Monday, 19 February 2018

SINH NHẬT 95 TUỔI của NHÀ VĂN DOÃN QUỐC SỸ (Văn Lan / Người Việt)




Văn Lan/Người Việt
February 18, 2018

WESTMINSTER, California (NV) – Ngày 16 Tháng Hai năm 2018, đúng 11 giờ trưa Mồng Một Tết Mậu Tuất, trong niềm hân hoan đón chào Xuân mới, nhật báo Việt Báo cũng tổ chức mừng sinh nhật lần thứ 95 của nhà văn Doãn Quốc Sỹ, với sự tham dự thật đông của các vị dân cử Việt, Mỹ, gia đình và thân hữu.

Trong không khí tràn ngập sắc Xuân với những tà áo dài rực rỡ, tiếng pháo vang rền đón chào năm mới, mọi người trong tòa soạn cùng nâng ly chúc nhau điều tốt lành, và bên cạnh nhà văn Doãn Quốc Sỹ là những thân hữu, học trò cũ và người ái mộ vây quanh xin chụp ảnh kỷ niệm, xin chữ ký.

Nhà văn Doãn Quốc Sỹ (ngồi) cùng con cháu vây quanh nhân ngày sinh nhật 95 tuổi của ông. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Nhà thơ Trần Dạ Từ cho biết năm nay rất đặc biệt vì ngày sinh của nhà văn Doãn Quốc Sỹ trùng với ngày tháng Âm và Dương Lịch, khi ông sinh đúng vào ngày Mùng Hai Tết Quý Hợi tại Hà Đông, miền Bắc Việt Nam, nhằm ngày 17 Tháng Hai năm 1923. Và năm 2018 này, ngày Mùng Hai Tết cũng rơi vào ngày 17 Tháng Hai.

Nhà văn Nhã Ca đọc câu đối khai bút đầu năm của chủ bút nhật báo Việt Báo Phan Tấn Hải để tặng sinh nhật lần thứ 95 của nhà văn Doãn Quốc Sỹ:

Mang gươm giới định huệ, đi tận cùng trời cuối đất
Phá trận tham sân si, viết để giữ ngọc gìn vàng

Dù đi lại hơi chậm, nhà văn Doãn Quốc Sỹ vẫn lừng lững tiến lên sân khấu dưới sự dìu bước của người con trai thứ 6 Doãn Quốc Hưng, mà nhiều người nói “giống bố thời trai trẻ, y như khuôn đúc.”

Nhà thơ Trần Dạ Từ giới thiệu bạn tù Doãn Quốc Sỹ, người nằm cùng giường trong trại Gia Trung (Pleiku), nơi giam giữ nhiều văn nghệ sĩ và nhà báo miền Nam sau 1975 như Thanh Thương Hoàng, Nguyễn Sĩ Tế, Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh, họa sĩ Chóe,…

Sau đó nhà văn Trần Dạ Từ đọc bài thơ “Người Ở Với Người” do ông và nhà văn Doãn Quốc Sỹ cùng sáng tác trong trại tù Gia Trung, được phổ nhạc và Bác Sĩ Bích Liên hát trong tiếng đệm đàn guitar của anh Doãn Quốc Hưng.

Nhà văn Doãn Quốc Sỹ, ngay sau đó, đọc bài thơ “Thề Non Nước” của thi sĩ Tản Đà. Tuy tuổi đã 95 nhưng giọng đọc của ông vẫn còn nghe rõ ràng, khí phách.

Ông Phạm Quốc Việt, cựu sinh viên Đại Học Vạn Hạnh Sài Gòn, khóa 72-75, cho hay thầy Doãn Quốc Sỹ chẳng bao giờ lưu ý đến thái độ của học trò đối với mình, ai thích nghe giảng thì nghe, không thích thì thôi, đó chính là tinh thần đại học.

“Khi vào học với thầy, tôi mới 18 tuổi. Thầy thì trên dưới 40, nhưng với kiến thức uyên bác, khi trao truyền cho học trò, thầy luôn giữ thái độ khoan hòa, không bao giờ khuyến khích học trò phải chăm chỉ học, mà dành trọn sự quyết định việc học cho học trò tự lo. Nói vậy chứ làm bài cho đúng ý thầy khó lắm không phải dễ!” ông Việt cho biết.

Nhà văn Doãn Quốc Sỹ (ngồi giữa) cùng thân hữu trong ngày kỷ niệm sinh nhật 95 tuổi của ông. (Hình: Facebook Nina Hòa Bình Lê)

Ông Đào Ngọc Phong, học trò thuộc thế hệ xưa khóa 1956-1960 tại Trung Học chu Văn An Sài Gòn, cho biết rất vui khi gặp lại thầy ở đây, trước hết là mừng Xuân Việt Báo, sau nữa là mừng sinh nhật thầy. Nhớ lại thời ấy, chúng tôi kính trọng thầy là một vị thầy giáo đạo đức, một nhà văn lớn của Việt Nam, với những tác phẩm nổi tiếng để đời.

“Chúng tôi thích nhất là tác phẩm ‘Khu Rừng Lau’ nói về thời kháng chiến từ 1945 trở đi mà ai cũng đọc say mê. Nhờ tác phẩm này mà thế hệ chúng tôi biết được tâm tình của người đi trước, đã gặp nhiều khó khăn trong việc chọn lựa con đường mình đi. Tôi nghĩ rằng nếu được làm thành phim, tác phẩm này cũng nổi tiếng không kém gì tác phẩm ‘Chiến Tranh và Hòa Bình’ của đại văn hào Nga Lev Tolstoi.

 “Thế hệ của chúng tôi vẫn theo truyền thống là ‘Tôn Sư Trọng Đạo’ lúc nào cũng kính trọng, hôm nay gặp lại thầy như gặp lại người cha cũ”, ông nói thêm.

Ni sư Thích Nữ Như Ngọc, viện chủ Chùa A Di Đà Westminster, được học với thầy Doãn Quốc Sỹ những năm 68-75 ở phân khoa Khoa Học Văn Học, Khoa Học Nhân Văn, và học Cao Học Văn Học Việt Nam tại Viện Đại Học Vạn Hạnh.

Ni sư cho hay: “Giáo Sư Doãn Quốc Sỹ là một vị giáo sư tài ba và rất dễ thương, ông có một phong cách rất đặc biệt là đứng đắn tận tâm, có nhiều tình cảm với học trò, ngoài ra thầy đúng là một Phật tử thuần thành, không chỉ dạy về cách viết văn, đôi khi thầy cũng giảng về Thiền và nói về ảnh huởng của Phật giáo trong văn học Việt Nam, với những diễn giải thật uyên bác.”

Giáo sư, nhà văn Doãn Quốc Sỹ sau bao nhiêu năm đào tạo nhiều thế hệ học trò, giờ đây trong cuộc đời êm ả lúc tuổi hạc đã cao, ông thật an nhiên khi nói với Người Việt: “Sở dĩ tôi được sống lâu như thế này là nhờ Thiền mọi lúc mọi nơi, kể cả ở trong tù, phải biết buông xả hết tất cả, tâm bình thản an vui với những gì mình có trong hiện tại.”

Mọi người cùng nhau hát vang những khúc nhạc Xuân “Ly Rượu Mừng” sáng tác Phạm Đình Chương, “Đón Xuân” sáng tác Phạm Duy, và ca khúc “Happy Birthday” được trỗi lên khi ngoài sân rộn ràng tiếng pháo đầu năm chúc mừng sinh nhật nhà văn Doãn Quốc Sỹ tròn 95 tuổi.







VÌ SAO SỐ NGƯỜI GIÀU Ở VIỆT NAM 'SANG MỸ CỨU NƯỚC' TĂNG ĐẾN 40% ? (Thiền Lâm)




Thiền Lâm
February 16, 2018

Vietnam – Cali Today news – Sau con sóng di tản khổng lồ vào ngày 30/4/1975 và kéo dài đến những năm 90 của thế kỷ XX của hàng triệu người Việt ở miền Nam, có thể xem làn sóng di tản thứ hai của người Việt đang diễn ra từ khoảng năm 2010 đến nay và chắc chắn sẽ còn kéo dài trong những năm tới – nhưng chẳng có gì liên quan đến xung đột ý thức hệ mà chỉ đơn thuần là rời bỏ một xã hội bất an để tìm hầm trú ẩn.

Báo Người Việt ở Mỹ dẫn báo Tài Chính bản Anh ngữ ‘Business Line’ ở Ấn Độ ngày 11/2/2018 cho biết trong năm 2015-2016 số người Việt Nam được cấp EB-5 Visa là 288 trường hợp, nhưng đã tăng lên 404 trường hợp trong năm 2016-2017. Người ta không thấy có con số thống kê nào nêu số tiền những người Việt Nam được cấp EB-5 Visa vừa kể mang tổng cộng bao nhiêu sang Mỹ, nhưng nếu chỉ lấy con số tối thiểu của điều kiện được cấp Visa thì ít nhất cũng phải $202 triệu.

EB-5 Visa là chương trình di trú, định cư mà chính phủ Mỹ cho người nước ngoài nếu đem vào đây số tiền đầu tư tối thiểu $500,000 (phải là tiền chứng minh được nguồn gốc) đầu tư sản xuất, kinh doanh đem lại công việc làm toàn thời gian ít nhất cho 10 người dân địa phương. Nếu đơn xin EB-5 được chấp thuận sau tiến trình điều tra và cứu xét, người ta được cấp thẻ thường trú nhân (Permanent Resident, thường được gọi là Thẻ Xanh) cho cả vợ chồng và các con dưới 21 tuổi.

Trang mạng của Bộ Nội An Hoa Kỳ về chương trình di trú đầu tư EB-5 Visa. (Hình: NV)

Cũng theo Business Line, có 13.516 người Trung Quốc được cấp chiếu khán EB-5 của Mỹ thời điểm 2015-2016, nhưng sang thời điểm 2016-2017 giảm xuống phần nào và vẫn còn cao với con số 10.984 trường hợp…

Có thể lý giải ra sao về hiện tượng người giàu Trung Quốc và Việt Nam rất dồng điệu trên con đường tìm miền đất hứa ở Mỹ, bất chấp “tương lai chủ nghĩa xã hội” của Tập Cận Bình và Nguyễn Phú Trọng?

Ở Việt Nam, “người giàu” là một khái niệm đã từ lâu được đánh đồng với giới quan chức.
Từ nhiều năm qua đã có nhiều dư luận về hiện tượng các quan chức Việt âm thầm tẩu tán tài sản ra nước ngoài. Nhưng chỉ đến năm 2016 lần đầu tiên mới bật ra thông tin theo một cách “chẳng giống ai”: sự rò rỉ bất ngờ và sau đó là tiết lộ của vụ Hồ sơ Panama đã lôi ra ánh sáng việc Việt Nam có tới 189 cá nhân và tổ chức với 19 công ty vỏ bọc được thành lập ở nước ngoài, chủ yếu là tại các “thiên đường trốn thuế”. Tổng cộng có đến 92 tỉ USD được chuyển phi pháp từ Việt Nam ra nước ngoài trong những năm qua.

Tháng 7/2016, ngay trước thời điểm thông qua lần cuối tư cách của gần 500 đại biểu Quốc hội, Việt Nam mới “bỗng dưng” phát hiện một chuyện cười ra nước mắt: nữ đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường có quốc tịch ở… Cộng hòa Malta – một quốc gia chỉ rộng có 300 cây số vuông, nằm ở một xó của châu Âu, tạo ấn tượng nổi bật nhất nhờ do dễ tránh thuế đánh vào tài sản cá nhân.

Sau Nguyễn Thị Nguyệt Hường là hàng loạt cái tên lộ diện khác như Trịnh Xuân Thanh, Lê Chung Dũng,Vũ Đình Duy của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN). Chưa kể những cái tên khác chưa lộ diện…

Dù chẳng ai dám nói trắng ra, nhưng nhiều quan chức và thương gia đều ngầm hiểu với nhau là việc có thêm một quốc tịch nước ngoài mà do đó vi phạm luật Việt Nam là “chẳng có gì xấu trong tình hình hiện nay”. Mà tình hình hiện nay lại là một núi lửa đang chực chờ phun trào, bao gồm những biến động chính trị nội bộ không thể lường trước, làn sóng phản kháng xã hội của các tầng lớp nhân dân ngày càng dữ dội, trong đó phải kể đến tâm lý “hồi tố tài sản tham nhũng” và sự trả thù của người dân một khi chế độ không còn nằm trong tay lớp quan lại nhũng nhiễu.

Trong những năm gần đây, một số đại gia và quan chức khi gặp nhau trên bàn nhậu thường nháy mắt đầy ngụ ý “Đặt vé chưa?”. Trước đó là một câu hỏi khác “Có thẻ xanh chưa?”.
Cũng đã từ lâu, trong giới đại gia và quan chức, đặc biệt ở khu vực Hà Nội, khá phổ biến kinh nghiệm cần một khoản chi phí 500.000 đô la để được nhập tịch Canada.

Giới nhà giàu phi quan chức cũng đang nhanh chân “ra đi tìm đường cứu thân”. Một phần trong giới này là dân kinh doanh đa chủng loại nên cái gì cũng biết, chuyện gì cũng hay, từ lâu đã gửi một phần tài sản của họ – ít nhất 1/3 – ra các ngân hàng ở nước ngoài, bất chấp quy định của chính phủ về hạn chế gửi ngoại tệ qua biên giới Việt Nam. Khoảng 1/3 khác được họ đầu tư vào đất là “cái không thể mất đi được, dù có đổi tiền hay thay đổi chế độ”. Chỉ giữ lại khoảng 1/3 để làm vốn lưu động.

Bầu không khí trên ở Việt Nam là khá gần gũi với “người anh em Trung Quốc”.

Hiện tượng các quan tham Trung Quốc chuyển tài sản cho các thành viên trong gia đình mang ra nước ngoài và họ không giữ gì trong tay, sau khi gia đình định cư an toàn ở nước ngoài những quan tham này mới lên kế hoạch thoát thân, đang trở thành phổ biến ở Trung Quốc.

Điểm đến hàng đầu cho các dòng tiền Trung Quốc chảy ra nước ngoài phi pháp là Mỹ, Châu Âu, Australia, Canada… Tại Mỹ, Los Angeles là điểm đến ưa thích nhất của các quan tham Trung Quốc.






TỪ CHẶT HOA ĐẾN BẺ HƯƠNG (VietTuSaiGon)




Chủ Nhật, 02/18/2018 - 18:44 — VietTuSaiGon

Đầu năm, đầu tháng, lẽ ra tôi nên nói chuyện gì đó vui vui. Nhưng thực sự khó mà nói chuyện vui được khi mọi thứ trong xã hội tôi sống trở nên tệ hại và bệ rạc. Từ chuyện cuối năm nông dân bán hoa không được thì thẳng tay chặt hoa cho đến chuyện một người đàn bà xông vào phá lễ tưởng niệm những chiến sĩ đã ngã xuống trong cuộc chiến Việt – Trung 1979, và thêm nữa, Võ Văn Thưởng, con trai cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, hiện là Trưởng ban tuyên giáo Trung ương trả lời với truyền thông là “tôi mới nhậm chức nên không biết gì về cuộc chiến biên giới 1979”.

Vì sao nông dân trở nên máu lạnh? Họ máu lạnh từ bao giờ? Vì sao người ta trở nên hỏng hóc tư duy đến độ không biết phải trái, xông vào bẻ hương, phá đám lễ tưởng niệm? Vì sao Võ Văn Thưởng lại trả lời ngô nghê như một đứa thất học?

Ở khía cạnh thứ nhất, nói nông dân trở nên máu lạnh, điều này vô hình trung vơ đũa cả nắm và xúc phạm những người quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để làm ra hạt gạo, làm ra lương thực cho quốc gia. Nhưng đâu đó, rau bơm thuốc hôm nay, ngày mai hái đi bán, bơm dầu nhớt cho rau muống, nhúng rau củ quả vào hóa chất để tăng trọng lượng sau một đêm và đi bán, đều do người nông dân, nhà buôn Việt Nam và cả nông dân Trung Quốc thực hiện. Và người tiêu dùng Việt Nam trở thành cái sọt rác hứng toàn bộ chất độc của nông nghiệp vô lương Việt – Trung.

Vì sao lại có chuyện đổ đốn, đau khổ như vậy? Khi chính những người chân lấm tay bùn, những người gần gũi thiên nhiên và lương thiện nhất lại trở thành kẻ giết đồng loại không thương tiếc, tôi nhấn mạnh là cả nông dân Trung Quốc và nông dân Việt Nam đều là những kẻ máu lạnh đáng thương, giết đồng loại một cách không thương tiếc. Và sở dĩ xảy ra nông nổi này, nói cho cùng, nông dân cũng là nạn nhân, họ là nạn nhân của nhà quản lý và nạn nhân của sự mù mờ, thiếu kiến thức khoa học và cả ham tiền bởi từng sống qua quá nhiều gian khổ, đau khổ.

Một đứa bé đói khổ, cần ăn một ổ bánh mì cầm hơi, đang nằm giữa đường, thứ mà nó cần nhất không phải là bài giảng về lòng yêu thương hay tính từ bi hỉ xả của một vị sư hay một vị linh mục nào đó, mà một ổ bánh mì của kẻ cướp có giá trị hơn nhiều trong lúc ấy.

Tình trạng người nông dân Việt Nam và nông dân Trung Quốc là tình trạng của đứa bé đói ăn trong câu chuyện dài dòng của lịch sử. Người nông dân không có kiến thức về hóa chất, đương nhiên, người nông dân cần có tiền để tồn tại, thậm chí để làm giàu, đương nhiên. Và mọi hoạt động, làm ăn của người nông dân, bao giờ cũng thụ động hơn rất nhiều so với các nhóm ngành nghề khác, người nông dân, đặc biệt là nông dân Việt buộc lòng phải chạy theo thị trường, chạy theo chính sách nhà nước. Nhà nước mở cửa cho lưu thông hành hóa với Trung Quốc thì người nông dân cả hai quốc gia này nghĩ đến chuyện làm sao có nhiều nông sản bán sang nước kia. Nhà nước thả cửa các loại hóa chất bơm kích thích hoa củ quả chóng lớn thì người nông dân tin rằng nó không tệ, nó giúp mình mau giàu.

Bởi nhà nước chi phối toàn bộ, từ y tế đến giáo dục, văn hóa, khoa học… Người nông dân tiếp nhận một cách thụ động mọi thứ nhà nước bán ra, ban hành ra… Đó là sự thật ở các nước độc tài, gồm cả Việt Nam và Trung Quốc. Và cái giá của việc thụ động này là vì chén cơm manh áo, vì chút tiền để nộp các khoản phí cho con học hành, vì chút tiền để ăn Tết, người nông dân phải chạy đua, chạy đua đến độ bất chấp và máu lạnh.

Câu chuyện, hình ảnh người nông dân chặt cây quất, bẻ hoa mào gà, đập nát hoa cúc, hoa vạn thọ, hoa thược dược, hoa lay ơn, hoa cẩm chướng… (Ui cả chục loài hoa và cả hàng trăm, thậm chí hàng ngàn, hàng triệu chậu hoa trên cả nước bị chính tay người đã trồng, đã nâng niu hoặc chí ít người đã dám bỏ ra hàng chục, hàng trăm triệu đồng để mua nó về với tràn trề hi vọng… đập nát, giết chết trong trưa Ba Mươi, Chiều Ba Mươi Tết...) lại cho thấy một ‘ổ bánh mì khác’.

Vì sao? Vì lẽ, cái ổ bánh mì trong cơn đói, hay niềm hi vọng nào đó đã bị giết trong cơn hỗn loạn của sự trí trá, của một chính sách vô trách nhiệm hay trong một giác độ khác, đó là thứ đòn mị dân và người nông dân nếm đủ, nếm trọn vẹn. Để rồi, đôi khi người ta đâm ra giận và thù ghét cả máu tim hay sự tồn tại của mình. Phản ứng của người nông dân đầy vẻ máu lạnh từ chuyện nhúng hóa chất rau củ quả để bán kiếm nhiều tiền, chặt cây, chặt hoa khi không bán được… Tất cả, như một sự quyên sinh về nhân cách. Rất may là người ta đã có cái cây, chậu hoa để thế mạng trong cuộc quyên sinh này! Nhưng cũng không ít nông dân, nhà buôn đã tự tử, đã quyên sinh bản thân vì những chuyện tương tự!

Và hôm 17 tháng 2, khi các nhà hoạt động dân chủ, xã hội dân sự tổ chức tưởng niệm cuộc chiến Biên giới phía Bắc 1979, đã có một người đàn bà bước vào buổi lễ trang nghiêm, sẵn sàng để người khác ghi hình ảnh quấy rối, hành vi nhiễu loạn, hồ đồ của mình. Rồi thêm cảnh các cặp đôi hưu trí mặc áo dài, veston ôm nhảy xà nẹo với nhau, tan, te ngay trước tượng đài, một số khác thì đi rút chân hương mà bẻ… Dường như mọi hành vi xấu xa, hoen ố nhất đều được họ trưng ra ngay giữa thủ đô Hà Nội, trong ngày Tết Nguyên Đán, ngày thiêng liêng của đất nước, dân tộc, họ không ngán gì cả!

Điều này khiến tôi liên tưởng đến cuộc chiến Mậu Thân 1968, khi mà cả nước đang trong giờ phút thiêng liêng, đón giao thừa, thì họ đã khai hỏa, tiếng súng của họ làm cho nhiều người mơ hồ, nhầm tưởng là tiếng pháo. Dường như không còn yếu tố nhân cảm hay tôn trọng một luật chơi nhân đạo nào đối với người Cộng sản mặc dù họ nhân danh hòa bình, nhân đạo và tương lai dân tộc để phát động chiến tranh chiếm miền Nam.

Và đây cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng nhiều thế hệ trở nên máu lạnh dưới triều đại Cộng sản xã hội chủ nghĩa. Bởi phải sinh ra và lớn lên trong một chế độ chính trị mà ở đó, sự tàn độc, tính tiểu nhân, nhược tiểu sợ lớn hiếp bé, tính thủ đoạn được thả sức lên ngôi. Con người ngày càng trở nên mụ mị bởi chính sách ngu dân của nhà cầm quyền… Thì e rằng rất khó để có được một xã hội tử tế.

Một xã hội mà con người muốn thỏa mãn cái ăn, cái mặc và chỗ ở thì phải chấp nhận quyên sinh nhân cách, quyên sinh mọi giá trị đạo đức và quyên sinh cả tình thương, tình thân để đánh đổi lấy nó, thì làm sao tìm ra sự tử tế, lòng lân mẫn hay tính tự trọng?

Một xã hội có bề dày cả ngàn năm văn minh lúa nước, con người gắn bó, hòa điệu với cây cỏ, thiên nhiên, nhưng cũng chính những con người gần với thiên nhiên nhất lại vung tay chặt phá thiên nhiên một cách không thương tiếc và có chút gì đó hả hê, thỏa mãn trong đau khổ… Thì liệu sự tử tế có còn?

Một xã hội có cả ngàn năm Bắc thuộc, trải qua nhiều cuộc binh biến, chiến tranh và giữ nước, xây dựng đất nước. Nhưng cuối cùng cái tinh thần xây dựng đất nước lại gắn với tính lệ thuộc chính trị và mọi gái trị qui ước về đạo đức chính trị bị phá vỡ không thương tiếc, dẫn đến hệ lụy một dân tộc đáng tự hào trở nên đớn hèn và tội nghiệp thì liệu tương lai dân tộc sẽ về đâu?

Một năm mới ghé đến, nhưng nghe sao buồn vẫn cứ nhiều hơn vui? “Vui là vui gượng kẻo mà”!







Ý ĐẢNG VẪN LUÔN NGƯỢC VỚI LÒNG DÂN ! (Song Chi)




Chủ Nhật, 02/18/2018 - 17:33 — songchi

Chỉ trong vòng một tuần, trước và sau Tết Âm lịch Mậu Tuất 2018, có đến mấy sự kiện lịch sử mà qua đó, thái độ của nhà nước cộng sản VN thêm một lần nữa, đã tự bộc lộ họ là ai, những quan niệm về bạn-thù, sự đánh giá về lịch sử của họ có minh bạch, tiến bộ, thay đổi chút nào sau bao nhiêu năm và họ có lý do gì để tiếp tục lãnh đạo đất nước này, dân tộc này.

Sự kiện lịch sử thứ nhất là 50 năm biến cố Tết Mậu Thân 1968 mà nhà nước này bao lâu nay vẫn trí trá gọi tên là “Cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1968”. Đã nửa thế kỷ trôi qua, bao nhiêu tư liệu, thông tin của thời đại internet đã chứng minh cuộc tổng tấn công đó thực sự là thành công hay thất bại về mặt quân sự, mục tiêu, cái giá phải trả trên sinh mạng con người lẫn các cơ sở vật chất là quá đắt ra sao. Nghiêm trọng hơn, biến cố Mậu Thân luôn luôn để lại một ký ức kinh hoàng của một trong những trang sử đẫm máu nhất, man rợ nhất về cuộc thảm sát hàng ngàn thường dân tại Huế của phe tấn công hay phe “nổi dậy”. Cho dù nhờ những oái ăm, trớ trêu của lịch sử, mà sự thất bại nặng nề về quân sự đó cuối cùng lại biến thành sự “chiến thắng” về mặt chính trị cho Miền Bắc, dẫn đến sự chuyển hướng của cuộc chiến tranh và sự rút lui của Mỹ, bỏ rơi đồng minh VNCH về sau này, nhưng rõ ràng, đó vẫn là một sự kiện đẫm máu, một sự tráo trở, lừa dối, không chính danh đứng về phía đảng cộng sản.

Lẽ ra sau 50 năm, một quãng thời gian đủ dài để nhìn nhận lại, đánh giá lại lịch sử, nếu đảng cộng sản vẫn chưa đủ dũng cảm để công khai, minh bạch những sai lầm, tội ác cùa mình và có một thái độ thành khẩn sám hối trước nhân dân, trước lịch sử thỉ cũng không nên nhắc lại nhiều biến cố này. Vinh quang gì khi người Việt giết người Việt? Đàng này, “non sông dễ đổi, bản tính/ bản chất khó dời”, đảng và nhà nước cộng sản lại ra sức tổ chức kỷ niệm sự kiện Mậu Thân một cách rình rang, lịnh cho báo chí truyền thông tiếp tục dối trá, bóp méo lịch sử, tiếp tục “tẩy não” các thế hệ trẻ như họ đã làm bao năm qua, khoét sâu thêm vết thương chưa lành của bao nạn nhân cùng gia đình họ. Hệ quả là những nhân chứng, những người có lương tri lại buộc lòng phải lên tiếng. Sự chia rẽ trong lòng dân tộc lại trỗi dậy và lời kêu gọi hòa giải hòa hợp lậu nay từ phía đảng cộng sản, thêm một lần nữa cho thấy chỉ là đầu môi chót lưỡi, không bao giờ có thể thực hiện được.

Việc ăn mừng sự kiện Mậu Thân chứng tỏ đảng cộng sản hoàn toàn không thay đổi từ nhận thức đến thái độ, hành động và hoàn toàn “thất nhân tâm” đối với đại đa số người dân Việt ở cả hai miền, trong và ngoài nước.

Sự kiện lịch sử tiếp theo là ngày 17.2, đúng mùng hai Tết, là ngày tưởng niệm 39 năm nổ ra cuộc chiến tranh biên giới Việt Trung-17.2.1979-17.2.2018, tuy ngắn ngủi nhưng tàn khốc, với sự dã man từ phía binh lính Trung Cộng khi quyết chí giết hại càng nhiều càng tốt dân Việt Nam, bất kể già trẻ lớn bé, quyết chí đốt sạch, phá sạch các cơ sở vật chất, trường học, nhà máy…tại những nơi mà chúng tấn công. Cuộc chiến tranh tuy trện danh nghĩa là kết thúc sau 1 tháng khi Trung Cộng tuyên bố rút quân, nhưng trên thực tế những xung đột giữa hai bên vẫn tiếp tục kéo dài cho đến tận năm 1988.

Thế nhưng, kể từ sau khi vội vàng xin “bình thường hóa quan hệ” giữa hai nước, đảng và nhà nước cộng sản hầu như không muốn nhắc đến cuộc chiến này. Trong nhiều năm báo chí truyền thông được lịnh “câm lặng”, sách giáo khoa bỏ trống những trang lịch sử bi hùng, những tấm bia, dấu tích cuộc chiến bị đục bỏ bớt chữ…Có một giai đoạn người dân chỉ cần lên tiếng “Hoàng Sa-Trường Sa là của VN” hay có những hành vi tưởng niệm cuộc chiến này và việc mất Hoàng Sa, Trường Sa là bị xách nhiễu đủ kiểu, và bị bắt vào tù. Mấy năm gần đây trước sự phẫn nộ của dư luận, báo chí đảng được phép có một số bài viết, sách giáo khoa có được chừng mươi dòng về cuộc chiến…

Nhưng nhà cầm quyền vẫn tìm mọi cách ngăn cấm sự biểu hiện lòng yêu nước của người dân. Chẳng hạn, những khu vực như phía trước tượng đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội, nơi nhiều nhà hoạt động hay tổ chức tưởng niệm những sự kiện lịch sử này thì họ cho công nhân ra đục đá ầm ỹ hoặc cho người ra khiêu vũ để “chiếm chỗ”. Năm nay cũng vậy, họ lại cho một đám người ra dìu nhau khiêu vũ giữa ban ngày ban mặt!

Tất cả chỉ nhằm một mục đích ngăn chặn, bóp nghẹt lòng yêu nước, căm thù bọn giặc phương Bắc tàn ác, dã man của người Việt, và nhằm xóa mờ những ký ức về một giai đoạn lịch sử. Thật trái ngược với sự công khai, ầm ỹ ăn mừng năm nào cũng vậy đối với những gì liên quan đến cuộc chiến tranh chống Mỹ và VNCH. Và đó là chủ trương, chính sách xuyên suốt bao nhiêu năm nay không hề thay đổi của đảng cộng sản.

Đối với VNCH, cùng chung một giòng máu, chung một tổ tiên nguồn cội, chung một quê hương nhưng khác ý thức hệ, thì từ sau khi chiến thắng và cho tới tận bây giờ nhà cầm quyền vẫn luôn luôn đối xử vô cùng khắc nghiệt, nhỏ nhen. Từ cách đánh giá về chính quyền VNCH vẫn không thay đổi, nghĩa trang Biên Hòa của bao nhiêu binh lính MN vẫn bị bỏ hoang phế, những người thương phế binh VNCH với cuộc sống khổ cực lắt lay qua ngày nhưng nếu có các tổ chức thiện nguyện nào đó muốn tập họp gửi tặng họ chút quà để an ủi thì bị chính quyền địa phương ngăn trở, cấm đoán; bất cứ cái gì dính dáng tới chế độ VNCH từ một lá cờ hay bộ quân phục đều trở thành “điều cấm kỵ” mà người nào cầm, mang lá cờ ấy hay bộ quân phục ấy sẽ bị tống vào tủ như Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Viết Dũng tức “Dũng Phi Hổ” v.v…

Đối với Mỹ, mặc dù hai bên đã “bình thường hóa quan hệ” (năm 1995, mất hai mươi năm sau khi chiến tranh kết thúc) nhưng mọi sự tiến triển đều rất chậm chạp, ù lì, khiến VN bỏ lỡ nhiều cơ hội trong việc thúc đẩy quan hệ giữa hai bên, vì quyền lợi của cả hai, nhất là của VN. Trong nhiều năm, đảng cộng sản tiếp tục chơi trò “đu dây” giữa Trung Quốc và Mỹ, cứ khi nào bị Bắc Kinh lấn lướt, thiệt hại quá thì VN lại quay sang ve vãn Hoa Kỳ, khi Bắc Kinh bớt hung hăng thì VN lại “nồng ấm” với họ, nhưng dù thế nào thì cũng vẫn không quên hàng năm tổ chức ăn mừng chiến thắng, lên án “giặc Mỹ”.

Chính sách “đu dây”, hai mặt đó của VN chỉ là trò khôn vặt, câu giờ và không có lợi gì cho dân tộc, cho đất nước, như chúng ta thấy. Không có một quốc gia nào thực sự tin tưởng vào một nhà cầm quyền không đáng tin như vậy. Và giờ đây, VN thực sự không có đồng minh trong khi Trung Cộng đã kịp trở nên hùng mạnh hơn rất nhiều về kinh tế lẫn quân sự và là mối đe dọa lớn nhất đối với chủ quyền, độc lập, toàn vẹn lãnh thổ lãnh hải của VN, còn thế giới, từ Hoa Kỳ cho tới châu Âu thì chẳng còn quan tâm gì đến số phận của VN nữa!

Như đã nói, so với Mỹ và VNCH, chủ trương, chính sách của đảng cộng sản VN đối với Trung Cộng hoàn toàn khác. Dù bị Trung Cộng “dạy cho một bài học” về quận sự và vô số bài học về kinh tế, đảng cộng sản vẫn nhắm mắt quỵ lụy dựa vào Bắc Kinh hòng được yên thận và kéo dài tuổi thọ của chế độ. Các đời lãnh đạo cấp cao nhất của VN càng về sau càng trở nên hèn hạ, bạc nhược trước Bắc Kinh, và càng công khai rước voi về dày mả tổ, khi mở toang của rước giặc vào nhà trên mọi lĩnh vực, suốt từ Nam ra Bắc. Nhờ “công lao” của đảng cộng sản mà chưa bao giờ VN bị lún sâu đến thế trong mối quan hệ Việt-Trung bất xứng, đầy thiệt thòi và rủi ro này.

Sau hơn 40 năm, tin rằng đại đa số người VN không muốn khoét sâu thêm những vết thương của cuộc nội chiến, muốn lịch sử phải được viết lại một cách minh bạch, sự thật phải được trả lại để người Việt có thể học được những bài học đắt giá và tiến về phía trước. Đại đa số người dân Việt trong và ngoài nước muốn VN thay đổi theo xu hướng tự do dân chủ, bắt tay làm bạn, làm đồng minh với những cường quốc dân chủ, hùng mạnh trên thế giới như Mỹ, Anh, Pháp, Đức…và hết sức thận trọng với Trung Quốc, từng bước tìm cách thoát ra khỏi sự kìm tỏa, chi phối, can thiệp quá sâu vào nội bộ chính trị cũng như lũng đoạn về kinh tế VN của Trung Cộng v.v..

Thì đảng và nhà nước cộng sản lại hoàn toàn làm ngược lại.

Ngay từ đầu, đảng cộng sản đã luôn luôn lựa chọn sai đường, sai đồng minh, nhầm lẫn bạn-thù, luôn luôn đặt quyền lợi của đảng lên trện hết, bất chấp lợi ích của đất nước, dân tộc.
Và cho đến tận bây giờ, ý đảng vẫn luôn luôn ngược với lòng dân.

Một đảng cầm quyền như vậy có lý do gì để vẫn tiếp tục là vật cản ngăn trở mọi sự thay đổi, phát triển theo chiều hướng tích cực, tốt đẹp hơn của VN?









MỘT VÍ DỤ VỀ LÝ SỰ VỪA NGU VỪA NHƯỢC (FB Nguyễn Tiêu Quốc Đạt)





1. “Cái gì đã qua thì là quá khứ; chúng ta không thể sống mãi trong quá khứ và ngaỳ ngày kêu gọi hận thù – trừ khi các anh chị muốn sống như Bắc Hàn là nơi mà lãnh đạo tối ngày kêu gọi thù hận sống chết với bọn đế quốc Mỹ sài lang“.

Tổ chức tưởng niệm không phải kêu gọi hận thù. Yêu cầu SGK đưa tin đúng, trung thực về chiến tranh chống Trung Quốc xâm lược là một yêu cầu học thuật. Đã có chương dài về chống Pháp, chống Mỹ sao lại sơ sài trong chống Trung Quốc?

Thử đi 1 vòng trên fb hoặc trên báo, có ai hô hào chém giết , chia rẽ hận thù gì với quá khứ? Ngay cả những dòng kể tội giắc Trung Quốc thì cũng vô cùng nhỏ nhoi giữa các thiên sử kể tội giặc Pháp giặc Mỹ. Vậy những dòng kể tội Mỹ, Pháp xưa, các lê hội linh đình ăn mừng các cuộc chiến dân ta giết dân mình có phải “sống mãi với quá khứ, kêu gọi hận thù”?

2. “Suy cho cùng thì quốc gia nào trên thế giới này cũng có 1 lịch sử chiến tranh với các quốc gia khác mà cái giá phải trả của nó là bằng máu và xương thịt vô số người dân vô tội. Như thế đâu phải chỉ có người Việt Nam ngã xuống hy sinh xương máu của mình đâu?

Vậy nếu như, suốt ngày ca bài thù hận, tưởng nhớ thì chắc có lẽ chả có quốc gia nào trên thế giới này chơi được với nhau; vì suy cho cùng ai chả có dính nợ máu với quốc gia khác ? Và như đã nói ở trên bản chất con người luôn là hướng tới tương lai do đó, tất cả mọi quốc gia đều xếp sự thù hận quá khứ đó lại 1 bên để bắt tay hợp tác với nhau nhằm phát triển kinh tế“.

Người dân các nước trên thế giới vẫn tổ chức tưởng niệm nạn nhân chết vì phát xít Đức, không làm tổn hệ quan hệ ngoại giao với nước Đức hiện tại. Người dân Hàn Quốc, Trung Quốc biểu tình phản đối khi Thủ tướng Nhật viếng đền Yasukuni. Đó là những phản ứng dân sự bình thường sau chiến tranh, việc đoé gì phải sợ nước Nhật cường quốc, nước Đức hùng cường.

3. “Chả phải riêng TQ, mà đối với Nhật Bản cũng thế. Xét riêng về độ tàn bạo thì TQ không thấm vào đâu so với tội ác của Nhật Bản trước kia đã làm ở VN. Thế nhưng cũng vì lo ảnh hưởng tới mối quan hệ hiện tại, tương lai mà VN cũng không chủ trương yêu cầu Nhật Bản phải xin lỗi hay bồi thường về tội ác mà họ đã gây ra trước kia“.

Tội ác Nhật được nhắc đến nhiều nhất là nạn đói Ất Dậu, nhưng chẳng có sử liệu, bằng chứng nào chứng minh phát xít Nhật là tác nhân DUY NHẤT, trực tiếp gây ra nạn đói khủng khiếp đó. Nên muốn kể tội nó không phải dễ. Và cho đến nay, các hỗ trợ của Nhật về kinh tế đều nằm trên chính sách bồi hoàn thiệt hại chiến tranh, rất rõ ràng minh bạch.

4. “Người TQ có lòng tự hào dân tộc rất cao, chủ nghĩa dân tộc và sự tự ái vô cùng lớn – lại thêm tính tiểu nhân ăn sâu của các nước Đông Á có sẵn. Hãy nhìn xem những ca sĩ hàng đầu của thế giới như Selena Gomez, Lady Gaga, Bon Jovi, Justin Bieber chỉ cần có những phát ngôn động chạm tới hình ảnh của người Trung Quốc; là ngay lập tức bị cấm diễn ở Trung Quốc mất đi 1 khoản lợi nhuận vô cùng lớn. Các tập đoàn lớn của Mỹ như Google còn phải quỳ xuống xin kiểm duyệt thông tin nhạy cảm chấp nhận vi phạm quyền tự do ngôn luận thiêng liêng của Mỹ để mong dc làm việc với Trung Quốc.

Vậy giờ giả như cả cái đất nước này cùng thi nhau phát động cuộc thi viết về lòng căm thù Trung Quốc. Rồi tổ chức rùm beng, chống chiêng lung tung xèng kỉ niệm chiến tranh TQ rồi chửi TQ thì liệu người dân TQ họ có vui lòng? và lãnh đạo của họ có vừa ý không? Mẹ, giờ bọn Campuchia chúng nó mới ca thán tí tí về đất đai của nó ngày xưa bị vua chúa VN “mở mang bờ cõi” chiếm cứ thôi mà dân mạng VN đã long xòng xọc máu chó lên đòi đánh nó rồi. Vậy ở địa vị người TQ thì sao? họ sẽ nghĩ gì khi 1 thằng oắt con, chíp hôi như VN ngày ngày sống vào bầu sữa của TQ mà hỗn láo?

Thương mại là quan hệ đôi bên cùng có lợi. VN là nước nhập siêu sang Trung Quốc. Các món hàng VN bán sang hay nhập về đa dạng hơn các sản phẩm âm nhạc của Justin, Selena, thậm chí là cả Mercedes. Nghĩa là VN là quốc gia (không phải tập đoàn, ca sỹ) mang lại nguồn lợi cho quốc gia này. VN là một khách hàng lớn, một thị trường lớn của TQ. Mất một khách hàng lớn, các doanh nghiệp Trung Quốc thiệt hại trước. Nhìn vào cán cân thương mại là thấy được giá trị của nền kinh tế VN.  Vậy gì việc đoé gì mà phải sợ dân Trung Quốc thù vặt? Dân TQ thực dụng luôn lấy kinh tế làm trọng. Tự suy diễn dân TQ thù vặt, tự sợ hãi mình thiệt hại kinh tế là một thứ tư duy nô lệ hèn kém, ngu muội.

5. “Người Nhật Bản muốn phát triển hoà bình thịnh trị như ngày hôm nay cũng phải ăn 2 quả bom nguyên tử từ người Mỹ”.

Ở đâu ra cái lý ngu này. Người Nhật thịnh trị là nhờ có tự tôn dân tộc, có nhà cải cách lớn từ trước khi ăn 2 quả bom. Trước khi bị Mỹ tấn công, Nhật đã là một cường quốc nhờ quốc gia này lấy tiêu chí: con người là tài nguyên có giá trị nhất quốc gia. Lấy giáo dục khai phóng để tạo ra những công dân hiểu giá trị truyền thống, trung thực và kiêu hãnh. Ngay khi nhìn thấy nước Mỹ đi tàu hơi nước vào cảng, họ đã nhận ra, mình cần thay đổi và cải cách theo mô hình dân chủ phương Tây mới không tụt hậu trước cường quốc.

Ôm ấp truyền bá nỗi lo sợ, tự thuần phục. Tự huỷ hoại các giá trị truyền thống là chặt tận gốc sức mạnh dân tộc. Không biết trân trọng quá khứ, đối mặt với sự thật, học các bài học từ đó thì mãi mãi lụi tàn trong ngu dốt.
____


---------------------


Tại sao nhà nước ko chủ trương đưa tin nhiều về chiến tranh biên giới 79

Cứ đến hẹn lại lên vào những dịp giữa tháng 2; lũ trí thức cục phân cầm đầu là Châu Ngô, Tuấn Kính v..v. cùng nhiều thành phần lều báo của Tuổi Trẻ, Vietnamnet nọ kia lại đăng stt ca cẩm kêu ca rằng tại sao chiến tranh 79 bao nhiêu xương máu của anh hùng liệt sĩ hy sinh như thế mà báo chí đưa tin lèo tèo vài dòng, SGK lịch sử thì cũng cụt lủn thiếu thông tin. Rồi dựa vào đó chúng kết tội chính quyền bán nước cho Tàu nọ kia.

Đầu tiên cần phải nói cho lũ trí thức cục phân đó hiểu rằng: Cái gì đã qua thì là quá khứ; chúng ta ko thể sống mãi trong quá khứ và ngaỳ ngày kêu gọi hận thù – trừ khi các anh chị muốn sống như Bắc Hàn là nơi mà lãnh đạo tối ngày kêu gọi thù hận sống chết với bọn đế quốc Mỹ sài lang.

Mối quan hệ quốc tế là rất nhạy cảm và ko hề đơn giản ko hề giống như mối quan hệ bạn bè hay giữa con người với nhau. Ví dụ tôi ghét thằng này, tôi chửi nhau hay đánh bỏ mẹ nó đi. Sau đó tôi cạch mặt ko chơi với nơ nữa; tôi kiếm thằng khác chơi, ko vướn đè gì hết.

Thế nhưng, trên thế giới chỉ gần 2 trăm quốc gia, mà những quốc gia giàu mạnh về kinh tế để có thể chơi mà làm ăn lại chỉ đếm trên đầu ngón tay quanh quẩn chi có Trung Quốc, Nhật, Mỹ v…v. Buồn thay cho lịch sử VN ấy là toàn những quốc gia giàu mạnh nhất lại có những dòng lịch sử đau thương và buồn bã với người Việt Nam.

Thế nhưng ko phải chỉ VN mới là vậy, vì suy cho cùng lịch sử nhân loại là 1 tiến trình đầy máu thịt trộn lẫn bom đạn của chiến tranh mà nước nào cũng gặp phải ? Người Mỹ muốn độc lập cũng phải chơi khô máu với người Anh, người Nhật Bản muốn phát triển hoà bình thịnh trị như ngày hôm nay cũng phải ăn 2 quả bom nguyên tử từ người Mỹ. Người Nga muốn có 1 đất nước rộng lớn như ngày hôm nay trong quá khứ cũng gây hấn với hàng loạt nước láng giềng v…v

Suy cho cùng thì quốc gia nào trên thế giới này cũng có 1 lịch sử chiến tranh với các quốc gia khác mà cái giá phải trả của nó là bằng máu và xương thịt vô số người dân vô tội. Như thế đâu phải chỉ có người Việt Nam ngã xuống hy sinh xương máu của mình đâu ?

Vậy nếu như, suốt ngày ca bài thù hận, tưởng nhớ thì chắc có lẽ chả có quốc gia nào trên thế giới này chơi được với nhau; vì suy cho cùng ai chả có dính nợ máu với quốc gia khác ? Và như đã nói ở trên bản chất con người luôn là hướng tới tương lai do đó, tất cả mọi quốc gia đều xếp sự thù hận quá khứ đó lại 1 bên để bắt tay hợp tác với nhau nhằm phát triển kinh tế.

Tôi ko cần phải nhắc lại tầm quan trọng của nền kinh tế TQ ngày nay đối với Việt Nam thế nào nữa (anh chị nào muốn biết mời đọc hình minh hoạ). Do đó, dù có muốn hay ko, và dù cho có căm ghét thằng TQ thế nào đi chăng nữa. Thì việc chơi và làm bạn với TQ là điều bắt buộc và tất yếu. Và ko giống như Mỹ hay Châu Âu là xứ sở dân chủ họ tôn trọng tự do ngôn luận và ko chấp vặt những thứ nhỏ nhen.

Người TQ có lòng tự hào dân tộc rất cao, chủ nghĩa dân tộc và sự tự ái vô cùng lớn – lại thêm tính tiểu nhân ăn sâu của các nước Đông Á có sẵn. Hãy nhìn xem những ca sĩ hàng đầu của thế giới như Selena Gomez, Lady Gaga, Bon Jovi, Justin Bieber chỉ cần có những phát ngôn động chạm tới hình ảnh của người Trung Quốc; là ngay lập tức bị cấm diễn ở Trung Quốc mất đi 1 khoản lợi nhuận vô cùng lớn. Các tập đoàn lớn của Mỹ như Google còn phải quỳ xuống xin kiểm duyệt thông tin nhạy cảm chấp nhận vi phạm quyền tự do ngôn luận thiêng liêng của Mỹ để mong dc làm việc với Trung Quốc.

Vậy giờ giả như cả cái đất nước này cùng thi nhau phát động cuộc thi viết về lòng căm thù Trung Quốc. Rồi tổ chức rùm beng, chống chiêng lung tung xèng kỉ niệm chiến tranh TQ rồi chửi TQ thì liệu người dân TQ họ có vui lòng ? và lãnh đạo của họ có vừa ý ko ? Mẹ, giờ bọn Campuchia chúng nó mới ca thán tí tí về đất đai của nó ngày xưa bị vua chúa VN “mở mang bờ cõi” chiếm cứ thôi mà dân mạng VN đã long xòng xọc máu chó lên đòi đánh nó rồi. Vậy ở địa vị người TQ thì sao ? họ sẽ nghĩ gì khi 1 thằng oắt con, chíp hôi như VN ngày ngày sống vào bầu sửa của TQ mà hỗn láo ?

Chả phải riêng TQ, mà đối với Nhật Bản cũng thế. Xét riêng về độ tàn bạo thì TQ ko thấm vào đâu so với tội ác của Nhật Bản trước kia đã làm ở VN. Thế nhưng cũng vì lo ảnh hưởng tới mối quan hệ hiện tại, tương lai mà VN cũng ko chủ trương yêu cầu Nhật Bản phải xin lỗi hay bồi thường về tội ác mà họ đã gây ra trước kia.

Lũ trí thức cục phân đọc dc vài trang sách sử nọ kia nên trong lòng cuộn lên lòng tự hào dân tộc. Thế nhưng chúng nó chỉ là cục phân bởi chúng nó ko có cái nhìn rộng ra và quan tâm tới số phận tương lai của hàng chục triệu ng dân Vn ngày ngày đang sống nhờ bầu sữa từ nền kinh tế TQ. May mắn thay lũ này ko lên làm lãnh đạo, bằng không chúng nó sẽ biến Vn quay trở lại thời kì ăn bo bò, cơm độn khoai, ỉa hố xí tập thể, xếp hàng cả ngày để thoả mãn cho tinh thần tự hào dân tộc, chống TQ 3 xu của chúng nó.

Tóm lại, TQ trước dây nó có giết cả nửa đất nước Vn đi chăng nữa, tôi cũng ko quan tâm. Cái tôi quan tâm là giờ đây 70% nông sản của người nông dân VN phải xuất sang TQ. Thế nên, hãy biết điều mà sống đừng có húng chó. Đánh nhau đói nghèo bao nhiêu năm chưa đủ hay sao ? Mà giờ vẫn còn húng chó thế ? Muốn chửi TQ hả ? Hãy phát triển đất nc này giàu mạnh gấp tỉ lần TQ đi, để lúc đó TQ phải quỳ xuống xin được làm ăn với VN. Lúc đó các anh tha hồ húng chó nhé.










MẬU THÂN 1968 : TỔNG TẤN CÔNG & NỔI DẬY, CUỘC CHIẾN XÂM LƯỢC hay CUỘC NỘI CHIẾN TƯƠNG TÀN ? (FB Trương Nhân Tuấn)





Lập luận của nhà nước CSVN hiện nay cuộc chiến Mậu thân 1968 là cuộc “tổng tấn công và nổi dậy”. Theo lập luận này chiến tranh VN là một cuộc chiến tranh “giải phóng”, đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào. Mỹ là lực lượng xâm lược “thực dân kiểu mới”. “Ngụy” là lực lượng “tay sai” của Mỹ. Tổng tấn công là vì lực lượng quân đội tổng hợp đến từ miền Bắc (quân chính qui) và quân “nằm vùng”, gọi là quân “giải phóng” (thuộc MTQGGPMNVN). “Nổi dậy” là vì có yếu tố “nhân dân nổi dậy cướp chính quyền”, điển hình ở Huế.

Nhưng nếu ta xét dưới một lăng kính khác, như dưới cái nhìn của phía người Mỹ, hay của phía Việt Nam Cộng Hòa, trận Mậu Thân còn có tên gọi khác, không đơn thuần là “tổng tấn công và nổi dậy”.

Dưới cái nhìn của người Mỹ, chiến tranh VN là chiến tranh “quốc tế”, theo đó “quốc gia South Vietnam” là một “quốc gia độc lập có chủ quyền”. Quốc gia này bị quân miền Bắc “xâm lược”. Đạo quân miền Bắc được sự yểm trợ vũ khí đạn dược, cũng như ý thức hệ chính trị, của khối cộng sản, gồm Liên Xô, Trung Cộng và khối XHCN gồm các nước Đông Âu. Còn quân “giải phóng”, thuộc MTGPMN, là một “cánh tay nối dài” của CS miền Bắc. Bởi vì lực lượng này do miền Bắc vũ trang đồng thời nhân sự lãnh đạo tất cả đều là đảng viên của đảng CSVN. Tức là, quân “chính qui” miền Bắc hay quân “giải phóng” trong Nam, thực tế chỉ là một, do đảng CSVN lãnh đạo.

Sự có mặt của Mỹ ở miền Nam VN, tương tự như sự có mặt của quân đội này ở Nam Hàn (từ năm 1952), ở Tây Đức (từ sau Thế chiến thứ II cho đến đầu thập niên 90 của thế kỷ trước), hay ở một số nước Á Châu hay Châu Âu. Mục đích sự hiện diện quân đội Mỹ ở các nơi đây không nhằm “chiếm hữu lãnh thổ” mà nhằm bảo vệ “thế giới tự do”, chống lại thế lực cộng sản bành trướng, như làn sóng đe dọa nhuộm đỏ thế giới.

So sánh với thực tế hiện nay, khối cộng sản đã sụp đổ. Ai thắng ai thua đã rõ. Khẩu hiệu “chống Mỹ xâm lược” của CS miền Bắc là không có căn cứ. Mỹ không hề “xâm lược” miền Nam.

Cũng như việc gọi chính quyền miền Nam là “Ngụy”. Hà Nội đã từng gọi chính quyền Nam Hàn, chính quyền Tây Đức… là “ngụy”, là “tay sai thực dân Mỹ”, như đã từng gọi chính quyền VNCH. Đến nay ta thấy lãnh đạo VNCH không hề phụ thuộc Mỹ, ở các quyết định “kinh bang tế thế”.

Mục tiêu “giải phóng dân tộc” của CS miền Bắc vì vậy cũng không đúng. Người Mỹ không hề có tham vọng bành trướng lãnh thổ ở Tây Đức, ở Nam Hàn, hay ở miền Nam VN. Dân tộc miền Nam cũng không hề bị “kềm kẹp” bởi bất kỳ thế lực nào. Nếu so sánh mức độ “tự do và dân chủ”, chế độ miền Nam thời đó hơn xa các nước Châu Á bây giờ như Thái lan, Mã Lai, Phi v.v… Các bộ luật của miền Nam không hề hạn chế người dân ở các quyền tự do cơ bản (như luật của VN bây giờ). Người dân miền Nam không cần ai “giải phóng” hết cả.
Chiến tranh VN, miền Bắc từ cây súng viên đạn cho tới cục lương khô, đều đến từ TQ, LX hay từ khối XHCN “anh em”.

Tài liệu từ phía TQ được bạch hóa, quân TQ thường xuyên có mặt ở VN, có lúc đến 200.000 quân, trong những thời điểm gay cấn nhứt. Trận Điện Biên Phủ, tài liệu TQ bạch hóa, rõ ràng chiến thắng là chiến thắng của quân Tàu. Từ cấp chỉ huy chiến lược, cho tới mọi thứ vũ khí, đều do Tàu cung cấp. Hiệp định Genève 1954, ký kết do hai sĩ quan CSVN và Pháp, là ý nguyện của Tàu và Pháp, nhằm tránh một cuộc chiến tranh thế giới bùng nổ (kiểu Đại Hàn).
Lê Duẩn từng tuyên bố câu để đời “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc”.
Dĩ nhiên, nhận viện trợ của LX và TQ thì phải đánh cho LX, cho TQ mà thôi.

Lập trường VNCH là “một quốc gia độc lập có chủ quyền” đã được nhìn nhận, không chỉ ở các nước đồng minh tham gia chiến tranh VN (Úc, Canada, Tân Tây Lan, Phi, Thái lan, Nam Hàn…). Các nước này trong thời điểm Mậu Thân đều có mặt ở VN. VNCH là một “quốc gia” còn được đông đảo học giả VN hiện nay công nhận.

Phần lớn các học giả “nghiên cứu Biển Đông” của VN hiện nay đều khẳng định “VNCH là một quốc gia độc lập, có chủ quyền”.

Nếu thật sự như vậy, chiến tranh VN là một cuộc chiến “xâm lăng”, quốc gia này đem quân chiếm một quốc gia khác, như Đức đánh chiếm nước Pháp năm 1940.

Vì vậy làm gì có chuyện “tổng tấn công và nổi dậy”!

Quân CS miền Bắc, cùng với tay sai MTGPMN, là quân “xâm lược”. Những “trí thức phật tử” nằm vùng như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân… là quân “cộng hòa gian”, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản.

Nếu chiếu theo luật Hình sự của VN hiện nay, đám đồ tể “phật tử mài dao” HPN Tường, ND Xuân… đều bị kết vào tội “phản bội tổ quốc”, lý ra phải tử hình.

Nhưng luật của VNCH ngày xưa không có các điều 79, 88, 258 v.v… Vì vậy bọn “cộng hòa gian” mới lớn mạnh, trở thành một “lực lượng”. Họ muốn làm gì thì làm, muốn bán nước thì bán.

Nhưng lực lượng “cộng hòa gian” ngoại trừ ở Huế, không đủ “mạnh” để “nổi dậy”. Dân chúng không ai theo cộng sản hết cả. Bọn này nhanh chóng bị dân chúng cô lập, tố cáo. Hầu hết lớp CS “nằm vùng” sau 1968 đều ra “hồi chánh”.

Tức là yếu tố “nổi dậy” cũng không đúng. Ở Huế là phản loạn nổi dậy, giết chóc dân lành. Không hề có dân chúng nào “nổi dậy” hết cả. Cuộc thảm sát ở Huế thuộc về “tội ác diệt chủng”.

*****
Nếu đứng trên một lập trường khác, nhìn chiến tranh VN qua một lăng kính khác. Hai bên VNDCCH và VNCH là hai thực thể chính trị cùng thuộc về một “quốc gia duy nhứt” gọi là Việt Nam. Hai bên VNCH và VNDCCH là hai “quốc gia chưa hoàn tất – Etat partiel”, mỗi bên đều có nguyện vọng “thống nhứt đất nước”.

Cái nhìn này thuộc “thiểu số”, do chính tôi đề xướng, nhằm mục đích khẳng định chủ quyền HS và TS vẫn thuộc về VN hôm nay.

Dưới quan điểm này thì chiến tranh VN là một cuộc “nội chiến” nồi da xáo thịt. Hai bên là “nạn nhân” của các thế lực quốc tế. Cuộc chiến VN là thí điểm “nóng” của “chiến tranh lạnh”, của hai thế lực toàn cầu là CS và tư bản.

Trận Mậu Thân, cũng như thảm sát Mậu Thân ở Huế, là “hệ quả tất yếu” của “chiến tranh cách mạng” ở hình thức “nóng”.

Các phong trào cách mạng như “cải cách ruộng đất”, “cách mạng văn hóa”, “cải tạo công thương nghiệp” ở VN hay ở TQ, hay các vụ “kinh tế mới” ở LX, … nạn nhân của cộng sản trên 100 triệu người (VN khoảng 4 triệu người). Đó là nạn nhân ở hình thức “lạnh”.

Thảm sát ở Huế, cũng như 100 triệu người là nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản, là “tội ác của cộng sản” mà những thành phần “đồ tể” như HPN Tường, ND Xuân là những kẻ phạm “tội ác diệt chủng”, “tội ác chống nhân loại”.

Từ hai cái nhìn, của Mỹ “VNCH là một quốc gia độc lập có chủ quyền”, hay cái nhìn (của tôi) “VNCH và VNDCCH là các quốc gia chưa hoàn tất. Cả hai đều thuộc về một quốc gia VN duy nhứt”. Thì chiến thắng của đảng CSVN là chiến thắng của một “lực lượng nội xâm”. Một chế độ “thực dân mới” đã xuất hiện ở VN. Chúng ăn của dân không từ một thứ gì. Chúng buôn dân, bán nước. Các chủ trương “xuất khẩu lao động” là một hình thức buôn dân. Các chủ trương “cho mướn đất 70 năm, 100 năm” như Formosa, Bô xít… là bán nước trá hình. Chúng ký kết các hiệp định đưa VN vào vòng lệ thuộc (vói TQ)…

Nếu CSVN là một “lực lượng dân tộc” thì họ đã không đi ngược lại quyền lợi của dân tộc.

Thảm sát Huế đã qua 50 năm. Các “bí mật” về cuộc thảm sát lý ra phải được bạch hóa. Vấn đề khó khăn là Hoàng Phủ Ngọc Tường có trách nhiệm (ít nhứt) vê 3 cái chết : hai người Mỹ và một người Pháp.

Vì vậy các bí mật này khó được bạch hóa. Các văn khố nước ngoài không nói chi tiết về các vụ này. Chỉ khi mà văn khố chiến tranh của VN được mở ra cho mọi người tham khảo. Ta mới có thể đọc được những “bản án” của các “tòa án nhân dân” tại Huế.











ĐIỂM TIN THỨ HAI 19-2-2018 (Tin Tức Hàng Ngày)





Biển Đông: CSIS nghi Bắc Kinh xây trung tâm do thám trên bãi Đá Chữ Thập (RFI) - South China Morning Post ngày 17/02/2018 trích dẫn báo cáo của Cơ quan Minh Bạch Hàng Hải CSIS của Mỹ nghi ngờ Trung Quốc đang cho xây dựng một trung tâm thu thập thông tin tình báo trên bãi Đá Chữ Thập, nằm trong quần đảo Trường Sa, Biển Đông.
Mỹ tiếp tục tuần tra Biển Đông bất chấp Trung Quốc (RFI) - Cảng Manila là chuyến ghé cảng hữu nghị đầu tiên trong hành trình tại Biển Đông của tầu sân bay USS Carl Vinson. Ngày 17/02/2018, một sĩ quan chỉ huy của tầu khẳng định quân đội Mỹ không « buông tay » trước đà phát triển quân sự của Trung Quốc trên nhiều thực thể bị nước này chiếm đóng ở Biển Đông và sẽ tiếp tục tuần tra ở những nơi được « luật pháp quốc tế cho phép » trong vùng biển chiến lược đang có tranh chấp này.
Bất chấp Trung Quốc, Mỹ tiếp tục tuần tra Biển Đông (VOA) - Các lực lượng Hoa Kỳ không nao núng trước hành động quân sự hóa các hòn đảo nhân tạo của Trung Quốc trên Biển Đông, một sĩ quan hải quân Mỹ tuyên bố.
Pháp muốn ‘quan hệ vững mạnh’ với Việt Nam (VOA) - Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tuyên bố rằng nước mình muốn “quan hệ vững mạnh” với nhiều nước ở châu Á, trong đó có Việt Nam.
‘Thăm Nguyễn Tấn Dũng’: Ông Trọng trở nên đáng sợ đến thế nào? (VOA) - Phải chăng phát ngôn trên đã manh nha một “tư tưởng” mới đang hình thành trong đầu Nguyễn Phú Trọng - “chủ nghĩa nhân văn chống tham nhũng”? Nếu đúng là thế, Nguyễn Phú Trọng đang trở nên thâm nho và đáng sợ đến thế nào...
Mậu Thân 68: Bước ngoặt 'quyết định' cuộc chiến Việt - Mỹ (BBC) - Sử gia quân sự, TS. Vũ Cao Phan mổ sẻ và phân tích sự kiện Tết Mậu Thân 1968 sau đúng nửa thế kỷ
Ăn phở quanh thế giới (BBC) - Người Mỹ mang hamburger ra khắp thế giới, ngày nay phở cũng đã theo chân người Việt đến mọi nơi trên địa cầu.
Vì sao chính phủ sụp đổ? Cứu vãn cách nào? (BBC) - Thế giới kết nối ngày càng chặt chẽ khiến kỳ vọng của dân vào chính phủ ngày một lớn. Điều gì giúp các chính phủ tránh đối mặt với sự sụp đổ ở thế kỷ 21?
Chùa Đại Chiêu, biểu tượng Phật giáo Tây Tạng bị hỏa hoạn (RFI) - Ngày 17/02/2018, một vụ hỏa hoạn đã xảy ra tại chùa Đại Chiêu (Jokhang), một trong những ngôi chùa theo hệ phái Phật Giáo Mật Tông linh thiêng nhất của thủ phủ Lhassa, Tây Tạng. Nguyên nhân vụ hỏa hoạn và thiệt hại ra sao cho quần thể được xếp hạng Di sản Văn hóa Thế Giới hiện chưa được biết rõ.
Trung Quốc cấm công dân du lịch Nam Cực chạm vào chim cánh cụt (RFI) - Nam Cực hiện trở thành điểm du lịch được ưa chuộng. Nếu như năm 1980, chỉ có khoảng 2.000 du khách tò mò đặt chân đến cực nam, thì hiện có khoảng 45.000 du khách đến địa điểm này hàng năm, trong đó khoảng 12% là du khách người Hoa. Trang Mashable (14/02/2018) cho biết chính phủ Trung Quốc đã phải đưa ra nhiều biện pháp nghiêm ngặt để hoạt động du lịch ở Nam Cực không phá hủy hệ thống sinh thái của lục địa trắng.
Palestine - Israel : Căng thẳng lại bùng lên trên dải Gaza (RFI) - Ngày 17/02/2018, quân đội Israel đã oanh kích dữ dội vào các mục tiêu của phe Hamas trong khu vực. Ít nhất có hai thường dân Palestine đã thiệt mạng. Tình hình gia tăng căng thẳng đáng lo này diễn ra sau một vụ nổ bất ngờ xảy ra trong cùng ngày tại vùng biên giới giữa lãnh thổ Palestine và Israel.
Hội nghị An ninh Munich: Nga gay gắt bác bỏ cáo buộc can thiệp vào Mỹ (RFI) - Một ngày sau khi Tư pháp Mỹ truy tố 13 công dân Nga vì bị tình nghi can thiệp vào chiến dịch bầu cử tổng thống Mỹ 2016, hôm qua 17/02/2018, giữa Hội nghị An ninh Munich, lãnh đạo Ngoại Giao Nga đã lên tiếng kiên quyết phủ nhận các cáo giác Nga can thiệp vào nội tình chính trị Mỹ.
Cố vấn của Trump: Chuyện Nga can thiệp bầu cử là ‘không thể chối cãi’ (VOA) - Cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Donald Trump hôm thứ Bảy nói rằng có bằng chứng "không thể chối cãi" về một âm mưu của Nga nhằm phá hoại cuộc bầu cử năm 2016 ở Mỹ, trái ngược hẳn với tuyên bố mà ông Trump thường nhắc đi nhắc lại rằng sự can thiệp của Nga vào chiến thắng bầu cử của ông là một trò bịp bợm.
Tổng thống Trump công kích FBI (VOA) - Nguyên thủ Mỹ lại công kích Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) và các nhà lâp pháp đang điều tra việc Nga can thiệp vào cuộc bầu cử Mỹ năm 2016.
Vatican bổ nhiệm lại Ủy ban Bảo vệ Trẻ vị thành niên (RFI) - Trong bối cảnh các vụ bê bối lạm dụng tình dục trong Giáo hội Công giáo tiếp tục bung ra. Hôm qua, 17/02/2018, Vatican thông báo, giáo hoàng Phanxico đã bổ nhiệm lại Ủy ban Bảo vệ Trẻ vị thành niên của Tòa Thánh, nhằm hỗ trợ Tòa Thánh đấu tranh chống tệ nạn ấu dâm trong Giáo hội Công giáo.
Người cha Mỹ mong con trai sát nhân được tha mạng (VOA) - Một người đàn ông Texas sống sót trong một vụ giết người thân do chính con trai ông thực hiện đang tìm cách để chính quyền tiểu bang ân xá cho con mình.
Mỹ: Sinh viên kêu gọi thắt chặt kiểm soát súng (BBC) - Những sinh viên sống sót sau vụ xả súng tại trường trung học ở Florida biểu tình kêu gọi kiểm soát súng chặt chẽ hơn.
Người biểu tình tụ tập ở Florida kêu gọi luật kiểm soát súng nghiêm ngặt hơn (VOA) - Hàng trăm người biểu tình tụ tập hôm thứ Bảy bên ngoài Tòa án Liên bang ở thành phố Fort Lauderdale, bang Florida để kêu gọi luật kiểm soát súng nghiêm ngặt hơn vài ngày sau vụ nổ súng trường học làm chết nhiều người thứ ba trong lịch sử của Mỹ.
The New Yorker: Người mẫu Playboy ghi chép lại vụ ngoại tình với Trump (VOA) - Tạp chí The New Yorker tường thuật về mối quan hệ này dựa trên những ghi chú viết tay do một người bạn của người mẫu Playboy Karen McDougal cung cấp. The New Yorker cho biết cô McDougal xác nhận chính cô đã viết các ghi chú này.
Zimbabwe: Bắt hiệu trưởng đại học cấp bằng TS cho vợ Mugabe (BBC) - Hiệu trưởng đại học University of Zimbabwe bị bắt trong cuộc điều tra về trao học vị tiến sĩ cho cựu đệ nhất phu nhân Grace Mugabe.
Máy bay chở 65 người rơi ở Iran (VOA) - Một chiếc máy bay nội địa Iran chở 65 hành khách và phi hành đoàn đã rơi xuống vùng núi non trong điều kiện thời tiết xấu hôm 18/2.

*









View My Stats