Friday, 24 October 2014

Ứng Cử Viên Sam Liccardo nói về nghị quyết cấm cửa Cộng Sản Việt Nam trong cuộc gặp gỡ truyền thông Việt Ngữ (Báo Cali Today)





Cập nhật: 24/10/2014 18:26

Vào tuần tới lúc 4:30pm ngày thứ Ba 28/10/2014 có phiên họp để thông qua nghị quyết “Cấm Cửa VC” mời mọi người đến tham dự và cho biết ý kiến, nguyện vọng hầu thông qua nghị quyết. Ông cần 6 phiếu để thông qua nghị quyết nầy.

Cali Today News - Cộng đồng Việt Nam tại San Jose trong mùa bầu cử năm 2014 đang được các ứng cử viên quan tâm, lưu ý. Sau một tuần, tiếp theo cuộc họp báo của ứng cử viên Dave Cortese vào ngày thứ Tư 15/10/2014 tại BoBo Drink San Jose, vào lúc 6:00pm ngày thứ Tư 22/10/2014 tại Café Paloma, San Jose, Ứng Cử Viên Thị Trưởng San Jose, Ông Sam Liccardo đã có cuộc họp báo với cộng đồng người Việt tại đây để trình bày một số đường lối hoạt động của ông khi ra ứng cử vào chức vụ Thị Trưởng San Jose.

Có khá đông giới truyền thông, báo chí Việt Ngữ và đồng hương đến tham dự. Người ta ghi nhận có Hệ thống truyền thông Cali Today, Truyền Hình Quê Hương, Tin Việt News, Nàng Magazine, Tiếng Dân Magazine, Chương Trình Phát Thanh Cư An Tư Nguy và một số nhà báo Thư Sinh, Nguyên Châu, Kiêm Ái, Phạm Bằng Tường, Nguyễn Đăng Trình...v.v.

Ứng cử viên Sam Licardo.

Mở đầu cuộc họp báo, Ông Bùi Định, người trong BTC, ngỏ lời chào mừng, giới thiệu thân thế của ứng cử viên Sam Liccardo, và cảm ơn giới truyền thông báo chí Việt Ngữ đã đáp ứng lời mời đến tham dự. Sau đó ứng cử viên Sam Liccardo trình bày chương trình hoạt động của ông. Ông nói “Kính Chào Quý Vị…” Sau đó ông nói về những điều ông lưu tâm. Trong bài nói chuyện ông đề cập đến 2 vấn đề có liên quan đến người Việt: Một là mở rộng công việc làm ăn tại phi trường San Jose, hai là Nghị quyết cấm cửa viên chức nhà nước CHXHCN Việt Nam đến San Jose. Ông cho biết: “Chúng ta nói về tuơng lai, nhưng trước hết tôi muốn đi ngược lại từ 6 tháng trước...” Ông Sam nói rằng ông có chương trình gặp gỡ và nghe ý kiến của người dân, cứ mỗi 6 tháng một lần ông đến gặp các cộng đồng các sắc dân trong thành phố để nghe ý kiến của họ, và buổi gặp gỡ hôm nay là một trong chương trình đó. Những vấn đề ông lưu tâm đó là an ninh, công việc làm...v.v. Ông sẽ đề nghị mở rộng việc làm ăn, thương mại trong phi trường San Jose, mở rộng và tạo sự dễ dàng để các tiểu thương có cơ hội mở các dịch vụ trong phi trường. Đối với công đồng Việt Nam ông muốn được gặp gỡ với cộng đồng để nghe ý kiến của mọi người. Nhất là vào tuần tới lúc 4:30pm ngày thứ Ba 28/10/2014 có phiên họp để thông qua nghị quyết “Cấm Cửa VC” mời mọi người đến tham dự và cho biết ý kiến, nguyện vọng hầu thông qua nghị quyết. Ông cần 6 phiếu để thông qua nghị quyết nầy. Ông cũng nói thêm rằng vào ngày 17/10/2014 ông có nhận được lá thư từ văn phòng Lãnh Sự CSVN tại San Francisco, tên Vương Hai Nam, đề cập (phản đối) đến nghị quyết “cấm cửa”. Ông cho biết sẽ có văn thư chính thức trả lời, và hôm nay qua buổi họp báo này ông muốn cho VN biết ông vẫn tiếp tục việc làm của ông. 

Ứng cử viên Sam Licardo và thân hữu: Lâm Hữu Đức (trái), Ls Diệp Thế Lân, Bùi Định.

Sau phần trình bày, các ký giả phóng viên đặt câu hỏi. Báo Cali Today hỏi những điểm chính của bản nghị quyết, ông cho biết: Trong nghị quyết ông có 5 điểm chính:

1/ Không chào đón viên chức CHXHCN Việt Nam đến San Jose
2/ Đại diện thành phố sẽ không tiếp đón phái đoàn của VN đến SJ
3/ San Jose sẽ không cử người đi công tác tại VN 
4/ Yêu cầu bộ ngoại giao HK thông báo cho thành phố biết trước 14 ngày nếu có phái đoàn của CSVN đi qua thành phố
5/ Không tốn tiền của thành phố cho việc an ninh cho các phái đoàn CSVN đến thành phố.

Đó là những điều ông muốn thực hiện; tuy nhiên, để được thông qua, trong văn bản Nghị Quyết phải có lời văn, cách viết thế nào để tìm được sự ủng hộ của các nghị viên khác trong Hội Đồng Thành Phố...v.v. Ông cũng cho biết trong quyền hạn của thành phố, ông sẽ lưu tâm đên vấn đề nhân quyền, tự do, dân chủ tại VN. Ông Nguyễn Châu hỏi về bài phỏng vấn trên đài Việt Nam Tự Do (giữa Ls Đỗ Văn Quang Minh và ông) chưa được phát? Ông Châu hỏi rằng trước đây ông chống lại Nghị quyết nầy vào lần trước, sao lần nầy ông đề nghị đưa ra? Ông trả lời ông rất muốn tất cả các cuộc phỏng vấn trên đài, trên báo đều được phát cho mọi người cùng xem; tuy nhiên, ông không phải là người quyết định có cho phát hay không. Còn chuyện ông có chống lại nghị quyết trước đây hay không, thì ông nói rằng không có mặt trong phiên họp ấy, và có thể người ta lầm ông với một đồng viện cũng người gốc Ý. Trong phần nầy ông Mạc Văn Thuận, một người trong Ủy ban Nghị Quyết đã xác nhận là ông Sam Liccardo không có mặt trong lần trước khi nghị quyết bị Ủy ban Định Chế bác bỏ.
Ông Kiêm Ái hỏi: “Ông cho biết sẽ phải viết nghị quyết “du di” để được sự thông qua của Hội Đồng Thành Phố (HĐTP) vậy những điều “du di” đó có ảnh hưởng đến những điều ông vừa trình bày? Sam Liccardo cho biết ý chính của văn bản vẫn giữ, nhưng ngôn từ viết (làm sao) để mọi Nghị viên trong HĐTP có thể chấp nhận được. Mục đích chính của văn bản là cấm cửa các viên chức CSVN đến San Jose. Ông Tường Phạm hỏi về một quảng cáo đăng trên website của báo online trong nước (VnExpress). Ông trả lời ông không bao giờ làm chuyện đó. Ông không trả tiền cho việc đó (dù chỉ 1 dime). Ông cho biết thêm: “Đó là các quảng cáo của ông đưa lên các công ty Google, Yahoo” và ông “sẽ tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra, và sẽ có câu trả lời trong vòng 48 giờ.” 

Về vấn đề nhân quyền, ông cho biết rất quan tâm lưu ý. Ông cho biết sẽ có lời khuyến cáo lên bộ Ngoại Giao, ông cũng cho biết sẽ nghe ý kiến của CĐVN, sẽ tiếp tục theo dõi về nhân quyền tại VN, ông nói thêm rằng quyền hạn của một thành phố không thể thay đổi chính sách của chính phủ, nhưng nếu có nhiều ý kiến (của người Việt) sẽ đưọc lắng nghe. Ông khuyến khích mọi người đến vào chiếu thứ Ba 28/10/2014 để nói lên nguyện vọng của người Việt. 

Về an toàn trong thành phố, về cuộc biểu tình tại City Hall trong tuần qua về vấn đêà an toàn trong thành phố. Ông cho biết hiện nay ông đưa ra đề nghị dùng các phương tiện kỹ thuật như video của các cơ sở thương mại, những nơi công công để theo dõi và tìm ra kẻ gian, bảo vệ dân chúng trong khi chờ đợi những chương trình to lớn hơn. (Ông phân phát một quyển sách về việc nầy -Safer city, Smarter Government - A Plan for San Jose’s Future). Ông cũng hứa sẽ tăng lương 11% cho cảnh sát và thuê mướn thêm cảnh sát, mở rộng và khuyến khích các chương trình sau giờ học, thêm việc làm cho học sinh, để thanh thiếu niên không bị lôi kéo vào các băng đảng tội phạm.

Có người hỏi các cuộc trưng cầu ý kiến trên các tờ báo nói về 2 ƯCV? (Có người cho biết theo đài 1590AM, ứng cử viên Dave Cortese dẫn trước ƯCV Sam Liccardo 8%) 

Ông trả lời đó những trưng cầu ý kiến chưa chính xác, chưa phải là câu trả lời quyết định, ông không lưu tâm; nhưng, theo ông “ý kiến chính xác nhất sẽ trả lời vào ngày 4/11”. Đó là ý kiến ông muốn được nghe. 

Buổi họp báo chấm dứt khoảng 7:00pm sau lời cảm ơn của ứng cử viên Sam Liccardo, và ông không quên mời gọi mọi người đến tham dự buổi họp của HĐTP và lúc 4:30pm ngày Thứ Ba 28/10/2014. Người giúp thông dịch cho cuộc họp báo là LS Diệp Lân.

Đây là nguyên văn lá thư trả lời Ông Vuong Hai Nam, Lãnh Sự Quán VN:

STATEMENT FROM COUNCILMEMBER SAM LICCARDO IN RESPONSE TO THE LETTER FROM THE CONSULATE GENERAL OF VIETNAM
October 23, 2014
Dear Consul General Vuong Hai Nam,
Thank you for your letter. While I appreciate your concerns, my first and foremost responsibility lies with my community. I will continue to press forward with this resolution in solidarity with the thousands of Vietnamese Americans in San Jose who have fought and struggled for freedom and democracy in Vietnam. I will be more open to further dialogue when the government of Vietnam halts it's human rights abuses, releases all political dissidents, and allows democratic rule across all of Vietnam.
Sincerely,
Samuel T. Liccardo Councilmember, City of San Jose 

Lê Bình tường thuật

Ghi chú: Kể từ số báo này đến ngày bầu cử, hệ thống truyền thông Cali Today sẽ cập nhật liên tục tin tức và nhận định về bầu cử, mời qúy độc giả theo dõi trên nhật báo Cali Today và trên website baocalitoday.com.



Y tá Nina Phạm khỏi Ebola, gặp tổng thống Obama trước khi về nhà (VOA)





VOA
Cập nhật: 24.10.2014 15:27


Ông Obama trao cho cô Nina một cái ôm tại Tòa Bạch Ốc không lâu sau khi cô rời khỏi bệnh viện của Viện Y tế Quốc gia (NIH) bên ngoài thủ đô Washington.

Y tá Mỹ gốc Việt Nina Phạm đã xuất viện sau khi được chữa khỏi virus Ebola và đã gặp gỡ Tổng thống Barack Obama.

Ông Obama trao cho cô một cái ôm tại Tòa Bạch Ốc không lâu sau khi cô rời khỏi bệnh viện của Viện Y tế Quốc gia (NIH) bên ngoài thủ đô Washington.

Phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc Josh Earnest nói rằng Tổng thống không hề lo lắng về bất cứ nguy cơ nào khi ôm nữ y tá.

Nina Phạm là y tá tại một bệnh viện ở thành phố Dallas bang Texas, nơi điều trị bệnh nhân đầu tiên được chẩn đoán nhiễm Ebola ở Mỹ. Cô nói với báo giới và những người ủng hộ trong sáng thứ Sáu rằng cô biết ơn về sự phục hồi của mình.

Bác sĩ Anthony Fauci, giám đốc Viện Dị ứng và Các bệnh truyền nhiễm, ôm cô Nina Pham khi cô chuẩn bị rời khỏi NIH.

Bác sĩ Anthony Fauci thuộc NIH hôm thứ Sáu khẳng định nữ y tá gốc Việt đã được chữa khỏi Ebola. Ông cho biết cô không được cấp bất kỳ loại thuốc thử nghiệm nào trong khi điều trị tại NIH và nói chưa rõ vì sao một bệnh nhân Ebola lại hồi phục còn bệnh nhân kia thì chưa. Ông cho biết tuổi trẻ và sức khỏe tốt của cô có thể đã giúp cô đánh bại virus.

Giới chức y tế cho biết nữ y tá Amber Vinson, đồng nghiệp của Nina Phạm đang được điều trị Ebola, không còn virus ở mức có thể nhận biết được. Nhưng họ chưa định ngày để Vinson xuất viện ở Đại học Emory thành phố Atlanta.

Cũng trong ngày thứ Sáu, giới chức y tế thành phố New York cho hay nạn nhân Ebola thứ ba, bác sĩ Craig Spencer, đang trong tình trạng ổn định. Bác sĩ Spencer, vừa trở về Mỹ sau khi chữa trị bệnh nhân Ebola ở Guinea, trở thành người đầu tiên được chẩn đoán nhiễm virus ở thành phố New York vào hôm thứ Năm.

Trong một diễn biến khác hôm thứ Sáu, Tổ chức Y tế Thế giới cho biết ca nhiễm Ebola đầu tiên của Mali, được xác nhận vào ngày thứ Năm, đã tiếp xúc với nhiều người khi du hành khắp đất nước bằng xe buýt.

Trước đó trong ngày thứ Sáu, Tổ chức Y tế Thế giới cho biết họ có kế hoạch bào chế hàng trăm ngàn liều vắc-xin Ebola để có sẵn đến nửa đầu năm 2015.

--------------------------------

VIDEO :

Cập nhật: 24/10/2014 17:55




Khi Chế độ Trung Cộng lôi bạn làm gương, sự thống khổ của bạn sẽ không bao giờ kết thúc (Stephen Gregory, Epoch Times)





Stephen Gregory, Epoch Times
24 Tháng Mười , 2014

Sau 15 năm bị bức hại trong tù, một tù nhân lương tâm Pháp Luân Công lại bị giam giữ lại ngay sau khi được thả

Trung Cộng bắt giam ông Vương Chí Văn và tuyên bố kết án tù đối với những người tu luyện Pháp Luân Công. Sau 15 năm bị giam trong tù, phải chịu đựng tra tấn và bị đột quỵ, ông đã được ra khỏi tù vào thứ 7 mà không hề có sự thông báo nào và cũng không ai hay biết, công an địa phương xuất hiện và nhanh chóng đưa ông đến một trung tâm tẩy não.

Vương Chí Văn là người điều phối của Hiệp hội nghiên cứu Pháp Luân Đại Pháp ở Bắc Kinh vào thời điểm cảnh sát đột nhập vào nhà ông lúc chạng vạng tối ngày 20 tháng 07 năm 1999, kéo ông ra khỏi giường và tống giam ông vào tù.

Vào đêm đó, theo mật lệnh của Trung Cộng, Bộ Công An đã bắt giữ hàng trăm người được xác định là thành viên chủ chốt của bộ môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (được gọi với tên khác là Pháp Luân Công).

Những người bị bắt này là nạn nhân đầu tiên trong chiến dịch của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) chống lại bộ môn tu luyện tinh thần này. Vào đêm đó, công an bắt đầu lùng bắt những người được cho là thành viên chính của pháp môn này.

Hàng chục ngàn người bị nhồi nhét vào sân vận động địa phương tại thời điểm đó. Họ bị giữ ở đó dưới cái nắng gắt của tháng 7 mà không có lều bạt, thực phẩm hay thiết bị vệ sinh, chỉ được cung cấp một ít nước uống, trong khi đó công an yêu cầu họ ký vào bản cam kết sẽ không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nữa.

Vương bị nhận bản án đặc biệt. Khi bản án của ông được công bố vào sáu tháng sau thời điểm bị bắt, gia đình của Vương thấy rằng tóc của ông đã ngả từ đen sang muối tiêu và trông ông mệt mỏi với những vết bầm tím trên mặt. Ông đã bị bức hại. Gia đình ông nhận thấy rằng chỉ với 6 tháng bị cầm tù, trông ông đã già đi 10 tuổi.

Những bức hại mà ông Vương phải chịu đựng đều có mục đích. Mục đích chủ yếu của Đảng Cộng sản là tra tấn tù nhân lương tâm cho đến khi họ bị suy sụp và sau đó quay hình ảnh họ tuyên bố từ bỏ niềm tin. Nhưng họ đã không thể quay được một đoạn phim như thế đối với ông Vương.

Ông là kỹ sư của Tập đoàn Vật tư thương mại đường sắt và là đảng viên Đảng Cộng sản, Vương dường như là người cuối cùng xuất hiện tại vành móng ngưạ ở toà án nhân dân cấp quận của Bắc Kinh.
“Tội danh” của ông là ông đã phục vụ như một tình nguyện viên, người sẵn lòng trợ giúp các học viên Pháp Luân Đại Pháp khác ở Bắc Kinh.

Con gái của Vương là Daniel nhớ lại đôi khi ông làm việc suốt cả ngày và có thể bỏ ăn trưa và ăn tối. Bất cứ khi nào một học viên gặp khó khăn, ông đều sẵn lòng giúp đỡ.

Ông đã bị tuyên án vào ngày 26 tháng 12 năm 1999 với 3 Đảng viên khác, những người được coi là học viên Pháp Luân Công “nòng cốt”.

Theo Tổ Chức Nhân quyền, ở Trung Quốc “Phiên toà một ngày bắt đầu trong phòng kín, không có bất kỳ thông báo nào và diễn ra vào đúng thời gian Giáng sinh, khi các phương tiện truyền thông phương tây hầu như không hoạt động để đưa tin về việc này. Hơn nữa, thân nhân của bị can bị từ chối không được phép đại diện cho bị can về mặt pháp lý và chỉ có 1 thành viên gia đình được phép vào phòng xử án”.

Trong khi việc tiếp cận phòng xử án bị kiểm soát chặt chẽ, việc xử án này lại được truyền thông khắp Trung Quốc. Đây là cách thức chính quyền sử dụng để gửi đi thông điệp về việc này.

“Chế độ Trung Cộng có cái hiểu sai lầm cơ bản về Pháp Luân Công”, ông Levi Browde, giám đốc điều hành Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp cho biết “Nó [chế độ] tin rằng có sự lãnh đạo và nếu phô bày ra công chúng vụ việc những người lãnh đạo bị phế truất, mọi người khác sẽ tuân theo”.

Chế độ Trung Cộng không hiểu rằng mỗi học viên đều tự tuân theo lương tâm của mình, ông Browde nói. Có rất ít sự phân cấp và không có học viên nào đóng vai trò lãnh đạo trong Pháp Luân Đại Pháp.
Sau đó, Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ) lúc đó là Giang Trạch Dân đã công bố lý do tiến hành chiến dịch “tiêu diệt” Pháp Luân Công trong một bức thư gửi đến Bộ Chính trị đêm ngày 25 tháng 04 năm 1999.

Giang sợ rằng có nhiều người tu luyện theo Pháp Luân Công – báo cáo chính thức cho biết có khoảng từ 70 đến 100 triệu người tu luyện, nhiều hơn số lượng Đảng viên ĐCSTQ. Ông ta cũng nhìn thấy các bài giảng đạo đức của Pháp Luân Đại Pháp, dựa vào nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn, vốn trái ngược với lý tưởng của Đảng.

Ông Vương bị tuyên án 16 năm tù. Ban đầu ông bị chuyển đến trại lao động Tuanhe, một nơi xa xôi thuộc vùng đông bắc Trung Quốc, nơi này nổi tiếng về việc lạm dụng tù nhân. Sau một thời gian, ông lại bị chuyển đến nhà tù Qianjin ở Bắc Kinh


Lên tiếng

Khi ông Vương bị kết án, Danielle mới 19 tuổi. Cô đã sang Mỹ vào năm 1998 để hoàn thành việc học tập.

Bản án dành cho cha cô khiến cô bị sốc đến nỗi cô bị mất thị lực. Vì lo sợ cho cha, cô cũng tạm thời không dám đứng lên lên tiếng giúp ông.

Các quan chức của Đảng ở Trung Quốc đã nói với họ hàng của Danielle là nếu cô ấy công bố vụ việc của cha cô ấy ra ngoài, họ sẽ trừng phạt cha cô.

Cha của cô đã cho cô sự khích lệ. Trong một lá thư của cha gửi cho cô, ông viết “Một người đàn ông cao quý luôn luôn cao thượng. Một kẻ phản diện luôn luôn lo lắng”.

Danielle viết trong một bài tiểu luận mà sau đó đã được phát sóng trên Đài Phát thanh Quốc gia Hoa Kỳ “Lá thư của cha cho tôi biết là ông vẫn còn sống mà không hề ghét bỏ hay đau khổ vì đã tu luyện Pháp Luân Công, vì vậy tôi bắt đầu lên tiếng”

Ảnh chụp Danielle Vương tại Washington D.C. Cha của Danielle Vương, ông Vương Chí Văn đã bị cầm tù 15 năm và sau đó đột nhiên bị chuyển đến một trung tâm tẩy não (hình ảnh được gia đình Vương cung cấp)

Đầu tiên cô đã tranh thủ mọi cơ hội để nói lên việc này ở Texas, nơi cô định cư. Năm 2007, Danielle đã lên tiếng tại một hội nghị báo chí bên ngoài hội nghị APEC ở Sydney. Sau đó, cô không nhận được bất kỳ lá thư nào của cha cô nữa – cô cho biết chỉ được phép nhận được 3 hay 4 lá thư.

Năm 2008, Danielle rời bỏ công việc kỹ sư (cô là thế hệ thứ 3 làm kỹ sư trong gia đình) và chuyển tới Washington D.C.

Ở nơi này, cô toàn tâm với việc đến các văn phòng quốc hội, Bộ Ngoại giao, Ủy ban Nhân quyền –  gặp bất cứ ai cô nghĩ là có thể có tầm ảnh hưởng để giúp cha cô ra khỏi tù.


Trại tẩy não

Ngày 18 tháng 10, Danielle nghĩ cuối cùng cha cô cũng được thả sau khi bị giam giữ gần 15 năm với bản án 16 năm.

Qua trao đổi với họ hàng ở Trung Quốc, Danielle được biết là một trong những người dì của cô được phép vào tù vào sáng ngày 18 tháng 10 để mang quần áo mới vào nhưng sau đó lại lập tức bị yêu cầu rời đi.

Sau khi dì cô về, công an địa phương và các thành viên của Ủy ban giám sát công dân đã tới và đưa ông Vương đến một trại tẩy não ở Bắc Kinh, thuộc quận Xương Bình.

Khi làm chứng ở Capitol Hill trước Ủy ban ngoại giao hạ viện vào ngày 05 tháng 12 năm 2013, Danielle Vương, con gái của Vương Chí Văn, cầm một nhánh cây mà cha cô đã đánh bóng khi ở tù. Nhánh cây này được gửi qua một người họ hàng ở Trung Quốc đến tay Denielle, người con duy nhất của ông Vương. Ảnh internet

Như những gì mà gia đình ông biết, Vương chắc hẳn rất ngạc nhiên vì việc bị chuyển đi này. Các quan chức nói với họ hàng ông về việc này nhưng họ không dám báo cho ông biết.

Quan chức đã đến nhà của một trong những người dì của Danielle và nói rằng tại trại tẩy não, ông Vương được ăn thực đơn nhiều món ăn và được ở chung phòng chỉ với một tù nhân. Họ nói rằng cuộc sống của ông sẽ dễ chịu hơn.

Họ cũng nói rằng một tháng trước ông Vương bị đột quỵ và phải vào viện. Ông bị cao huyết áp và sức khỏe của ông được ghi nhận là “không tốt”.

Trong khi Danielle mong muốn cha cô được ra khỏi nhà tù Qianjin càng sớm càng tốt, cô  thực sự không hề muốn cha cô lại bị chuyển đến một trung tâm tẩy não.

 “Trung tâm tẩy não còn tồi tệ hơn”, Danielle nói trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại “Ít nhất nhà tù là một phần của hệ thống luật pháp. Các trung tâm tẩy não thì không như vậy, các trung tâm này thậm chí còn nằm ngoài vòng pháp luật”.

“Có hai trung tâm tẩy não ở Xương Bình tại Bắc Kinh”. Daniel nói “Theo trang mạng Minh Huệ, ở đó hai học viên Pháp Luân Đại Pháp đã bị đánh đến chết. Tại nơi này, tù nhân bị tiêm thuốc có hại cho hệ thần kinh, phá hủy sức khỏe. Tôi rất lo lắng”.

Minh Huệ là một trang mạng của các học viên Pháp Luân Công, cung cấp các thông tin và nhân chứng đích danh về cuộc bức hại mà học viên phải chịu đựng ở Trung Quốc.

Vào tháng 09 năm 2009, Minh Huệ thông báo về sự ngược đãi mà ông Vương phải nhận ở trong tù. Có 4 nhóm tội phạm được giao nhiệm vụ canh giữ ông trong suốt cả ngày. Họ không cho phép ông ngủ và nếu ông nhắm mắt, họ sẽ đánh ông.

Họ cũng buộc ông ngồi trên ghế nhỏ trong thời gian dài với bàn chân duỗi thẳng. Nếu ông cử động, ông sẽ bị đánh. Họ cũng đâm tăm vào móng tay ông khiến ông bị chảy nhiều máu.

Năm 2007, Danielle nhận được một trong số lá thư hiếm hoi từ cha. Trong thư, ông viết về những lời khuyên dành cho con gái ông, về làm thế nào để sống tốt với tư cách là một phụ nữ trẻ đang tự quyết định cuộc sống của mình trong thế giới này.

Bánh sinh nhận tặng Vương Chí Văn khi ông vắng mặt và một bức ảnh chụp ông và con gái Danielle. Ông Vương đã bị cầm tù trong 15 năm vì tín ngưỡng của ông và sau đó, khi ông được thả, ông lại bị chuyển ngay đến một trung tâm tẩy não. (Ảnh chụp do gia đình ông cung cấp).

Gia đình ông cho biết sau 8 năm bị cầm tù với những bức hại thường xuyên, Vương viết cho con gái về tình hình của ông “Bản chất thật sự của hạnh phúc là niềm vui, sự kiên nhẫn, bất động trước danh lợi, tâm trí trong sạch, thái độ bình tĩnh, sống hòa bình nhưng tự tin và không bị tác động bởi bất cứ điều gì. Đây chính là những điều cha luôn cố gắng đạt được. Đó là giá trị cuộc sống và tâm thái cao thượng mà cha khao khát đạt được với một tâm trí cởi mở và thái độ hạnh phúc”.

Gia đình nghe nói là ông sẽ bị giữ lại chỉ trong 10 ngày ở trung tâm tẩy não, nhưng họ sợ rằng liệu một người bị đột quỵ thậm chí có đủ sức ở lại một ngày ở một nơi chuyên đánh người để buộc người ta phải từ bỏ niềm tin của riêng họ.

*

Phụ trách Việt ngữ bởi: Nhóm biên tập Việt Nguyên
Để đọc bản gốc trên Epoch Times, vui lòng click vào đây.





Những Mắt Xích Căng Của Sợi Xích Rỉ (Đinh Tấn Lực)





24/10/2014

Báo chí: “Ngân hàng đã trở thành bạn thân của toà án”.

Phó thống đốc ngân hàng: “Nợ xấu và sở hữu chéo là ‘điểm nghẽn’ của quá trình tái cơ cấu ngân hàng”.

Phó chủ tịch Hiệp hội BĐS TPHCM: “Toàn thân thị trường bất động sản vẫn đông lạnh”

Đại biểu QH: “31.000 tỷ đồng chúng ta vay về để chi thường xuyên là vấn đề rất đáng quan tâm”.

Chủ tịch QH: “Phải cân bằng thu–chi. Thu lấy mà chi, chứ bây giờ cứ phát hành trái phiếu lu bù, vay lu bù để chi thì chết thôi”.

Nghị định 96/2014/NĐ-CP: “Vi phạm trong lĩnh vực tiền tệ ngân hàng sẽ bị xử phạt nặng”.

TNO: “Khởi tố, bắt giam nguyên Chủ tịch Ocean Bank Hà Văn Thắm”.

Quốc Hội kết luận: “Nợ công đáng lo ngại”.

Đại biểu QH: “Tỷ lệ nợ xấu trong thực tế có thể còn cao hơn nhiều so với báo cáo của Chính phủ”.

Đại biểu QH: “Đồng ý với báo cáo của Chính phủ về kinh tế VN chạm đáy từ quý III năm ngoái”.

Chủ tịch QH: “Hiện nay nhiều lãnh đạo bộ ngành ngồi thụ động, chờ có bao nhiêu tiền để chi. Thu được đồng nào các đồng chí đem xài hết”.

Cựu thống đốc ngân hàng: “Nếu vỡ nợ thì khả năng bị trừng phạt, bao vây, cô lập rất cao”.

Uỷ ban Tài chính QH: “Phải tập trung vào trả nợ”.

VTV: “Giải quyết vấn đề nợ công cần có các giải pháp đột phá”.

TTO: “Nợ xấu, nợ công tăng: Cần giải pháp quyết liệt hơn”.

Báo cáo chính phủ: “Dùng một phần ngân sách để xử lý nợ xấu”.

Phó thủ tướng: “Không đưa kiến nghị dùng ngân sách nhà nước xử lý nợ xấu vào báo cáo trình QH”.

Giám đốc CA Hà Nội: “Tăng tiền phạt vi phạm giao thông”.

Đại biểu QH: “Quyên tiền, vàng từ dân để giải quyết nợ xấu”.

Hiệp hội các nhà đầu tư tài chính VN: “Chuyển nợ gốc thành trái phiếu trung hạn”.

Dự luật bảo hiểm xã hội: “Tăng tuổi nghỉ hưu”.

Chuyên gia: “Nên ngừng tăng lương”.

Vẫn chuyên gia: “Chỉ tăng lương cho đối tượng chính sách”.

*
Cả giuộc: Giả tảng đã quên béng chuyện thua lỗ/sập tiệm hàng loạt những Dung Quất, Vinashin, Vinalines & Bô-xít Tây Nguyên…

Cả giuộc: Vờ như chưa từng đạp nhau giành các siêu dự án Đường sắt cao tốc hay Điện hạt nhân…

Cả giuộc: Đang loè dân và lăm le bàn số phần trăm của siêu dự án sân bay Long Thành (Nhật & Pháp đều phủ nhận 2 tỷ USD cho vay).

Cả giuộc: Chắc bắp rằng tự điển Vũ Chất không có định nghĩa từ “lãng phí”.

Cả giuộc: Chỉ vừa mới vỗ tay tán thưởng màn pháo hoa tưng bừng ở Hà Nội.

Cả giuộc: Chỉ có mỗi giải pháp muôn năm là tróc nả dân nghèo.



24/10/2014 – Kỷ niệm 71 năm ngày bắt đầu có hiệu lực bản Hiến Chương LHQ.

Blogger Đinh Tấn Lực (trong giờ đọc báo buổi tối)



View My Stats