nghị dân chủ ở Indonesia và đang đợi taxi trên lề đường, tay ôm đứa cháu trai nhỏ. Một tay súng bất ngờ xuất hiện nã đạn vào đầu Ko Ni ở cự ly gần. Tài xế taxi Nay Win đuổi theo tên sát thủ cũng bị bắn chết. Vụ ám sát chấn động Myanmar.

 

Là cố vấn pháp lý cấp cao của NLD, đảng của bà Aung San Suu Kyi, Ko Ni kêu gọi sửa đổi, hoặc thậm chí viết lại Hiến Pháp Myanmar, để giảm bớt sức mạnh của quân đội. Ông cũng là một tín đồ Hồi Giáo, tín ngưỡng chiếm chưa đến 5% dân số ở Myanmar. Ko Ni đã bị dọa giết nhiều lần. Một tuyên bố từ Văn Phòng Tổng Thống Myanmar cho biết kẻ ám sát là Kyi Lin, một cựu tù nhân được ba cựu sĩ quan quân đội trả gần $6,000 để thực hiện vụ giết người.

 

Ngày 25 Tháng Hai, 2017, bộ trưởng Nội Vụ Myanmar, Trung Tướng Kyaw Swe, nói rằng “lòng yêu nước quá khích” đã thúc đẩy những kẻ chủ mưu. Câu chuyện dần chìm nghỉm. Tuy nhiên, người ta nhận thấy một chi tiết “nhỏ”: dù Koni là người thân tín nhưng Suu Kyi đã không dự đám tang. Bà cũng không gửi hoa hay chia buồn đến gia đình ông, và suốt một tháng, bà không đưa ra ý kiến gì.

 

Jody Williams, người đoạt Nobel Hòa Bình (1997) đầu tiên được phép đến thăm Suu Kyi, nhận xét rằng Suu Kyi có cái nhìn “thực dụng” về quân đội. Aung San Suu Kyi nói với bà rằng “nếu quân đội có những tài khoản ngân hàng to thì tôi thấy cũng chẳng có vấn đề gì.” Trong cuộc gặp với Jody Williams, Aung San Suu Kyi cũng không bao giờ đề cập các vấn đề liên quan nhân quyền.

 

Williams còn bất ngờ hơn với lần Aung San Suu Kyi đến New York năm 2012 để gặp một tổ chức phi chính phủ mà Williams đồng sáng lập. “Bà ấy tỏ ra cực kỳ khó chịu trước bất kỳ câu hỏi nào về nhân quyền ở đất nước bà ấy” – Williams kể. Một nhà hoạt động trẻ người Miến Điện – “thất thần” sau khi chứng kiến cảnh Suu Kyi giận dữ lao ra khỏi cuộc họp – đã phải thốt lên: “Tôi không thể tin được điều này, tôi không thể tin được điều này, đó là Aung San Suu Kyi sao?”…

 

Mang lại hết thất vọng này đến thất vọng khác, Suu Kyi – biểu tượng dân chủ “lung linh” nhất thế giới – mất đi vẻ rực rỡ. Từng được mặc định đứng về “phe thiện,” bà lại biện hộ cho chính những vị tướng từng giam cầm bà, làm nhẹ vai trò diệt chủng của quân đội nhằm vào cộng đồng thiểu số Hồi Giáo Rohingya. Cuối cùng, cái giá đau đớn nhất phải trả là bà lại bị quân đội lật đổ.

 

Cho đến nay, năm năm sau vụ nhốt tù Suu Kyi, Myanmar vẫn sống trong nội chiến. Asia Times ngày 14 Tháng Bảy, cho biết, các lực lượng kháng chiến hiện vẫn kiểm soát khoảng 87 thị trấn. Chính quyền quân sự của Tổng Thống Min Aung Hlaing tiếp tục đối phó các cuộc giao tranh tại mọi bang và khu vực, trừ Yangon. Myanmar đang biến thành tấm da beo với sự cát cứ của những thành phần khác nhau, từ Liên Minh Quốc Gia Karen (KNU), Tổ Chức Độc Lập Kachin (KIO), Quân Đội Arakan (AA), Mặt Trận Quốc Gia Chin (CNF) đến Chính Phủ Thống Nhất Quốc Gia (NUG).

 

Bi kịch nội chiến trên đất nước này vẫn tiếp diễn. Với Suu Kyi, bi kịch lớn nhất trong sự nghiệp chính trị tưởng chừng đáng để dựng tượng là bà gần như chẳng để lại khoảng trống nào cần được lấp lại đối với vận mệnh quốc gia. Tương lai chính trị Myanmar giờ đây không phụ thuộc vào việc Suu Kyi còn sống hay đã chết. [kn]

 

 

 

 



VỤ ÁN SÁCH 'CHUYỆN VỚI THANH' : BẮT BA LÃNH ĐẠO NHÀ XUẤT BẢN 'HỘI NHÀ VĂN' (BBC News Tiếng Việt)

 



 

Vụ án sách 'Chuyện với Thanh': Bắt ba lãnh đạo Nhà xuất bản Hội Nhà văn

BBC News Tiếng Việt

16 tháng 7 năm 2026

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/c62e47z54g7o

.

Công an vừa khởi tố, bắt tạm giam ba lãnh đạo chủ chốt của Nhà xuất bản Hội Nhà văn, gồm Bà Nguyễn Thúy Hằng, ông Đào Bá Đoàn và ông Nguyễn Văn Yên.

 

Vụ án liên quan tới cuốn sách Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng của tác giả Nguyễn Thành Nam tiếp tục với những diễn biến chấn động, khi vào tối 15/7, công an đã thông báo việc khởi tố, bắt tạm giam thêm ba cán bộ lãnh đạo Nhà xuất bản Hội Nhà văn.

Trước đó, tác giả sách là ông Nguyễn Thành Nam và một người liên quan cũng đã bị bắt.

 

Khởi tố ba lãnh đạo nhà xuất bản

 

Mở rộng điều tra vụ án "làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" liên quan đến cuốn sách Chuyện với Thanh – Lời kể mới về ánh sáng, Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hà Nội vừa khởi tố, bắt tạm giam thêm ba người, gồm:

 

·        Bà Nguyễn Thúy Hằng (50 tuổi, trú tại phường Hà Đông, TP Hà Nội), Giám đốc Nhà xuất bản Hội Nhà văn;

 

·        Ông Đào Bá Đoàn (55 tuổi, trú tại phường Hoàng Liệt, TP Hà Nội), Tổng biên tập Nhà xuất bản Hội Nhà văn;

 

·        Ông Nguyễn Văn Yên (64 tuổi, trú tại phường Phú Thượng, TP Hà Nội), Trưởng ban biên tập Nhà xuất bản Hội Nhà văn.

 

Báo chí Việt Nam dẫn thông tin từ công an cho biết ba người này bị điều tra về trách nhiệm liên quan đến "các nội dung xuyên tạc, sai sự thật" trong cuốn sách Chuyện với Thanh.

 

Trước đó, vào ngày 7/7, Cơ quan An ninh điều tra Công an TP Hà Nội đã thông báo khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Nguyễn Thành Nam và ông Trần Việt Anh để điều tra về hành vi "Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" theo Điều 117 Bộ luật Hình sự.

Ông Nam là tác giả sách Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng gây nhiều tranh cãi trong thời gian qua.

 

Ông Việt Anh là nhà sáng lập của Spiderum, một mạng xã hội được xây dựng với chức năng chia sẻ thông tin, quan điểm.

 

XEM TIẾP >>>>>  

 

 

--------------------

LIÊN QUAN

 

23 cơ quan báo chí bị 'xử phạt' vì đăng bài khen cuốn 'Chuyện với Thanh'

BBC News Tiếng Việt

15 tháng 7 năm 2026  12 57 +07

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/ckg5g5ldwqdo

 

Khi xã hội được huy động để trừng phạt một cuốn sách

BBC News Tiếng Việt

15 tháng 7 năm 2026

 

Chúng ta đang ở đâu?

Báo Tiếng Dân

15/07/2026

 

Ai ký “giấy khai sinh” cho ‘Chuyện với Thanh’?

Tạ Duy Anh  -  Báo Tiếng Dân

15/07/2026

 

 





Tuesday, 14 July 2026

TRUMP TỰ ‘ĐÚT ĐẦU’ VÀO IRAN, GIỜ RA KHÔNG ĐƯỢC, ĐỔ THỪA TẤT CẢ TỔNG THỐNG TIỀN NHIỆM (Đỗ Dũng / Người Việt TV)

 



Trump tự ‘đút đầu’ vào Iran, giờ ra không được, đổ thừa tất cả tổng thống tiền nhiệm  

Đỗ Dũng  -  Người Việt TV

July 14, 2026 : 7:00 PM

https://www.nguoi-viet.com/nvtv-tin-tuc/nvtv-diem-tin-trong-ngay/trump-tu-dut-dau-vao-iran-gio-ra-khong-duoc-do-thua-tat-ca-tong-thong-tien-nhiem/

 

Trump tự ‘đút đầu’ vào Iran, giờ ra không được, đổ thừa tất cả tổng thống tiền nhiệm

 

Tổng Thống Donald Trump chưa bao giờ thấy bị sa lầy với Iran hơn bao giờ hết, cho nên, cách hay nhất là đổ thừa các tổng thống tiền nhiệm.

 

NGHE & XEM >>>>>   







View My Stats