Wednesday, 22 April 2026

TRUNG QUỐC HƯỞNG LỢI TỪ MỘT THẾ GIỚI PHÂN TÂM, CHIA RẼ và SUY YẾU (Thục Quyên / Báo Tiếng Dân)

 



 

Trung Quốc hưởng lợi từ một thế giới phân tâm, chia rẽ và suy yếu

Thục Quyên  /  Báo Tiếng Dân

21/04/2026

https://baotiengdan.com/2026/04/21/trung-quoc-huong-loi-tu-mot-the-gioi-phan-tam-chia-re-va-suy-yeu/

 

Trong bối cảnh địa chính trị hiện nay, Trung Quốc đang củng cố vị thế của mình so với các cường quốc khác—không phải bằng sự mở rộng công khai, mà bằng cách âm thầm hưởng lợi từ một thế giới bị định hình bởi chiến tranh, bất ổn và sự bất định chính trị.

 

Cuộc chiến ở Ukraine và những căng thẳng ngày một tăng tốc liên quan đến Iran, cùng với tính cách bất định của chính phủ Hoa Kỳ, không chỉ làm suy yếu các nước khác, mà chúng còn tạo ra những cơ hội cụ thể để Trung Quốc có thể khai thác về kinh tế và chiến lược.

 

Thứ nhất, Trung Quốc hưởng lợi kinh tế từ những xáo trộn do chiến tranh gây ra. Xung đột ở Ukraine đã đẩy Nga phụ thuộc sâu hơn vào Trung Quốc, đặc biệt trong lĩnh vực xuất khẩu năng lượng. Kết quả là Trung Quốc mua được dầu và khí đốt với giá ưu đãi, đồng thời bảo đảm các thỏa thuận cung cấp dài hạn với điều kiện thuận lợi.

 

Tương tự, căng thẳng xung quanh Iran và sự bất ổn rộng hơn ở Trung Đông có khuynh hướng làm tăng đòn bẩy của Trung Quốc với tư cách là một khách hàng lớn, cho phép nước này đàm phán các thỏa thuận năng lượng có lợi với những nhà sản xuất đang bị trừng phạt hoặc bị cô lập. Có thể nói rằng chiến tranh ở nơi khác chuyển hóa thành nguồn đầu vào rẻ hơn và sức mạnh thương lượng lớn hơn cho nền kinh tế Trung Quốc.

 

Thứ hai, Trung Quốc hưởng lợi từ sự suy yếu về tính gắn kết của các đối thủ cạnh tranh. Hoa Kỳ, trong bối cảnh bất định gắn với nhân vật Donald Trump và chính phủ của ông, trở nên kém dự đoán hơn trong mắt các đồng minh, trong khi Âu châu lại bị cuốn vào các hệ quả của cuộc chiến ở Ukraine. Sự phân mảnh này làm giảm áp lực phối hợp lên Trung Quốc và tạo cơ hội cho không gian ngoại giao với nước này.

 

Những quốc gia lẽ ra có thể liên kết chặt chẽ hơn với Washington, lại theo đuổi các chiến lược cân bằng, duy trì quan hệ kinh tế với Trung Quốc. Điều này không có nghĩa là họ ủng hộ Trung Quốc, mà là họ mở rộng dư địa hoạt động và đàm phán của Trung Quốc (như Canada, EU, Trung đông…)

 

Thứ ba, Trung Quốc đạt được lợi thế chiến lược khi đứng ngoài các xung đột trực tiếp trong khi các nước khác phải tiêu hao nguồn lực. Chiến tranh rất tốn kém—không chỉ về tài chính mà còn về lực chính trị và thể chế. Bằng cách tránh bị cuốn vào các ràng buộc quân sự, Trung Quốc bảo toàn năng lực cho đầu tư dài hạn, phát triển công nghệ và gắn kết kinh tế toàn cầu. Đồng thời, nước này có thể quan sát chiến tranh hiện đại, các cơ chế trừng phạt và phản ứng địa chính trị mà không phải gánh chịu chi phí. Sự kết hợp này—học hỏi mà không phải trả giá—là một dạng lợi thế tinh vi vô cùng quan trọng.

 

Cuối cùng, Trung Quốc hưởng lợi từ việc tiếp tục giữ vị trí trung tâm trong thương mại toàn cầu vào thời điểm mà mọi thay đổi tìm đối tác mới rất khó khăn. Ngay cả khi các quốc gia tìm cách giảm sự phụ thuộc, thực tế là Trung Quốc vẫn giữ vị trí gắn kết bền vững trong các chuỗi cung ứng toàn cầu. Điều này có nghĩa là trong những giai đoạn khủng hoảng, khi sự ổn định được đề cao, vai trò của Trung Quốc như một trung tâm sản xuất và thương mại càng trở nên quan trọng hơn.

 

Thực tế, sự bất ổn ở những nơi khác củng cố sự phụ thuộc vào Trung Quốc thay vì làm suy giảm nó, ít nhất trong ngắn hạn.

 

Nhìn tổng thể, những động lực trên dẫn đến kết luận rõ ràng: Sự trỗi dậy của Trung Quốc trong giai đoạn hiện nay không đến từ những đột phá của chính nước này, mà từ khả năng tận dụng lợi thế trong một môi trường toàn cầu đầy biến động. Trung Quốc có được nguồn tài nguyên rẻ hơn, sự linh hoạt ngoại giao lớn hơn và đòn bẩy kinh tế gia tăng, trong khi tránh được chi phí trực tiếp của chiến tranh.

 

Điều này không có nghĩa là Trung Quốc không có điểm yếu hay đang vượt qua mọi đối thủ. Tuy nhiên, xét về tương quan, nước này đang hưởng lợi từ một thế giới mà các bên khác đang bị phân tâm, chia rẽ hoặc suy yếu.

 

Trong địa chính trị, khả năng kiếm lợi từ bất ổn—đặc biệt là khi không bị cuốn vào nó—chính là một dạng sức mạnh đáng kể.







“GEN TOÀN TRI” và HỘI CHỨNG TỰ MÂU THUẪN (Trần Hùng / Báo Tiếng Dân)

 



“Gen toàn trị” và hội chứng tự mâu thuẫn

Trần Hùng  /  Báo Tiếng Dân

22/04/2026

https://baotiengdan.com/2026/04/22/gen-toan-tri-va-hoi-chung-tu-mau-thuan/

 

Năm động thái chính sách xuất hiện gần như đồng thời trong một nhịp thời gian ngắn: (1) Trao quyền cho Chủ tịch UBND xã tước chứng chỉ hành nghề luật sư; (2) Đề xuất mô hình “luật sư công” với cơ chế tuyển chọn và cấp chứng chỉ riêng; (3) Bãi bỏ quy định buộc người dân chụp ảnh với công chứng viên; (4) Cấm Chủ tịch xã ủy quyền ký giấy khai sinh, hôn thú, chứng tử và giấy tờ hộ tịch có yếu tố nước ngoài; và (5) Kiến nghị sửa luật thuế theo hướng không ấn định con số cụ thể mà giao Chính phủ “quyền linh hoạt” điều chỉnh.

 

                                                            ***

 

Tách riêng từng việc, có thể xem là điều chỉnh kỹ thuật. Nhưng đặt cạnh nhau, chúng phơi bày một cấu trúc tư duy: Quyền lực hành chính được mở rộng hoặc tập trung cao độ, trong khi tính ổn định và nhất quán của pháp luật bị đẩy xuống hàng thứ yếu.

 

Phải chăng đây là biểu hiện của học thuyết “gen toàn trị” – nơi kiểm soát được ưu tiên hơn chuẩn mực, và sự linh hoạt quyền lực đang ngày càng lấn át nguyên tắc pháp quyền? (1)

 

 

1. Chủ tịch xã tước chứng chỉ luật sư: Đảo chiều trật tự pháp lý

 

Luật Luật sư quy định thẩm quyền cấp và thu hồi chứng chỉ hành nghề thuộc Bộ Tư pháp (2). Đây không chỉ là phân công hành chính, mà là thiết kế bảo đảm tính thống nhất, chuyên môn và tương đối độc lập của nghề luật sư – một thiết chế gắn với quyền tiếp cận công lý của công dân.

 

Khi một nghị định trao cho Chủ tịch UBND cấp xã quyền đình chỉ hoặc tước quyền sử dụng chứng chỉ hành nghề luật sư, vấn đề không còn là kỹ thuật xử phạt vi phạm hành chính. Nó chạm đến nguyên tắc thứ bậc hiệu lực: Văn bản dưới luật không thể mở rộng thẩm quyền vượt khung luật. Nếu hành pháp có thể bằng nghị định mà làm thay đổi cấu trúc quyền hạn do luật định, thì ranh giới giữa lập pháp và hành pháp trở nên mờ nhạt.

 

Ở cấp độ thực tế, Chủ tịch xã thường là người đứng đầu đơn vị hành chính có thể bị khiếu kiện. Luật sư lại chính là người đại diện cho công dân trong các vụ tranh chấp với chính quyền địa phương. Trao quyền kỷ luật nghề nghiệp cho một chủ thể có khả năng là “bên bị” trong tranh tụng, tạo ra xung đột lợi ích hiển nhiên. Một nền công lý không thể đứng vững nếu người bảo vệ công lý có thể bị kiểm soát trực tiếp bởi đối tượng họ có thể đối diện tại tòa.

 

 

2. “Luật sư công”: Hai chuẩn mực cho một danh xưng?

 

Song song với việc siết luật sư khu vực xã hội dân sự, lại xuất hiện đề xuất xây dựng “luật sư công” với nguồn nhân lực từ công an, quân đội hoặc công chức và được cấp chứng chỉ theo cơ chế riêng (3).

 

Ở đây nảy sinh một mâu thuẫn căn bản. Một quốc gia chỉ có một chuẩn mực cho nghề luật sư, bởi “luật sư” là định chế bảo vệ công lý, không phân biệt công hay tư. Chuẩn mực đào tạo, đạo đức nghề nghiệp và kỷ luật phải thống nhất. Không thể tồn tại hai hệ tiêu chuẩn cho cùng một danh xưng.

 

Nếu luật sư khu vực xã hội dân sự phải trải qua quá trình đào tạo, tập sự nghiêm ngặt, còn “luật sư công” hình thành từ lộ trình khác, thì bản thân khái niệm “luật sư” bị chia tách. Khi đó, thay vì củng cố nền tảng công lý, chính sách lại tạo ra một cấu trúc song trùng đầy mâu thuẫn: Vừa thừa nhận luật sư là chủ thể độc lập của công lý, vừa đặt một bộ phận luật sư trong quỹ đạo hành chính – nơi tính độc lập bị đặt dấu hỏi (3).

 

 

3. Bắt chụp ảnh công chứng rồi nay lại xin bỏ: Chính sách như phép thử

 

Quy định buộc người dân chụp ảnh chung với công chứng viên từng bị cảnh báo vì xâm phạm quyền riêng tư, tăng chi phí và kéo dài thủ tục. Tuy vậy, nó vẫn được ban hành và thực thi. Nay lại xin bãi bỏ (4).

 

Sự thay đổi chính sách không phải điều cấm kỵ. Nhưng chu trình “cảnh báo – bỏ qua – ban hành – phản ứng – sửa đổi” cho thấy đánh giá tác động chính sách dường như không được thực hiện đầy đủ ngay từ đầu. Pháp luật vì thế trở thành một chuỗi điều chỉnh liên tục, làm suy giảm tính dự đoán – yếu tố sống còn đối với đời sống dân sự và kinh doanh.

 

Khi luật pháp thay đổi quá nhanh, người dân không còn cảm nhận được sự ổn định. Niềm tin vào quy trình lập pháp bị bào mòn, bởi chính sách có thể được ban hành mà chưa qua thử thách nghiêm túc của phản biện xã hội.

 

 

4. Cấm Chủ tịch xã ủy quyền ký giấy hộ tịch: Tập trung quyền lực vào một chữ ký

 

Hành động không cho Chủ tịch xã ủy quyền ký giấy khai sinh, hôn thú, chứng tử và các giấy tờ hộ tịch có yếu tố nước ngoài lại đi theo hướng ngược lại: Tập trung quyền lực vào một cá nhân (5).

 

Thực tế, Chủ tịch xã thường xuyên đi họp, công tác, học tập. Nếu không được ủy quyền, người dân có thể phải chờ nhiều ngày cho những thủ tục vốn mang tính cấp bách, đặc biệt là giấy chứng tử. Hành chính công hiện đại nhấn mạnh nguyên tắc ủy quyền, tính liên tục của dịch vụ và không phụ thuộc vào cá nhân. Khi một hệ thống vận hành dựa quá nhiều vào chữ ký của một người, nó tự tạo ra “điểm nghẽn”.

 

Ở đây lại lộ ra một nghịch lý: Cùng lúc trao thêm quyền xử phạt nghề nghiệp cho Chủ tịch xã, nhưng lại không cho phép họ ủy quyền trong các thủ tục dân sinh thiết yếu. Quyền lực được mở rộng theo hướng kiểm soát, nhưng bị bó hẹp trong khía cạnh phục vụ. Đó chính là hội chứng tự mâu thuẫn trong thiết kế chính sách.

 

 

5. Sửa luật thuế nhưng không ghi con số: Linh hoạt hay tùy nghi?

 

Đề xuất nâng ngưỡng miễn thuế cho hộ kinh doanh từ 500 triệu đồng lên 3 tỷ (hoặc 2 tỷ) mỗi năm xuất phát từ lo ngại bất công và thất thu. Tuy nhiên, hướng xử lý là không đưa con số cụ thể vào luật mà giao Chính phủ quyền linh hoạt điều chỉnh.

 

Thuế liên quan trực tiếp đến quyền tài sản và nghĩa vụ công dân. Các yếu tố cốt lõi như ngưỡng miễn thuế thường được quy định rõ trong luật – do cơ quan lập pháp quyết định. Khi luật để trống định lượng và giao toàn quyền cho hành pháp, tính dự đoán và cơ chế kiểm soát quyền lực suy giảm. “Linh hoạt” có thể cần thiết trong kinh tế biến động, nhưng nếu thiếu ràng buộc minh bạch, nó trở thành không gian tùy nghi (6).

 

 

Mẫu số chung: Kiểm soát thay cho nguyên tắc

 

Năm động thái nói trên không phải là những sai sót ngẫu nhiên. Chúng phản ánh một khuynh hướng: Mở rộng quyền hành chính, tập trung quyền lực vào cá nhân hoặc hành pháp, và chấp nhận sự dao động của pháp luật như một điều bình thường.

 

“Gen toàn trị” không chỉ là mong muốn kiểm soát xã hội, mà còn là cách tư duy đặt quyền lực lên trên tính nhất quán của pháp quyền. Hội chứng tự mâu thuẫn xuất hiện khi cùng lúc nói đến cải cách, nhưng lại thiết kế chính sách theo hướng gia tăng kiểm soát; nói đến pháp quyền, nhưng để hành pháp vượt khung lập pháp; nói đến phục vụ dân, nhưng tạo ra những điểm nghẽn hành chính do chính những quy định “tréo giò” của chính quyền dựng lên.

 

Một nền quản trị trưởng thành chấp nhận giới hạn quyền lực và tôn trọng cấu trúc kiểm soát lẫn nhau. Nếu không, mỗi bước “cải cách” sẽ chỉ là một cú bẻ lái mới. Và xã hội sẽ phải sống trong trạng thái bất định – nơi luật pháp không còn là chuẩn mực ổn định, mà trở thành công cụ điều chỉnh theo ý chí quyền lực từng thời điểm.

 

_________

 

Chú thích:

 

(1) https://boxitvn.blogspot.com/2026/04/gen-che-ky-2-dan-nhap.html

 

(2) https://lsvn.vn/can-xem-xet-lai-quy-dinh-ve-tham-quyen-tuoc-chung-chi-hanh-nghe-luat-su-o-cap-xa-a171798.html

 

(3) https://baochinhphu.vn/de-xuat-thi-diem-luat-su-cong-tai-8-bo-va-10-dia-phuong-tu-thang-10-2026-10226042011252135.htm

 

(4) https://lsvn.vn/bo-tu-phap-ly-giai-de-xuat-bo-quy-dinh-nguoi-dan-di-cong-chung-phai-chup-anh-cung-cong-chung-vien-a171773.html

 

(5) https://tuoitre.vn/bo-tu-phap-phan-hoi-de-xuat-cho-chu-tich-ubnd-xa-uy-quyen-ky-giay-chung-tu-20260416091529542.htm

 

(6) https://xaydungchinhsach.chinhphu.vn/de-xuat-quy-dinh-mien-thue-thu-nhap-doanh-nghiep-sua-doi-muc-doanh-thu-khong-phai-nop-thue-thue-thu-nhap-ca-nhan-thue-gia-tri-gia-tang-doi-voi-ho-kinh-doanh-119260420092420808.htm

 





TỔNG BÍ THƯ HÀ HUY TẬP PHÊ PHÁN ĐỒNG CHÍ NGUYỄN ÁI QUỐC (Dương Quốc Chính / Báo Tiếng Dân)

 



Tổng Bí thư Hà Huy Tập phê phán đồng chí Nguyễn Ái Quốc

Dương Quốc Chính  /  Báo Tiếng Dân

22/04/2026

https://baotiengdan.com/2026/04/22/tbt-ha-huy-tap-phe-phan-dong-chi-nguyen-ai-quoc/

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/04/11-1-1920x1281.jpg

Lãnh đạo Việt Nam dự lễ kỷ niệm 120 năm ngày sinh Tổng Bí thư Hà Huy Tập. Nguồn: Báo Hà Tĩnh

 

Hôm qua mình thấy báo đài đồng loạt đưa tin về lễ kỷ niệm 120 năm ngày sinh của TBT thứ 3 đảng Cộng sản Đông Dương (Lưu ý là Đông Dương, không phải Việt Nam) Hà Huy Tập. Rồi còn viral video của cháu gì xinh xinh lớp 11 chuyên Văn trường Hà Huy Tập, Hà Tĩnh. Nhưng mà văn cháu tuy học chuyên mà sáo rỗng, văn mẫu điển hình, AI viết mất 30s!

 

Lễ kỷ niệm này làm rất to, thấy đủ mặt hệ thống chính trị từ cũ đến mới. Có cả bác 4S lẫn bác 3X, dù cuộc chiến Ba – Tư vẫn đang diễn biến phức tạp! Thấy cả bác gì bị bọn phản động đồn là bị bắt.

 

Trong hoàn cảnh mới, có vẻ đang có xu hướng hữu khuynh, thì đề cao TBT Hà Huy Tập là có vẻ lộn lề. Vì ông là người rất tả khuynh, đề cao giai cấp hơn dân tộc, theo dòng chủ lưu đương thời, tuân thủ chỉ đạo của Quốc tế Cộng sản.

 

Tiếp theo TBT Trần Phú, TBT Hà Huy Tập phê phán đồng chí Nguyễn Ái Quốc rất mạnh mẽ. Dưới đây là trích dẫn của GS, TS Mạch Quang Thắng, dẫn một số đoạn từ văn kiện đảng Cộng sản Việt Nam.

 

Hà Huy Tập cho rằng:

“Đường lối chính trị của Hội nghị hợp nhất và của đồng chí Nguyễn Ái Quốc đều sai lầm trên nhiều phương diện”. Hà Huy Tập đã “phê phán những sai lầm chủ yếu của Hội nghị hợp nhất và để làm việc này, chúng tôi sẽ đối chiếu từng quan điểm sai lầm đó với những quan điểm chính thức của Quốc tế Cộng sản”.

 

Hà Huy Tập cho rằng:

Khi nói một cách mơ hồ rằng, cần phải làm cách mạng tư sản dân chủ và cách mạng ruộng đất ở Đông Dương, một mặt Hội nghị đã bỏ quên cách mạng phản đế, mặt khác Hội nghị lại không hiểu rằng cách mạng ruộng đất là cái trục của cách mạng tư sản dân chủ. Một thiếu sót khác về vấn đề này nữa là chưa xác định được rõ sau khi công nông đã cướp chính quyền, thì dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản, người ta sẽ thiết lập chuyên chính của giai cấp vô sản và giai cấp nông dân dưới hình thức xô-viết. Hội nghị không hiểu rõ quá trình chuyển biến của cách mạng tư sản dân chủ thành cách mạng vô sản, cũng không hiểu rõ rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tiến hành sau khi đã làm xong cách mạng vô sản vẫn còn chưa thuộc phạm trù của chế độ cộng sản…

 

Hội nghị hợp nhất đã nhận định một cách cơ hội chủ nghĩa cách mạng Việt Nam tách rời cách mạng thế giới nói chung và tách rời cách mạng Đông Dương nói riêng. Sở dĩ sai lầm như vậy là vì đồng chí Nguyễn Ái Quốc và các đại biểu Hội nghị hợp nhất còn mang nặng những tàn tích của chủ nghĩa quốc gia và chủ nghĩa dân tộc sô vanh. Những danh từ mà đồng chí Nguyễn Ái Quốc dùng trong lá truyền đơn của mình: “đồng bào…, cách mạng Việt Nam…, nếu chúng ta cứ bỏ mặc cho tất cả giống nòi Việt Nam bị quét sạch, v.v.” chứng tỏ khuynh hướng sai lầm đó đã tồn tại và không thể biện bạch nổi”.

 

 

Tiếp nối dòng phê phán những quan điểm của Hồ Chí Minh trong các văn kiện Hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam đầu năm 1930, Hà Huy Tập viết:

 

Cương lĩnh của Hội nghị hợp nhất đề ra vấn đề làm cách mạng điền địa, nhưng không đả động một lời nào đến giai cấp địa chủ. Hội nghị chỉ nói đến việc tịch thu ruộng đất của bọn đế quốc nhưng không nói gì đến việc tịch thu ruộng đất của địa chủ.

Như vậy là cuộc cách mạng ruộng đất mà Hội nghị hợp nhất đề ra chỉ là một cuộc cách mạng bộ phận vì thế nó không có khả năng xoá bỏ các hình thức bóc lột tiền tư bản chủ nghĩa ở nông thôn Đông Dương… Chẳng những Hội nghị hợp nhất không nêu khẩu hiệu đánh đổ giai cấp địa chủ, tịch thu hết thảy ruộng đất của chúng, mà còn nêu ra vấn đề sử dụng, hoặc ít ra cũng trung lập bọn tiểu và trung địa chủ.

Như thế là Hội nghị không hiểu rằng cần phải tiêu diệt chúng về mặt giai cấp. Đối với giai cấp tư sản bản xứ, Hội nghị đã bỏ họ vào cùng một bị với bọn địa chủ. Hội nghị cũng nêu ra vấn đề sử dụng hoặc trung lập giai cấp tư sản bản xứ. Đề ra một sách lược như thế có nghĩa là từ bỏ cuộc đấu tranh chống lại ảnh hưởng tai hại của giai cấp tư sản bản xứ trong quần chúng lao động Đông Dương… Đối với phú nông, Hội nghị cũng đề ra vấn đề sử dụng hoặc trung lập… Đối với trí thức và giai cấp tiểu tư sản, Hội nghị cũng nêu ra vấn đề liên minh. Đây cũng là một sách lược sai lầm”.

 

 

Đến nỗi mà đến năm 1935, ngày 31 tháng 3, nghĩa là sau Đại hội I Đảng Cộng sản Đông Dương và ngay trước Đại hội VII của Quốc tế Cộng sản, trong Thư của Ban Chỉ huy ở ngoài (của Đảng Cộng sản Đông Dương) khá dài gửi Quốc tế Cộng sản, bên cạnh Hồ Chí Minh được “Ban Chỉ huy ở ngoài và Ban Trung ương của Đảng chỉ định là đại diện của Đảng ở Quốc tế Cộng sản”, còn viết rõ:

 

“Ở Xiêm và Đông Dương, các tổ chức cộng sản đã tiến hành một cuộc tranh đấu công khai chống lại những tàn dư của tư tưởng dân tộc cách mạng pha trộn với chủ nghĩa cải lương, chủ nghĩa duy tâm của đảng của các đồng chí Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên và của đồng chí Nguyễn Ái Quốc, những tàn dư ấy rất mạnh và tạo thành một chướng ngại nghiêm trọng cho sự phát triển chủ nghĩa cộng sản. Cuộc tranh đấu không nhân nhượng chống những học thuyết cơ hội này của đồng chí Quốc và của Đảng Thanh niên là rất cần thiết. Hai Đảng Cộng sản Xiêm và Đông Dương đã viết một quyển sách chống những khuynh hướng này. Chúng tôi đề nghị đồng chí Lin viết một cuốn sách để tự phê bình những khuyết điểm đã qua”.

 

 




CÁC CƠ QUAN HỮU TRÁCH PHẢI THAY ĐỔI CÁCH CƯ XỬ VỚI CLB VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP! (Hoàng Hưng / Báo Tiếng Dân)

 



Các cơ quan hữu trách phải thay đổi cách xử sự với CLB Văn đoàn Độc lập!

Hoàng Hưng

21/04/2026

https://baotiengdan.com/2026/04/21/cac-co-quan-huu-trach-phai-thay-doi-cach-xu-su-voi-clb-van-doan-doc-lap/

 

Hôm nay, công đồng mạng lan truyền nỗi bức bách và không thể hiểu nổi [cách] hành xử vô thiên, vô pháp, vô nhân, vô đạo, vô văn hóa của những ai đó đối với nhà văn lão thành cách mạng 94 tuổi Nguyên Ngọc đang ngồi xe lăn và các nhà văn từ Sài Gòn ra thăm ông: Ngăn trở họ lên thăm ông ở căn hộ trên cao bằng những “mưu hèn, kế bẩn”: Thanh máy “hỏng”, không thể liên lạc điện thoại với ông và người giúp việc để xuống nhận người… Hậu quả nguy hiểm là nhà văn lên huyết áp, phải nhắn lời “xin lỗi” những người tận tình tới thăm mình mà phải ngậm đắng ra về!!!

 

Cần nói cho rõ: Nhà văn Nguyên Ngọc không bị “giam lỏng”, nhiều người khác đã tới thăm ông thoải mái (trong đó có nhà văn Vũ Thư Hiên, nguyên là người tị nạn chính trị tại Pháp). Vậy việc ngăn trở thô thiển, bất chấp pháp quyền, nhân quyền vừa nói trên, chắc chắn có nguyên nhân sau: Không để cho những nhân vật nòng cốt của báo mạng online Văn Việt (Diễn đàn của CLB Văn đoàn Độc lập Việt Nam) có dịp gặp người thủ lĩnh của họ!

 

Đó là một cách trong chuỗi hành xử nhất quán từ nhiều năm nay, ở nhiều địa phương: TPHCM, Hà Nội, Khánh Hoà, Thanh Hoá… đối với tổ chức nhà văn độc lập đầu tiên dưới chính thể Cộng sản!

 

Bao gồm: Ngăn trở, phá rối những cuộc gặp mặt hàng năm, trao giải Văn Việt; đe doạ, ngăn trở thô bạo (thậm chính hành hung) những người đi nhận giải; phá công ăn việc làm của những thành viên trẻ; gây sức ép rất lớn để một vài thành viên phải xin rút tên!

 

Không có cơ sở đạo lý và pháp lý nào biện minh cho những hành xử trên! Vì:

 

– Ngay từ ban đầu và nhất quán cho đến nay, tổ chức Văn đoàn Độc lập (nguyên là “Ban vận động thành lập VĐĐL”, đều tuyên bố chủ trương: Độc lập/ Đối thoại chứ không Đối lập/ Đối đầu.

 

– Từ ngày 3/3/202, đã tự đổi tên thành “Câu lạc bộ Văn đoàn Độc lập” để tôn trọng luật lập hội của Việt Nam mới ban hành.

 

– Đây là một tổ chức đặc thù: Không chỉ bó hẹp trong lãnh thổ Việt Nam, mà xuyên quốc gia, kết nạp mọi cây bút tiếng Việt, không phân biệt quốc tịch, quan điểm chính trị và nghệ thuật!

 

– Hướng dẫn thi hành luật Lập hội mới nhất của nhà nước Việt Nam không hề cấm các Câu lạc bộ thành lập và hoạt động. Thực tế đã và đang có không ít CLB văn nghệ hiện hành, thậm chí có cả CLB của các nhà cách mạng lão thành mang tên Lê Hiếu Đằng tại TPHCM.

 

– Diễn đàn Văn Việt của CLB có tôn chỉ: “Vì một nền văn học VN tự do, nhân bản”, không hề đối địch với đường lối văn hóa chính thống của ĐCS và nhà nước Việt Nam. Chịu trách nhiệm diễn đàn là nhà văn Trịnh Y Thư, nhà văn Mỹ gốc Việt đang cư trú tại Hoa Kỳ!

 

– Nhiều năm gần đây, các buổi gặp mặt do Văn Việt triệu tập (luôn luôn có an ninh ngồi bên giám sát) hoàn toàn chỉ là hàn huyên, thăm hỏi, trao đổi sách mới ra, hoàn toàn vô thưởng vô phạt!

 

– Chưa hề có buổi làm việc chính thức hoặc văn bản chính thức nào của các cơ quan hữu trách với ban lãnh đạo của CLB VĐĐL hay diễn đàn Văn Việt để cảnh cáo việc làm hay bài viết sai trái của tổ chức này!

 

XEM TIẾP >>>>>  

 

 

 

 



NHÀ VĂN, NHÀ BÁO PHẠM THỊ HOÀI : TỰ DO NGÔN LUẬN KHẮP THẾ GIỚI ĐANG RẤT SUY YẾU. BÁO CHÍ ĐỘC LẬP PHẢI CHỨNG TỎ SỰ ƯU VIỆT BẰNG CHẤT LƯỢNG (Song Chi / Thế Kỷ Mới)

 



Nhà văn, nhà báo Phạm Thị Hoài: Tự do ngôn luận khắp thế giới đang rất suy yếu. Báo chí độc lập phải chứng tỏ sự ưu việt bằng chất lượng

Song Chi  -  Thế Kỷ Mới

21/04/2026

https://baotiengdan.com/2026/04/21/nha-van-nha-bao-pham-thi-hoai-tu-do-ngon-luan-khap-the-gioi-dang-rat-suy-yeu-bao-chi-doc-lap-phai-chung-to-su-uu-viet-bang-chat-luong/

 

Phạm Thị Hoài – nhà văn, Phạm Thị Hoài – dịch giả, Phạm Thị Hoài – nhà báo, ở vị trí nào thì chị cũng luôn là một cái tên đầy sức nặng, gây tranh cãi và khó có thể quên.

 

Về văn chương, chị đã gây được sự chú ý, khen chê trái chiều ngay từ cuốn tiểu thuyết đầu tay “Thiên sứ” (1988), được dịch ra nhiều thứ tiếng, trong đó bản dịch Thiên sứ bằng tiếng Đức đã đoạt giải “Tiểu thuyết nước ngoài hay nhất” của tổ chức Frankfurter LiBeraturpreis, bản dịch tiếng Anh thì đoạt giải Dinny O’Hearn cho thể loại văn học dịch vào năm 2000; cho tới những truyện ngắn, tiểu luận sau đó in trong hai tuyển tập Mê Lộ (1989); Man Nương (1995); thêm một tác phẩm khác là Marie Sến (1996)…

 

Về dịch thuật, Phạm Thị Hoài là một dịch giả có uy tín về văn chương tiếng Đức, đã dịch những tác phẩm của Franz Kafka, Bertolt Brecht, Thomas Bernhard, Friedrich Dürrenmatt… sang tiếng Việt.

 

Trong lĩnh vực báo chí độc lập, cái tên Phạm Thị Hoài gắn liền với trang talawas – được thành lập từ năm 2001 do chị làm tổng biên tập, một diễn đàn uy tín về văn chương và các đề tài về chính trị và xã hội, quy tụ đông đảo những cây bút trong và ngoài nước. Talawas đã ngưng hoạt động từ năm 2010, nhưng những bài viết sau đó của Phạm Thị Hoài trên blog cá nhân Pro&Contra, trên Trẻ Magazine hay trên Facebook cũng vẫn luôn luôn làm dậy sóng dư luận.

 

Tạp chí Thế Kỷ Mới đã có cuộc trò chuyện với nhà văn, nhà báo, dịch giả Phạm Thị Hoài về việc chị sắp đóng vĩnh viễn trang talawas, về tình hình của báo chí độc lập tiếng Việt và những vấn đề khác.

 

                                                    ***

 

* Chào nhà văn Phạm Thị Hoài. Lâu nay ngoài việc thỉnh thoảng viết bài cho Trẻ Magazine (Dallas, Texas) và viết trên blog riêng Pro&Contra, chị có tiếp tục công việc chữ nghĩa ở đâu khác nữa không? Nhất là mảng sáng tác, thưa chị?

 

XEM TIẾP >>>>>  

 

 

 




CỨU NGUY NGUỒN NƯỚC và MÔI SINH ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG – DỰ ÁN THUẬN THIÊN : XỬ LÝ NƯỚC SÔNG và BỔ SUNG NƯỚC NGẦM (Phạm Phan Long P.E. / Báo Tiếng Dân)

 



Cứu nguy nguồn nước và môi sinh Đồng bằng Sông Cửu long – Dự án Thuận Thiên: Xử lý nước sông và bổ sung nước ngầm

Phạm Phan Long P.E.  -  Báo Tiếng Dân

20/04/2026

https://baotiengdan.com/2026/04/20/cuu-nguy-nguon-nuoc-va-moi-sinh-dong-bang-song-cuu-long-du-an-thuan-thien-xu-ly-nuoc-song-va-bo-sung-nuoc-ngam/

 

Lời giới thiệu: Sau nhiều dự án lãng phí vì không đạt được mục đích mà còn gây thiệt hại nặng nề cho Đồng bằng Sông Cửu long, từ dự án ngọt hóa bán đảo Cà Mau hoàn toàn thất bại, dự án cống đập Ba Lai gây rối loạn toàn bộ hệ sinh thái, dự án thoát lũ ra biển Tây cắt mất lũ tự nhiên, nguồn phù sa dinh dưỡng và gây ra sạt lở và sụt lún. Dự án cống đập Cái Lớn Cái Bé có hiệu quả ngăn mặn ngắn hạn, nhưng làm ngọt mặn xáo trộn không đồng bộ với nhu cầu của đồng bằng. Vì thế công trình lớn nào đưa ra bây giờ đều cần phải cân nhắc tránh rủi ro, nhất là những rủi ro có thể thấy trước phải tránh né ngay từ đầu, hay phải có biện pháp giảm thiểu tối đa.

 

Trước tình trạng thừa phèn, thừa ô nhiễm, thừa nước mặn và thừa các công trình thủy hại, nhưng lại thiếu nước sạch, thiếu phù sa, thiếu chất dinh dưỡng và nhất là thiếu ngân sách, để cứu nguồn nước và hệ sinh thái cho Đồng bằng Sông Cửu long, rút ra từ những bài học trên, chúng ta phải đi tìm một dự án đáp ứng những yêu cầu sau đây:

 

1) Không gây xáo trộn hệ thống thủy văn tự nhiên;

2) Không can thiệp thô bạo vào mặn ngọt;

3) Không chặn sông, ngăn thuyền, cản phù sa;

4) Không thu hồi đất (không giải phóng mặt bằng),

5) Không di tản dân cư (không cưỡng chế).

Mời các bạn cùng KS Phạm Phan Long đi tìm nguồn nước lý tưởng như thế, ở nơi có nhiều nước với phẩm chất tốt, thu góp cất giữ ở nơi kín đáo để sử dụng khi cần đến với năng lượng và chi phí ít nhất có thể.

 

.

XEM TIẾP >>>>>

 

 




View My Stats