Saturday, 19 May 2018

ĐƯỜNG LƯỠI BÒ CÓ PHẢI CỦA TRUNG CỘNG KHÔNG? (FB Nguyễn Phương)





Nếu những ai quan tâm đến tình hình đất nước thì có tìm hiểu về vấn đề biển đảo chắc cũng tồn tại câu hỏi này. Dù biết chắc chắn không phải nhưng tại sao chúng ta lại phải đặt ra câu hỏi này?

Bởi chính quyền Cộng Sản Việt Nam thẳng tay đàn áp, đánh đập người lên tiếng khẳng định Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, chúng sẳn sàng dùng mưu hèn kế bẩn để bịt miệng người lên tiếng. Tại sao vậy? Hay chúng đem bán rồi?

Để tôi kể bạn nghe về câu chuyện của chúng tôi, là câu chuyện có thật về việc bị đàn áp, đánh đập khi thể hiện rằng Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam tại Việt Nam

Dưới đây là toàn bộ hình ảnh mà chúng tôi chụp trong một chuyến du lịch biển, chúng tôi kết hợp chuyến đi để lên tiếng ủng hộ phán quyết của toà án quốc tế PCA bác bỏ đường lưỡi bò của Trung Cộng trong vụ kiện giữa Philippines và Trung Cộng liên quan đến Biển Đông.

Chúng tôi muốn nhắn nhủ với cộng đồng, với chính quyền Cộng Sản rằng hãy lên tiếng đi, hãy kiện Trung Cộng như Philippines đã làm đi! Nhưng trớ trêu rằng hành động của chúng tôi không làm chúng lúng túng như các du khách Trung Cộng kia mà chúng huy động lực lượng theo dõi chúng tôi đến từng quán ăn, góc phố, con hẽm,… rồi đánh đập đưa ngay về phường.

Chúng tôi biết rằng việc làm của chúng tôi không hề sai nên vẫn đi chơi cùng nhóm mặc kệ họ đi theo, vì mục đích của chuyến đi là du lịch. Nhưng không ngờ chúng lại đê hèn đến mức không thể tưởng tượng được, khi chúng tôi lên ngọn Hải Đăng chơi, gửi xe ở gần chổ bảo vệ ngồi nhưng cả 3 xe bị chúng xì lốp không còn tí hơi (xem clip 1), sau đó tôi chụp hình chúng thì bị một đám an ninh bay vào đánh hội đồng và chưa đầy 10 phút sau tất cả các lực lượng đã có mặt tại ngọn Hải Đăng đưa chúng tôi về công an phường 2, TP Vũng Tàu (một vụ cướp, tai nạn, cháy nhà,… gọi công an phải mất 30’ đến vài giờ công an mới có mặt vậy mà chưa đầy 10 phút đủ các loại lực lượng có mặt thì đây là hành động có sự chuẩn bị trước) để làm việc (Xem clip 2). Sau nhiều giờ liền chúng không làm được việc gì nên thả chúng tôi ra!

Mục đích của chuyến đi là du lịch nên có kế hoạch từ trước, cuối cùng là quay về nhà tôi ăn uống, nghỉ ngơi nên chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình, nhưng vì an ninh Vũng Tàu theo đuôi nên phải nhờ anh em Vũng Tàu đi ôtô theo để tránh chúng manh động. Sau khi về đến nhà tôi thì khoản 30-40 an ninh canh bao quanh khu nhà tôi (Lúc đầu đoán chừng 20-30 nhưng sau đó mấy hôm bà chủ quán cafe nói lại là 30-40 tên) canh chúng tôi đến sáng. Đến sáng hôm sau thì rất nhiều giang hồ, côn đồ đảo khắp trước nhà tôi nên chúng tôi không thể ra khỏi nhà về lại Sài Gòn nên một lần nửa nhờ anh em ở Vũng Tàu đưa chúng tôi ra khỏi vòng vây. Khi ra gần đến xã Châu Pha thì phát hiện nhóm rất nhiều côn đồ đi Exciter đứng đợi sẳn ở trên đường nhằm tấn công chúng tôi nhưng chúng tôi ngồi trên ôtô chúng đành bỏ về!

Vụ việc tôi kể lại đây nhiều người cũng biết rõ quá, một số bạn mới của tôi chưa biết, chưa quan tâm thì hãy suy nghĩ và đặt ra câu hỏi! Tại sao lại lúng túng khi dân Trung Cộng khẳng định đường lưỡi bò là của chúng nó TẠI VIỆT NAM, còn thẳng tay đánh đập, đàn áp chúng tôi khi chúng tôi khẳng định nó là của Việt Nam? Có phải lũ Cộng Sản Việt Nam kia đã cam tâm bán nước không?

Clip 1: An Ninh Vũng Tàu xì lốp xe của chúng tôi:
https://www.facebook.com/technician0438/posts/585896861583384

Clip 2: Đưa chúng tôi về đồn sau khi tôi bị an ninh Vũng Tàu đánh hội đồng:
https://www.facebook.com/technician0438/posts/585832144923189

Từ Vũng Tàu phải nhờ anh em Vũng Tàu đưa chúng tôi về Đá Bạc vì an ninh bám sát:
https://www.facebook.com/technician0438/posts/585441034962300

Sau một đêm bị chúng canh gác bên ngoài không cho chúng tôi ra khỏi nhà nên phải nhờ anh em Vũng Tàu lên đưa ra khỏi nhà:
https://www.facebook.com/technician0438/posts/585773824929021











TUYÊN BỐ VỀ TÌNH HÌNH ĐẤT ĐAI, VIỆC TRẢ LẠI CHÙA LIÊN TRÌ, NHÀ THỜ & TU VIỆN DÒNG MẾN THÁNH GIÁ Ở THỦ THIÊM (Các tổ chức & cá nhân XHDS)




19/05/2018

SỰ VIỆC VÀ NHẬN ĐỊNH

Tuần qua việc bạch hóa thông tin về tình hình giải tỏa đất đai ở bán đảo Thủ Thiêm suốt 20 năm qua đã khiến toàn xã hội choáng váng. Giữa thành phố lớn nhất nước, lợi ích thiết thân của hàng ngàn cư dân là quyền sống, quyền tự do tín ngưỡng và tôn giáo đã bị xâm phạm nghiêm trọng.

Chính quyền ở một thành phố trực thuộc trung ương ngang nhiên bác bỏ hiệu lực của một văn bản lập quy của Thủ tướng Chính phủ. Điều đó không chỉ bộc lộ rõ nạn vô pháp trong thể chế độc tài toàn trị của nhà nước đương quyền, mà còn một lần nữa phơi bày rõ gốc rễ của vấn đề là chế độ sở hữu toàn dân đối với đất đai. Theo đó, những dự án đầu tư phát triển đô thị trở thành cơ hội cho quan chức hối mại quyền thế, làm giàu bằng tước đoạt đất đai của người dân với giá đền bù rẻ mạt.

Sự tước đoạt hoang dã không chỉ diễn ra ở Thủ Thiêm. Khắp nơi trong cả nước hàng vạn dân oan đã đội đơn và giăng biểu ngữ đòi quyền sống và đòi công lý trước trụ sở Quốc hội, văn phòng các cơ quan hành pháp trong hơn hai chục năm qua. Thế nhưng, tiếng dân oan không được lắng nghe và nạn vô pháp vẫn ngang nhiên bất trị.

YÊU CẦU 

Trước tình hình nghiêm trọng nêu trên, chúng tôi – các tổ chức xã hội dân sự và người Việt trong và ngoài nước – đồng lòng đưa ra những yêu cầu sau:

– Trả lại cho dân, Chùa Liên Trì, Nhà Thờ và Tu Viện Dòng Mến Thánh Giá ở Thủ Thiêm… phần đất không có trong Quy hoạch ban đầu theo văn bản lập quy của Thủ tướng, và đền bù thoả đáng cho những nạn nhân đã bị cưỡng chế oan ức.

– Nghiêm trị các tổ chức và cá nhân vô trách nhiệm, lộng quyền, chà đạp đời sống của dân, luật pháp và đạo lý dân tộc.

– Chấm dứt ngay việc cưỡng bức thu hồi đất trái nguyện vọng của người dân mà chính quyền ở các địa phương đang thực hiện.

– Lập ban thanh tra có sự tham gia của cộng đồng xã hội (đại diện những người có quyền sử dụng đất), rà soát lại toàn bộ quá trình thực hiện quy hoạch phát triển đô thị trên cả nước.

– Công nhận và hiến định chế độ đa sở hữu đối với đất đai trên cả nước.

– Công nhận và cho đăng ký các Hội đồng đại diện quyền lợi và ý nguyện của người sử dụng đất trên khắp cả nước, và trả lại cho toàn dân quyền tự do lập hội.

Lập ngày 19 tháng 5 năm 2018

Quý tổ chức và cá nhân đồng ý ký tên vào Tuyên Bố này, xin ghi rõ tên tổ chức và người đại diện/ họ tên cá nhân và nghề nghiệp, chức vụ (nếu có), nơi cư trú (tỉnh/thành phố, quốc gia), gửi về địa chỉtuyenbothuthiem2018@gmail.com

Danh sách ký tên:

Tổ chức:
1.    Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng. Đại diện: Nhà báo Lê Phú Khải, Sài Gòn
2.    Hội Cựu Tù nhân Lương tâm. Đại diện: Bs Nguyễn Đan Quế, Lm Phan Văn Lợi.
3.    Khối Tự do Dân chủ 8406. Đại diện: Kỹ sư Đỗ Nam Hải, Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa
4- Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền. Đại diện: Lm Nguyễn Hữu Giải, Lm Nguyễn Công Bình.

Cá Nhân:
1.    Nguyên Ngọc, Nhà văn, TP Hội An, Quảng Nam
2.    Nguyễn Khắc Mai, Nhà nghiên cứu, Ban dân vận TW, Hà Nội
3.    Trần Văn Long, nguyên Phó Bí thư Thành đoàn TpHCM
4.    Nguyễn Quang A, TS, Diễn đàn xã hội dân sự, Hà Nội
5.    Nguyễn Đăng Quang, Đại tá, nguyên cán bộ Bộ Công An, Hà Nội
6.    Võ Văn Thôn, nguyên CB Khu đoàn Sài Gòn- Gia Định- Chợ Lớn
7.    Hoàng Hưng, nhà thơ, nhà báo tự do, Sài Gòn
8.    Huỳnh Sơn Phước, nhà báo tự do, TV CLB LHĐ, Hội An
9.    Lê Thân, cựu tù Côn Đảo, hưu trí, TV CLB LHĐ
10. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), nhà báo tự do, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
11. Lại Thị Ánh Hồng, Nghệ sĩ, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
12. Nguyễn Thị Kim Chi, Nghệ sĩ Ưu tú, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
13. Mai Thái Lĩnh, nhà nghiên cứu, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt, Lâm Đồng
14. Võ Văn Tạo, nhà báo, Nha Trang, Khánh Hòa
15. Phan Đắc Lữ, nhà Thơ, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
16. Hà Sĩ Phu, TS Sinh học, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt
17. Trần Văn Bang, Kỹ sư, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
18. Phạm Đổ Chí, Chuyên gia kinh tế, Florida, Hoa Kỳ
19. Vũ Trọng khải, PGS, TS, chuyên gia kinh tế nông nghiệp ở Tp HCM
20. Tôn Quang Trí
21. Trần Minh Thảo, Nhà văn, Bảo lộc, Lâm đồng (CLB Phan Tây Hồ)
22. Bùi Minh Quốc, Nhà thơ, Đà Lạt, Lâm Đồng
23. Phan Thị Hoàng Oanh, TS. Hoá, Sài Gòn
24. Tiêu Dao Bảo Cự, Nhà văn, Đà Lạt, Lâm Đồng
25. Hoàng Dũng, PGS TS, TP HCM
26. Nguyễn Xuân Diện, Tiến sĩ, Hà Nội.
27. Nguyễn Thị Khánh Trâm, Hưu trí, Sài Gòn
28. Thiều Thị Tân, cựu tù Côn Đảo, TV CLB LHĐ, Sài Gòn
29. Phạm Toàn, Nhà nghiên cứu giáo dục, Hà Nội








ĐẠI CỤC CỦA AI? (FB Đỗ Ngà)





Đại cục là kết quả to lớn cần đạt được. Câu này của Tập Cận Bình thường hay sử dụng. Và bản chất của người Tàu là vậy. Nhẫn nhịn, thực hiện những bước đi nhỏ để kết cục hốt một cú chót về tay mình. Chuyện Việt Vương – Câu Tiễn nếm mật nằm gai, kể cả nếm phân Phù Sai để mưu cầu đại cục là một minh chứng cho tính cách người Tàu.

Đặt lại giả sử, nếu việc kí kết văn kiện bí mật giữa ĐCSVN và ĐCS Trung Quốc thì họ kí kết về vấn đề gì? Là vấn định đoạt số phận Việt Nam hay định đoạt số phận Trung Quốc? Câu hỏi này con nít cũng lời được.

Ngày 06/11/2015, Tập đứng trước 500 nghị gật của CSVN và nói “đã là láng giềng thì khó tránh xảy ra va chạm. Nhưng hai bên cần kiên trì xuất phát từ đại cục quan hệ hai nước”. Từ “đại cục” của Tập nói nó mang ý nghĩa tham vọng của một nước lớn. Từ “đại cục” của Tập là bảo Việt Nam phải biết thân biết phận để có một đại cục cho Trung Quốc.

Vì sao chúng ta có thể nói, từ “đại cục” của Tập là đại cục cho riêng Trung Cộng chứ không phải đại cục là sự tôn trọng lẫn nhau? Nhìn sự hèn nhát của CSVN thì biết, họ đã chấp nhận cho một đại cục của Trung Cộng. Thân phận của CSVN là thân phận của thằng giữ tạm mảnh đất chữ S cho Trung Cộng nên nó mới không còn chút tự chủ nào.

Giống như thằng chăn cừu mướn, khi chủ tằng hắng thì sợ són đái và suy nghĩ “liệu ông chủ có đuổi cổ mình không?”. Hay một vài con cừu bỗng đi lạc đàn thì chúng lại sợ chủ trách mắn. Tương tự vậy, khi thằng chủ Trung Cộng thả đám mặt áo lưỡi bò sang Việt Nam, thằng làm thuê cho Bắc Kinh đã hiểu ý “đấy là chủ thử ta”. Và thế là đưa cái thằng mặt dày vô liêm sỉ Nguyễn Văn Tuấn trả lời “không để việc nhỏ làm hỏng đại cục”. Đại cục nào? Vấn đề chủ quyền, không có đại cục nào cho Việt Nam cả mà chỉ có đại cục cho Trung Cộng.

Thực ra, câu nói của thằng tổng cục trưởng là lời nói thanh minh với chủ của nó ở Bắc Kinh chứ không phải là trả lời cho dân Việt Nam. Câu nói đó chưa chắc gì là của hắn. Mọi phát biểu liên quan tới vấn đề lớn như thế này thì thằng phát ngôn không thể không xin ý kiến, vì CS là vua sợ trách nhiệm. Mà xin ý kiến ở đâu? Chỉ có thể xin ý kiến ở 1A – Hùng Vương – Điện Biên- Ba Đình – Hà Nội thôi.

Giờ dân Việt Nam trong mắt chính quyền chả là thứ cỏ rác gì cả, việc gì nó phải làm đẹp lòng dân? Giữa cừu và chủ thì thằng chăn mướn nó chỉ biết lấy lòng thằng chủ chứ lấy lòng mấy con cừu làm gì? Vì vậy Trung Nam Hải mới là kẻ mà bọn họ quan tâm chứ dân không có giá trị gì. Nước đã đến hồi nguy lắm rồi.


-------------------------------------

Khánh Tú  -  VTC
Thứ Bảy, 19/05/2018 19:00 PM GMT+7

(VTC News) - Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch cho rằng, việc đoàn khách nước ngoài mặc áo in bản đồ có “đường lưỡi bò 9 đoạn” chỉ là một sự cố nhỏ, nên ứng xử mềm dẻo không để ảnh hưởng đến đại cục đang khiến dư luận sôi sục.
·          

Dư luận đang hết sức bất bình trước sự việc tối 13/5 vừa qua, tại sân bay Cam Ranh, đoàn khách du lịch 14 người đến từ Trung Quốc sau khi cởi áo khoác ngoài, đã để lộ ra chiếc áo phông in bản đồ có “đường lưỡi bò 9 đoạn”.


Vấn đề là, báo cáo về vụ việc này, vị Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch của ta lại cho rằng, đó chỉ là một sự cố nhỏ, nên ứng xử mềm dẻo không để ảnh hưởng đến đại cục.

Câu nói này được ông Nguyễn Văn Tuấn, Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch phát ra trong buổi làm việc với Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP Mai Tiến Dũng, với vai trò là Tổ trưởng Tổ công tác Thủ tướng cùng Tổ công tác làm việc, kiểm tra Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VHTT&DL) về tình hình thực hiện nhiệm vụ do Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ giao.

Cũng cần nói thêm, trong buổi làm việc ấy, ông Tuấn đã rất phấn khởi, hào hứng báo cáo về những thành tích trong việc thu hút khách du lịch nước ngoài. Có lẽ, chính vì đang “say sưa trên chiến thắng”, nên ông đã xem nhẹ vấn đề khi cho rằng, điều mà nhiều người cho rằng hết sức nghiêm trọng kia chỉ là “sự cố nhỏ” (?!). Và ông lo rằng, nếu không nhẹ nhàng, mềm dẻo, sẽ khiến khách du lịch Trung Quốc họ giận, như vậy ảnh hưởng đến “thành tựu” mà ngành của ông đang giành được?

Từ suy luận ấy, chắc hẳn, cái “đại cục” mà ông Tuấn nhắc đến và lo ngại bị ảnh hưởng, chính là lượng du khách Trung Quốc đến Việt Nam giảm đi chăng?

Nếu đúng ông nghĩ vậy, thì ông đã nhầm, hoặc, ông đã chỉ nghĩ đến cái trước mắt, cho riêng ngành mình, mà không biết rằng, cái “đại cục” thực sự nhiều người nghĩ đến nó rộng lớn và thiêng liêng hơn nhiều.

Trước hết, phải khẳng định ngay rằng, đối với mỗi quốc gia, vấn đề chủ quyền dân tộc là trên hết và thiêng liêng nhất. Bất cứ kẻ nào vi phạm hoặc cố tình phớt lờ, xuyên tạc, xâm phạm điều đó đều là kẻ xấu, cần phải xử lý.

Trong trường hợp cụ thể này, đoàn du khách 14 người đến từ Trung Quốc đã cố tình vi phạm điều thiêng liêng nhất mà bất cứ người Việt Nam có lòng tự tôn dân tộc nào cũng đều trân trọng bằng mọi giá, giữ gìn, đó là chủ quyền quốc gia và sự toàn vẹn lãnh thổ.

Bài liên quan

Tất nhiên, những du khách kia họ chưa có biểu hiện xâm chiếm nước ta, nhưng, ở góc độ nào đó, họ đã “chiếm” trong suy nghĩ, bằng hành động tinh vi, nguy hiểm, xấc xược. Họ thừa biết sự nhạy cảm và ý nghĩa của cái đường lưỡi bò vô lý, khiến cả thế giới đang lên án kia. Vậy nhưng, họ vẫn cố tình mang nó khi đến đây với danh nghĩa là đi du lịch.

Tôi tin là họ không hề “vô tình” khi mặc những chiếc áo ấy. Vì, không ai lại vô tình một cách trùng hợp như vậy. Kể cả nếu vô tình thật, thì họ đã mặc nó từ ở nhà, ngay trong khi làm thủ tục nhập cảnh, chứ không phải đợi đến lúc đã qua khâu kiểm tra an ninh tại sân bay mới cởi áo khoác rồi để lộ ra.

Có thể khẳng định, hành động mặc áo phông tập thể của đám du khách là có ý đồ xấu. Ý đồ thực sự của họ là gì, tất nhiên ta không thể đoán biết hết được. Song, chỉ cần nhìn bằng cảm quan, có thể thấy, đó là hành động không thể chấp nhận được.

Khi đến bất cứ một quốc gia nào, những người có nhận thức đều phải hiểu và thuộc nằm lòng câu nói “nhập gia tùy tục”. Những người có tiền, đi du lịch, để nghỉ ngơi, thư giãn, mua sắm, họ càng phải biết điều đó. Nếu đó không phải là những du khách đến từ Trung Quốc, chúng ta có thể rộng lòng châm chước, vì nghĩ rằng những người này đến từ nước khác, không tìm hiểu tình hình thế giới, nên vô tình mua áo đồng phục và mặc ngẫu nhiên khi đến Việt Nam.

Nhưng đây là những người Trung Quốc, họ thừa biết đường 9 đoạn trơ trẽn và bất hợp pháp kia là gì, có ảnh hưởng thế nào đến quan hệ giữa hai nước. Họ đã cố tình mang theo nó, như để trêu ngươi, xúc phạm với người bản địa. Sâu xa hơn, rất có thể, đó còn là một âm mưu mang tính chính trị, theo tư tưởng bành trướng đặc trưng. Họ muốn truyền tải cái thông điệp sai trái rằng “đường 9 đoạn” kia thuộc về họ, và giờ là lúc họ mang đi truyền đạt với thế giới, trước hết là người dân Việt Nam, nơi ảnh hưởng trực tiếp.

Đương nhiên, điều đó là không thể chấp nhận đối với bất cứ người dân Việt Nam yêu nước nào. Chỉ tiếc rằng, không hiểu sao, một người làm đến chức Tổng cục trưởng lại có vẻ ngây thơ, coi nhẹ ý nghĩa chính trị của hành động xấc láo ấy.

Thử hỏi, nếu cơ quan chức năng không kịp thời phát hiện, để chúng mặc những chiếc áo ấy “diễu” vào địa phận nước ta, sau đó, trên báo chí, truyền thông xã hội thế giới xuất hiện những hình ảnh rồi chú thích với dòng chữ “ Đường 9 lưỡi đã xuất hiện và được Việt Nam chấp nhận”, lúc đó, ông Tuấn sẽ nghĩ như thế nào? Lúc đó, vấn đề đại cục là gì? Có phải chỉ là những con số thống kê lượng khách du lịch đến từ Trung Quốc nữa không?

Video: 

Tôi biết, trong đường lối phát triển kinh tế nước ta hiện nay, du lịch là ngành được ưu tiên và kỳ vọng rất lớn. Nhưng theo tôi, chúng ta không thể chấp nhận sự phát triển, thu hút du khách bằng mọi giá, bất chấp những yếu tố khác, đặc biệt là vấn đề an ninh, chính trị.

Một nhóm người này làm được, sẽ mở đường cho những nhóm khác. Rồi, các nhóm khác sẽ ngày càng đông hơn. Lần này chỉ là đường lưỡi bò trên chiếc áo phông, lần sau sẽ là những chiếc băng rôn, khẩu hiệu, là những câu tuyên bố ngang ngược, láo xược khác. Lúc đó chúng ta xử lý ra sao?

Phải coi đây là chuyện lớn, không thể là “sự cố nhỏ” được. Chỉ khi coi nó là chuyện lớn, đặc biệt nghiêm trọng, ta mới có cách xử lý quyết liệt, hợp lý để vừa giữ được tinh thần tự tôn dân tộc, nhưng vẫn thu hút được khách du lịch đến với nước ta. Cách đó là gì ư? Theo tôi, trước hết phải xử lý nghiêm, từ chối nhập cảnh đối với những du khách kia, lưu vào sổ “đen”, cấm vĩnh viễn những kẻ đó quay lại.

Đồng thời, chúng ta phải cảnh cáo nghiêm khắc công ty lữ hành trực tiếp môi giới, dẫn đoàn khách đó sang; yêu cầu họ cam kết không tái phạm. Cùng với đó, lập tức ra quy định, bất cứ đơn vị kinh doanh du lịch nào để du khách có hành động xâm phạm, xuyên tạc về chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam sẽ bị xử phạt nặng, thậm chí ngưng hợp tác. Chỉ có vậy, mới có thể khiến những ai đến với đất nước ta có cái nhìn đúng đắn và thực sự tôn trọng chủ quyền, lãnh thổ và con người Việt Nam.

Nếu ai cũng coi đây là “sự cố nhỏ” và lo ảnh hưởng đến cái “đại cục” mơ hồ nào đó, thì, cái “đại cục” thật sự bị xâm phạm nghiêm trọng lúc nào cũng chẳng biết đâu.










“XÚI TRẺ ĂN CỨT GÀ SÁP”, SỞ GIÁO DỤC PHẢN GIÁO DỤC! (FB Mạnh Đặng)





Trong môn văn của chương trình giáo dục hiện nay, học sinh ở cấp trung học đều được dạy về tác phẩm truyện thơ Lục Vân Tiên của tác giả Nguyễn Đình Chiểu viết từ giữa thế kỷ 19.

Trong truyện, tác giả xây dựng nhân vật Lục Vân Tiên là người nghĩa khí và văn võ song toàn (đặc biệt nhấn mạnh): “Văn đà khởi phụng đằng giao, Võ thêm ba lược sáu thao ai bì”. Về học vấn, Lục Vân Tiên thi đỗ đến Trạng Nguyên là mức đỗ đạt cao nhất dưới thời quân chủ. Về võ công, chàng họ Lục có tài thao lược, cầm quân đánh tan giặc Ô Qua.

Thế nên, với tài năng xuất chúng như vậy thì việc hiệp sĩ họ Lục một mình thách thức cả nhóm côn đồ “Kêu rằng: “Bớ đảng hung đồ! Chớ quen làm thói hồ đồ hại dân”. Rồi chàng “Bẻ cây làm gậy nhắm làng xông vô” dẹp đám giặc cỏ khiến “Lâu la bốn phía vỡ tan, Đều quăng gươm giáo tìm đàng chạy ngay” để cứu kiều nữ Kiều Nguyệt Nga ở phần đầu truyện, rõ ràng, chỉ là chuyện muỗi.

Truyện có hậu, hiệp sĩ họ Lục kết duyên cùng kiều nữ Kiều Nguyệt Nga sống hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Ngoảnh sang văn học hoặc điện ảnh phương tây, các nhân vật Hiệp sĩ rừng xanh Robin Hood, Batman (Người Dơi) hoặc Spyder man (Người Nhện) hành hiệp trượng nghĩa … đều có những khả năng siêu phàm hơn người, xuất quỷ nhập thần … và không ai trong họ phải chết cả.

Cho thấy, hiêp sĩ không chỉ là một tính cách hào hiệp luôn sẵn lòng ra tay bảo vệ bình an cho người khác, mà bản thân họ cũng phải đòi hỏi ở chính mình một tài năng xuất chúng, vượt hơn mức bình thường … Hoặc ít ra khả năng cũng phải ở mức thích đáng với sự hiểm nguy khi hành hiệp trượng nghĩa.

Chưa đủ! Hiệp sĩ cũng chưa bao giờ được hiểu là sự thế vai, đổi chác sự sống của mình cho sinh mạng người khác và càng không phải cho tài sản người khác!

So chiếu với câu chuyện trong đêm hãi hùng ngày 13/05, chỉ có một kẻ thủ ác ra tay trong vòng 13 giây đã đủ sức loại khỏi vòng chiến một lúc 5 người, gồm gây thiệt mạng cho 2 người và trọng thương cho 3 người còn lại, trong khi đó, kẻ thủ ác bình an vô sự tẩu thoát?! Thì rõ ràng, ngoài tinh thần nghĩa hiệp ra thì 5 nạn nhân kia chưa hề trang bị đủ khả năng để đối đầu với một công việc được xưng tụng hảo danh hiệp sĩ.

Câu chuyện nhức nhối khiến chúng ta không thể tự hỏi: Với sự hiểu biết như thế nào mà chỉ với mục đích bảo vệ tài sản cho người khác, thì họ lại có thể tay không lao vào kẻ hung hãn cùng đường đang cầm vũ khí sắc lạnh trong tay?

Câu hỏi chưa có lời giải đáp thì hôm nay, ngày 17/05, Sở Giáo dục TP.HCM phát văn bản yêu cầu trường học tuyên truyền lòng dũng cảm của 5 “hiệp sĩ đường phố” bắt cướp!?

Công chúng, những người đang là phụ huynh của các cháu học trò sẽ được nhà trường tuyên truyền về câu chuyện của 5 “hiệp sĩ đường phố”, thì ai trong số họ đã sẵn lòng cho phép con em mình học tập tấm gương: “Để bảo vệ tài sản cho người khác, thì dù tay không cũng lao vào kẻ hung hãn cùng đường đang cầm vũ khí sắc lạnh trong tay” chưa?

Ngày mai, những hình ảnh máu me vì bạo lực, các hành vi khuất tất bất chấp pháp luật, kể cả thói yêng hùng được vuốt ve dưới mỹ danh hiệp sĩ … đều được đưa vào nhà trường, đến tận bàn học của con em chúng ta với danh nghĩa tuyên truyền sự dũng cảm. Thì chúng ta có thể tin rằng, sẽ sớm có những thế hệ Lê Văn Luyện, Nguyễn Hải Dương, Sùng A Thò, Nguyễn Hữu Tình [1] … xuất hiện, chúng lừng lững bước vào đời và làm chủ đất nước này trong tương lai.

Khi ấy, những bài học của tiền nhân “Đem đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo”[2] sẽ trở nên vô ích, vô nghĩa và xa lạ với những chủ nhân mới của đất nước.

Chắc chắn!

Sài Gòn, 18/05/2018
Manh Dang
_____

[1] Lê Văn Luyện (giết 4 người ở Bắc Giang), Nguyễn Hải Dương (giết 6 người ở Bình Phước), Sùng A Thò (giết 3 người ở Điện Biên), Nguyễn Hữu Tình (giết 5 người ở TP.HCM)

[2] Trích Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi

*
*
DANTRI.COM.VN
(Dân trí) - Sở GD-ĐT TPHCM vừa ra văn bản về việc tuyên truyền giáo dục học sinh, sinh viên về lòng dũng cảm truy bắt tội phạm của 'hiệp sĩ' đường phố sau sự việc bắt cướp vừa xảy ra trên địa bàn.









BOLERO VIỆT & NHÓM GÂY HẤN (Nguyễn Tuấn Khoa)




Nguyễn Tuấn Khoa
19/05/2018

Vài năm qua, trong lĩnh vực âm nhạc, một số nghệ sĩ ở khu vực phía Bắc hay lên tiếng chê bai, thậm chí miệt thị giới nghệ sĩ và gu thưởng thức của khán giả miền Nam. Vài tháng trước, Tung Duong Singer đã làm cho “đất bằng lại dậy sóng” khi lập lại sự chê bai nhắm vào khán giả miền Nam, mà trước đó “nhóm gây hấn” (NGH) của Dương cũng đã từng dè bỉu.

“Gạch đá” vừa ngưng, thì trong cuộc họp báo đầu tháng 5, Dương Thụ lại làm nóng với những phát ngôn tượng tự, như: “Tôi rất buồn khi các ca sĩ ngày nay cứ chạy theo nhạc xưa, giờ là chạy theo Bolero. Tôi không chê, nhưng những người đó không phải ca sĩ hát Bolero. Họ có đủ tâm thế, trình độ, văn hóa để hát nhạc khác, nhưng lại cứ chạy theo Bolero để kiếm tiền”.

Tùng Dương và Bộ tứ sông Hồng. Ảnh: Soha

Hành xử của Dương & Thụ và NGH rất xa lạ với giới nghệ thuật ở phía Nam, nhất là giới nghệ sĩ Sài Gòn cũ. Thời trước 1975, bên cạnh dòng nhạc “nốp” của Phạm Duy, Cung Tiến, Văn Phụng, Ngô Thuỵ Miên, Từ Công Phụng… còn có cả dòng nhạc của giới bình dân mà tiêu biểu là Bolero Việt. Hai dòng nhạc này không thấy đứng chung sân khấu vì họ có khán giả riêng. Tuy nhiên, các nhạc sĩ dòng nhạc “nốp” chưa bao giờ lên tiếng trên truyền thông bằng những từ miệt thị như Dương & Thụ và NGH đã làm.

Tại sao Dương & Thụ và nhóm này lại làm như vậy?

Có lẽ họ mang sẵn trong mình tư thế của “bên thắng cuộc”, cùng bản chất hiếu chiến, họ luôn chủ động chê bai đồng nghiệp để tạo đẳng cấp. Họ tự lấy gu thưởng thức của mình làm chuẩn mực. Họ lập dị, đơn độc trên một con đường mà rất ít fan ủng hộ, thậm chí không được đón nhận ngay trên quê hương sông Hồng của họ.

Nhạc của họ không có xúc cảm, không mang dấu ấn thời đại như họ ngộ nhận và quan trọng hơn người ta không biết xếp nó vào loại “nốp”, hàn lâm hay giải trí? Khi buồn, khi vui hay khi không buồn, không vui, giới nào sẽ huýt sáo hay hát khẽ một đoạn giai điệu của họ? Bây giờ đã không, nhiều chục năm nữa ai sẽ còn hát nhạc của họ? Nhìn sang Bolero, đã non một thế kỷ mà thấy “già trẻ lớn bé vẫn đắm đuối”, họ cay đắng và cay cú khi thấy đời quá bất công với họ. Không biết cách thay đổi cục diện, họ chỉ còn biết cách chửi đổng, chửi hết cả làng… Vũ Đại!

Dương & Thụ và NGH chỉ là con tép so với người trong Ban Tuyên giáo Trung ương (BTG), luôn muốn làm những chuyện động trời, muốn “một tay che cả bầu trời”. Hồi ký Phạm Duy có thuật lại, trong đại hội Văn Nghệ Nhân Dân tại Việt Bắc 1950, Tố Hữu đã tuyên bố cấm cải lương và kịch thơ trên toàn cõi Việt Nam vì sự bi luỵ và là nguyên nhân mất nước (SIC).
Giống bolero, sức sống cải lương quá mạnh nên vẫn chưa thành “hoài niệm” như Dương & Thụ, đồng bọn và BTG khấn vái. Không may mắn, kịch thơ đã chết tức tưởi sau đó, nếu không bây giờ nó sẽ thở thành “Opera của Việt Nam”, Phạm Duy khẳng định như vậy. Còn Đỗ Trung Quân nói rằng, mấy năm trước một nhóm nhạc sĩ Hà Nội mưu tính làm một “cuộc cách mạng”, lật đổ nhạc Sài Gòn, mà Bolero là một điển hình nhưng kết quả lại trái ngược. Nhà báo Trần Nhật Vy nói: Cái đã chôn (nhạc Bolero) nhưng không chết, trong khi cái đã chết rồi (nhạc của NGH) thì không ai đem chôn. Thật là “Thiên bất dung gian”!

Tại sao BTG và các nhạc sĩ trên chẳng những không ngăn được nhạc xưa và bolero, mà trái lại để cho dân ngày càng “đắm đuối” với băng đĩa nhạc xưa do hải ngoại sản xuất, nhất là khi kinh tế mở cửa?

Ông Adam Smith với khái niệm bàn tay vô hình trong học thuyết kinh tế của mình đã nói, đại ý như: Mỗi cá nhân đều có mối quan tâm và lợi ích riêng (nhạc bolero), hành động của tất cả cá nhân này (dân và đài truyền hình) hướng tới tối đa hoá lợi nhuận sẽ tạo nên lợi ích của toàn cộng đồng, như thể đang được thúc đẩy bởi một bàn tay vô hình; chính quyền (BTG) đừng nhúng tay sâu, họ sẽ không bao giờ làm được!

Tất cả nhà đài có vẻ thông hiểu thuyết của Adam nên trong thời gian ngắn họ dồn khá nhiều cho bolero, khiến Dương & Thụ sốt ruột. Để tối đa hoá lợi nhuận, thời gian tới nhà đài sẽ thôi Bolero và đổi mới theo cái mà người dân thích (chứ không phải theo ý Dương & Thụ). Chắc chắn rằng cái thay thế bolero không phải là Tùng Dương, Dương Thụ, Thanh Lam, Huy Tuấn, Quốc Trung, hay Lê Minh Sơn, vì nhà đài không muốn bị tẩy chay. Dưới sức ép của thế lực sao bolero (mà đứng đầu là Đàm Vĩnh Hưng), Dương & Thụ và NGH sẽ còn rất lâu mới xuất hiện ở các sân khấu phía Nam.

Xét về kinh tế, NGH này đã phạm nhiều sai lầm, nhưng xét về ý tưởng, xây dựng nên ngôi nhà âm nhạc Việt họ còn gây ra những sai lầm lớn hơn nữa. Một vườn hoa nghệ thuật thật đẹp khi có đủ cả kỳ hoa dị thảo và cả hoa dại. Đời sống âm nhạc Việt, vì vậy không những cần dòng nhạc “nốp”, nhạc bolero, nhạc tuyên truyền và kể cả nhạc khó nghe của NGH nói trên. Nhưng điều quan trọng hơn hết là người ta cần loại bỏ tư tưởng đố kỵ và cái gốc của “bên thắng cuộc” trong vườn hoa nhạc Việt này.

Sinh thời cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có nói: “Khi đến với nghệ thuật người ta phải có trái tim hồn nhiên của trẻ thơ”. Câu nói này giống như lời dạy đắt giá cho Dương & Thụ và NGH.







TẨY CHAY, VŨ KHÍ CỦA CHÚNG TA (Huy Phương - Người Việt Online)




Tạp ghi Huy Phương
May 7, 2017

Ở Hoa Kỳ, chúng ta chỉ có một cộng đồng tị nạn người Việt ở hải ngoại, không có quân đội, không có chính phủ, không có ngân khoản khổng lồ trong ngân hàng, nhưng thật sự là chúng ta có vũ khí trong tay. Đó là quyền sử dụng đồng đô la và quyền tẩy chay!

Dư luận tố cáo một tiệm bún bò Huế ở Bolsa còn lưu luyến chơi nhạc VC “Trường Sơn Đông-Trường Sơn Tây” trong quán ăn này, chúng ta có quyền tẩy chay không đến quán này nữa. Mở quán ăn, chủ nhân cần có khách, nhưng khách có thể chọn quán bún bò khác hay nghỉ ăn bún bò vì không muốn chịu nhục.

Chúng ta có quyền tẩy chay các ca sĩ, các đoàn văn công, các cuộc trao đổi văn hóa từ trong nước gửi ra với mục đích giao lưu hay trao đổi, mà không cần phải biểu tình, treo cờ, giăng biểu ngữ, la ó, chửi bới. Cách tốt nhất là xa lánh, không mua vé, không tham dự dù có giấy mời, không thèm đăng quảng cáo lấy tiền, thì đương nhiên sân khấu sẽ tắt đèn và ca sĩ, văn công sẽ cuốn gói về nước. Còn nói hô hào chống Cộng, chồng đã bị cầm tù, con chết vượt biên, mà còn trang điểm, ra tiệm làm tóc, mua vé danh dự để được ngồi hàng đầu, mỗi khi có gánh hát, có văn công, “soái ca” đẹp mã sang đây trình diễn, thì nên về nhà đóng cửa, soi kính, xem lại chân dung và bản sắc của mình.

Chúng ta có quyền tẩy chay các ca sĩ có gốc gác tị nạn, bây giờ kêu gào danh nghĩa quê hương, đồng bào, hòa giải, về quê hương “hát trên những xác người” vì những thương nữ này không muốn nghe, muốn thấy, bịt tai, nhắm mắt trước những sự thật đau lòng. Vì sao khi họ trở lại đây, chúng ta lại tiếp đón họ, chấp nhận cho họ đứng trên sân khấu hải ngoại, miễn họ biết đổi màu da cho thích hợp với phông cảnh sân khấu của mỗi nơi.

Chúng ta có quyền tắt TV, không đi xem ca nhạc, không bỏ một đồng bạc để mua vé, đi xem những ca, kịch sĩ, những tên hề hai mặt, đi đi, về về, sẵn sàng cười vào sự vô cảm, ngu ngơ của hải ngoại.

Nếu có quán ăn, dịch vụ sống nhờ trên đất tị nạn mà có lối văn hóa “bún mắng, cháo chửi” kiểu Hà Nội thì cho chúng trở về nơi hang ổ của chúng.

Cộng đồng tị nạn Cộng Sản ở hải ngoại khi nghe tình cảnh của đồng bào trong nước hiện nay, mà nỗi oan khiên không kể hết, nên tẩy chay không gửi tiền, không du lịch Việt Nam, chứ không phải nuôi sống Cộng Sản mỗi năm lên hơn $10 tỷ, cuối năm “về quê ăn Tết,” với câu nhật tụng: “Việt Nam bây giờ đẹp lắm, vui lắm!”

Nói chung, chúng ta có vũ khí trong tay mà chưa biết dùng hay không muốn dùng.

Ở Việt Nam, vụ công ty nước ngọt Tân Hiệp Phát, sau khi tòa án tuyên phạt bảy năm tù đối với bị cáo Võ Văn Minh (Cái Bè, Tiền Giang), sau khi bị gài bẫy nhận 500 triệu đồng từ đại diện của Tân Hiệp Phát tại một quán giải khát, khi ông này tố cáo chai nước ngọt có ruồi chết. Bênh vực người cô thế, Tân Hiệp Phát đã bị làn sóng tẩy chay của dân chúng, không mua, không dùng sản phẩm của công ty này gồm tất cả 12 món hàng. Sơ khởi, Tân Hiệp Phát đã chịu thiệt hại nặng nề lên tới trên $90 triệu, và nếu dân chúng muốn chiến dịch tẩy chay này đi đến tận cùng thì Tân Hiệp Phát sẽ phải phá sản!

Tẩy chay được xem như là một thái độ bất hợp tác, không liên quan, không giao dịch nhằm đưa đối phương đến những khó khăn, gây thiệt hại cho bên bị tẩy chay. Phải nói là tẩy chay là một sức mạnh có thể làm kiệt quệ đối phương, gây ảnh hưởng không nhỏ, một cuộc chiến tranh không cần dùng đến vũ khí. Đối tượng của việc tẩy chay không chỉ là công ty kinh doanh tư nhân mà còn có thể một chính quyền thành phố hay tiểu bang.

Ở tầm mức lớn giữa một quốc gia với một quốc gia, đó là cấm vận.

Cấm vận là sự ngăn cấm quan hệ ngoại giao, viện trợ, buôn bán, đi lại, vận chuyển hàng hóa, trao đổi khoa học kỹ thuật… với một nước nào đó, được sử dụng như một sự trừng phạt chính trị do sự bất đồng về chính sách và hành động của quốc gia ấy.

Chúng ta thường nghĩ việc tẩy chay công ty kinh doanh tư nhân có ảnh hưởng đến số lượng hàng hóa bán ra, hay dịch vụ trực tiếp cho người tiêu dùng bị sút giảm, nhưng thực tế gây thiệt hại rất nhiều, vì ảnh hưởng gián tiếp từ việc giảm giá cổ phần của công ty. Chúng ta chưa quên Target đã mất $10 tỷ cổ phần trong năm vừa qua vì bị thành phần bảo thủ tẩy chay chính sách cho người đổi giới (transgender) tự chọn nhà vệ sinh trong các cửa tiệm của họ, và mới đây, chỉ vì vụ kéo lê một khách hành, ông David Đào vừa qua trên sàn máy bay của United Airline, hãng máy bay này đã mất $1 tỷ chứng khoán. Việc mất giá cổ phiếu là do ảnh hưởng hình ảnh công cộng (public image) của công ty này trước công chúng.

Người Mỹ gốc Phi Châu đã tẩy chay việc đi xe buýt tại Montgomery, Alabama, để khởi động một cuộc đấu tranh trên phạm vi toàn quốc nhằm xóa bỏ nạn kỳ thị chủng tộc; người Ấn Độ tẩy chay hàng hóa của Anh do Thánh Gandhi khởi xướng; người Do Thái thành công khi tổ chức tẩy chay Henry Ford ở Mỹ, vào những năm 1920; người Trung Quốc tẩy chay các sản phẩm của Nhật sau phong trào Ngũ Tứ; người Do Thái tẩy chay hàng hóa của Đức Quốc Xã ở Lithuania, Mỹ, Anh và Ba Lan trong năm 1933; Mỹ dẫn đầu cuộc tẩy chay Thế Vận Hội Mùa Hè 1980 tại Liên Xô, và cuộc tẩy chay chống lại chính quyền phân biệt chủng tộc apartheid tại Nam Phi…

Ngay tại Mỹ, trong năm qua, “đạo luật phòng vệ sinh,” HB 2 của North Carolina, chỉ cho học sinh sử dụng theo giới tính lúc mới sinh ra, chứ không theo giới tính sau khi đã thay đổi, đã bị “tẩy chay” làm cho tài chánh tiểu bang bị thiệt hại lớn, từ việc công ty tài chính PayPal ngưng đặt một cơ sở khiến tiểu bang mất $2.66 tỷ cho ngân sách, đến việc ca sĩ người Anh Ringo Starr hủy bỏ cuộc trình diễn, làm cho nhà hát của một thành phố bị thất thu $33,000 và tiểu bang này có thể mất thêm hàng trăm triệu đô la vì Hiệp Hội Thể Thao Đại Học (NCAA) không tổ chức các cuộc thi đấu tại đây, nơi thường đứng ra đăng cai các sự kiện này. NCAA dự trù tẩy chay dài lâu khi loan báo địa điểm các trận thi đấu các giải vô địch từ nay cho đến năm 2022, sẽ không dành cho North Carolina. Thiệt hại vụ này lên đến $87.7 triệu.

Ngày nay Trung Quốc đầu độc cả thế giới với thực phẩm bẩn, hàng hóa thô sơ cẩu thả, cứ kiểm soát ngay các vật dụng trong gia đình mình, những gì đã phát xuất từ Trung Quốc, đều có thể đưa đến chuyện giết người. Từ cái xe nôi kẹp cổ trẻ em, đến món đồ chơi nhiễm nặng chất chì, sữa và sữa bột trẻ em đã bị lẫn hóa chất melamine, và chúng ta phải biết rằng tất cả thứ hàng hóa sản xuất từ quốc gia này đều dính máu của các công nhân nô lệ vị thành niên, mọi tù nhân khổ sai, gái mãi dâm, dân nghiền ma túy và học viên Pháp Luân Công trong cái nhà tù đau đớn, mạt hạng vĩ đại này.

Chỉ riêng năm 2013, Walmart đã nhập cảng hàng hóa Trung Quốc lên đến $49,1 tỷ, điều này cũng có nghĩa là Walmart đã làm mất 400,000 việc làm của dân Mỹ trong thời gian đó.
Ngay việc Trung Quốc hiện nay đang trở thành một loại thực dân mới, gieo hiểm họa cho cả thế giới, lấy đi hàng triệu việc làm, vơ vét tài nguyên, bắt đi các dân tộc này, giết họ, triệt sản họ hay pha giống với người Hán, cũng đủ cho cả thế giới tẩy chay hàng hóa Trung Quốc, du lịch Trung Quốc. Những con buôn trong các siêu thị Á Châu tại Hoa kỷ sẵn sàng vì lợi nhuận với những món hàng rẻ, độc hại nhưng chúng ta quyết không đầu độc gia đình, con cháu chúng ta bằng thực phẩm Trung Quốc. Việc làm đó là tẩy chay!

Người Việt ở hải ngoại là những người mau quên. Sau Tháng Tư, 1975, không có gia đình nào không có người đi tù, không có người vượt biển, không có người khốn đốn vì chuyện đánh tư sản, đổi tiền, đuổi người đi vùng kinh tế mới, dãi dầu chốn chợ trời. Thế gian kêu gọi mọi người sẵn lòng tha thứ nhưng đừng quên, vậy mà người ta lại hay quên, đến nỗi trong tay có vũ khí mà chưa hề động thủ, thường than vãn mà không biết hành động, cuối cùng vì cái lợi của riêng mình, cái vui của gia đình mình mà quên hết cái đau của cộng đồng, cái khốn khổ của cả một dân tộc!

Nói như nhà thơ Nguyễn Chí Thiện:

“Vì ấu trĩ, thờ ơ, u tối!”

và:

“Lỗi lầm tại ai? Xét ra tất cả. Mấy ai người đem hết tâm can?”







MẤY LỜI GÓP Ý VỚI BÁO CÁO KINH TẾ - XÃ HỘI CỦA CHÍNH PHỦ (FB Trần Đức Anh Sơn)





Như thường lệ, trước khi Quốc hội họp, nhà cháu lại được phân công đọc bản Báo cáo về tình hình thực hiện kinh tế xã hội mà Chính phủ trình Quốc hội, được gửi trước cho các đoàn đại biểu quốc hội, để đóng góp ý kiến cho Đoàn đại biểu Quốc hội Đà Nẵng. 

Nhà cháu đã làm việc này trong gần 10 năm qua (trừ 1 năm đi học ở Mỹ), nhưng chưa lần nào đọc bản báo cáo nào sơ sài, cẩu thả và có nhiều vấn đề như bản báo cáo này (do Bộ Kế hoạch và Đầu tư chấp bút cho Chính phủ). 

Đồng nghiệp của nhà cháu là TS. Nguyễn Văn Hùng còn phát biểu rằng "bản báo cáo này cho thấy một sự coi thường đại biểu quốc hội". Gần chục thành viên khác của Viện Nghiên cứu Phát triển Kinh tế - Xã hội Đà Nẵng được yêu cầu tham gia góp ý trong từng lĩnh vực cụ thể, cũng đều có nhận xét tiêu cực về bản báo cáo này, và "nhặt" ra vô số "sạn", chuyển cho Đoàn đại biểu quốc hội Đà Nẵng, để thông qua Đoàn mà phản ánh ra Quốc hội.

Nhà cháu được yêu cầu góp ý đầu tiên. Dưới đây là toàn văn bản góp ý của nhà cháu về cái báo cáo này (không kể những dẫn chứng, diễn giải và trao đổi chi tiết hơn trong quá trình thảo luận sau đó):

GÓP Ý BÁO CÁO "Đánh giá bổ sung kết quả thực hiện và Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2017 và triển khai Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2018"

Kính gửi: Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố Đà Nẵng.

Thực hiện yêu cầu của Đoàn đại biểu Quốc hội thành phố Đà Nẵng về việc góp ý, phản biện bản Báo cáo Đánh giá bổ sung kết quả thực hiện và Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2017 và triển khai Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2018 mà Chính phủ chuyển cho Quốc hội trước kỳ họp thứ 5, khóa XIV (sẽ khai mạc vào ngày 20/5/2018) và chỉ được phân công góp ý, phản biện những vấn đề xã hội được phản ánh trong báo cáo này, nhưng sau khi đọc xong, tôi xin góp ý như sau:

A. VỀ ĐÁNH GIÁ CHUNG

1. Báo cáo tập trung đánh giá những kết quả đạt được nhiều hơn, với những con số rất tích cực. Trong khi phần đánh giá về những thất bại, yếu kém về kinh tế - xã hội về công tác điều hành của Chính phủ và của các bộ, ngành ở Trung ương trong năm qua, thì viết rất hời hợt, giản lược và né tránh.

2. Vấn đề nổi cộm nhất trong năm 2017 là tham nhũng và kết quả đấu tranh phòng chống tham nhũng thì được viết rất sơ sài (chỉ có 5 dòng), trong khi đây là vấn đề nóng nhất năm 2017, tác động đến sự phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, đến niềm tin của nhân dân đối với đảng, nhà nước, chính phủ và chế độ nói chung, ảnh hưởng đến uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế. 

3. Vấn đề làm ăn thua lỗ của hàng loạt doanh nghiệp nhà nước không hề có dòng nào trong báo cáo. Một ví dụ điển hình là Tập đoàn Than - Khoáng sản Việt Nam, mắc nợ hơn 100.000 tỉ đồng, mỗi ngày phải trả lãi vay ngân hàng đến 12 tỉ đồng… được báo chí chính thống đăng tải liên tục, cũng không hề được nhắc tới trong báo cáo.

4. Vấn đề Tập đoàn Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh hủy hoại môi trường biển ở 4 tỉnh bắc miền Trung đã được khắc phục ra sao, kết quả kiểm tra thế nào, đời sống nhân dân ở khu vực bị ảnh hưởng bởi sự hủy hoại này đã bị tác động như thế nào, cuộc sống và nghề nghiệp của họ đã hồi phục đến đâu… đã không được phản ánh, phân tích trong báo cáo này. Thay vào đó chỉ vỏn vẹn 3 dòng về cái gọi là “sự cố môi trường biển” này với ngôn ngữ được giảm nhẹ để đánh lạc hướng dư luận. Hoàn toàn không phân tích, không đánh giá, không đưa giải pháp khắc phục và dự báo lâu dài về tác động của vụ Formosa giết chết môi trường biển đối với sinh kế của cư dân trong vùng bị ảnh hưởng, đối với kinh tế - xã hội của địa phương và đất nước nói chung.

5. Việc chậm trễ hoàn thành các dự án trọng điểm quốc gia như dự án đường tàu điện trên cao ở Hà Nội, đường tàu điện ngầm ở Thành phố Hồ Chí Minh, đường cao tốc Đà Nẵng - Quảng Ngãi, dự án nâng cấp quốc lộ 1 ở một số đoạn trọng yếu…, cũng không được đề cập trong báo cáo. Tình trạng các trạm BOT thu phí giao thông “mọc” dày đặc tràn lan, sai quy định pháp luật, thu phí bất hợp lý… tác oai, tác quái ở khắp nơi, gây bức xúc trong dư luận, gây thiệt hại kinh tế cho người dân… không hề xuất hiện trong báo cáo. Việc thu phí bảo vệ môi trường qua xăng dầu quá cao, thu và sử dụng phí này bất hợp lý, nay tiếp tục thu cao hơn nữa, khiến nhân dân, doanh nghiệp, đại biểu quốc hội lên tiếng phản đối, cũng bị bỏ ngoài báo cáo.

6. Vấn đề thu hồi đất đai của người dân sai quy định, đẩy người dân nhiều nơi vào con đường bần cùng hóa, diễn ra nhức nhối từ nhiều năm qua, luôn có nguy cơ bùng phát thành bất ổn xã hội, điển hình như vụ “dân oan Thủ Thiêm” cũng né tránh, không hề nhắc đến một dòng trong báo cáo này. Vì thế, không hề có phân tích nguyên nhân, thực trạng và đề xuất giải pháp để giải quyết thực trạng phức tạp này.

7. Bố cục báo cáo lộn xộn, chắp vá lung tung. Số liệu dẫn trong báo cáo không được xác tín; người viết báo cáo không phân biệt được đâu là giải pháp, đâu là kiến nghị khiến người đọc không hiểu, không tin tưởng cũng biết nên đánh giá, phản biện báo cáo này như thế nào cho hợp lẽ.

B. VỀ NHỮNG VẤN ĐỀ XÃ HỘI

1. Lĩnh vực giáo dục trong năm qua có quá nhiều bất cập, tiêu cực bị phơi bày như: nạn bằng cấp giả; đạo đức của quan chức ngành giáo dục, của nhà giáo xuống cấp; nạn giáo viên bạo hành học sinh dưới nhiều hình thức diễn ra ngày một nhiều trong các trường học trong cả nước; nạn bạo lực học đường gia tăng ở mức nguy hiểm; nạn “chạy học hàm” của quan chức và những trí thức “dổm” qua đợt xét phong GS, PGS vừa qua khiến 95 hồ sơ phải bị xem lại và bị loại; nạn đào tạo TS, ThS có chất lượng quá kém; nạn tuyển dụng giáo viên vô tội vạ, rồi sa thải cũng vô tội vạ tại một số địa phương; nạn thất nghiệp của cử nhân, thạc sĩ rất cao, phải bỏ bằng đi học lại trường trung cấp nghề để mong kiếm được việc làm đã kéo dài từ nhiều năm qua và nay có sự gia tăng đột biến… đều không được nhắc đến trong báo cáo. Vì thế mà không hề có một phân tích, mổ xẻ nguyên nhân, thực trạng và đưa ra giải pháp khắc chế những vấn nạn trên.

2. Trong lĩnh vực y tế, những hạn chế tồn đọng từ nhiều năm nay như chất lượng khám chữa bệnh, nạn bệnh nhân không có giường điều trị, phải ghép 3 - 5 người/gường bệnh vẫn tồn tại (dù lãnh đạo ngành y đã hứa với Quốc hội, với dân là sẽ chấm dứt sớm, nhưng lời hứa đó đã không thành), không được đề cập trong báo cáo. Các vụ sai sót, sự cố trong ngành y dẫn đến chết người diễn ra ngày càng nghiêm trọng; nạn bệnh nhân tấn công nhân viên y tế diễn ra ngày càng nhiều và càng nguy hiểm; nạn thuốc giả, thực phẩm chức năng giả tràn lan, gây thiệt hại cho bệnh nhân và người dùng nhưng Bộ Y tế không kiểm soát được; nạn thực phẩm bẩn tràn lan gây hại cho sức khỏe của người dùng, mà Bộ Y tế phải chịu một phần trách nhiệm… Tất cả đều bị lờ đi, không thấy nhắc đến trong báo cáo này. Vì thế, không thấy ngành Y tế đưa ra giải pháp gì để khắc phục những vấn nạn trên.

3. Trong lĩnh vực văn hóa - du lịch - thể thao, ngoài việc nêu 1 số thành tích trong việc làm hồ sơ đề nghị UNESCO công nhận một số di sản văn hóa của Việt Nam là di sản văn hóa thế giới, ngoài việc nêu một số thành tích về thể thao tại SEA GAMES và bóng đá cấp châu lục, ngoài việc nêu số du khách quốc tế tới Việt Nam đạt con số ấn tượng là 13 triệu trong năm 2017, thì báo cáo bỏ qua rất nhiều tồn tại hạn chế trong lĩnh vực văn hóa - du lịch - thể thao, như: nạn trùng tu sai lệch gây hại cho di tích (như việc trùng tu một nhóm tháp trong khu đền tháp Mỹ Sơn vừa qua, việc trùng tu chùa Bổ Đà… đang bị báo chí phản ánh và các chuyên gia bảo tồn phản ứng là những ví dụ). Đối với du lịch, thì báo cáo thì chỉ quan tâm đến số lượng du khách đến Việt Nam, mà không quan tâm đến chất lượng khách, số ngày lưu trú, mức chi tiêu của họ khi ở Việt Nam và tổng thu xã hội mà ngành du lịch mang tới là bao nhiêu… Đó là những thứ, những số liệu cần phân tích, cần thể hiện trong báo cáo thì lại không có.

4. Công tác bảo vệ tài nguyên môi trường và chống biến đổi khí hậu trong năm qua có nhiều vấn đề như: việc toan tính đổ gần 1 triệu m3 chất thải rắn của do Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân xuống đáy biển ở khu vực Hòn Cau ở Bình Thuận, “âm mưu” đổ thêm 12 triệu tấn chất thải rắn khác xuống khu vực biển đông bắc Việt Nam; vấn đề sụt lở nghiêm trọng ở vùng ven biển miền Trung và đặc biệt là ở đồng bằng sông Cửu Long (với 33 điểm cực kỳ nguy hiểm, có tổng chiều dài hơn 110 km…), đã không được thể hiện trong báo cáo này. Vấn đề bảo vệ các di sản văn hóa, các di tích lịch sử - văn hóa ven biển trước tình trạng biến đổi khí hậu, tình trạng nước biển dâng trong tương lai gần có thể hủy hoại các di sản văn hóa ven biển của Việt Nam, đã không được nhắc đến, cảnh báo và đề xuất giải pháp khắc phục trong báo cáo này.

Ngoài ra, còn có nhiều vấn đề bất cập khác thể hiện trong báo cáo này, tuy nhiên với trách nhiệm được phân công, tôi chỉ tập trung phản biện vào những vấn đề xã hội có trong báo cáo này mà thôi.

Kính thưa Đoàn đại biểu Quốc hội Đà Nẵng.

Trên đây là những điều tôi bất cập tôi nhặt ra sau khi đọc bản Báo cáo Đánh giá bổ sung kết quả thực hiện và Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2017 và triển khai Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2018 này. Tôi xin gửi những lưu ý này đến Đoàn đại biểu Quốc hội Đà Nẵng để Đoàn lưu tâm, chất vấn Chính phủ và các bộ, ngành trong kỳ họp tới.

Kính chúc quý đại biểu sức khỏe. Chúc kỳ họp thứ 5 của Quốc hội khóa XIV thành công tốt đẹp.

TRẦN ĐỨC ANH SƠN









View My Stats