Được đăng ngày Thứ bảy, 19 Tháng 4 2014 19:17
Đôi khi tôi muốn phát điên lên, muốn hét to lên với
mọi người, đừng như thế nữa, tôi không biết nên nói gì, làm gì để thay đổi tình
trạng này và có thể sẽ chẳng ai chú ý đến lời tôi nói, có lẽ đây cũng là lần
cuối tôi nói với mọi người, cái cảm giác một mình một suy nghĩ, lạc lõng đến vô
vọng, người ta bảo đừng chết ở tuổi 20, tôi đã 22 tuổi, còn rất nhiều thời gian
để làm, có hàng tỷ câu hỏi tại sao trong đầu mà không thể trả lời thỏa đáng.
Tại sao những hội chợ triển lãm, hình ảnh đất nước
giới thiệu ra nước ngoài lúc nào cũng là nông sản, thủy sản, nguyên liệu thô,
lúc nào cũng là hình ảnh áo dài thế? Tôi biết đó là nét đẹp văn hóa đáng trân
trọng của Việt Nam, nhưng thực sự tôi tham lam, tôi muốn nhiều hơn nữa, tôi
muốn người Việt mình đặc biệt là giới trẻ đừng học chỉ vì muốn kiếm một cái ghế
an nhàn lương cao nữa, tôi muốn Việt Nam mình giới thiệu ra được nhiều sản phẩm
trí tuệ hơn nữa, sẽ có thật nhiều Giáo sư Ngô Bảo Châu nữa.
Có câu ngạn ngữ, đại ý là: "Nhân cách hình
thành nên ý thức, ý thức hình thành nên thói quen, thói quen tạo nên tính cách,
tính cách quyết định số phận bạn". Giá như các bạn đừng nghĩ đến chuyện
không qua môn thì đút lót thầy cô, giá như các bạn nghĩ học để lấy kiến thức áp
dụng thực tế, tôi đã từng suy nghĩ, nếu lựa chọn giữa một bên là công việc an
nhàn lương hàng chục triệu một tháng với công việc mà tôi không yêu thích với
một bên cho tôi một nhà thí nghiệm đầy đủ và hiện đại, một nhà sách vô tận cho
tôi được nghiên cứu thỏa thích, tôi không ngần ngại chọn phương án 2, tôi sẽ có
ít tiền hơn, tôi sẽ ngủ ít hơn, tôi không kiếm được cho bố mẹ nhiều tiền hơn,
nhưng tôi thấy hạnh phúc thực sự, và nhất định tôi sẽ làm bố mẹ tự hào về tôi.
Đọc báo tôi thấy nhiều người Việt tài năng được vinh
danh ở nước ngoài, tôi thấy thật ngưỡng mộ, điều đó chứng minh người Việt mình
rất thông minh, chúng ta hoàn toàn đủ khả năng tiến xa hơn nữa về khoa học công
nghệ, bạn có ước mơ, lòng đam mê thì phải làm đến cùng, đừng làm việc gì cũng
làm cho xong, cái kiểu đốt cháy giai đoạn, nóng vội muốn kết quả ngay chỉ giết
chết ước mơ trong chúng ta.
Có những chuyện người ta nói công khai, trở thành
điều quá đỗi bình thường, muốn xin vào ngân hàng phải chạy mấy trăm triệu, muốn
xin làm giáo viên cũng phải mấy trăm triệu, muốn vào Sở này Bộ kia cũng phải mấy
trăm triệu, bạn có tiền, phải, bạn được nhồi nhét vào một cái ghế yên vị như
thế, bạn có cơ hội nhận hối lộ nhiều, cái ghế nào càng chắc, cơ hội ăn đút lót
càng cao thì càng cần nhiều tiền để chạy chọt vào, rồi chúng ta đang đào tạo ra
một tầng lớp lãnh đạo như thế nào? Tôi không vơ đũa cả nắm, vì thực sự có rất
nhiều con người tâm huyết thực sự đang ngày đêm miệt mài cống hiến sức lực và
trí tuệ của mình cho đất nước, nhưng thực sự lo sợ trước sự suy đồi đạo đức của
một bộ phận không hề nhỏ trong xã hội bây giờ.
Giới trẻ bây giờ thế nào? Một cô ca sĩ, người mẫu
nổi tiếng nước ngoài, cả một hội ùn ùn kéo vào bình luận, buông những lời vô
văn hóa, tràn ngập bình luận người Việt, còn rất nhiều người, ăn mặc hở hang,
phản cảm, phát ngôn gây shock để được nổi tiếng, họ trơ lì với thái độ của
người khác, người khác thấy thế cũng bắt chước theo, không cần biết ngày mai
thế nào, không cần biết, tất cả quá đơn giản, hàng ngày ra đổ bê tông đường
nắng oi ả ai biết đến, hàng ngày lao động cực khổ kiếm vài chục nghìn ai biết
đến? Hàng ngày làm việc dưới hầm mỏ nguy hiểm tính mạng ai biết đến? Hàng ngày
có những người thầy, người cô lặng lẽ truyền đạt tri thức đến cho những trẻ em
nghèo ai biết đến? Tôi ước gì, ai đó chịu khó giành một chút thời gian quan tâm
những gì tôi nói, và suy nghĩ thật nghiêm túc, ước gì…
Xin lỗi, đây là lần cuối tôi nói với mọi người về
vấn đề này, có thể bạn đọc xong, suy nghĩ nhưng rồi cũng nhanh chóng quên đi
trong cái xã hội mà đa phần chạy theo số đông, nhưng tôi muốn nói ra suy nghĩ
của tôi, tạm biệt.
No comments:
Post a Comment