Nịnh thần phản khoa học
tâng bốc Trump tạo phép toán mới
MAI PHI LONG
NGƯỜI
VIỆT TV
April
23, 2026 : 10:18 AM
Nịnh thần phản khoa học tâng bốc Trump tạo
phép toán mới
"Góp lại từ bốn phương, tung ra khắp bốn phương"
Nịnh thần phản khoa học
tâng bốc Trump tạo phép toán mới
MAI PHI LONG
NGƯỜI
VIỆT TV
April
23, 2026 : 10:18 AM
Nịnh thần phản khoa học tâng bốc Trump tạo
phép toán mới
Trump và Cộng Hòa
lãnh đòn ‘hồi mã thương’ tại Virginia
Mai Phi Long/Người Việt (tổng hợp)
April
22, 2026 : 5:14 PM
https://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/trump-va-cong-hoa-lanh-don-hoi-ma-thuong-tai-virginia/
RICHMOND,
Virginia (NV)
– Chiến lược chính trị đầy rủi ro nhằm vẽ lại bản đồ khu vực bầu cử do Tổng Thống
Donald Trump khởi sự bày ra từ Texas đang đối mặt với một phản ứng ngược rõ rệt,
khi cử tri Virginia vừa thông qua kế hoạch vẽ lại khu vực bầu cử có lợi lớn cho
đảng Dân Chủ. Đây không chỉ là một bước ngoặt trong cuộc chiến kiểm soát Hạ Viện
Hoa Kỳ, mà là một cú “hồi mã thương” đau đớn đánh vào chính người khởi xướng cuộc
chơi này.
Kết
quả bỏ phiếu tại Virginia hôm Thứ Ba, 21 Tháng Tư, là một chiến thắng mang lợi
thế hoàn toàn cho đảng Dân Chủ cùng lúc phơi bày sự phán xét công minh của cử
tri trước những âm mưu bóp méo nền dân chủ nước Mỹ.
https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/04/TS-virginia-blue-1920x1280.jpg
Bảng
hiệu vận động ủng hộ vẽ lại bản đồ tại Virginia. (Hình: Alex Wong/Getty Images)
Trong
cuộc trưng cầu dân ý vừa qua, cử tri Virginia ủng hộ việc vẽ lại bản đồ khu vực
bầu Hạ Viện. Với hơn 97% phiếu được kiểm, kết quả cho thấy 51.5% ủng hộ và
48.5% phản đối. Bản đồ mới này mang tính quyết định, có thể đưa tương quan lực
lượng từ thế gần như cân bằng 6–5 (6 địa hạt nghiêng về cấp tiến, 5 nghiêng về
bảo thủ) trước đây, sang mức 10–1 nghiêng hẳn về phía Dân Chủ, theo báo mạng
Politico.
Điều
đáng chú ý là Virginia không phải là một tiểu bang “xanh đậm” tuyệt đối. Trong
cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, tỉ lệ phiếu tại đây gần như chia đôi, cho thấy
kết quả cuộc bỏ phiếu này không phải là xu hướng cực đoan mà là phản ứng chọn lọc
của cử tri trước hành động tái phân chia địa hạt do Tổng Thống Donald Trump và
đảng Cộng Hòa khởi xướng ở Texas.
Thống
Đốc Abigail Spanberger (Dân Chủ) nhận định rằng người dân Virginia thực hiện
quyết định đúng đắn tại thùng phiếu để phản bác một tổng thống luôn tự coi mình
là “có quyền tối thượng” lấy thêm ghế cho đảng Cộng Hòa.
Để
hiểu rõ bản chất sự việc, cần giải thích thuật ngữ “gerrymandering” hay “vẽ lại
địa hạt bầu cử.” Đây là một thủ thuật chính trị mà phe nắm quyền thường sử dụng,
để vẽ lại ranh giới các khu vực bầu cử sao cho có lợi nhất cho đảng của mình. Mục
tiêu là biến một tiểu bang có tỉ lệ ủng hộ cân bằng thành một tiểu bang có số
ghế áp đảo cho phe mình, bất chấp ý chí thực sự của đa số người dân. Đây là
“chiêu” do chính ông Trump khơi mào tại Texas nhưng nay đang dần mất kiểm soát.
Khi
những toan tính “gian lận công khai” về việc vẽ lại địa hạt bầu cử bị thất bại,
nội bộ đảng Cộng Hòa bắt đầu rơi vào cảnh hỗn loạn và đổ lỗi lẫn nhau. Thất bại
nặng nề tại Virginia ngày Thứ Ba châm ngòi cho một làn sóng chỉ trích dữ dội
ngay trong nội bộ đảng Cộng Hòa.
Cần
nhấn mạnh rằng Virginia không phải là một tiểu bang “xanh thẳm.”
Ông
James Blair, cố vấn thân cận của Tổng Thống Trump, nhìn nhận đây là tiểu bang
mà ông chủ Tòa Bạch Ốc từng đạt tỉ lệ phiếu bầu sát sao 50-50 vào năm 2024. Do
đó, việc cử tri tại đây đồng lòng thông qua bản đồ mới là một phản ứng mang
tính chọn lọc để trừng phạt hành vi lạm dụng quyền lực chính trị.
Áp
lực hiện đang dồn về tiểu bang Florida, nơi Thống Đốc Ron DeSantis (Cộng Hòa)
đang bị áp lực thực hiện nỗ lực tái phân chia khu vực tương tự để lấy lại thế
thượng phong cho đảng của ông.
Để
chữa thẹn cho thất bại tại Virginia, ông Trump lập tức lên mạng xã hội Truth
Social để tấn công kết quả bầu cử và gọi đây là một cuộc bầu cử “gian lận”
(rigged) và lặp lại tuyên truyền đổ lỗi quen thuộc về “phiếu bầu qua thư vào
phút chót.”
Tuy
nhiên, những lời cáo buộc này bị phản ứng ngược sau khi bị chính “người nhà” là
cựu Dân Biểu Marjorie Taylor Greene (Cộng Hòa-Georgia), một biểu tượng của
phong trào MAGA, tấn công ông trực diện: “Việc ông Trump phản bội lý tưởng
America First của phong trào MAGA để lại những hậu quả thảm khốc trong kỳ bầu cử
giữa nhiệm kỳ,” trang tin The Hill tường trình.
Bà
Green còn nhận định thẳng thừng rằng: “Một tiểu bang từng có màu đỏ bây giờ
đang biến thành một trong những tiểu bang xanh nhất vì người dân không còn muốn
ủng hộ phe Cộng Hòa nữa.”
Giới
quan sát nhận định trò đổ lỗi của ông chủ Mar-a-Lago là một ngón đòn “phòng thủ”
yếu ớt. Thực tế, không có bằng chứng đáng tin cậy nào cho thấy gian lận xảy ra
tại Virginia. Việc ông Trump tiếp tục sử dụng chiêu bài “hễ tôi thua là có gian
lận” chỉ phản ánh sự bất lực trong việc kiểm soát một “trò chơi” do chính ông
bày ra nhưng bất lực trước phản ứng của cử tri.
Sự
khác biệt giữa Texas và Virginia nằm ở bản chất quyền lực qua hai chữ “ý quan”
và “ý dân.”
Tại
Texas, nơi “ý quan” diễn ra với việc Tổng Thống Trump và các chính trị gia đảng
Cộng Hòa lợi dụng thế đa số tại cơ quan lập pháp để áp đặt bản đồ mới mà không
thông qua trưng cầu dân ý.
Ngược
lại, tại California và Virginia, “ý dân” được thực hiện khi chính cử tri bỏ phiếu
quyết định việc vẽ lại bản đồ.
Dân
Biểu Hakeem Jeffries (Dân Chủ-New York), trưởng khối thiểu số Hạ Viện, nhấn mạnh:
“Phản ứng của chúng tôi là mạnh mẽ, tạm thời, và luôn được cử tri phê chuẩn. Đó
là sự khác biệt lớn so với việc các chính trị gia lẻn vào nghị viện giữa đêm để
thông qua các bản đồ.”
Kết
quả bầu cử vẽ lại bản đồ ở Virginia là một cảnh báo cho các chính trị gia cao
ngạo rằng: “Đừng bao giờ coi thường ý chí và sự hiểu biết phán đoán của cử
tri.”
Tổng
Thống Donald Trump ngang nhiên chính trị hóa quyền tổ chức bầu cử của tiểu bang
nhưng chính sự lạm dụng quyền lực công khai đó đánh thức bản năng bảo vệ dân chủ
của người dân Mỹ.
Một
nền dân chủ có thể bị những mánh khóe chính trị kéo căng, nhưng không dễ dàng bị
những tham vọng cá nhân bẻ cong. Khi những nỗ lực thao túng hệ thống bầu cử trở
nên quá rõ ràng, chính cử tri mới là “quyền lực tối thượng” điều chỉnh cuối
cùng.
Chuyện
Tổng Thống Trump dính đòn “hồi mã thương” của chính ông tại Virginia là lời nhắc
nhở rằng lòng dân không thể bị định đoạt bằng những đường vẽ địa hạt, và mọi nỗ
lực bóp méo thể chế sẽ phải trả giá bằng chính sự phẫn nộ của những người có
toàn quyền quyết định trên lá phiếu của họ. [đ.d.]
MAGA ‘giải thiêng’: Vụ
ám sát Trump là giả!
Trúc Phương/Người Việt
April
22, 2026 : 8:25 PM
https://www.nguoi-viet.com/binh-luan/maga-giai-thieng-vu-am-sat-trump-la-gia/
Trong
chính trị Mỹ, chẳng gì là ngẫu nhiên. Gần như mọi hành động và phát ngôn đều có
chủ đích. Việc nhiều nhân vật tên tuổi trong hàng ngũ MAGA đang dẫn dắt dư luận
rằng vụ ám sát Trump tại Butler (Pennsylvania) năm 2024 là ngụy tạo có thể
không hẳn xuất phát từ việc truy tìm sự thật mà là đòn tấn công dụng hết công lực
với một chủ ý rõ rệt…
https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/04/BL-Trump-Am-Sat-1920x1280.jpg
Bức
tranh vẽ lại cảnh ông Trump bị ám sát ở Butler, Pennsylvania, được treo trong
Cross Hall, Tòa Bạch Ốc. (Hình: Al Drago/Getty Images)
“Thế
vết sẹo của ông ấy đâu rồi?”
Một
trong những người “làm nóng” lại sự kiện Trump bị ám sát hụt tại cuộc vận động
tranh cử ở Butler, Pennsylvania vào ngày 13 Tháng Bảy, 2024 là cựu Dân Biểu
Marjorie Taylor Greene.
Ngày
19 Tháng Tư, bà Greene nói, “có rất nhiều câu hỏi” xung quanh can phạm Thomas
Matthew Crooks. Trong báo cáo kết quả điều tra, FBI kết luận Crooks hành động
đơn độc khi nổ súng bắn sượt vành tai Trump và đạn lạc làm chết nạn nhân Corey
Comperatore. Giám đốc FBI Kash Patel nói thêm, Tổng Thống Trump đã được “báo
cáo đầy đủ” và “hài lòng” kết quả điều tra và như vậy vụ việc chẳng có gì để
đào bới thêm.
FBI
có thể đóng hồ sơ một cách chóng vánh nhưng dư luận thì không. Cả hai phe, bên ủng
hộ, bên chống Trump, đều tin rằng sự việc không đơn giản. Làm thế nào mà một vụ
mưu sát tổng thống chấn động thế giới lại chìm xuồng dễ dàng như thế? Động cơ
gì khiến Crooks muốn giết Trump? Có kẻ nào đứng sau? Ngày 19 Tháng Tư, trên X
(Twitter), bà Greene viết: “Tôi không nói vụ ám sát tại Butler là trò bịp nhưng
có rất nhiều câu hỏi mà công chúng đáng được biết. Tôi muốn hỏi: Tại sao Trump
không công bố thông tin về Matthew Crooks? Hắn có thực sự hành động đơn độc? Nếu
không thì ai giật dây và ai tiếp tay? Tại sao phải che đậy sự thật?”
Dĩ
nhiên Tòa Bạch Ốc lên tiếng bác bỏ tất cả “luận điệu hoang đường.” Phát Ngôn
Viên Tòa Bạch Ốc Davis Ingle nói, “Vào ngày đen tối năm đó, Chúa đã gìn giữ
sinh mạng Tổng Thống Trump chỉ trong gang tấc kỳ diệu. Tổng Thống Trump đứng vững
hơn bao giờ hết khi ông tiếp tục ‘chiến đấu, chiến đấu và chiến đấu’ vì người
dân Mỹ. Chỉ kẻ ngốc mới tin điều ngược lại.”
Trước
khi “thả bom” lên X, ngày 18 Tháng Tư, bà Greene chia sẻ một ý kiến được đăng từ
Trisha Hope – một trong những gương mặt MAGA cộm cán từng tự nhận là “nhà hoạt
động J6” (“J6 Activist” – người tham gia cuộc quậy phá Quốc Hội ngày 6 Tháng
Giêng, 2021). Trisha Hope cho rằng phiên bản chính thức diễn trình sự kiện được
đưa ra từ FBI và chính quyền Trump là rất đáng ngờ.
Một
người vốn khao khát truy sát đến cùng trong các cuộc “săn phù thủy” như Trump lại
“không hề tỏ ra quan tâm xem thực sự chuyện gì xảy ra” thì rất không bình thường
– Trisha Hope viết. Nhân vật này nói thêm, “nếu các bạn không thể nhìn nhận câu
chuyện với tư duy phản biện và đặt ra ít nhất vài câu hỏi, thì chính các bạn mới
là vấn đề, và chúng tôi cần các bạn tỉnh ngộ ngay.”
“Tôi
đồng ý như vậy” – Greene nói. “Vợ và các con của Corey Comperatore cần được biết
tại sao Corey – một người ái quốc và là người hùng thực sự của nước Mỹ – lại bị
sát hại tại Butler. Trump nhiều lần tuyên bố: ‘Ta chính là sự báo thù của các
ngươi.’ Vậy sự báo thù đó đang ở đâu?” – Greene đặt câu hỏi. Cần nói thêm, một
năm sau vụ ám sát, bà Helen Comperatore – vợ góa của Corey – nói rằng bà vẫn chờ
lời giải đáp thỏa đáng nhưng luôn vô vọng.
Không
chỉ Marjorie Taylor Greene. Nhiều nhân vật cộm cán trong thượng tầng MAGA, như
Tim Dillon và Tucker Carlson, khẳng định vụ ám sát là bịp. Họ nói, tất cả chỉ
là trò dàn dựng trong đó diễn viên truyền hình thực tế Donald Trump thể hiện một
màn trình diễn “trên cả tuyệt vời,” khi một tay ôm tai máu, một tay giơ nắm đấm
lên cao và thét to “chiến, chiến, chiến.”
Cựu
Thống Đốc Minnesota, Jesse Ventura (cựu võ sĩ đấu vật), có cùng suy nghĩ. Trong
chương trình “Uncensored” của nhà truyền thông Piers Morgan vào Tháng Ba, Jesse
Ventura nói rằng tuồng diễn của Trump chẳng khác gì một “blade job” (thuật ngữ
trong đấu vật chuyên nghiệp trong đó võ sĩ cố tình tự rạch nhằm tạo cảm giác đối
thủ gây ra chấn thương cho họ). Khi thấy Piers Morgan bày tỏ kinh ngạc hỏi lại,
“hả, cái gì, ông nghĩ vụ đó là giả?”, Jesse Ventura đáp: “Có trời mới biết. Thế
vết sẹo của ông ấy đâu rồi?”
Phần
mình, Tim Dillon nói, “Tôi nghĩ có lẽ vụ đó được dàn dựng”; và, theo Tim
Dillon, lẽ ra Trump nên “tự thú trước bình minh” và nói với người dân rằng, “Sẽ
có một số người cảm thấy phật ý về điều này, nhưng chúng tôi đã dàn dựng vụ ám
sát tại Butler nhằm cho mọi người thấy việc bỏ phiếu cho tôi quan trọng đến nhường
nào, cũng như chứng minh tôi sẵn sàng hy sinh và dấn thân vì họ đến mức nào.”
Nữ
bình luận viên bảo thủ Emerald Robinson thậm chí đi xa hơn, khi đăng trên X rằng
FBI “đã gây ra vụ này.” Chưa hết, chính Joe Kent, cựu giám đốc Trung Tâm Chống
Khủng Bố Quốc Gia Hoa Kỳ, cũng khẳng định vụ việc có nhiều chi tiết không minh
bạch. Xuất hiện trên podcast Tucker Carlson vào Tháng Ba (một ngày sau khi ông
từ chức vì bất đồng cuộc chiến tại Iran), Joe Kent cho biết các cuộc điều tra về
vụ ám sát đã bị đình chỉ trước khi hoàn tất.
Tại
sao MAGA bới ra ở thời điểm này?
Trên
Telegram, MJ Truth – một trương mục nổi tiếng quảng bá phong trào QAnon – đã đặt
câu hỏi cho 100,000 người theo dõi của mình: “Mọi người cảm thấy thế nào về luồng
thông tin xoay quanh vụ mưu sát Trump?” Đại đa số trong hàng trăm câu trả lời –
mà hầu hết là những người vẫn đang ủng hộ Trump – đều cho rằng vụ việc đã được
dàn dựng và sự thật có lẽ không bao giờ được phơi bày. “Sự thật sẽ chỉ được hé
lộ sau hơn 60 năm nữa, khi tất cả chúng ta qua đời và chẳng còn ai thực sự bận
tâm đến nó… Y hệt vụ ám sát JFK vậy!” – một người viết (“MAGA Is Increasingly
Convinced the Trump Assassination Attempt Was Staged”/Wired).
Một
số người thậm chí lôi Israel vào vụ việc. Một trong những người ủng hộ nhiệt
tình thuyết âm mưu có bàn tay Israel là Candace Owens – gương mặt từ lâu nổi
đình nổi đám trong “vũ trụ MAGA” và từng sùng bái Trump như thánh sống. Trong
podcast gần đây, Owens khẳng định nữ mạnh thường quân người Mỹ gốc Israel, bà
Miriam Adelson, chính là kẻ đứng sau âm mưu ám sát. Owens cho biết, Trump đã nhận
khoản đóng góp $100 triệu từ bà Adelson nhưng không thực hiện lời hứa ủng hộ việc
Israel sáp nhập Bờ Tây, và lý do đó đã trở thành nguyên nhân dẫn đến âm mưu ám
sát.
Cho
biết mình vô cùng hối tiếc khi từng giúp Trump thắng cử nhiệm kỳ hai, Tucker
Carlson – nhân vật có thể được xem là có “số má” nhất trong hàng ngũ “dư luận
viên” siêu cao cấp của thế giới MAGA – cũng tin vụ ám sát có dính líu Israel.
Trung tuần Tháng Tư, Carlson nêu nghi vấn rằng tại sao Israel có “quá nhiều quyền
kiểm soát đối với chính phủ chúng ta,” rằng việc chính quyền Trump không điều
tra đến nơi đến chốn hoặc thậm chí bưng bít sự thật “chính là dấu hiệu cho thấy
mức độ thao túng của Israel.”
“Nếu
thực sự chẳng có gì đáng ngờ, và nếu họ quả quyết với các bạn rằng đây đơn thuần
là hành động của một kẻ điên đơn độc trong khi hắn chưa từng để lộ bất kỳ dấu
hiệu nào cho thấy mình thực hiện hành vi này, thì điều gì đang ngăn cản FBI
cung cấp dữ kiện thực cho Quốc Hội? Nếu quả thực không có gì mờ ám thì những
câu hỏi này hẳn rất dễ trả lời” – Carlson nói.
Có
thể chẳng phải tự nhiên vụ mưu sát Trump lại được khơi ra ở thời điểm mà cuộc
chiến của Trump với Iran đang khiến nội bộ MAGA chia rẽ trầm trọng. Tất cả nhân
vật MAGA đang khuấy động vụ việc đều có cùng điểm chung: Phản đối cuộc chiến của
Trump ở Trung Đông; ghét Israel; và thuộc thành phần cánh hữu cực đoan trung
thành với việc bảo vệ “giá trị Mỹ” và “phẩm chất Mỹ” trong khuôn khổ khái niệm
“Nước Mỹ trên hết.”
Những
gì họ đang làm, cùng một thời điểm, cho thấy đây có thể là chiến dịch có chủ ý,
được phối hợp thực hiện từ những chuyên gia truyền thông có sức ảnh hưởng lớn,
giỏi kỹ năng thao túng tâm lý và có khả năng điều chỉnh dư luận xã hội, nhằm mục
đích cuối cùng là hạ bệ kẻ giờ đây chỉ đáng đạp đổ bởi việc phản bội lại chính
MAGA.
Trump
đẻ ra MAGA nhưng Tucker Carlson, Marjorie Taylor Greene, Candace Owens… mới thật
sự là những người có công xây dựng nên hệ thống chính trị MAGA. Chẳng “đám Dân
chủ thổ tả” nào vào đây cả mà chính họ và chỉ họ mới đủ khả năng và quyền lực để
giật sập tượng đài mà họ dựng lên. Vụ ám sát Trump có gì mờ ám không rồi có
ngày sẽ được lôi ra ánh sáng; nhưng trước mắt, “thánh Trump” cần được “giải
thiêng.”
Yếu
tố được cân nhắc chọn để làm điều đó không gì khác hơn mà phải là vụ ám sát – một
sự kiện từng biến Trump không khác gì kẻ tử vì đạo dưới mắt hàng triệu tín đồ
MAGA. [kn]
Hầu hết người Mỹ nghĩ
Tối Cao Pháp Viện tránh phán quyết bất lợi cho Trump
April
23, 2026 : 1:33 PM
WASHINGTON,
DC (NV) –
Hầu hết người Mỹ tin rằng Tối Cao Pháp Viện (TCPV) tránh phán quyết bất lợi cho
Tổng Thống Donald Trump, bất chấp tòa này hồi Tháng Hai bác bỏ hầu hết thuế
quan của ông, theo kết quả thăm dò mới, USA Today đưa tin hôm Thứ Tư, 22 Tháng
Tư.
Trong
số người Mỹ được Marquette Law School thăm dò trong tháng này, 2/3 ủng hộ TCPV
phán quyết Tổng Thống Trump không có quyền áp đặt thuế quan quy mô lớn.
https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/04/TS-hau-het-nguoi-my-1920x1281.jpg
Xe
chở Tổng Thống Donald Trump rời khỏi Tối Cao Pháp Viện ở Washington, DC, hôm 1
Tháng Tư. (Hình: Win McNamee/Getty Images)
Tuy
nhiên, 57% cho rằng TCPV tránh đưa ra phán quyết mà có thể Tổng Thống Trump sẽ
không chịu tuân thủ. Con số này không thay đổi so với cuộc thăm dò hồi Tháng
Giêng.
Tuy
nhiên, có lẽ ông Trump nghĩ khác.
Tổng
Thống Trump đang dự đoán TCPV sẽ không cho phép ông dẹp bỏ quyền quốc tịch theo
nơi sinh đối với trẻ em sinh ở Mỹ trừ khi ít nhất người cha hoặc người mẹ là
công dân Mỹ hoặc thường trú nhân.
“Không
quốc gia nào có thể thành công trong khi cổ bị siết tròng chặt như vậy,” ông
Trump viết trên mạng xã hội Truth Social hôm 21 Tháng Tư về vấn đề sinh ở Mỹ
thì có quyền lấy quốc tịch Mỹ, “nhưng dựa trên câu hỏi của những thẩm phán được
tổng thống Cộng Hòa đề cử mà tôi tận mắt xem ở tòa này, chúng tôi thua.”
Trong
sáu thẩm phán bảo thủ ở TCPV, ba người do Tổng Thống Trump đề cử. Ông than phiền
rằng những thẩm phán do tổng thống Cộng Hòa đề cử đang để phía Dân Chủ thao
túng.
Hôm
1 Tháng Tư, Tổng Thống Trump dự một phần phiên tòa tại TCPV về quyền quốc tịch
theo nơi sinh. Ông là tổng thống Mỹ đương nhiệm đầu tiên dự buổi tranh luận của
tòa này.
Hôm
đó, các thẩm phán dường như cho rằng Tổng Thống Trump không có quyền thay đổi
luật lệ về quyền quốc tịch theo nơi sinh bằng sắc lệnh hành pháp.
Theo
cuộc thăm dò của Marquette Law School sau phiên tòa đó, cứ 10 người Mỹ thì gần
bảy người đề nghị TCPV tuyên bố sắc lệnh này của ông Trump vi hiến. Tổng Thống
Trump ký sắc lệnh này ngay ngày đầu nhậm chức hôm 20 Tháng Giêng, 2025.
TCPC
cũng đang xem xét Tổng Thống Trump có quyền sa thải bà Lisa Cook khỏi Hội Đồng
Quản Trị Ngân Hàng Trung Ương (Fed) hay không. Theo cuộc thăm dò của Marquette
Law School, 2/3 người Mỹ muốn TCPV phán quyết ông Trump không có quyền.
Theo
dự trù, TCPV đưa ra phán quyết cuối cùng về hai vấn đề này cuối Tháng Sáu hoặc
đầu Tháng Bảy. (Th.Long) [kn]
TRUMP LẠI ĐỔ THỪA “CỘNG
HÒA THUA Ở VIRGINIA VÌ CÓ GIAN LẬN”
TRUMP LẠI
ĐỔ THỪA “CỘNG HÒA THUA Ở VIRGINIA VÌ CÓ GIAN LẬN”
Kết
quả ngày thứ ba 21/4 của cuộc đua tái phân chia khu vực bầu cử tại Virginia rất
sít sao, nhưng cử tri Virginia đã ủng hộ kế hoạch của Đảng Dân chủ, mở đường
cho một bản đồ phân chia khu vực bầu cử quốc hội mới tại tiểu bang, giúp Đảng
Dân chủ tiến gần hơn đến quyền kiểm soát Hạ viện. Đảng Cộng hòa có khả năng sẽ
giảm từ việc nắm giữ 5 trong số 11 ghế quốc hội của tiểu bang xuống còn 1.
Việc
đổ lỗi trong nội bộ Đảng Cộng hòa diễn ra nhanh chóng. Báo Politico đưa tin về
những người trong cuộc, vốn đang nóng lòng muốn tìm người chịu trách nhiệm, đã
trút cơn giận dữ lên đảng tại tiểu bang và quốc gia, cùng những đối tượng khác.
Thay
vì nhìn nhận thất bại từ chiến lược sai lầm ép Texas và các tiểu bang đỏ vẽ bản
đồ “ăn gian” khiến California và nay là Virginia phải phản công, Donald Trump lại
chọn "bài ca muôn thuở": cáo buộc gian lận. Vào hôm thứ Tư, Trump
đăng một bài viết lên Truth Social, trong đó có đoạn:
MỘT
CUỘC BẦU CỬ GIAN LẬN ĐÃ DIỄN RA TỐI QUA TẠI VIRGINIA VĨ ĐẠI! Cả ngày các đảng
viên Cộng hòa đã giành chiến thắng, tinh thần thật khó tin, cho đến phút cuối
cùng, tất nhiên, đã có một 'đợt phiếu bầu qua thư lớn!' Tôi đã nghe điều đó ở
đâu rồi nhỉ — Và Đảng Dân chủ đã giành được một Chiến thắng Gian lận khác! …
Như
Jamelle Bouie của tờ The New York Times gần đây đã tóm tắt: “Đối với vị tổng thống
này, một cuộc bầu cử ‘gian lận’ là cuộc bầu cử mà ông ấy đã thua hoặc không
giành được chiến thắng theo ý muốn của mình.”
Bất
cứ ai có hiểu biết căn bản về bầu cử cũng đều hiểu, việc kiểm phiếu ở các khu vực
đông dân cư mất nhiều thời gian hơn, và tại Virginia, các khu vực đông dân cư
có xu hướng có nhiều cử tri Đảng Dân chủ. Không có gì bất chính trong tất cả những
điều này, đó là lý do tại sao ngay cả những đảng viên Cộng hòa tại Virginia, những
người đang tức giận về kết quả, cũng không dám nghi ngờ tính chính danh của cuộc
bầu cử.
Cuộc
bầu cử ở Virginia không hề bị “gian lận”, không có gì về cuộc đua là “phi
pháp”, đây không phải là một “sự bất công” về công lý. Chiến dịch của Đảng Dân
chủ được dự đoán sẽ thắng sít sao, và đó chính xác là những gì đã xảy ra.
Tuy
nhiên, hành động của Trump không đơn thuần là sự bực tức cá nhân mà đó là những
gì Trump vẫn làm trước mỗi chu kỳ bầu cử trong một thập niên qua. Khi chỉ còn
28 tuần nữa là đến bầu cử giữa kỳ, đây là bước đi chiến lược của Trump làm suy
yếu niềm tin của cử tri vào tính liêm chính của hệ thống bầu cử, nhằm biện minh
cho việc chối bỏ các thất bại sắp tới. Khi một lãnh đạo không còn chấp nhận sự
thật từ thùng phiếu, thì chính nền tảng của sự ổn định quốc gia mới là thứ bị
đe dọa thực sự, chứ không phải bản đồ bầu cử.
Trump floats pitiful conspiracy theory about Virginia race
ahead of midterm elections
Cuộc chiến Iran: Làm
cho Trung Quốc vĩ đại trở lại
Hiếu Chân/Người Việt
April
21, 2026 : 7:58 PM
https://www.nguoi-viet.com/binh-luan/cuoc-chien-iran-lam-cho-trung-quoc-vi-dai-tro-lai/
Tổng
Thống Donald Trump mở đầu năm 2026 bằng một chiến công rực rỡ: bắt sống vợ chồng
Tổng Thống Nicolas Maduro của Venezuela mà không mất một binh sĩ nào.
https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/04/BL-Xang-Trung-Quoc-1920x1280.jpg
Xe
hơi xếp hàng đổ xăng tại một cây xăng ở tỉnh Nam Ninh, Trung Quốc, hôm 9 Tháng
Ba, 2026. (Hình minh họa: CN-STR / AFP via Getty Images) /
Thừa
thắng xông lên, cuối Tháng Hai 2026 Mỹ phối hợp cùng Israel giáng những đòn chí
tử vào chế độ thần quyền Iran, tiêu diệt “trọn gói” bộ sậu lãnh đạo nước này.
Những người ủng hộ ông Trump cho rằng, thành công quân sự đó cũng là đòn đánh
vào cộng sản Bắc Kinh vì Venezuela và Iran là nguồn cung cấp dầu lửa cho nền
kinh tế khổng lồ của Trung Quốc, đồng thời là tay chân thân cận của Trung Quốc ở
châu Mỹ Latin và Trung Đông. Mất hai đồng minh Venezuela rồi Iran mà không kêu
được, Trung Quốc quả là bị một vố nặng.
Tuy
vậy, thực tế không hoàn toàn màu hồng. Trong cuộc chiến ở Iran Trung Quốc bị
thiệt hại không đáng kể mà phần lợi thu được lớn hơn nhiều; nói cách khác, cuộc
chiến Iran đang giúp Trung Quốc “vĩ đại trở lại.” Và điều đó sẽ tác động đáng kể
đến cuộc họp thượng đỉnh giữa ông Trump và Chủ Tịch Tập Cận Bình vào giữa Tháng
Năm sắp tới.
Cơn
ác mộng của Bắc Kinh, thật không?
Trả
lời phỏng vấn của Fox News, Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham (Cộng Hoà-South
Carolina), một “chiến hữu” thân thiết của ông Trump, nói rằng, các chiến dịch
quân sự của Mỹ ở Venezuela và Iran là “cơn ác mộng của Trung Quốc.” Để chứng
minh, ông cho rằng việc Mỹ tiếp quản ngành dầu khí Venezuela và phong tỏa eo biển
Hormuz đã gây gián đoạn trầm trọng cho nguồn cung dầu lửa tới Trung Quốc.
Là
nước nhập cảng nhiều dầu lửa nhất thế giới, tất nhiên Trung Quốc bị ảnh hưởng bởi
giá dầu cao và nguồn cung bị tắc nghẽn. Nhưng từ lâu Bắc Kinh đã chuẩn bị cho
tình huống này bằng chính sách phát triển các nguồn năng lượng thay thế (phong
điện, quang điện, than đá) và chính sách “tích cốc phòng cơ” (trữ gạo phòng lúc
đói).
Đã
nhiều năm qua, Trung Quốc rất tích cực mua dầu dự trữ. Kho dự trữ chiến lược của
nước này có khoảng 1.4 tỷ thùng dầu, đủ dùng khoảng sáu tháng nếu nguồn dầu nhập
cảng bị tắc hoàn toàn. (Kho dầu dự trữ của Mỹ – US Strategic Petroleum Reserve
– có khoảng 700 triệu thùng, bằng một nửa Trung Quốc và đang cạn dần, chỉ còn
khoảng 410 triệu thùng).
Thêm
nữa, Trung Quốc có thể mua dầu từ Nga, vận chuyển qua đường ống, không phụ thuộc
vào việc đóng mở eo biển Hormuz hay eo biển Malacca. Trong gần năm năm chiến
tranh Nga-Ukraine, Trung Quốc vẫn mua dầu từ Nga với giá ưu đãi, bất chấp lệnh
cấm vận của Mỹ và phương Tây.
Trung
Quốc là siêu cường vô đối về năng lượng tái tạo được (renewables) như điện gió,
điện mặt trời. Hiện năng lượng tái tạo đáp ứng một phần ba nhu cầu điện năng của
Trung Quốc và nước này cũng chiếm một phần ba tổng công suất điện gió và điện mặt
trời của toàn thế giới.
Ai
cũng biết Trung Quốc hiện là nước đi đầu trong công nghiệp sản xuất và xuất cảng
các mặt hàng như solar-panel, cột điện gió (wind turbine), xe hơi điện, bình điện
các loại… Chiến tranh, giá dầu tăng vọt, thị trường chao đảo… đang vô hình
chung thúc đẩy nhu cầu tiêu thụ các mặt hàng này, từ đó giúp các nhà sản xuất
Trung Quốc gia tăng thị phần vì nước nào cũng muốn giảm phụ thuộc vào dầu lửa.
Nói
Mỹ cắt nguồn cung dầu lửa để gây khó cho Trung Quốc là phóng đại quá mức. Trung
Quốc gặp khó trong ngắn hạn nhưng thiệt hại là không đáng kể. Ngược lại, Bắc
Kinh thu lợi lớn hơn rất nhiều từ cuộc chiến Iran.
Đông
Á mất ưu tiên, Trung Quốc tự do hành động
Do
nhu cầu vũ khí tăng cao ở chiến trường Trung Đông, Mỹ phải rút bớt các chiến cụ
tân tiến ở Đông Á, làm suy yếu năng lực răn đe và phòng thủ ở khu vực lân cận
Trung Quốc, và đây là điều Bắc Kinh mong đợi. Mới đây, nhóm tác chiến hàng
không mẫu hạm USS Abraham Lincoln (CVN-72) – một trong năm hàng không mẫu hạm Mỹ
đang hoạt động trên toàn cầu – đã phải rời Nhật Bản để đi đến Vịnh Oman, thực
hiện lệnh phong toả eo biển Hormuz; một khu trục hạm lớp Arleigh Burke trong
nhóm tác chiến này là USS Spruance (DDG-111) đã bắn thủng và chiếm tàu Touska
mang cờ Iran hôm 19 tháng Tư.
Những
dàn hoả tiễn phòng thủ tân tiến được bố trí để bảo vệ các đồng minh Đông Á trước
hoả tiễn tấn công của Trung Quốc và Bắc Hàn, nổi bật nhất là hệ thống phòng thủ
hoả tiễn tầm cao giai đoạn cuối (Terminal High Altitude Area Defense – THAAD)
trên đất Nam Hàn, cũng đã được tháo dỡ, chuyển tới Trung Đông.
Nên
để ý, khi cho phép người Mỹ khai triển hệ thống THAAD trên lãnh thổ của mình
năm 2017, Nam Hàn đã phải chịu tổn thất nặng nề do các biện pháp trả đũa kinh tế
của Trung Quốc. Việc Mỹ quyết định lấy đi hệ thống phòng thủ THAAD, bất chấp sự
phản đối của Nam Hàn cho thấy Washington không coi trọng sự hy sinh của đồng
minh và gửi một thông điệp đáng lo ngại rằng Đông Á không còn là một ưu tiên
chiến lược của Mỹ.
Cho
dù sau này chiến tranh Iran kết thúc, Mỹ sẽ “trả” các hệ thống phòng thủ đó về
chỗ cũ thì hành động của Mỹ hôm nay cũng đặt ra một tiền lệ trong tương lai Mỹ
dễ dàng “rút đi” khi ưu tiên của Washington thay đổi. Các nước Nhật Bản, Nam
Hàn, Đài Loan, Philippines… vẫn trông cậy vào “chiếc dù an ninh” của Mỹ nay buộc
phải suy tính nghiêm chỉnh việc tự phòng thủ trước mối đe dọa của Trung Quốc và
Bắc Hàn.
Mỹ
có sức mạnh quân sự vô đối, nhưng không thể cùng lúc khai triển ở cả hai mặt trận
Trung Đông và Đông Á. Sự kiện Mỹ dồn sức vào chiến tranh Iran đã mở ra không
gian cho Trung Quốc và cả Bắc Hàn tự do bành trướng thế lực. Bắc Hàn gần đây đã
tăng tốc bắn thử các mẫu hoả tiễn mới, thử nghiệm động cơ đốt nhiên liệu rắn
(solid-fuel engine) cho các hoả tiễn liên lục địa ICBM và hoả tiễn siêu thanh
có thể bắn tới lãnh thổ Hoa Kỳ.
Trung
Quốc tiếp tục gia tăng sức ép lên Đài Loan và mở rộng việc bồi đắp, xây đảo
nhân tạo tại quần đảo Hoàng Sa sau khi hoàn tất các công việc tương tự ở Trường
Sa. Hoạt động phi pháp của Bắc Hàn và Trung Quốc diễn ra đều đặn, công khai mà
không gặp phản ứng đáng kể khi Mỹ đang bận tâm với chiến trường Trung Đông.
Những
mối lợi lớn của Bắc Kinh
Đáng
chú ý là chiến dịch quân sự của Mỹ tại Iran đã vô tình đem lại cho quân đội
Trung Quốc PLA những bài học thực tiễn quý giá để từ đó PLA thay đổi chiến lược,
chiến thuật, sẵn sàng cho cuộc đụng độ với Mỹ sau này. Quan sát chiến dịch của
Mỹ, PLA thu lượm được vô số thông tin hữu ích về vũ khí Mỹ, cách thức ra quyết
định, cách sử dụng trí tuệ nhân tạo (artificial intelligence – A.I.) … mà không
cần trực tiếp tham chiến.
Một
ví dụ, PLA học được rất nhiều từ sự lúng túng của người Mỹ khi phải sử dụng những
hoả tiễn có giá vài triệu đô la để đánh chặn (intercept) những máy bay không
người lái Shahed giá chỉ vài chục ngàn đô la của Iran. Sự kiện Iran, một nước
nhỏ với lực lượng hải quân đã bị xoá sổ, vẫn có thể dựa vào đặc điểm địa lý và
vũ khí rẻ tiền để phong tỏa eo biển Hormuz mà hải quân Mỹ không thể khai thông
được, là một “tiền lệ” đáng học hỏi nếu PLA có kế hoạch phong tỏa eo biển Đài
Loan trong tương lai.
Trong
cuộc chiến Iran, ông Tập Cận Bình luôn công khai tỏ thái độ “trung lập”, thậm
chí như một nhà trung gian hoà giải, trong khi vẫn lén lút cung cấp thông tin
tình báo vệ tinh để Iran tấn công chính xác các tài sản quân sự Mỹ trong khu vực
và cung cấp thiết bị lưỡng dụng (dùng cho cả mục đích quân sự và dân sự) để
Tehran sản xuất vũ khí. (Chiếc tàu Touska treo cờ Iran bị hải quân Mỹ tịch thu
hôm 19 tháng Tư chở các loại thiết bị này từ Trung Quốc về). Nói một đằng làm một
nẻo là bản chất của các lãnh đạo cộng sản, nhưng Tập cố làm ra vẻ cao đạo vì
ông ta muốn thế giới nhìn Trung Quốc như một cường quốc thân thiện, ổn định và
tin cậy, trái ngược với thái độ hống hách, sáng nắng chiều mưa của nhà lãnh đạo
Mỹ Donald Trump. Báo The New York Times cho biết sở dĩ Iran “xuống nước”, chấp
nhận kế hoạch ngừng bắn hai tuần với Mỹ và Israel từ ngày 7 tháng Tư, là do có
áp lực từ Trung Quốc. Có thể dự đoán, một thoả thuận hoà bình giữa Iran và Mỹ,
nếu có, không thể thiếu bàn tay của Bắc Kinh trong hậu trường.
Khách
quan mà nói, cách ứng xử của Trung Quốc tỏ ra hiệu quả, chiếm được cảm tình của
các nước vùng Vịnh Ba Tư đang chịu tổn thất nặng nề từ cuộc chiến mà Mỹ gây ra.
Các nước này sẽ không từ bỏ liên minh lâu đời với Mỹ nhưng đã bắt đầu tính chuyện
“đu dây” giữa hai cường quốc. Lãnh đạo UAE chẳng hạn, hôm qua đã bắn tín hiệu tới
ông Trump rằng họ sẽ tăng cường hợp tác với Trung Quốc, trước mắt UAE yêu cầu Mỹ
hỗ trợ tài chính như Mỹ đã từng giúp Argentina, một yêu cầu mà ông Trump cho biết
ông đang xem xét.
Với
mối cảm tình này, một khi khói súng tan hết ở Iran, Trung Quốc sẽ nhảy vào khu
vực Trung Đông với những hợp đồng xây dựng, tái thiết những hải cảng, nhà máy
và những dự án hạ tầng dài hạn đã bị bom Mỹ huỷ diệt trong chiến tranh.
Mỹ
cần chuyển hướng
Rõ
ràng, Trung Quốc được lợi nhiều hơn mất từ cuộc chiến của ông Trump ở Iran. Sắp
tới ông Trump sẽ gặp ông Tập ở Bắc Kinh – gặp một đối thủ cáo già đầy kinh nghiệm.
Theo những nguồn tin nội bộ, ông Tập sẽ hứa mua 500 phi cơ Boeing, trao cho ông
Trump một “chiến thắng kinh tế” để khoe với cử tri Mỹ, đổi lại ông Trump sẽ nới
lỏng hoặc bãi bỏ các biện pháp hạn chế xuất cảng sang Trung Quốc những công nghệ
tân tiến của Mỹ trong việc chế tạo vi mạch bán dẫn và động cơ phản lực. Trung
Quốc có được lợi ích nền tảng, lâu dài còn Mỹ có được “chiến thắng” trước mắt.
Có chuyên gia ví von, trao cho Trung Quốc những công nghệ tân tiến này cũng giống
như trao cho Iran vũ khí nguyên tử.
Thay
vì ra sức buộc Iran từ bỏ vũ khí nguyên tử bằng một cuộc chiến tranh mà Trung
Quốc muốn Mỹ sa lầy vào thì Washington nên chuyển hướng, tập trung toàn lực đối
phó với đối thủ thật sự là Trung Quốc. [kn]
Trung
Quốc hưởng lợi từ một thế giới phân tâm, chia rẽ và suy yếu
Thục Quyên / Báo Tiếng Dân
21/04/2026
https://baotiengdan.com/2026/04/21/trung-quoc-huong-loi-tu-mot-the-gioi-phan-tam-chia-re-va-suy-yeu/
Trong
bối cảnh địa chính trị hiện nay, Trung Quốc đang củng cố vị thế của mình so với
các cường quốc khác—không phải bằng sự mở rộng công khai, mà bằng cách âm thầm
hưởng lợi từ một thế giới bị định hình bởi chiến tranh, bất ổn và sự bất định
chính trị.
Cuộc
chiến ở Ukraine và những căng thẳng ngày một tăng tốc liên quan đến Iran, cùng
với tính cách bất định của chính phủ Hoa Kỳ, không chỉ làm suy yếu các nước
khác, mà chúng còn tạo ra những cơ hội cụ thể để Trung Quốc có thể khai thác về
kinh tế và chiến lược.
Thứ
nhất, Trung Quốc hưởng lợi kinh tế từ những xáo trộn do chiến tranh
gây ra. Xung đột ở Ukraine đã đẩy Nga phụ thuộc sâu hơn vào Trung Quốc, đặc biệt
trong lĩnh vực xuất khẩu năng lượng. Kết quả là Trung Quốc mua được dầu và khí
đốt với giá ưu đãi, đồng thời bảo đảm các thỏa thuận cung cấp dài hạn với điều
kiện thuận lợi.
Tương
tự, căng thẳng xung quanh Iran và sự bất ổn rộng hơn ở Trung Đông có khuynh hướng
làm tăng đòn bẩy của Trung Quốc với tư cách là một khách hàng lớn, cho phép nước
này đàm phán các thỏa thuận năng lượng có lợi với những nhà sản xuất đang bị trừng
phạt hoặc bị cô lập. Có thể nói rằng chiến tranh ở nơi khác chuyển hóa thành
nguồn đầu vào rẻ hơn và sức mạnh thương lượng lớn hơn cho nền kinh tế Trung Quốc.
Thứ
hai, Trung Quốc hưởng lợi từ sự suy yếu về tính gắn kết của các đối thủ cạnh
tranh.
Hoa Kỳ, trong bối cảnh bất định gắn với nhân vật Donald Trump và chính phủ của
ông, trở nên kém dự đoán hơn trong mắt các đồng minh, trong khi Âu châu lại bị
cuốn vào các hệ quả của cuộc chiến ở Ukraine. Sự phân mảnh này làm giảm áp lực
phối hợp lên Trung Quốc và tạo cơ hội cho không gian ngoại giao với nước này.
Những
quốc gia lẽ ra có thể liên kết chặt chẽ hơn với Washington, lại theo đuổi các
chiến lược cân bằng, duy trì quan hệ kinh tế với Trung Quốc. Điều này không có
nghĩa là họ ủng hộ Trung Quốc, mà là họ mở rộng dư địa hoạt động và đàm phán của
Trung Quốc (như Canada, EU, Trung đông…)
Thứ
ba, Trung Quốc đạt được lợi thế chiến lược khi đứng ngoài các xung đột trực tiếp trong khi các
nước khác phải tiêu hao nguồn lực. Chiến tranh rất tốn kém—không chỉ về tài
chính mà còn về lực chính trị và thể chế. Bằng cách tránh bị cuốn vào các ràng
buộc quân sự, Trung Quốc bảo toàn năng lực cho đầu tư dài hạn, phát triển công
nghệ và gắn kết kinh tế toàn cầu. Đồng thời, nước này có thể quan sát chiến
tranh hiện đại, các cơ chế trừng phạt và phản ứng địa chính trị mà không phải
gánh chịu chi phí. Sự kết hợp này—học hỏi mà không phải trả giá—là một dạng lợi
thế tinh vi vô cùng quan trọng.
Cuối
cùng, Trung Quốc hưởng lợi từ việc tiếp tục giữ vị trí trung tâm trong thương mại
toàn cầu vào
thời điểm mà mọi thay đổi tìm đối tác mới rất khó khăn. Ngay cả khi các quốc
gia tìm cách giảm sự phụ thuộc, thực tế là Trung Quốc vẫn giữ vị trí gắn kết bền
vững trong các chuỗi cung ứng toàn cầu. Điều này có nghĩa là trong những giai
đoạn khủng hoảng, khi sự ổn định được đề cao, vai trò của Trung Quốc như một
trung tâm sản xuất và thương mại càng trở nên quan trọng hơn.
Thực
tế, sự bất ổn ở những nơi khác củng cố sự phụ thuộc vào Trung Quốc thay vì làm
suy giảm nó, ít nhất trong ngắn hạn.
Nhìn
tổng thể,
những động lực trên dẫn đến kết luận rõ ràng: Sự trỗi dậy của Trung Quốc trong
giai đoạn hiện nay không đến từ những đột phá của chính nước này, mà từ khả
năng tận dụng lợi thế trong một môi trường toàn cầu đầy biến động. Trung Quốc
có được nguồn tài nguyên rẻ hơn, sự linh hoạt ngoại giao lớn hơn và đòn bẩy
kinh tế gia tăng, trong khi tránh được chi phí trực tiếp của chiến tranh.
Điều
này không có nghĩa là Trung Quốc không có điểm yếu hay đang vượt qua mọi đối thủ.
Tuy nhiên, xét về tương quan, nước này đang hưởng lợi từ một thế giới mà các
bên khác đang bị phân tâm, chia rẽ hoặc suy yếu.
Trong
địa chính trị, khả năng kiếm lợi từ bất ổn—đặc biệt là khi không bị cuốn vào
nó—chính là một dạng sức mạnh đáng kể.