Tuesday, 6 December 2022

NHÀ BÁO và AN NINH (Lê Mai, RFA)

 



Nhà báo và An ninh

Bình luận của Lê Mai
2022.12.06

https://www.rfa.org/vietnamese/news/comment/blog/journalis-and-security-forces-12062022090649.html

 

Nhà báo là người làm công việc loan tải thông tin và cung cấp sự thật đằng sau những gì đang xảy ra trong xã hội. Những người làm báo sắc sảo hoặc già dặn (không phải về tuổi tác) còn có khả năng giải thích-mà họ xem là trách nhiệm của mình-về những gì đã, đang và sẽ xảy ra. Sứ mệnh của báo chí là cung cấp những góc nhìn tiệm cận sự thật nhất về một thông tin hay sự kiện. Thông tin đúng sự thật giúp cá nhân, cộng đồng, tổ chức, đất nước và thế giới lựa chọn và hoạch định được các quyết định của họ, từ nhỏ nhất đến lớn nhất.

 

https://www.rfa.org/vietnamese/news/comment/blog/journalis-and-security-forces-12062022090649.html/@@images/af5264dc-c9e1-48cb-9caf-fd6becba1676.jpeg

 Người dân Hà Nội đọc báo trên tường nhân ngày Quốc khánh 2/9 (minh họa) .  Reuters

 

Còn An ninh là một ngành trong công an Việt Nam, nhằm đảm bảo sự an toàn trong mọi mặt của xã hội.

 

Có nhiều khi xung đột vì đặc thù nghề nghiệp của một bên là đưa tất cả mọi việc ra ánh sáng, còn bên kia là thận trọng, cân nhắc, nhiều khi là đánh lạc hướng, đưa tin giả, che đậy, chọn lọc thông tin và hầu hết là làm việc trong thầm lặng, nhưng nghề báo và nghề an ninh có rất nhiều điểm giống nhau. Con đường của hai nghề nghiệp này thường xuyên song song, gặp nhau hoặc đan chéo nhau, trong một số trường hợp lại là cộng sự tốt của nhau với tần suất dày hơn mỗi bên tưởng.

 

“Vì nước quên dân”

 

Đó là do cả hai nghề nghiệp đều có mục đích làm cho đời sống của con người trong xã hội tốt hơn lên.

 

Cả hai nghề nghiệp cũng đều đòi hỏi nhiều tố chất cá nhân ưu tú và sự rèn luyện gắt gao, liên tục và kéo dài suốt thời gian làm việc.

 

Do vậy, dù người làm báo Việt Nam gần đây hay được gọi một cách âu yếm quá mức là “lều báo”, còn các nhân viên an ninh thì hay bị gọi là “thằng”, nhưng về bản chất, cả hai nghề nghiệp này đều được xã hội trân trọng và đánh giá cao.

 

Nếu trong văn học và phim ảnh Mỹ, anh hùng cứu thế giới có thể là bất cứ ai, trong bất cứ hoàn cảnh nào, thì văn học và điện ảnh cách mạng Việt Nam thời kỳ sau 1945 cho mãi đến gần đây đều xây dựng người công an là đại sứ của sự bình yên, là bức tường chắn giữa người dân và sự xâm hại đến họ, là biểu tượng của sự hy sinh để đảm bảo bình an cho mọi người. Những “X.30 phá lưới”, nhà báo-điệp viên lừng danh Phạm Xuân Ẩn từng khiến nhiều thế hệ mê mệt và muốn noi gương. Trong tiểu thuyết, những tay tổ an ninh được xây dựng lãng mạn với hình ảnh người đàn ông trí thức, hào hoa, lãng tử nhưng trí óc sắc bén, tâm hồn trong sáng nồng cháy và võ thuật thượng thừa.

 

Slogan của ngành công an VIệt Nam cũng là một slogan đơn giản nhưng tuyệt vời:

 

Công an nhân dân

Vì nước quên thân

Vì dân phục vụ.

 

Ta thấy trong đó hình ảnh người anh hùng Danko tự móc trái tim rực cháy từ lồng ngực mình để soi đường cho cộng đồng vượt qua đêm đen và hiểm nguy.

 

Còn gì đẹp đẽ hơn, vĩ đại hơn, cao thượng hơn hình ảnh đó nữa chứ!

 

Thế nhưng, trong một thể chế độc quyền, thì quyền lợi của người dân không còn là mục đích tối thượng của những người lãnh đạo nữa. Thể chế đó càng tồn tại lâu chừng nào thì mâu thuẫn giữa quyền lợi của tuyệt đại đa số người dân và của những người được hưởng đặc quyền đặc lợi nhờ tham gia vào bộ máy chính quyền càng sâu và rộng chừng nấy. Khi đó, Danko không còn nữa. Là đội ngũ bảo vệ xã hội nhưng được những kẻ đang nắm quyền lãnh đạo xã hội trả lương, những người bảo vệ nhân dân sẽ dần dần bị biến và tự biến thành công cụ phục vụ riêng cho bất cứ ai đang ngồi lên những chiếc ghế chức quyền.

 

Và slogan tuyệt vời của ngành công an bị người dân, hay chính những người cộng sản vừa chợt tỉnh giấc mơ xã hội chủ nghĩa đổi thành:

 

Công an nhân dân

Vì nước quên dân

Vì thân phục vụ

 

Khi không còn mục đích bảo vệ an toàn cho cộng đồng và xã hội, người anh hùng Danko biến thành “thằng an ninh”. Họ bị người dân khinh bỉ vì coi là những kẻ chuyên rình rập ý chí tự do biểu đạt, tự do ngôn luận, động thái phản biện xã hội của người khác để mách lẻo cho chủ. Trong một xã hội mà sự phản biện xã hội, tự do biểu đạt ý kiến… luôn bị bóp nghẹt và đe dọa thì nhu cầu về nó lại càng cao. Việc rình rập và mách lẻo càng bị xem là hèn hạ về tư cách làm người.

 

Nghề báo cũng vậy. Khi sự thật hoặc là không được phép nói ra, hoặc phải tô hồng, bóp méo cho vừa các định hướng chính trị của một số cá nhân đang cầm quyền thì nhà báo đã đánh mất sứ mệnh của mình, và bị khinh thường. Chưa bao giờ trong lịch sử báo chí Việt Nam nghề báo lại bị rẻ rúng và công khai coi thường như trong khoảng 10 năm gần đây.

Và mọi sự đều có nguyên cớ cả.

 

https://www.rfa.org/vietnamese/news/comment/blog/journalis-and-security-forces-12062022090649.html/2010-01-20t120000z_886512257_gm1e61k13hm01_rtrmadp_3_vietnam-trial-1.jpg/@@images/f0b53dc4-813e-4c9f-a75d-9914b766726f.jpeg

Công an đứng canh bên ngoài tòa án ở TPHCM hôm 20/1/2010 nơi xử án luật sư Lê Công Định (minh họa). Reuters

 

“Đập cho nó một bài”

 

Đồng nghiệp trong làng báo Việt Nam biết rất rõ những “băng nhóm” làm báo ở mảng bất động sản gồm nhiều phóng viên, nhà báo đang làm việc ở nhiều tờ báo khác nhau từ Bắc đến Nam. Trong đó không thiếu những cái tên đang là trưởng Ban kinh tế, Phó tổng biên tập ở một số tờ báo. Có những tờ (trước kia) từng có số phát hành lớn nhất Việt Nam, có những tờ bạn đọc phổ thông hầu như không biết tới nhưng lại được “các bác” đọc nhiều. Đồng nghiệp và đối tác của họ cũng biết rất rõ nhà báo này được lại quả bao nhiêu tiền, mấy căn chung cư, bao nhiêu suất đất… khi “chạy” các loạt bài PR cho các dự án, vận động chính sách có lợi cho ngành này hoặc “đánh” doanh nghiệp bất động sản nào đó. Những “nhà báo” này có đặc trưng khác với phần lớn đồng nghiệp còn lại là rất giàu có và hay đi ăn nhậu với đối tác của bộ phận quảng cáo của tờ báo. Họ cũng thường có giọng điệu sặc mùi tiền. Với thế mạnh là cùng lúc có thể đăng tin “nâng” hoặc “đập” lên nhiều tờ báo, họ có thể tạo ra luồng dư luận giả tạo nhưng rất hung hãn, có thể làm xanh mặt những người yếu bóng vía. 

 

Giám đốc truyền thông của các công ty lớn hay tập đoàn tư nhân đều kể tên vanh vách những nhà báo, lãnh đạo trong ngành mà họ phải “nuôi”. Được “nuôi thường xuyên hàng năm, được biếu tiền, quà các dịp lễ, tết và định kỳ là các tổng biên tập, một số người có chức trong bộ máy tuyên giáo và truyền thông. Những người này không trực tiếp viết bài, thậm chí một số trong đó không phải là nhà báo nhưng lại có quyền cho đăng hoặc không cho đăng thông tin này khác. Hoặc yêu cầu các báo phải đăng hoặc không đăng theo chỉ đạo của họ.

 

Các nhà báo, phóng viên trực tiếp viết bài theo yêu cầu của doanh nghiệp cũng nhận được tiền quà vào các dịp lễ tết, nhưng đậm nhất được các khoản “thưởng” như đã kể trên.

Ngoài đám phóng viên bất động sản và phóng viên chuyên mảng kinh tế có cùng một cách thức kiếm tiền thì doanh nghiệp còn sợ run lên cầm cập vì những “nhà báo điều tra”.

 

Đội này thường có chuyên môn thuộc loại giỏi nhất trong các tờ báo, trái với các gang bang kể trên. Thông thường, ban đầu họ đạt được tiếng tăm trong giới vì chính khả năng điều tra nhạy bén sắc sảo của mình. Một số loạt bài điều tra đầu tiên ra đời khiến dư luận chú ý, và nếu chủ đề của nó là phanh phui những vi phạm trong việc làm ăn của doanh nghiệp thì quy trình thường sẽ diễn ra như sau: một số doanh nghiệp trong lĩnh vực nhờ người quen (cũng là các nhà báo) giới thiệu, tìm cách gặp gỡ trong một số buổi lễ rất vô tội như kỷ niệm thành lập doanh nghiệp hay Ngày nhà báo Việt Nam 21/6 để tặng quà. Mối quan hệ dần dần hình thành trên cơ sở dò la nhau, doanh nghiệp dò “nhà báo” về độ chịu ăn, “nhà báo” dò doanh nghiệp về độ chịu chi. Khi cả hai đều hài lòng, nhà báo trở thành công cụ của doanh nghiệp: tung tin, viết lách theo ý họ, thăm dò và hạ bệ các đối thủ cạnh tranh của họ trên chiến trường thông tin, che giấu các sai sót… và giàu lên nhờ đó. Có một câu rất quen ở các “nhà báo” dạng này: “Nó không chịu chi à? Thế thì đập cho nó một bài!”.

 

Kinh doanh trong bối cảnh pháp luật Việt Nam là tìm đường sống sót giữa muôn vàn cái bẫy của chính hệ thống pháp luật và người thực thi. Doanh nghiệp nào cũng có muôn vàn sơ sót hoặc vi phạm. Đưa hối lộ là vi phạm, nhưng không hối lộ thì lấy đâu ra dự án để làm, ai ký giấy cho vận chuyển, sản xuất, thuế và thanh tra sẽ hỏi thăm thường xuyên… đại loại thế. Nên chuyện “đập cho nó một bài” là rất dễ dàng. Đập xong rồi, chính nhà báo đó sẽ cầm tờ báo đến tận nơi gặp chủ doanh nghiệp, để dọa dẫm, ra điều kiện và thương lượng.

 

Một số công ty hoặc tập đoàn phải bỏ tiền để giữ quan hệ tốt với một số nhà báo, hoặc một nhóm nhà báo có ảnh hưởng. Không phải để dùng khi họ cần khen mà là khi nhỡ doanh nghiệp phạm vào sai sót nào đó thì anh em không nỡ xuống tay cạn tàu ráo máng, triệt hạ đường sống của họ.

 

Cạnh đó, vẫn có những nhà báo chân chính tử tế, làm nghề với tấm lòng trong sáng, lý tưởng phụng sự xã hội và chuyên môn sắc sảo. Điểm chung ở họ là thường không giàu có và càng không to mồm rao giảng đạo đức.

 

Nhưng xã hội Việt Nam có rất nhiều người mau quên. Điển hình là có những phóng viên (như H.P, nguyên Phó tổng thư ký tòa soạn phía Nam báo T.P) đã phải vào tù bảy năm vì hành vi tống tiền doanh nghiệp. Một nhà báo khác là H.L của báo T.T cũng ngồi tù cũng vì hành vi tương tự với ông trùm xã hội đen Năm Cam (đã bị tử hình). Ra tù, những vị nàylại trở thành ngôi sao trên trang mạng vì thường xuyên bày tỏ ý kiến phê phán cách điều hành của chính quyền. Nhưng khi giễu cợt sự tham lam, gian trá của người khác, không rõ họ có nhớ mình chỉ vừa mới ra tù chưa quá lâu cũng vì hành vi đó hay không.

 

Cộng sinh với an ninh?

 

Tuy nhiên, thường thì những nhà báo tha hóa chọn cách cộng sinh hoặc đe dọa doanh nghiệp, tự nguyện bẻ cong ngòi bút để kiếm tiền, nhưng họ không chọn cách cộng sinh với an ninh.

 

Một trong những lý do có thể là vì tuy tham lam và vô đạo đức, nhưng bản năng của người làm báo là nhìn thấy rõ những bất công của xã hội và lên tiếng chống lại nó. Sự tha hóa trước đồng tiền luôn được họ biện minh là do xã hội đã quá thối nát, báo chí có cố gắng cũng không thay đổi được gì, và trấn lột của doanh nghiệp/nhà giàu là việc làm đúng cả về tình lẫn về lý. Lý lẽ này hoàn toàn ngụy biện và sai trái, song phạm vi của nó vẫn chỉ gói gọn trong sự tham lam vật chất.

 

Nhưng làm tay chân cho an ninh, theo cái nghĩa an ninh công cụ mà chúng tôi đã phân định rạch ròi từ đầu để không xúc phạm đến những tấm gương thật sự cao cả, có nghĩa là đi rình rập ngay chính đồng nghiệp của mình, phản bội cả chính ao ước “được ăn được nói” của mỗi người Việt Nam có hiểu biết và quan tâm đến xã hội. Việc làm đó thường dẫn đến kết quả là đưa người phản biện vào tù, khiến họ mất việc, gia đình họ ly tán… Thì đó là việc làm hèn hạ vô cùng mà chúng tôi hy vọng sẽ cực kỳ hiếm người làm báo có thể chấp nhận đánh đổi.

Còn nếu vì cộng sinh chính trị hay quyền lợi mà nhà báo nào đó làm việc này, thì hãy tin rằng khi sự thật được phơi bày, họ sẽ là thứ ghẻ lở dơ dáy nhất, mà đồng nghiệp và xã hội không bao giờ chấp nhận cho quay đầu.

 

------------------------------------------------------------------

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do.

 

---------------------

Tin, bài liên quan

BLOG

·        Nhà báo Nguyễn Hoài Nam vào tù vì trót tin “tham nhũng không có vùng cấm”

·        Báo chí đảng & báo chí người Việt

·        Báo chí “Cách mạng” hay “Phản Tiến Bộ”?

·        Ngày nhà báo: Chỉ chúc mừng “Báo chí cách mạng”

·        Tiếp tục chuyện làng báo Việt Nam: “Nhỏ không học lớn đi làm báo”






HAY HO CHI BÓNG ĐÁ (Nguyễn Hữu Liêm)

 



Hay ho chi bóng đá   

Nguyễn Hữu Liêm

5 Tháng Mười Hai, 2022

http://vanviet.info/van/hay-ho-chi-bng-d/

 

Một trận bóng đá cũng giống như là một vở kịch lớn ở hí trường, với một câu chuyện lớn được kể qua phương cách trình diễn của những vở kịch nhỏ, bao gồm những mẩu đời bi tráng của từng nhân vật tham dự, vờn nhau trên sân cỏ, từng cặp, quấn quýt lẫn nhau, theo từng bước chạy, hiển lộ những kết cuộc bất thường.

 

Nhà bình luận thể thao Mỹ Lawrie Mifflin đã từng nhận xét như vậy. Bóng đá, hay là túc cầu, soccer hay football, là một hoạt cảnh đầy hương vị, đầy sinh động, chất đầy từng phút giây, mà những ai đã rơi vào màn kịch này thì không thể thoát ra được. Cho dù suốt cả trận chơi mà kết quả không có một điểm phá lưới nào, trận chiến túc cầu vẫn cứ hấp dẫn. Cái khoái lạc của bóng đá là sự liên tục, không ngừng nghĩ của tác hành – mà vở kịch cứ như là bên bờ của một kết quả ngoạn mục và không tiên đoán được.

 

Nguồn gốc túc cầu

 

Bóng đá đến từ thuở nào và từ đâu? Theo một số tài liệu thì bóng đá có một lịch sử lâu dài, rất là xưa. Khởi thuỷ là một trò chơi sút lưới bằng trái banh da, chất đầy bởi lông gà vịt, của nhà Hán, Trung Hoa ở thế kỷ thứ ba trước Tây lịch. Ở Nhật Bản, cũng ở thời kỳ này, cũng có một trò chơi tương tự. Ở Tây phương thì bắt đầu từ Hy Lạp. Người Hy Lạp cũng đã có trò chơi thể thao cạnh tranh, gọi là episkyros mà mỗi đội banh đã có lên đến 27 cầu thủ.

 

Đế quốc La Mã, trong thời cực thịnh, cũng chơi trò Harpastum, với trái banh nhỏ hơn bây giờ, giữa một sân banh hình chữ nhật, có vẽ lằn thành hai phía ở giữa sân, và hai đội banh cố sút banh vào lưới goals của phe bên kia. Người La Mã giới thiệu nghệ thuật lừa banh bằng chân, hay là đánh banh bằng đầu và ngực, và hoàn toàn không được sử dụng tay. Mỗi cầu thủ La Mã được huấn luyện một cách lừa banh bằng chân khác nhau, và bằng những thủ đoạn ngoạn mục, có vẻ như lường gạt, đã được họ nâng cao đến trình độ xuất chúng. Chính cái thủ đoạn như là nghệ thuật của cách lừa banh và cướp hay cắp banh đã trở nên tính chất hấp dẫn đầy kịch tính của bóng đá. Ở giai đoạn đầu Tây lịch, khi đế quốc La Mã cai trị các đảo xứ Anh Quốc ngày nay, họ đã đem món thể thao này đến với người bản địa. Nhưng với tất cả những gì của trò chơi Harpastum của La Mã, nó cũng chưa chính thức trở thành bóng đá như bây giờ.

 

Bóng đá hiện đại là sáng kiến của người Anh. Khởi thuỷ của football, như người Anh gọi nó, bắt đầu khoảng thế kỷ thứ bảy Tây lịch, bằng những trò chơi rùng rợn của binh lính Anh với các đầu lâu của lính Đan Mạch mà họ đang có chiến tranh. Chuyện kể rằng, sau một trận đánh lớn mà quân đội Anh đã đánh bại quân Đan Mạch, họ chặt đầu hoàng tử Đan Mạch bị bắt, và lấy cái đầu lâu đầy máu me, hai mắt trợn trừng của ông ta ra làm trái banh. Thế là lịch sử của bóng đá, ngoài tính chất nghệ thuật lườn léo, sút banh, cướp bóng, bằng chân, nay được tăng thêm phần man dại và bạo hành. Từ lúc chiếc đầu lâu nhèm nhụa máu của hoàng tử Đan Mạch được sút vào lưới ở Anh cho đến nay, lịch sử bóng đá không bao giờ có cơ hội ngoảnh mặt nhìn lại quá khứ.

 

Điên dại vì bóng đá

 

Ở thời đó, rất nhiều thế kỷ người Anh đã chơi túc cầu như điên dại. Có những nơi, nhiều trận đánh hỗn loạn, có lúc cả trăm cầu thủ, đủ mọi thành phần, tràn ra sân để giành banh, suốt cả ngày cho đến tối. Bạo hành, kể cả giết nhau, xé xác đối thủ vì thua banh, trở thành cơm bữa. Cái nạn hooligans ngày nay, so với chuyện giết chóc ngày xưa trong bóng đá, chỉ là trò đùa trẻ con mà thôi. Tình trạng bạo hành bóng đá này đã có lúc đến mức không chấp nhận được. Năm 1331, vua Edward III đã ra chiếu chỉ cấm chơi túc cầu. Ở Scotland thì vua James I, năm 1424, đã tuyên bố ở nghị trường rằng, “That na man play at the Fute-ball” (No man shall play football / Không ai được chơi túc cầu).

 

Nhưng tính chất man dại của túc cầu người Anh rồi cũng được văn minh hóa lần đầu bằng quy luật của trò chơi, chính thức giới thiệu bởi Đại học Eton và sau đó bởi Đại học Cambridge, nay được gọi là quy tắc Cambridge. Thomas Arnold, một trưởng lão môn bóng rugby, cũng đóng góp cho sự hình thành của quy tắc bóng đá thế giới vào năm 1846. Khởi đầu, quy luật rất dễ dàng. Các cầu thủ có quyền đá thẳng vào cặp giò của đối thủ từ đầu gối xuống. Và phương pháp lừa banh bao gồm cả cách ôm banh dưới nách mà chạy, giống như trò chơi rugby vậy. Cho đến năm 1863, thì trò ôm banh dưới nách đã bắt đầu bị cấm. Đây chính là thời điểm mà túc cầu được phân biệt hẳn hòi ra khỏi trò chơi rugby.

 

Tổ chức Túc Cầu thế Giới đầu tiên được thành lập từ năm đó và cho đến năm 1872 thì trận tranh tài mở màn cho lịch sử túc cầu thế giới được bắt đầu giữa Anh Quốc và Scotland. Tổ chức này biến hóa theo thời gian, và cho đến năm 1925, thì số quốc gia hội viên đã lên đến 36. Giải World Cup đầu tiên được chơi năm 1930. Ngày nay, Hội Túc Cầu Thế Giới, Fédération internationale de football association, hay là FIFA, có đến 204 hội viên quốc gia. Thế là một trò chơi chiến tranh của dân La Mã, trộn với máu man dại và văn minh quy tắc của người Anh, ngày nay đã hớp hồn cả nhân loại, từ Tây sang Đông.

 

Bóng đá cho cơ sự gì, hay chỉ là trò chơi vô bổ?

 

Tôi và bạn có thể hỏi, thế thì vì cái cơ sự gì, cho mục tiêu Tạo hóa nào, mà trò chơi bóng đá đang nắm lấy tim óc con người ngày nay?

 

Bóng đá, đối với nhân loại bây giờ, là một sự “đánh trống lãng” đối với cuộc đời – một thứ distraction from being. Trong cuốn sách kỳ diệu “Chuyện kể của Beelzebulb cho đứa cháu”, George Gurdjieff, một đạo sĩ kỳ bí ở thế kỷ trước, có viết rằng: “Cái lạ lùng của con người ngày nay là hắn sợ con chuột nhiều hơn là sợ cái chết của hắn.” Theo Gurdjieff thì người ta bây giờ không thể thấy được, cảm nghiệm tới, cái cơ bản, cái lớn lao của số phận làm người. Hắn chỉ thấy và cảm nhận toàn là chuyện nhỏ nhặt, tào lao.

 

Túc cầu và tất cả những năng lực vô bờ của nhân loại đang đổ vào đó, chẳng qua chỉ là một trò đánh trống lãng vào một chuyện vô bổ, chẳng hay ho gì, thiếu thực chất, thuần cảm giác thân xác. Con người, qua sự bận tâm vào thú vui hồi hộp nhỏ bé của trò chơi bóng đá lại càng minh định cái ý chí hiện sinh vô bổ, vô ích của hắn. Tất cả những năng lực được thoát ra từ các trận chơi này với cả tỷ linh hồn nhân loại, mà mỗi thân thể là một nhà máy phát nhiệt lượng từ xúc cảm, theo Gurdjieff, là chỉ để nuôi Mặt Trăng, vốn đang trưởng thành bởi “thức ăn” đến từ khổ đau, cái chết, và năng lực tiêu cực của con nguời trên hành tinh nước mắt này.

 

Gurdjieff nói rằng con người ta có cái bệnh của thói quen là ưa phung phí năng lực vào cảm giác. Từ rượu say, tính dục vì khoái lạc, hút sách, âm nhạc, văn chương kích thích bi đát, cho đến nghi thức tôn giáo đầy cảm tính, và cả chiến tranh, tất cả đều là ý chí phung phí năng lực của con người. Và ai gặt hái năng lực này? Thưa rằng, đó là Mặt Trăng.

 

Điên cuồng bóng đá thay cho điên loạn chiến tranh?

 

Bạn thấy không? Cái bệnh say sưa với bóng đá một cách điên dại như bây giờ là hiện tượng điên loạn của riêng bọn đàn ông, thanh niên. Người phụ nữ giải hóa cái thói thèm ăn năng lực tiêu cực của Mặt Trăng bằng chu kỳ kinh nguyệt của họ – và do đó, họ được quân bình. Còn đàn ông? Vì không có cơ năng thân xác tự giải hóa năng lực tiêu cực và ẩn ức, thì hoàn toàn bị làm nô lệ cho Mặt Trăng. Mỗi thằng đàn ông – khi say mê bóng đá – là một thằng điên trong nguyệt lực – literally, họ là những lunatics.

 

Nhiều năm trước, sau nửa khuya, lúc đang ngủ say ở một khách sạn nhỏ ở trên đường Hai Bà Trưng ở Sài Gòn, tôi đã bị thức dậy bởi một cuộc đua xe máy của giới trẻ. Bước ra lan can, tôi nhìn xuống đường, hằng trăm xe máy, đua nhau chạy tối đa tốc lực, âm thanh máy nổ và tiếng kèn chát chúa, tiếng người la hét kinh hoàng, trộn lẫn là tiếng cổ võ, cười nói. Thật là một cảnh tượng kỳ lạ, thất kinh, ngoạn mục. Tôi hỏi ra thì giới trẻ đua xe sau một trận bóng World Cup. Cả Sài Gòn bị hớp ồn và điên dại vì bóng đá. Một hiện tượng nhân loại lạ lùng.

 

Bây giờ, suốt tuần qua ở San Jose, California, đi ngang các quán cà phê Việt Nam, tôi nghe tiếng hò reo của những đám thanh niên trước các trận bóng đá. Tôi nhìn lên trời tìm Mặt Trăng đâu đó giữa ban ngày để hình dung thấy nàng Nguyệt mỉm cười khoái lạc. Chắc Nàng đang tiếp nhận, háo hức cuốn hút khối năng lực và tình cảm điên loạn từ đám nhân loại giống đực điên rồ với bóng đá đang cống hiến một cách vô thức và hoan hỷ cho Nàng từ trái đất.

 

Tôi nghĩ đến Mặt Trăng tròn đêm Rằm như là một quả bóng đá, và tự hỏi đến Gurdjieff, À biết đâu cái điên cuồng vô bổ này sẽ thay thế cái điên loạn ngu xuẩn của chiến tranh!

Rất có thể rằng nếu Putin và Tập Cận Bình xem xong World Cup năm nay sẽ hạ nhiệt tâm lý điên ảo để cho thế giới có cơ hội hòa bình.

NHL





PHÁP LUẬT TRƯỚC KHI THỰC HIỆN SỤ TRỪNG TRỊ, HAY LÀ THỨ PHÁP LUẬT TỬ TẾ (Nguyễn Thông)

 



 

 

Pháp luật trước khi thực hiện sự trừng trị, hãy là thứ pháp luật tử tế   

Nguyễn Thông  (Nguyễn Thông Cào)

5-12-2022  2:24   

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0VJbgGtGTYnnyFuzefo7yKNFhegxSy42xsAej5Qms6juPyTJ9ynQbCgWuhmhJauzJl&id=100024722048900

 

Ấy là tôi muốn nhắc tới vụ việc liên quan ông Nguyễn Chí Hiến, Phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh Phú Yên. Ổng vừa được tòa sơ thẩm “ưu ái” 6 năm tù về tội "Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí".

 

Tội này, án này chỉ dành cho ông, là người thực hiện, thừa hành nghị quyết của tập thể, lệnh của cấp trên, còn những kẻ chủ mưu quyết định thì pháp luật đã cố tình không rờ tới, chỉ giao cho đảng xử lý theo cách của đảng. Người ta cứ nói luật pháp nghiêm minh, công bằng, không có vùng cấm, nhưng qua vụ xử ông Hiến hẳn không phải thế. Dân Nam Bộ có câu “dzậy mà không phải dzậy”, rất đúng với trường hợp này.

 

Tôi không có quan hệ gì với ông phó Hiến, cũng chả lợi ích gì ở Phú Yên. Tôi chỉ thấm cái tinh thần “giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha”, thấy có người bị oan sai, có kẻ gây tội được bao che, cuộc sống bất công… thì lên tiếng, cũng như từng nói về Đoàn Văn Vươn huyện Tiên Lãng, làng Hoành xã Đồng Tâm, về cướp đất ở Văn Giang, về trạm BOT trấn lột Cai Lậy… vậy.

 

Vẫn biết, thời nay khó tìm được cán bộ tốt, từ quan lớn, cụ lớn tới quan nhỏ, sai nha. Khi đã có chức vụ, địa vị, làm ông nọ bà kia, lại gắn với dự án, đất đai, tiền bạc thì dễ hư lắm. Ông Trọng gọi đó là sự suy thoái, theo tôi, nói thế còn nhẹ, mà là sự hủy diệt, tự hủy. Đốt đuốc giữa ban ngày tìm cán bộ tốt còn khó hơn tìm đường lên giời. Tâm lý ghét cán bộ càng ngày càng nặng, một thứ bệnh mạn tính. Cũng chẳng oan, không có lửa, làm sao có khói. Chẳng ai rỗi hơi đi xỉa xói cán bộ, đảng viên.

 

Chính vì vậy, bênh cán bộ, dù chỉ một chữ, dễ bị nhận gạch đá phẫn nộ từ dư luận. Nhưng cái vụ án ở Phú Yên, việc ép tội ép án cho ông Hiến đã mang hơi hướng oan sai dù ông ấy là phó chủ tịch tỉnh (mà theo cái lý của dân chúng thì chỉ có dân oan chứ làm gì có cán bộ oan).

 

Tôi đã đọc kỹ những bài báo phân tích về vụ án Phú Yên này, trên báo Người đưa tin, báo Viettimes… chẳng hạn, cũng hỏi cả người sống ở ngoải, biết vụ việc. Thì ra thế này, cái tội được tòa án, viện kiểm sát, công an (hệ thống pháp luật) quy cho ông phó Hiến tất nhiên cũng có phần đúng. Nếu bảo ông ấy vô tội, thì làm phó chủ tịch làm gì, chỉ bụt đất à. Đương nhiên ông Hiến cũng phải chịu trách nhiệm trong vụ tiến hành dự án đất đai gây thất thoát tiền bạc của nhà nước. Nhưng nói thẳng, ổng chỉ là thứ thiên lôi chỉ đâu đánh đấy của đảng, của Tỉnh ủy, của ông bí thư Tỉnh ủy Huỳnh Tấn Việt, của tập thể lãnh đạo. Đố dám không làm, đố dám phản đối. Ở cái cơ chế “đảng lãnh đạo toàn diện”, không phục tùng, chống lại, là văng ngay. Ông Hiến, dù đã làm tới phó chủ tịch một tỉnh, vẫn có những sợ hãi cố hữu của con người, của cán bộ. Chấp hành chỉ đạo của đảng và đi tù, đó là bi kịch trớ trêu của ông Hiến.

 

Như đã nói ở trên, pháp luật, trước khi thực hiện sự trừng trị, hãy chứng tỏ sự nghiêm minh, công bằng, công lý. Đúng bản chất vụ việc, thì phải lôi Tỉnh ủy, lôi bí thư Tỉnh ủy Huỳnh Tấn Việt, và những cấp trên của ông phó Hiến ra tòa. Đâu có cái kiểu đảng được ngoài vòng pháp luật, còn kẻ thừa hành giơ đầu chịu báng. Kẻ cầm đầu đứng đầu, kẻ quyết định phải chịu trách nhiệm chính, chứ không thể đùn đẩy, nhờ bộ máy thực thi pháp luật đẩy tội cho cấp dưới. Đừng nói cấp trên không liên quan, không có tội. Ông phó Hiến không đáng bị cái án 6 năm, cũng như đám cấp trên không thể chỉ xử lý nội bộ đảng.

 

Nhà báo Huy Đức (Trương Huy San, Osin) trong bài “Rủi ro cấp phó” chỉ rõ: “Việc "hỗ trợ 5% cho nhà đầu tư trúng thầu 262 lô đất" ở Phú Yên là đúng hay sai xin không bàn. Nhưng, chỉ đưa một mình Phó chủ tịch tỉnh Nguyễn Chí Hiến ra tòa là đã để "lọt người, lọt tội". Chủ trương "hỗ trợ nhà đầu tư" là của Ban Thường vụ Tỉnh ủy, có họp, có văn bản do đích thân Bí thư Huỳnh Tấn Việt ký”.

 

Chẳng phải riêng vụ này. Cả đám cán bộ to nhỏ, trong đó có thứ trưởng, trợ lý bộ trưởng, ở Bộ Ngoại giao bị bắt, chẳng lẽ bộ trưởng Phạm Bình Minh không liên quan. Dây tù Việt Á ngày càng dài, chẳng lẽ ông phó thủ tướng Đam, ông thủ tướng Chính không chịu tí trách nhiệm nào. Mấy tay phó chủ tịch TP.HCM bị tòa hỏi thăm nhưng Lê Hoàng Quân, Lê Thanh Hải vẫn như người ngoài cuộc. Hỏi vậy thôi, chứ cái kiểu đốt củi đốt lò xứ này thế nào, ai chẳng biết.

 

Rốt cuộc người như ông Hiến là dại. Những cán bộ chỉ biết quán triệt lệnh của cấp trên, làm hết chức trách mình vì công việc, hãy coi gương ông Hiến.

 

Nguyễn Thông

 

Ảnh: https://scontent-iad3-2.xx.fbcdn.net/v/t39.30808-6/318452301_1337984277035628_7095592105828620135_n.jpg?_nc_cat=110&ccb=1-7&_nc_sid=730e14&_nc_ohc=zD790dDzLWcAX8J9PYF&_nc_ht=scontent-iad3-2.xx&oh=00_AfDgkypYDEmZ3qwbKKxiL8zhZQhukDMxZ8rB8K7gMdOR4A&oe=6394F246

Ông phó chủ tịch Phú Yên Nguyễn Chí Hiến tại phiên tòa (ảnh từ báo Người đưa tin)

 

.

48 BÌNH LUẬN





NGƯỜI TA KHÔNG DỐT NHƯ QUÝ VỊ NGHĨ ĐÂU! (Thái Hạo)

 



Người ta không dốt như quý vị nghĩ đâu!  

Thái Hạo

5-12-2022  20:00   

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0h8DixU8fhEqWB4ErLPoga1WSjHLiKG5B4DBGNxjSexXwu6Uraihppmmgi6z7TwdEl&id=100059910855657

 

Như Trường Đại học Bách khoa mà thăng cấp lên thành Đại học Bách Khoa thì đâu có gì mới, nó vốn đã được thực hiện và tồn tại từ lâu. Ở Huế có Đại học Huế, trong Đại học Huế có các trường đại học thành viên như Sư phạm, Nông lâm, Kinh tế, Ngoại ngữ... Từ thời tôi đi học đã thấy cách tổ chức và gọi tên này. Vấn đề là tại sao người ta lại dùng một hệ thống tên gọi mà ai đọc vào nếu không thấy bất ổn thì cũng thấy tức cười như thế?

 

Hai chữ “đại học” như trong Đại học Huế mà họ dùng là để chỉ một cụm, một nhóm, một hệ thống, một tập hợp các trường đại học. Nhưng tại sao không dùng các chữ ấy (cụm, nhóm, hệ thống...) để gọi mà lại cụt lủn như vậy? Trước đây có chữ “viện” dùng để chỉ cái cụm, cái nhóm này, rất hay, cũng không dùng, là tại sao? Vì đụng hàng. Người ta không muốn dùng cái tên mà bọn “ngụy quyền” và “đế quốc sài lang” đã dùng. Ta là đạo đức, là văn minh, là đỉnh cao trí tuệ, tại sao lại phải đi dùng lại những chữ của bọn ấy! Thế là bỏ quách đi, chỉ để mỗi hai chữ trơ khấc “đại học”. Đây chính là thói kiêu ngạo điển hình.

 

Nhưng đại học mà trong đại học lại có trường đại học, tên gọi đè cả lên nhau như thế, nghe không chướng sao? Kệ, chữ “viện” ô nhục của bọn “bơ thừa sữa cặn” thì không thể dùng rồi; còn chữ đại học (trong trường đại học) thì lại cũng không thể cúi xuống mà dùng những chữ như trường/ khoa/ phân khoa vì mất đi hai chữ “đại học” thì mất oai ngay. Lại cũng vẫn là thói kiêu ngạo, háo danh.

 

Đây không phải là vấn đề tổ chức như nhiều người đang hiểu, vì ở phương diện này nó không có vấn đề; cũng càng không phải là “đổi mới giáo dục” đâu (vì nó như thế từ lâu rồi). Nó là chuyện tâm lý/tính cách đặt trong mối quan hệ với ngôn ngữ.

 

Hãy xét 2 chữ “đạo đức” trong “thời đại chúng ta”. Nó bị bóp méo thảm hại. Đạo đức mà người ta dạy cho học sinh và dùng để tuyên truyền là một khái niệm què quặt. Trong hai chữ này không có phản biện, không có cãi lại, không có chống đối, không có bất tuân. Đạo đức của họ chỉ là “ngoan”, nghe lời, chấp hành. Đừng nghĩ họ ngu dốt. Nhầm, người ta khôn ranh và tinh vi hơn quý vị nghĩ rất nhiều. Nó là những thủ thuật để đào tạo “con người mới”, con người tuân phục và vâng lời.

 

Hầu hết từ ngữ và cách nói năng ngày nay trong tiếng Việt đã bị tha hóa theo những cách như thế: nhằm tự hào, che đậy, thao túng, v.v.. “Phó hiệu trưởng” là cái gì? Là làm phó cho ông hiệu trưởng hay làm phó của cái ban giám hiệu? Gọi hiệu phó không oai, cứ phải có cái hiệu trưởng vào sau chữ “phó” mới chịu được. Nó là thế đấy.

 

Tiếng Việt bị phá hỏng, thậm chí là phá sản một cách có hệ thống không phải người cai trị ẩu tả hay dốt nát, mà ngược lại, nó phản ánh một cách thống nhất giữa tính cách dối trá, kiêu ngạo, háo danh cùng với các thủ thuật thao túng tâm lý tinh vi để tạo ra một dân chúng ngoan ngoãn bất phản kháng một cách có chiến lược.

 

Cho nên, thay vì cười cợt vì cho rằng người ta dốt, thì nên nghiêm túc mà nhìn lại, chớ tỏ ra khinh thường và giễu cợt.

 

Thái Hạo

.

82 BÌNH LUẬN   

 

.

Pham Ngoc Thanh

Xin tham khảo cách gọi rất dễ hiểu của hệ thống GD ĐH trước 75 ở MN :

https://nhactrinh.vn/ten-goi-cua-cac-truong-dai-hoc-o.../

NHACTRINH.VN

Tên gọi của các trường Đại học ở miền Nam trước năm 1975

Tên gọi của các trường Đại học ở miền Nam trước năm 1975

.

Thái Hạo

Mời tham khảo thêm bài này:

Tiếng Việt, khi niềm tin mất giá… 

VANVIET.INFO

Tiếng Việt, khi niềm tin mất giá | Văn Việt

 

--------------------------------------------------------------------

XEM THÊM

 

Tiếng Việt, khi niềm tin mất giá   

Thái Hạo

5 Tháng Một, 2022

http://vanviet.info/van-de-hom-nay/tieng-viet-khi-niem-tin-mat-gi-3/?fbclid=IwAR2bgy2iOsG48cKB7_TR0vJgzlFSugzooQTKfK8WF-Rw-uNJNqb4HPFj75w

 








NHỮNG CHUYỆN KHÔNG ĐÂU CỦA . . . 'TRO TÀN RỰC RỠ' (Krishna Trần)

 



Những chuyện không đâu của … ‘Tro tàn rực rỡ’

Krishna Trần

06/12/2022

https://baotiengdan.com/2022/12/06/nhung-chuyen-khong-dau-cua-tro-tan-ruc-ro/

 

Tôi rất mến văn tài của chị Nguyễn Ngọc Tư, nhưng tôi không đọc truyện của chị bao nhiêu, vì khi đọc tôi lại rơi ngược lại vào một cái không gian trầm cảm và tù đọng Miền Tây mà tôi đã bỏ đi cách đây mấy mươi năm. Dĩ nhiên đây là ý chủ quan của tôi nhé, chắc chắn có những người thấy nó vui chứ không trầm cảm, và cũng có những người can đảm như chị Tư, ở lại mà chiến đấu với cái trầm cảm ấy.

 

Khi báo chí Việt Nam ồn lên về bộ phim ‘Tro tàn rực rỡ’, tôi tìm đọc truyện ngắn của chị Tư viết làm nền cho bộ phim này, thì y như rằng, một không khí trầm cảm lại đến với tôi.

 

Nhưng lần này cảm xúc trầm cảm đó không nhiều, nó biến đi ngay khi tôi đọc đoạn tả nhân vật đốt nhà nhìn lửa cháy. Anh ta không có gì ngoài ngọn lửa đó.  Có thể là khi đọc ‘Tro tàn rực rỡ’, có hai điều làm tôi không trầm cảm như trước đây.

 

Thứ nhất là tôi quan sát nó, Miền Tây, từ bên ngoài, lạnh hơn, không cảm xúc như trước đây.

 

Thứ hai là cái tựa của nó, rất hình ảnh, không cảm xúc.

 

Cái tựa lại cho tôi nghĩ tới một điều khác, về những người, bên này hay bên kia, cứ nhìn về quá khứ và cho nó là rực rỡ.

 

Nội dung câu chuyện không hoàn toàn như vậy, nhưng cũng có phần giao nhau, anh Tam (nhân vật đốt nhà) có gì đâu ngoài cái rực rỡ phá hoại đó. Những người kia cũng đâu có gì ngoài cái quá khứ mà họ cho là rực rỡ. Anh Tam đốt nhà, những người kia mặc dù không đốt nhà, nhưng cũng phá hoại.

 

Lan man tôi nghĩ tới bài hát ‘Tàn tro’, qua giọng hát ảo não của một ca sĩ quá cố. Lần đầu tiên tôi nghe bài hát đó, tôi tìm tới bài gốc của ca sĩ Nhật Bản Mayumi Itsuwa, và thấy rằng bà hát không ảo não như thế. Tương tự như vậy các ca khúc bolero của người Việt bắt đầu từ bolero của người Pháp, nhưng bọn Phú Lang Sa không ảo não bằng dân nước Nam ta.

 

Thôi thì không còn cách giải thích nào hơn là xứ Nam ta nghiệp chướng nhiều quá vậy.

 

Thế rồi cùng lúc xảy ra chuyện ‘Tro tàn rực rỡ’, một cô bạn đồng nghiệp vong niên tự nhiên vướng lụy, mà chuyện chả đâu vào đâu cả. Bạn được mời đi dự một hội thảo khu vực quan trọng nhờ vào một loạt phóng sự được ban tổ chức đánh giá cao. Một đồng nghiệp cũ, đàn anh đàn chị, tự dưng nổi cộc, nói rằng con nhỏ đó chẳng ra sao mà tại sao các ông lại mời!

 

Thôi thì tôi có hai cách giải thích cho câu chuyện không đâu này.

 

Thứ nhất là cho cô bạn vong niên tội nghiệp của tôi. Có lẽ bạn ấy còn cái dư nghiệp nào đấy trong hàng hà vô lượng kiếp. Cái này tôi nghe một người tôi rất kính trọng là tỳ kheo Thích Đạo Quảng, tán thán với tôi, sau vụ thầy bị người ta quy tội một cách kinh thiên động địa.

 

Thứ hai là … ‘Tro tàn rực rỡ’. Cái người kia chắc là lại cắng đắng cái quá khứ sang trọng của mình rồi. Nghe bảo người ấy, ngoài tiếng nước Nam ra, còn nói tiếng Anh đúng giọng Hồng Mao, nói được cả… tiếng nói của Lenin, mà cũng là tiếng nói của… Putin.

 

Quả là tro đã tàn nhưng hãy còn rực rỡ thì lôi thôi vô cùng.

 

Sao người ta không vui với cái hiện tại nhỉ?

 

Chợt nhớ vừa rồi tôi … hành phương Nam, đến Làng Mai của sư ông Nhất Hạnh ở San Diego, thấy cái bảng gỗ thế này ở ven đường: Enjoy Being.

 

Vui với hiện tại đi chứ!

 

Năm xưa tiên sinh Nguyễn Bính hành phương Nam thất bại, bèn tán thán giữa mùa xuân:

 

Nợ thế chưa trả tròn một món

Sòng đời thua đến trắng hai tay

Ngày mai có nghĩa gì đâu nhỉ

Cốt nhất cười vui trọn tối nay.

(Hành Phương Nam, Nguyễn Bính, 1943)

Tôi nghĩ là tiên sinh nghĩ rằng mình thất bại, mình không có … ‘tro tàn rực rỡ’ nên mới quên béng nó đi chăng!

 

Cũng xin nói thêm là cô bạn nhỏ can đảm của tôi hoàn toàn im lặng, không thốt lên một lời. Nào có đáng gì đâu chứ!

 

California, cuối năm 2022, nghĩ lan man khi Đông bắt đầu và lại sắp hết.

 

 






 

NGUYỄN BÁ THANH và NHỮNG VỤ BỨC TỬ "GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU" KINH HOÀNG Ở ĐÀ NẴNG (Mai Hoa Kiếm)

 



Nguyễn Bá Thanh và những vụ bức tử, “giết người diệt khẩu” kinh hoàng ở Đà Nẵng (Phần 1)

Mai Hoa Kiếm

04/12/2022

https://baotiengdan.com/2022/12/04/nguyen-ba-thanh-va-nhung-vu-buc-tu-giet-nguoi-diet-khau-kinh-hoang-o-da-nang-phan-1/

 

Thành phố Đà Nẵng tách ra khỏi tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, trở thành thành phố trực thuộc trung ương từ tháng 1-1997. Kể từ đây, những cuộc quyết đấu tranh giành quyền lực giữa các phe nhóm chính trị địa phương, gay gắt và kinh hoàng hơn bao giờ hết. Nguyễn Bá Thanh, một trong những hung thần khét tiếng, giờ đây đã mồ yên mả đẹp, nhưng dư âm về ông ta mãi là nỗi ám ảnh kinh hoàng…

 

Thủ tiêu Viện trưởng Viện Kiểm sát Phúc thẩm Tối cao 2

 

Nguyễn Văn Tùng sinh năm 1942, quê Nghệ An. Năm 1998, khi đang là Phó Viện trưởng Viện Kiểm sát xét xử hình sự, thuộc VKS Tối cao, ông được chuyển về làm Viện trưởng VKS Phúc thẩm tại Đà Nẵng (còn gọi là Viện Phúc thẩm 2) phụ trách địa bàn từ Quảng Trị đến Khánh Hoà và các tỉnh Tây Nguyên. Nhận nhiệm sở mới, ông đưa cả vợ con vào Đà Nẵng sống. Nguyễn Văn Tùng là mẫu người cộng sản liêm chính còn sót lại của thời bao cấp, là cán bộ có năng lực, điềm đạm và khiêm tốn.

 

Ngày 4-6-2000, tin từ Viện Phúc thẩm 2 báo về VKS Tối cao, ông Tùng mất tích, không đến nhiệm sở, không liên lạc được. Sự việc chấn động, người của Vụ Tổ chức cán bộ VKS Tối cao bay gấp vào Đà Nẵng. C16 của Bộ Công an cũng vào cuộc. Thông tin từ cơ quan và người nhà dần hé lộ, diễn biến vụ án mất tích thật đáng ngờ…

 

Ngày ngày 30-5-2000, ông Tùng có lịch cùng vợ ra Hà Nội bằng máy bay. Sáng hôm đó, ông trực tiếp cầm CMND để đi mua vé và không thấy trở về. Xác minh tại Vietnam Airlines, thì trong danh sách hành khách các chuyến bay đi từ Đà Nẵng đến Hà Nội từ ngày 30-5 đến 1-6-2000, không tìm thấy tên ông Nguyễn Văn Tùng. Như vậy ông Tùng không hề bay ra Hà Nội, vậy ông đi đâu?

 

Trong khi đó, tại Thị xã Hội An (nay là TP Hội An) cách Đà Nẵng hơn 30km, buổi chiều ngày 31-5-2022, anh Trần Văn Tuấn sinh 1973, trú tại thôn Phước Trạch, xã Cẩm An, thị xã Hội An, đi thể dục và phát hiện ra tư trang của ông Tùng tại bãi tắm biển Cửa Đại, gần khách sạn Victoria. Tư trang gồm: đôi dép, một mũ lưỡi trai, một cặp da màu đen và chiếc áo mưa. Cách đó 200 mét, trên rừng dương liễu ven biển, phát hiện xe máy của ông Tùng, hiệu Custom màu xanh, biển số 29-846 K9.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-5-768x576.jpg

Ảnh: Khu vực Victoria Hotel Cửa Đại, Hội An, nơi có hiện trường giả năm 2000. Nguồn: Tác giả gửi TD

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/2-768x511.jpg

 

Vụ mất tích của một Viện trưởng VKS đã dấy lên nhiều đồn đoán và dư luận xôn xao tại Việt Nam. Người ta thêu dệt, cho rằng ông tự sát, bị thủ tiêu hoặc tạo hiện trường giả để vượt biên trốn sang nước ngoài.

 

Cô Nguyễn Thu Trang, con gái ông Tùng, cho biết, gia đình cô rất hạnh phúc. Bố Tùng không việc gì phải đào tẩu hoặc tự vẫn.  Ngoài ra, trong quan hệ xã hội, công việc cũng không thấy bố Tùng than vãn gì về việc căng thẳng và ông cũng chưa từng gây thù, chuốc oán với ai.

 

Vụ án ông Nguyễn Văn Tùng, Viện trưởng VKS Phúc thẩm 2 mất tích được khởi tố điều tra. Có điều, cơ quan thụ lý là Công an tỉnh Quảng Nam, chứ không phải Công an Đà Nẵng, trong khi mọi diễn biến trước ngày ông Tùng mất tích, đều xảy ra trên địa bàn Đà Nẵng. Cơ quan điều tra đưa ra nhận định ban đầu, hiện trường trên bờ biển xã Cẩm An, Hội An, nơi phát hiện vật dụng của ông Nguyễn Văn Tùng, có khả năng chỉ là một cách đánh lạc hướng cơ quan điều tra.

 

Nhưng ai đã giết ông Tùng, tạo hiện trường giả đánh lừa cơ quan chức năng? Vì sao kẻ chủ mưu thủ tiêu ông Viện trưởng và xác ông Tùng hiện ở đâu?

 

Tất cả các câu hỏi đều đi vào ngõ cụt. Cơ quan Công an Quảng Nam im hơi lặng tiếng, không công bố bất kỳ tin tức gì. Báo chí quốc doanh cũng không có dòng nào lần theo dấu vết điều tra.

 

Một tháng sau, tức đầu tháng 7-2000, một xác chết được phát hiện, nổi trên vùng biển Quảng Ninh, khuôn mặt đã phân huỷ, quần áo nguyên vẹn, trong túi áo có CMND mang tên Nguyễn Văn Tùng, sinh năm 1942, quê Nghệ An. Thật bí ẩn, ly kỳ, khi mà người chết trôi ngược gần 1000 km, từ biển Hội An, Quảng Nam ra đến biển Quảng Ninh và quần áo còn nguyên trên người.

 

Không tìm ra hung thủ, Cơ quan điều tra CA Quảng Nam vĩnh viễn đóng lại hồ sơ vụ ông Nguyễn Văn Tùng mất tích bí ẩn.

 

Trong khi đó, dư luận ở Đà Nẵng và Quảng Nam, kể cả trong và ngoài ngành công an, lại rò rỉ nhiều thông tin đáng sợ đến ghê người.

 

Trước khi ông Tùng đi lấy vé máy bay, ông nhận được cuộc gọi hẹn gặp gấp. Đầu dây bên kia chắc chắn là người có thế lực, có thể liên quan hoạt động nội chính, tư pháp. Do đó, khi lên xe máy, ông Tùng đem theo cả cặp da đựng hồ sơ quan trọng. Tin nội bộ cho biết, ông Tùng có đầy đủ tài liệu vụ án Cầu Sông Hàn và Phạm Minh Thông đang gây xôn xao cả nước.

 

Vào ngày 29-3-2000, Cơ quan điều tra Công an TP Đà Nẵng bắt khẩn cấp Phạm Minh Thông, sinh năm 1938, quê Điện Minh, Điện Bàn, Quảng Nam. Lúc đó, Thông là giám đốc Công ty hợp doanh Xây lắp và kinh doanh nhà Quảng Nam – Đà Nẵng. Trong các bản cung, Thông khai đã đưa hối lộ cho Nguyễn Bá Thanh, Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng nhiều lần, số tiền xấp xỉ 4-5 tỷ đồng, theo yêu cầu chia phần trăm từ Nguyễn Bá Thanh.

Viện Phúc thẩm 2 nhận được các báo cáo từ VKS TP Đà Nẵng. Ông Tùng được cho là sẽ đi Hà Nội, xin lệnh bắt Nguyễn Bá Thanh, nhưng đã muộn…

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-6.jpg

Ông Nguyễn Bá Thanh (phải) tặng hoa cho Thiếu tướng Nguyễn Văn Sơn, Giám đốc CA TP Đà Nẵng. Ảnh: PLTP

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-7.jpg

Ông Phạm Minh Thông, bị cáo vụ án Cầu sông Hàn. Nguồn: AS&CS

 

Những người theo dõi sự kiện này có chung nhận định rằng, sát thủ đã giết ông Tùng buổi sáng, xe máy cùng tư trang ông Tùng được chuyển đến Hội An vào tối 30-5-2000 để dựng hiện trường giả, trong đó chiếc cặp da trống rỗng. Xác ông Tùng được các thủ phạm nguỵ trang thành hàng hoá, gởi kho ướp đông. Gần một tháng sau, chúng lại đưa lên xe thùng chuyên chở hàng thuỷ sản đông lạnh, vận chuyển ra Quảng Ninh và ném xuống biển.

 

Vụ án ông Nguyễn Văn Tùng mất tích bế tắc, không lâu sau đó, đại tá Trần Văn Thanh, nhân vật đối đầu trong “Chuyện song Thanh tại Đà Nẵng” bị mất chức giám đốc Sở Công an và bị điều về Bộ Công an. Sau cái chết của ông Tùng, lo sợ đến lượt mình, ông Trần Văn Thanh nhanh chóng bán nhà tại Đà Nẵng, đưa cả vợ con ra Hà Nội…

 

Ông Nguyễn Quốc Dũng, tức Dũng “lửa”, Viện trưởng VKS Đà Nẵng, anh ruột ông Nguyễn Xuân Phúc, cũng nghỉ hưu sớm.

 

Đã hơn hai mươi năm trôi qua, các cơ quan nội chính của nhà nước cộng sản cố xoá đi tài liệu về vụ án. Tuy vậy, cái chết của ông Nguyễn Văn Tùng đến nay vẫn còn tranh cãi âm ỉ, nhức nhối trong hàng ngũ cán bộ CA và cả VKS Tối cao.

 

Vì sao một Viện trưởng VKS đầy quyền lực, bị giết hại giữa thanh thiên bạch nhật, mà cả hệ thống chính trị của đảng phải bó tay, hung thủ thì vẫn nhởn nhơ, thách thức pháp luật?

 

Đập chết “Anh hùng Lực lượng Vũ trang”

 

Đỗ Văn Quả, sinh năm 1948, quê làng Ô Gia Nam, xã Đại Cường, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Tuy sống miền quê thanh bình, nhưng tuổi thơ của Quả cực kỳ dữ dội. Đỗ Văn Quả bị xúi giục, lôi kéo đi làm giao liên cho Việt Cộng từ năm 15 tuổi. Lớn hơn một chút, được huấn luyện thành sát thủ, Quả tham gia đội vũ trang An ninh Quảng Đà và lập nhiều công trạng.

 

“Chiến công” lớn nhất của Quả phải kể đến là, ông ta đã giết rất nhiều đồng hương xứ Quảng, kể cả những người là bà con họ hàng, chỉ vì họ bị Việt Cộng tình nghi có cộng tác, làm việc hoặc có thân nhân dính dáng đến chế độ VNCH. Phần thưởng mà Quả nhận được là danh hiệu “Anh hùng LLVT” mà chính phủ lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam tặng vào năm 1976. Sau này, Đỗ Văn Quả mang lon trung tá, Trưởng công an huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam.

 

Thời bao cấp, khoảng năm 1988-1989 có Đặng Thanh Bình, sinh năm 1963, Chủ nhiệm HTX Nông nghiệp II, Đại Nghĩa – Đại Lộc – Quảng Nam, câu kết với Nguyễn Bá Thanh, lúc này là Chủ nhiệm HTX Hòa Nhơn 3, Hòa Vang, TP Đà Nẵng, buôn lậu hàng chục tấn thóc giống của nhà nước. Đỗ Văn Quả trực tiếp chỉ đạo điều tra, phá án, nhưng rốt cuộc tội phạm vẫn lọt lưới, cao chạy xa bay, bởi tội phạm được bảo kê, thậm chí nhiều kẻ có thế lực trong tổ chức đảng không muốn làm to vụ này.

 

Chẳng những không bị pháp luật sờ gáy, bộ đôi Bá Thanh – Thanh Bình càng ngày càng “chui sâu, leo cao”. Năm 2007, khi đã là Uỷ viên Trung ương đảng, Bí thư thành uỷ Đà Nẵng, Nguyễn Bá Thanh đưa Đặng Thanh Bình lên ghế Giám đốc Công ty Phát triển và khai thác Hạ tầng KCN Đà Nẵng. Cùng năm ấy, “cuộc chiến song Thanh” đã đến đỉnh điểm, tướng Trần Văn Thanh, Chánh thanh tra Bộ công an bị khởi tố điều tra, đình chỉ công tác.

 

Có thông tin cho hay, trung tá Đỗ Văn Quả tuyên bố muốn “lật lại hồ sơ vụ án” để giúp giải nguy cho tướng Trần Văn Thanh, người bạn, người đồng đội cùng chiến hào năm xưa ở Ban An ninh Quảng Đà. “Tai vách mạch rừng”, Đỗ Văn Quả, Trưởng công an huyện Đại Lộc chưa kịp làm gì thì đối phương đã ra tay trước.

 

Vợ ông Quả là bà Trương Thị Hạnh, sinh năm 1954, kể rằng, ông đi công tác, có kẻ mạo danh, gọi điện thoại báo tin khẩn, kêu ông Quả về nhà ngay vì vợ đang cấp cứu. Nửa đêm, đường quê nhá nhem, sát thủ giấu mặt từ bụi rậm nhảy ra, phang một nhát gỗ to vào gáy Quả. Người và xe máy ông trung tá bị bay xuống mương nước. Quả bị gãy cổ, dập não, đa chấn thương, chết không kịp trối một lời.

 

Những tài liệu mà trung tá Đỗ Văn Quả có, mọi bí mật mà ông biết rõ về Nguyễn Bá Thanh, đã vĩnh viễn mang theo ông xuống mồ. Rất nhiều cơ quan vào cuộc điều tra mà không có kết quả. Hoặc người ta biết, nhưng không dám làm. Vụ án khép lại, hung thủ biệt tăm.

 

Ai giết Đỗ Văn Quả? Cơ quan điều tra không trả lời được. Nhưng dân chúng rất nhạy, họ biết kẻ chủ mưu không ai khác ngoài “hung thần” Nguyễn Bá Thanh và đám tay sai. Tuy nhiên, vì sợ đại hoạ vào thân, dân tình tụ tập đây đó chỉ dừng lại ở mức xầm xì, bàn tán.

 

Có bốn sĩ quan CA biết tường tận về những gì Nguyễn Bá Thanh nhúng tay. Đó là trung tướng Lê Ngọc Nam, cựu Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Xây dựng lực lượng BCA, giám đốc CA Đà Nẵng; đại tá Nguyễn Đình Chính, cựu Phó giám đốc CA, Chỉ huy trưởng lực lượng cảnh sát Đà Nẵng. Cả Nam và Chính đều cùng tuổi, đều là con liệt sĩ, học sinh miền Nam trên đất Bắc với Nguyễn Bá Thanh, cũng là hai “hung thần” khét tiếng tàn bạo tại Đà Nẵng. Hai nhân vật còn lại cũng hiểu rõ nội tình, đó là thượng tá Vũ “nhôm”, là người đang thụ án 30 năm tù giam và đại tá Hùng “CD”, một người bạn, được phong “anh hùng LLVT” cùng đợt với ông Quả vào năm 1976.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-8-696x367.jpg

Chân dung Lê Ngọc Nam và Nguyễn Đình Chính

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-9-1024x810.jpg

Anh: Hùng “CD” và Vũ “nhôm

 

Hùng “CD” tên thật là Nguyễn Thanh Hùng, sinh năm 1950, quê Quế Sơn, nhưng đầu quân dưới trướng Nguyễn Bá Thanh nên nhận bổng lộc đầy đủ. Hùng “CD” từng là Đội trưởng Cảnh sát Hình sự Công an tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, cấp bậc sau cùng là lon đại tá, Trưởng phòng Cảnh sát bảo vệ và cơ động CA Đà Nẵng. Ông ta nghỉ hưu năm 2011.

 

Sau mấy chục năm vơ vét đầy túi, Hùng “CD” đã kịp đưa hai cô con gái sang Mỹ du học, bỏ ra mấy triệu Mỹ kim để mua nhà ở Mỹ cho con bên đó. Hùng “CD” có ba vợ, có bốn cây xăng kinh doanh tại các vị trí đắc địa, cùng hàng chục căn nhà lầu đang cho thuê tại Đà Nẵng.

 

Vợ chồng Hùng “CD” có nhà riêng ở Ravensworth Virginia, Hoa Kỳ và đi về liên tục giữa Mỹ và Việt Nam mỗi năm vài lần.

 

Chúng tôi trở lại bốn nhân vật đồ đệ của Nguyễn Bá Thanh này vào một dịp khác.

 

(Còn nữa)

 

                                       ----------------------------

 

Nguyễn Bá Thanh và những vụ bức tử, “giết người diệt khẩu” kinh hoàng ở Đà Nẵng (Phần 2)

Mai Hoa Kiếm

07/12/2022

https://baotiengdan.com/2022/12/07/nguyen-ba-thanh-va-nhung-vu-buc-tu-giet-nguoi-diet-khau-kinh-hoang-o-da-nang-phan-2/

 

Xuất gia, đạo và đời

 

Sư thầy Thích Pháp Vân tên thật là Đỗ Vân, sinh năm 1972, quê ở thôn Quang Châu, xã Hoà Châu, huyện Hoà Vang, Đà Nẵng, trong một gia đình đông con, cùng cực và đói nghèo. Đỗ Vân là con áp út, dưới Vân còn có một em gái.

 

Vốn hiếu thảo, học giỏi, nhưng “chọn đường tu, mong sao đủ công đức cho kiếp sau cha mẹ, anh em dòng họ bớt khổ”, như sư tâm sự của thầy.

 

Năm 1982, Đỗ Vân được Hoà thượng Thích Huệ Hướng (1940-1995) trù trì chùa Quán Thế Âm, dưới chân ngọn núi Kim Sơn, thu nạp đệ tử, đặt cho pháp danh Pháp Vân, cùng đồng môn: Pháp Như, Pháp Châu, Pháp Bửu, Pháp Chiếu…

 

Năm 1990, thể theo nguyện vọng các đồ đệ trưởng thành, Hoà thượng Thích Huệ Hướng khuyến khích đệ tử cứ tự lập tịnh thất để phát triển đạo pháp. Pháp Châu lập tịnh thất Huệ Quang tại ngọn núi Mộc Sơn (nay là chùa Huệ Quang). Pháp Bửu, Pháp Vân ở lại với thầy cho đến khi Hoà thượng lâm trọng bệnh và viên tịch vào năm Ất Hợi 1995.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-17.jpg

Ảnh: Làng Quang Châu, quê của sư Pháp Vân. Nguồn: Tác giả gửi cho Tiếng Dân

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/2-3.jpg

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-18.jpg

Ảnh: Chùa Quán Thế Âm, nơi sư Pháp Vân tầm sư học đạo. Ảnh trên mạng

 

Sau đó mấy năm, khi nỗi nhớ, niềm thương sư phụ nguôi ngoai, sư Vân lên đỉnh Sơn Trà tìm nơi yên tĩnh, tịnh tâm, học đạo tu hành. Bãi Bụt, vùng đất bằng phẳng, hướng vọng về phía chùa Quán Thế Âm, Ngũ Hành Sơn, vị trí này tương truyền có Phật Bà hiển linh, thường hiện ra trong sương mờ, là nơi sư Vân dừng chân, dựng một tịnh thất nho nhỏ. Tháng ngày trôi đi, nơi thâm sơn cùng cốc, sư làm bạn cùng chim muông, cây cỏ, cùng loài voọc chà vá chân nâu. Sư Vân sẽ bình yên gởi nốt phần đời còn lại nơi cửa Phật, nếu như không có một ngày…

 

Lửa thiêng gào thét

 

Năm 2004, sau khi đánh bại phe Trần Văn Thanh – Dũng “lửa”, thu tóm được hàng loại chức vụ, bí thư thành uỷ, trưởng đoàn đại biểu Quốc hội, chủ tịch HĐND TP Đà Nẵng, Nguyễn Bá Thanh chính thức trở thành ông trùm ở Đà Nẵng. Một mặt, Bá Thanh cho rà soát, thiết kế lại bộ máy công chức, cài cắm, đưa người của ông ta vào nắm hết công an và chính quyền.

 

Về tôn giáo, Bá Thanh cũng can thiệp, để đưa người tin cậy vào Hội đồng trị sự giáo hội Phật giáo thành phố, trong đó có thượng toạ Thích Thiện Nguyện (1946-2016), tức “thầy Nguyện”, trụ trì hai ngôi chùa Linh Ứng 1 ở Ngũ Hành Sơn và Linh Ứng 2 ở Bà Nà.

 

Mặc khác, Bá Thanh chỉ đạo cho ồ ạt “chỉnh trang đô thị”, thẳng tay đàn áp, cưỡng chế thu hồi đất, móc nối chia chác dự án, phân lô bán nền. Hàng ngàn đại gia, doanh nghiệp, “ông lớn” bất động sản từ TPHCM và Hà Nội đổ về Đà Nẵng để xí phần. Dân oan bị những kẻ nhân danh đảng và nhà nước cướp đất, mất nhà, kêu khóc như xé nát trời xanh.

 

Từ sau vụ án Phạm Minh Thông, Nguyễn Bá Thanh cảnh giác rất cao. Ông ta không trực tiếp nhận tiền chung chi, hối lộ, mà thông qua thư ký, tay chân như Phan Văn Tâm, Vũ “nhôm” và vài nhân vật tin cẩn khác. Thậm chí, doanh nhân đến nhà chơi, hầu chuyện dịp Tết, Bá Thanh cũng buộc họ cởi bỏ veston, áo khoác, để điện thoại bên ngoài, nhằm tránh bị ghi âm, ghi hình.

 

Để lấy được dự án, được giao đất, được bất động sản, công sản với giá bèo bọt, doanh nghiệp phải hối lộ cho Bá Thanh khoản tiền từ 8-10% giá trị lô đất, giá công sản, tùy vị trí. Tiền có được, một phần ông ta chung chi cho các “đại ca” trung ương, phần còn lại thì bỏ túi. Về sau, thấy việc lấy tiền qua các “đầu sai” dễ bị lộ, nên Bá Thanh nghĩ ngay đến việc rửa tiền qua chùa.

 

Bá Thanh cho phép thầy Nguyện chọn bất kỳ địa điểm nào mà thầy muốn, để xây chùa Linh Ứng 3, ông ta cũng giúp “giải phóng mặt bằng”. Thoả thuận “tội lỗi” được Bá Thanh đề nghị, tiền của thập phương cúng dường công đức xây chùa, thì thầy Nguyện lấy, còn tiền doanh nghiệp, công ty “ủng hộ xây chùa” sẽ là của Bá Thanh. Mỗi tuần, hai bên đối chiếu, chia tiền qua biên lai, sổ sách.

 

Thầy Nguyện muốn xây được chùa to, hoành tráng để đời, nên tất tật phải chấp nhận, nghe theo mọi yêu cầu Bá Thanh đưa ra. Bù lại, Bá Thanh hứa sẽ trích thêm chút tiền cho thầy Nguyện xây Linh Ứng 3 và đưa thầy lên đỉnh cao quyền lực trong hệ thống Phật giáo thành phố.

 

Chùa Linh Ứng 3, sau này có tên Linh Ứng Bãi Bụt, được thầy Nguyện chọn ngay địa điểm gần sư Vân thiền tu. Bá Thanh cấp ngay gần 20 hecta đất, lấy trùm luôn tịnh thất nhỏ bé của sư Vân. Chùa được khởi công ngày 4-7-2004 và khánh thành ngày 30-7-2010. Ròng rã suốt 6 năm, số tiền ước đoán lên đến hàng ngàn tỷ đồng hối lộ, núp dưới mác “ủng hộ xây chùa”, đã chảy vào túi Bá Thanh.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-19-1024x549.jpg

Chùa Linh Ứng Bãi Bụt. Ảnh trên mạng

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/2-4.jpg

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/3.jpg

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/4.jpg

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/5.jpg

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-20.jpg

Một số hình ảnh Nguyễn Bá Thanh trong ngày khánh thành chùa Linh Ứng – Bãi Bụt. Nguồn: Báo Giác Ngộ

 

Về phần sư Vân, được biết, sư không hề oán trách hay tranh giành đất đai gì với thầy Nguyện. Bởi lẽ, đất của “nhà nước quản lý”, tịnh thất nép mình sau đại tam bảo cũng là kính Phật, thầy Nguyện cũng là bạn thân với cố hoà thượng Thích Huệ Hướng và cũng là người sư Vân luôn kính trọng và ngưỡng mộ, lúc rỗi sư Vân thường sang bên thầy Nguyện đàm đạo. Thầy đâu biết rằng, những tháng ngày bình yên, tĩnh lặng mà thầy đang tu tập nơi núi cao, sắp chấm dứt.

 

Một buổi trưa đầu tháng 8-2008, sư Vân sang thăm thầy Nguyện như thường lệ. Cửa chính không đóng, sư Vân sững người lại khi nhìn thấy ông trùm Nguyễn Bá Thanh và thầy Nguyện đang kiểm đếm tiền, lấy từ các két sắt để chia nhau. Sư Vân không tin vào mắt mình, khi thấy toàn những xấp Mỹ kim dày cộm và những cây tiền đồng Việt Nam nguyên đai, nguyên kiện còn dấu niêm phong của ngân hàng. Quan ngại lẫn kinh sợ, sư Vân xin phép cáo từ, quay lui.

 

Sư Vân đi rồi, Bá Thanh chau mày nói với thầy Nguyện: “Thầy tính răng (sao) thì tính, chứ phải xử nó thôi”. Một tuần sau, thầy Nguyện cùng bộ phận hậu cần, quản viện bên chùa Linh Ứng 3, hô hoán, bị kẻ trộm lẻn vào lấy đi số tiền 50 triệu đồng. Rất nhanh, công an Đà Nẵng vào cuộc điều tra. Giám đốc CA Phan Xuân Sang, cùng các phó giám đốc như Thái Công Sỹ, Lâm Cao Luynh, Nguyễn Đình Chính đều thay nhau chỉ đạo rốt ráo. Người ta tìm thấy bọc tiền đúng 50 triệu được giấu trong chậu hoa trong khuôn viên tịnh thất của sư Vân.

 

Cơ quan điều tra liên tục triệu tập sư Vân để lấy cung, nhưng sư có biết gì đâu để khai báo. Không một ai đứng ra biện bạch, giải oan, ngược lại mọi con mắt hồ đồ đều ném cái nhìn đầy nghi kỵ về phía sư Vân. Cuối cùng, sư Vân cũng nhận được đề nghị lựa chọn từ điều tra viên. Một là sư Vân phải vĩnh viễn rời khỏi tịnh thất, ra đi thật xa; hai là sư sẽ bị khởi tố, tội danh “trộm cắp tài sản”.

 

Đớn đau cả về nhục thể lẫn tinh thần, nước mắt nhà sư uất nghẹn như hoà trong mây ngàn, gió núi…

 

Biết trước sau gì Bá Thanh cũng sẽ mượn bàn tay công an côn đồ hoặc

xã hội đen giết mình, nên sư Vân đã ghi âm toàn bộ sự thật câu chuyện, cùng đôi lời trăng trối vào điện thoại di động, rồi chuyển về cho gia đình.

 

Để giữ sự sáng trong, đạo hạnh suốt 25 năm của bậc chân tu nương nhờ cửa Phật, sư Vân đành phải hoá thân.

 

Lúc 9h sáng, ngày 15-8-2008, tức ngày 15-7 năm Mậu Tý, khi bình minh chưa tan hết những giọt sương mai, sư Vân rời tịnh thất, xuống khúc quanh cung đường dẫn lên chùa Linh Ứng 3, rồi tưới xăng châm lửa tự thiêu. Ngọn lửa bao trùm xác thân vị sư thầy vô tội, khói đen cuộn lên như dấu hỏi to ngáng giữa lưng trời.

 

Dân chài vùng Thọ Quang gần đó cho biết, công an phong toả tất cả các ngã đường lên xuống chùa. Không có ai dập lửa cho đến khi có tiếng sét đùng đùng nổ giữa trời quang. Có lẽ trời Phật cũng khóc thương cho thân phận cô đơn, oan khốc của bậc tu hành, nên giáng mưa giông bất ngờ, làm tắt ngọn lửa sắp tàn.

 

Công an Đà Nẵng xoá sạch hiện trường trong buổi sáng. Thi thể sư Vân được bàn giao cho gia đình đưa về quê mai táng. Truyền thông của đảng cấm đưa bất kỳ thông tin nào, vì vậy ngày đó, kể cả người dân Đà Nẵng, cũng không nhiều người biết sự việc.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2022/12/1-21-1024x575.jpg

Khúc quanh, địa điểm nơi sư Vân tự thiêu. Nguồn: Tác giả gửi tới Tiếng Dân

 

Tiếc thương bậc chân tu, khổ hạnh, nguyện duyên bạc mệnh, dân trong vùng lập một am nhỏ ngay vị trí sư tự thiêu, để nhang khói tưởng niệm. Người ta cho rằng, lửa thiêng gào thét đưa sư Vân hoá thân về cõi Phật tại Bãi Bụt năm ấy, như hồi chuông mong mỏi thức tỉnh lương tri những kẻ tham lam, gian ác, vô minh.

 

Mấy năm sau đó, luật pháp chưa đụng đến, nhưng luật trời đã ra tay. Những “đại quan” cai trị sở tại, từng dính líu đến oan án sư Vân, cũng lần lượt quy hồn địa phủ khi còn đương chức, nắm quyền sinh sát trong tay.

 

Thiếu tướng Phan Xuân Sang, giám đốc CA Đà Nẵng, bị ung thư gan, chết hồi tháng 1-2011, hưởng dương 59 tuổi.

 

Các cấp phó của Phan Xuân Sang cũng chịu chung số phận:

 

– Đại tá Lâm Cao Luynh, bị ung thư não, chết tháng 8-2015, hưởng dương 55 tuổi.

 

– Đại tá Thái Công Sỹ, bị ung thư vòm họng, nằm trên giường bệnh suốt 8 năm rồi đứt bóng vào tháng 9-2016, ở tuổi 61.

 

Riêng Nguyễn Bá Thanh được cho là bị đầu độc phóng xạ (ARS). Sau ba lần hoá trị không thành công, người co quắp, đen sì như bị hỏa thiêu rồi chết trong trong đau đớn hồi tháng 2-2015, khi gần tới tuổi 62.

 

Riêng cá nhân thầy Nguyện, đang khoẻ mạnh bỗng dưng phát bệnh, bệnh viện Đà Nẵng không chữa trị được. Dù đưa vào bệnh viện Việt-Pháp rồi bệnh viện 115 TPHCM, nhưng các bác sĩ hàng đầu vẫn bó tay.

 

Tháng 9-2016, hòa thượng Thích Thiện Nguyện, chức vụ Ủy viên Thường trực Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam; Trưởng ban Trị sự Giáo hội Phật giáo TP Đà Nẵng; Ủy viên Ủy ban MTTQ Việt Nam TP Đà Nẵng; đại biểu HĐND TP khoá VII, VIII; Trụ trì chùa Linh Ứng 1,2,3 Đà Nẵng, trút hơi thở cuối cùng.

 

                                                         ***

 

Dưới bàn tay của Nguyễn Bá Thanh, còn rất nhiều vụ án kinh người,  mà trong khuôn khổ bài này không thể kể hết.

 

Vụ huy động cả ngàn công an Đà Nẵng đàn áp đẫm máu Giáo xứ Cồn Dầu vào ngày 4-5-2010, bắt nhiều người, đánh dập não đến chết giáo dân Nguyễn Thành Năm vào ngày 3-7- 2010, sau đó loan tin rằng ông Năm “bị đột quỵ” mà nhiều người đã biết.

 

Hay vụ kỹ sư Phạm Thanh Sơn, đến trụ sở UBND TP để khiếu kiện về việc cưỡng chế thu hồi đất, bị công an bảo vệ tại đây đánh chết, quẳng ra đường Bạch Đằng tưới xăng đốt xác phi tang, rồi rêu rao đó là vụ tai nạn giao thông lúc 12h30 trưa ngày 17-2-2011. Sau, truyền thông của đảng lại đưa tin, kỹ sư Sơn “bị bệnh tâm thần nên tự thiêu”.

 

Đó chỉ là hai trong số hàng trăm vụ oan án, dân bị cướp đất, bị đánh chết nếu khiếu kiện kéo dài.

 

Hai năm sau ngày Bá Thanh chết, Ban thường vụ Thành uỷ Đà Nẵng chỉ đạo làm hồ sơ, đề nghị nhà nước truy phong cho ông ta danh hiệu “Anh hùng lao động” và đề nghị được lấy tên đặt cho một con đường.

 

Dư luận xã hội mỉa mai, kẻ sẵn sàng thủ tiêu đối thủ chính trị, bức tử cả người xuất gia tu hành, nấu cao hổ và nghiện món thịt chó như Bá Thanh, lại được xưng thánh và truy phong anh hùng, thì Lê Thanh Hải, tức Hai Nhựt ở Sài Gòn, phải được gọi là “đại thánh” và phong tặng “đại anh hùng”.

 

Còn dân nghèo bị cưỡng chế cướp đất, khi họ lên tiếng bảo vệ tài sản của mình thì bị quy chụp “phản động”, bị đánh đập dã man đến chết, là chuyện không hề hiếm tại xứ “thiên đường XHCN” dưới chế độ cộng sản.

 

Điều kỳ lạ là, dù cướp cạn của dân, bán hết tài nguyên lẫn công sản Đà Nẵng để rồi mở vài tuyến phố, xây dăm ba cây cầu, “hung thần” Nguyễn Bá Thanh lại được đồng đảng tôn vinh như thánh. Chừng đó thôi đủ để thấy chế độc độc tài tàn bạo khát máu, nhưng luôn dùng đủ ngón nghề, thủ đoạn xảo trá, mị dân, lừa đảo, bịp bợm, gây ra muôn vàn tội ác cho dân. Nhưng tất cả bọn chúng đều không thoát khỏi lưới trời!

 





View My Stats