Tuesday, 2 September 2014

THƯA BÁC : CHÁU ĐẾCH HIỂU NỖI ! (Vũ Đông Hà - Dân Làm Báo)




9/02/2014         15 Comments

Xin lỗi Bác về cái từ đếch không được chỉnh chu. Số là theo lời kêu gào của Đảng ta, nhân ngày Bác giả từ vũ khí, buông búa thả liềm, cháu lò mò lôi di chúc 3 đời của Bác ra học tập ngày đêm. Càng học thì càng bứt rứt và xúc động, chịu hổng nỗi với cơn bức xúc tràn dâng nên đành ngữa mặt lên trời mà ách xì một phát: cháu đếch hiểu nỗi!!!

Coi: Theo lời vàng chữ ngọc của đảng ta thì Bác là "nhà báo cách mạng". Bác bắt đầu sự nghiệp vĩ đại của Bác bằng làm báo, viết báo và tuyên truyền bằng báo (*). Bác còn được xem là người sáng lập, lãnh đạo, chủ bút, phóng viên... kiểu gì Bác cũng chơi... cho tờ Người Cùng Khổ, Thanh Niên... vậy mà cái di chúc 3 đời 65, 68, 69 của Bác nó như đống mèo mửa. Bác lận đận 5 năm để viết cái di chúc mà Đảng ta bắt 90 triệu người phải học, mà học cái gì?


Bác làm gì vậy Bác!? Chi mà sửa tèm lem tẹp nhẹp máu me tùm lum vậy Bác!? Có vài trang giấy mà Bác phải 5 năm tình lận đận đến đổ máu vậy thì bố ai tin Bác là người viết Bản án chế độ thực dân Pháp ký tên Nguyễn Ái Quốc! 

Cháu... đếch có tin!

Còn nữa:

Cái gì mà toàn jân fải jũng cảm, fải mở lớp jạy ngề để họ có thể jần jần tự lực cánh sinh tại địa fương, fải hàn gắn vet thương ngiêm trọng để fục vụ, xây jựng lại nước Việt Nam jân chũ cộng hòa độc lập, tự jo, hạnh fuc...

Mẹ ơi! Học theo Bác để viết tiếng Việt kiểu này thì... fuc thiệt, chẳng khác gì Bác cùng chúng cháu hành quân, lên đường hiếp dâm chữ nghĩa Việt Nam.

Nói thiệt nghe bác: cháu không thích mấy cái thuyết âm miu gì gì đó kết bác là họ Hồ một Tập nhiều Chương do bác Mao sáng tác gửi từ bên Tàu qua. Nói gì thì nói phải đem cái xác Bác xét nghiệm DNA thì cháu mới tin trăm fần trăm.

Nhưng đọc di chúc của Bác thì thú thiệt cháu ước Bác là... thằng Tàu thiệt. Chứ nếu là người Việt Nam, là cha già jân tộc, là lãnh tụ vĩ đại, là chủ tịch muôn năm mà viết lách kiểu này thì nhục cho một đứa học sinh lớp 3 trường làng quá.

Nhân kỷ niệm ngày Bác thả búa buông liềm đi gặp mác với lê, cháu xin gửi lại các fan của Bác giọng nói của bác để mắt vừa thấy Bác viết làm sao, tai vừa nghe Bác nói ra làm sao...

Video : Phỏng vấn Hồ Chí Minh năm 1966 (bản gốc, full 17'50'')

Sau cùng, trong những thứ Bác dặn dò mà con cháu đồng chí của Bác không làm theo thì có một điều cháu mong là các đồng chí ấy cứ tiếp tục... mất dạy với Bác, đếch nghe lời Bác. Đó là: http://4.bp.blogspot.com/-UPQHuKmKDdw/VAUl44T3phI/AAAAAAABqE4/DTM3sHxoEsM/s1600/tmp-danlambao.jpg

Vì sao? 

Đi "hỏa táng" hay "điện toán" thì thủ tiêu cha nó mọi bằng chứng Bác thật sự là... đứa nào!? (mà hỏi thiệt, hỏi nhỏ nhỏ nghe Bác: phải chăng vì vậy mà Bác dặn chúng nhớ đốt Bác không thì lộ hàng cuốn sách một Tập nhưng nhiều Chương của bác Mao thì chết cha!)


____________________________________




Monday, 1 September 2014

NHỮNG NGƯỜI DÂN OAN QUẢ CẢM (Trần Ngọc Anh - Trí Nhân Media)




30-8-2014


Ngày 26/8/2014, không báo trước, khoảng 30 người Dân Oan bất ngờ xuất hiện tại Cao Lãnh Đồng Tháp dưới sự điều động của Dân Oan Trần Ngọc Anh để tham gia phiên tòa sơ thẩm xử chị Bùi thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh và Nguyễn Thị Thúy Quỳnh trong tội danh "hai xe đạp đi hàng ba".

Với lòng phẫn uất và với những kinh nghiệm qua bao năm bị theo dõi đàn áp, những người Dân Oan đã không quản ngại tìm về Đồng Tháp trong hoàn cảnh phải tránh né những cặp mắt rình mò của bọn côn an và đã trải qua những lúc nghỉ ngơi ngoài bờ bụi. Theo dự định sẽ có rất đông Dân Oan trong PT Liên Đới Dân Oan Tranh Đấu Việt Nam kéo về Cao Lãnh, nhưng côn an đã canh phòng nghiêm nhặt, ngăn chặn gây trở ngại khiến nhiều Dân Oan không rời nhà được.

Đến Cao Lãnh, những người Dân Oan đã len lỏi vào được khuôn viên Tòa Án, nhưng với súng ống, bạo lực bọn côn an, những người Dân Oan bị an ninh hạch hỏi bắt bớ và đánh đập....

Sau 3 ngày tịnh dưỡng vì những vết thương bầm dập khắp thân thể do dùi cui của tụi côn đồ đánh đập đàn áp, chị Trần Ngọc Anh tạm thời bình phục, đã kể lại những chi tiết khá thú vị về chuyến đi Cao Lãnh, Đồng Tháp đối đầu với côn an với Dân Oan.

Hãy ngả mũ, gửi lời ngưỡng mộ đến lòng quả cảm của đồng bào Dân Oan và kính mong các chị em Dân Oan mau chóng bình phục, để chúng ta còn tiếp tục trong những trận đối đầu sắp tới.
 
Trí Nhân Media
30/8/2014

*****

PHONG TRÀO LIÊN ĐỚI DÂN OAN TRANH ĐẤU VIỆT NAM

Trần Ngọc Anh
30-8-2014

Thay mặt các chị em Dân Oan trong Phong Trào đã tham gia biểu tình ủng hộ 3 người yêu nước bị CSVN bách hại là Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Minh và Nguyễn Thị Thúy Quỳnh vào ngày 26/8/2014 tại Cao Lãnh vừa qua, Trần Ngọc Anh tôi xin lược thuật lại câu chuyện để các bạn và các chiến hữu trong ngoài nước biết rõ hơn về sự tham dự của Phong Trào Liên Đới Dân Oan Tranh Đấu như sau:

Trước hết, cần nói rõ rằng đây không phải là một phiên toà, mà chỉ là một cuộc tuyên án người yêu nước của tà quyền cộng sản bán nước hại dân.

Khi được tin tà quyền CSVN sẽ bày ra cuộc tuyên án 3 người yêu nước vào ngày 26/8/2014 tại thành phố Cao Lãnh tỉnh Đồng Tháp, Phong Trào chúng tôi đã tỏ tinh thần liên đới với các nhà Dân chủ Nhân quyền bằng cách vận động tối đa các thành viên Dân Oan từ nhiều tỉnh tham gia biểu dương ủng hộ.
Nhưng tà quyền CSVN đã huy động toàn lực bộ máy côn an đàn áp của họ để ngăn chặn nghiêm ngặt nên cuối cùng chỉ có 19 Dân Oan tới tham dự biểu tình.

Từ 11 giờ trưa ngày 25/8 đã có 5 Dân Oan đến được thành phố Cao Lãnh. Tới 18 giờ thì thêm một tốp Dân Oan nữa. Chúng tôi bàn bạc và thống nhất với nhau là nếu muốn tham gia được cuộc biểu tình ngày mai 26/8 thì mỗi người phải hy sinh, không được mướn nhà trọ, dù phải ngủ bụi ngủ bờ một đêm, nơi trú ẩn phải ở cách trung tâm Cao Lãnh trong tầm 10 cây số, và phải phân tán ra thành 3 nhóm để tránh bị bắt tất cả.

Trước 7 giờ sáng ngày 26/8, Dân Oan chúng tôi 19 người tập trung cách trụ sở tòa án chừng 1 cây số, cho một người mướn xe ôm tốn 100 ngàn để do thám hiện trường trước. 

Sau đó, 5 Dân Oan làm thành 1 nhóm bắt đầu ra quân, đi bằng taxi để côn an không ngờ mà trở tay kịp. Nhóm này lọt vô khuôn viên toà án, chỉ cách phòng xử 50 thước. Vừa xuống taxi thì côn an đã vây hách dịch hỏi “các bà đi đâu đây?”, Dân Oan nổi sùng đốp lại: “chúng tao hôm nay đi dự phiên tòa Bùi Thị Minh Hằng, tòa án cộng sản mở phiên tòa công khai mà quá hèn, các ngõ ngách dẫn vào đều cho côn an an ninh ngăn chặn...”. Một cuộc đốp chát náo động nổ ra giữa Dân Oan với đám sai nha tà quyền CSVN. Côn an cãi không lại Dân Oan nên giở trò bạo lực, xông vào túm lấy 2 Dân Oan hiên ngang nhất, dùng sức đàn ông bẻ quặt tay nạn nhân khiến 2 bà thét lên vì đau đớn, rồi chúng xô lên xe.

Nhóm Dân Oan thứ hai có 7 người, cũng dùng 1 xe taxi tiến vào, nhưng còn cách tòa lối 200 thước thì đã bị côn an chặn lại, Dân Oan tức giận ào xuống xe bắt đầu biểu tình tại chỗ, gào to “tòa án này là toà án bất công!!! yêu cầu thả ngay lập tức 3 người dân lương thiện...!!!”. Cuộc biểu tình chỉ diễn ra mươi phút là côn an an ninh ào tới dùng bạo lực cưỡng chế từng Dân Oan lên xe chở tới Ngã ba Ông Bầu đường về Mỹ An là nơi cách xa tòa án cả chục cây số rồi đổ xuống. Côn an giao cho mấy tên an ninh đứng ngăn, không cho bất cứ xe chở khách nào được dừng đón Dân Oan trở lại trung tâm Cao Lãnh. Thế là lại một lần nữa 7 Dân Oan làm cuộc biểu tình tại chỗ, la gào xỉ vả côn an và tố cáo tội cộng sản cho dân chúng chung quanh nghe. Cuộc biểu tình có 7 người kéo dài tới 1giờ chiều thì Dân Oan đón xe về nhà.

Nhóm thứ ba gồm 7 Dân Oan, tiến tới tòa án cũng bằng taxi, nhưng mới tới công viên Lý Thường Kiệt còn cách tòa án 500 thước thì đã bị côn an chặn lại không cho vào xa hơn. Dân Oan xuống xe liền bị côn an xua đuổi không cho đứng trên lề đường thì đành phải băng qua đường tiến vào công viên.

Trong công viên lúc đó đã đầy côn an đứng án ngữ, bọn chúng cũng lại xua đuổi không cho Dân Oan vào, chúng nói: “Khu vực này là khu vực cấm, không cho bất cứ một người dân nào đứng ở đây...”. 
Dân oan Trần Ngọc Anh liền đốp chát lại: “Nếu đây là khu vực cấm thì các ông phải để bảng cấm, còn đây là công viên thì đương nhiên người dân có quyền đứng”

Tên côn an gằn giọng: “Không được tụ tập đông người chỗ này”

Dân oan Trần Ngọc Anh bẻ lại: “Sao các ông nói ngu vậy, đây là công viên mà sao lại không tụ tập đông người...?”. 

Cơn giận bùng lên, Trần Ngọc Anh gào: “Trời, đúng là một chế độ CS quá sức hèn hạ, gọi là tòa án nhân dân, xử 3 người dân lương thiện yêu nước, xử công khai mà phải tốn biết bao công sức, sử dụng cả ngàn côn an an ninh rải ra để mà ngăn chặn các ngả đường, đây là trò bỉ ổi của đảng CSVN...”.

Dân chúng đứng quanh nghe Trần Ngọc Anh nói thì mới vỡ lẽ ra là hôm nay chính quyền xử 3 người yêu nước chứ không phải là 3 “phản động”. Các Dân Oan khác cũng hào hứng góp tiếng vào với Ngọc Anh để cắt nghĩa cho dân đứng quanh nghe về bản chất gian manh của CSVN.

Côn an thấy Dân Oan đang cố gắng giải thích giác ngộ quần chúng đứng chung quanh như thế thì nóng mặt tiến tới tay cầm dùi cui miệng sẵng giọng: “Bây giờ các bà có đi không?”.

Dân Oan cũng gay gắt đối đáp: “Không, công viên thì người dân có quyền đứng, chúng tao không tới cơ quan của chúng mày, không tới nhà của chúng mày thì chúng mày không có quyền đuổi...”.

Hình : https://farm6.staticflickr.com/5563/15100469671_55d457644d.jpg

Lúc đó thì xe chở tù vừa chạy qua, Dân Oan bèn hướng chạy về phía xe tù la to “Bùi Minh Hằng cố lên, Bùi Minh Hằng cố lên...” thì cuộc đối đầu giữa côn an với Dân Oan cũng tạm chấm dứt. Côn an thì đi ăn còn Dân Oan lui vào giữa công viên tìm bóng cây mát nghỉ trưa.

Đến tầm sau 2 giờ chiều, Dân Oan lại ra đứng sát đường đón xe chở tù đi ngang, con đường xe tù chạy ngang này thấy luôn túc trực không dưới ba bốn trăm côn an an ninh. Dân Oan nói lớn cho quần chúng chung quanh nghe: “Trời ơi trời, chế độ CS xử 3 người yêu nước thôi mà bỏ ra bao nhiêu công sức để ngăn chặn người dân tới tòa án, thật là nực cười, chế độ CS làm những trò hèn hạ bỉ ổi...”. 

Người dân đứng chung quanh nghe Dân Oan tố cáo cộng sản thế thì có 1 bác già thắc mắc hỏi Trần Ngọc Anh: "Sao cháu gan vậy, cháu ở đâu đến đây, xã hội bây giờ tụi nó ngang ngược lắm, chúng nó vô thần vô đạo lắm, bất công lắm, tụi nó chả có xài luật đâu, quyền lực nằm trong tay chúng nó mà, cháu đừng nói vì nó bắt luôn cháu đó”.

Ngọc Anh đáp lại bác già: “Cháu là dân Vũng Tàu, cháu tới đây để ủng hộ 3 người yêu nước và để xem phiên tòa bất công này nó diễn tiến ra sao...”

Côn an an ninh nghe cuộc đối đáp của bác già với Trần Ngọc Anh thì chúng liền điện thoại báo cáo cấp trên, rồi một chốc sau chúng tiến tới hạch hỏi Ngọc Anh : “Bà cho tôi xét giấy chứng minh nhân dân của bà”. 

Ngọc Anh đốp lại liền: “CS chúng mày giở trò rồi phải không, tao đâu phải tội phạm đâu mà chúng mày đòi xét giấy chứng minh nhân dân của tao?”

Côn an xấc xược đáp: “Chúng tôi coi để xem bà có phải là người Việt Nam không”.

Ngọc Anh nghe nó nói mà không kềm được cơn giận, đốp chát ngay: "Đúng là CS chúng mày có mắt mà không tròng, đương nhiên tao là người Việt Nam rồi, còn CS chúng mày là Hán nô của Trung quốc mà, sao nhìn ra được tao là người Việt Nam....”

Côn an không đối đáp được thì tức tối dùng bạo lực, 5/6 tên liền xông vào, tên thì bẻ tay tên thì đá đấm Ngọc Anh rồi cưỡng chế quăng lên xe như quăng một con vật.


Cháu Nguyễn Thị Mỹ Tiên (con gái của Dân oan Nguyễn Thị Bé Hai tỉnh Tây Ninh) lúc đó đứng cạnh Ngọc Anh cũng bị côn an đấm đá túi bụi rồi chúng còn dùng dùi cui chọc mạnh vào người.

Ngọc Anh thấy cháu Mỹ Tiên bị đánh thô bạo thì liền cố nhào tới định đỡ đòn cho cháu, tay giương ra chống đòn côn an, miệng nguyền rủa: “Đúng là CS chúng bay là đồ súc sanh...” thì lập tức 1 tên côn an gào lên “Mày nói ai là đồ súc sanh?” rồi tống một quả đấm vào ngực làm Ngọc Anh ngất xỉu tại chỗ.
Chúng cưỡng chế đưa Ngọc Anh với cháu Mỹ Tiên và hai vị mục sư là MS Hùng với MS Du lên xe về đồn tại 1 phường của thành phố Cao Lãnh.


Ngọc Anh lúc đó vẫn trong trạng thái bất tỉnh, côn an cho là giả bộ, nhưng nhờ hai Mục Sư làm dữ nên chúng phải gọi bác sĩ tới. Bác sĩ khám xong liền nói: “Phải đưa vào bệnh viện gấp, phải khiêng nhẹ nhàng, nếu không thì bà ấy có thể chết”. 

Bấy giờ côn an mới lo sợ mà gọi xe cấp cứu của Bệnh Viện Đa Khoa Đồng Tháp tới. Ngọc Anh bị bất tỉnh từ 3giờ15 chiều tới 6giờ 25 tối mới hồi tỉnh. Trong lúc đang bị bất tỉnh, côn an lục hành lý và đã lấy mất của Ngọc Anh 1 cái điện thoại.

Câu chuyện nếu kể lại đầy đủ thì còn rất dài nhưng Ngọc Anh đang rất mệt và đau vì thương tích do côn an gây ra nên xin hẹn kể thêm trong bài sau.

Xin cám ơn quý vị và các bạn hữu đã kiên nhẫn đọc bài tường trình dài dòng này.

Và một lần nữa Ngọc Anh xin cảm ơn sự quan tâm tâm theo dõi và chia xẻ của qúy vị và các bạn hữu.
Dân oan Trần Ngọc Anh kính chào

Trần Ngọc Anh
30/8/2014


CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI Ở VIỆT NAM (Hoa Mai Nguyen - Thông Luận)




Được đăng ngày Chủ nhật, 31 Tháng 8 2014 08:52

Một trong những chế độ độc tài còn sót lại trên thế giới đó là chế độ cộng sản Việt Nam. Chế độ này luôn cho mình là thông minh tự mình điều hành một chế độ, và cũng tự cho mình một quyền hành vô biên không có giới hạn, bất chấp sự chống đối các tổ chức, hội đoàn hay cá nhân đối lập. Chế độ độc tài này vẫn luôn bảo thủ không bao giờ họ tiếp thu những ý kiến chân thành của các cá nhân hay một tập thể, ngược lại họ còn chụp mũ cho rằng đó là những thành phần phản động, hay là những thành phần thù địch của đảng và nhà nước Việt Nam. Nhìn chung mà nói tập đoàn độc tài chỉ là một nhóm lợi ích, và thiếu văn hóa trầm trọng, đang tự mâu thuẫn với chính bản thân mình.

Chế độ độc tài ở Việt Nam hiện nay theo tôi nghĩ đã thực sự mất phương hướng và chưa tìm ra một giải pháp nào cho VN được tốt đẹp hơn, đất nước VN hiện nay như một bức tranh đầy màu đen tối và không có hướng giải quyết.Tất cả đang nằm trong tình trạng bế tắc, con số thất nghiệp ngày càng lên cao, vật giá leo thang không ngừng, đời sống của người dân vô cùng khó khăn vì hàng triệu người hiện nay không có công ăn việc làm, trong khi đó chính quyền VN lại đang tạo mọi điều kiện tốt đẹp cho những nhà thầu của Trung Quốc vào VN để làm ăn và kinh doanh. Tin mới nhất được biết tới đây sẽ có 10.000 công nhân Trung Quốc sẽ vào vùng Vũng Áng, Hà Tĩnh để làm việc, Trong khi đó chính quyền đang tìm mọi cách để đưa hàng nghìn thanh niên VN sang các nước khác lao động để kiếm ngoại tệ mạnh nuôi chế độ độc tài trong nước. Đó là một nghịch cảnh trên quê hương chúng ta.

Như tôi đã viết ở trên, chế độ độc tài này chỉ là nhóm lợi ích, chúng đang vơ vét của cải và tài nguyên trên quê hương của chúng ta, nếu không vì lợi ích cá nhân của bọn chúng thì tôi tin chắc rằng chế độ độc tài này bọn chúng đã tự giải tán từ lâu rồi, chúng đâu còn thiết tha nghĩ đến cái lý tưởng của Chủ Nghĩa Cộng Sản, một cái lý tưởng viển vông đã không còn giá trị trên thế giới hiện đại ngày nay, và đã có rất nhiều nước  rũ bỏ nó đã từ lâu.

Chế độ độc tài hiện nay như những con đỉa đang ngày đêm tìm cách hút máu trên cơ thể người dân chúng ta, chúng biết chế độ độc tài này  sẽ không còn tồn tại được lâu nữa, cho nên chúng đang tìm mọi cách để trì hoãn và níu kéo thời gian, để bọn chúng tiếp tục tham nhũng, khi chế độ này bị sụp đổ thì bọn chúng sẽ chạy sang Nước khác và ung dung sống một cuộc sống giàu sang cho đến hết đời con cái chúng cũng không hết được những đồng tiền vơ vét của dân tộc ta.

Lương chúng thì chẳng được là bao.
Tiền Chùa, bổng lộc thì gấp vài ba trăm lần.
Tiền này lấy ở đâu ra?
Không tham, không nhũng thì lấy đâu ra số tiền này.

Để tìm cách níu kéo thời gian và bám chế độ độc tài, đảng và nhà Nước VN,vẫn đàn áp những tổ chức, hội đoàn và cá nhân bằng mọi thủ đoạn thâm hiểm và gian trá, đảng và nhà Nước luôn dùng công an làmlá chắn để che chở cho chế độ độc tài. Hàng năm đảng và nhà nước phải bỏ ra không biết bao nhiêu là tiền trong ngân sách nhà nước mà người dân đã đi làm còng lưng để đóng thuế để nuôi một số lượng người khổng lồ trong ngành công an.

Vừa qua  phiên Tòa xét xử 3 công dân yêu nước vào ngày 26/08/2014 tại Tòa án Nhân dân tỉnh Đồng tháp... bao gồm chị Bùi Thị Minh Hằng, anh Nguyễn Văn Minh và chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh với tội danh "Gây rối trật tự công cộng" đã khép lại với những bản án đầy bất công, thách thức dư luận, chà đạp lên công lý pháp luật lẫn lương tâm đạo đức con người... khiến dư luận trong và ngoài nước phẩn nộ đồng thời tạo nên sự quan ngại sâu sắc từ phía Cộng đồng Quốc tế, bao gồm chính phủ Hoa Kỳ cùng nhiều Tổ chức Nhân quyền Quốc tế trên thế giới.

Ngay sau khi kết thúc phiên xử với bản án 3 năm tù giam dành cho bà Bùi thị Minh Hằng, 2 năm rưỡi đối với anh Nguyễn Văn Minh và 2 năm đối với cô Nguyễn thị Thúy Quỳnh về tội gây rối trật tự công cộng, Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam ra tuyên bố nêu lên quan ngại của phía Mỹ về quyết định phạt tù như thế của cơ quan chức năng Việt Nam đối với ba công dân của họ vào ngày 26 tháng 8.

Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội gióng chuông báo động về vấn đề các cơ quan chức năng Việt nam sử dụng những điều luật về trật tự công cộng để bỏ tù người lên tiếng chỉ trích chính phủ chỉ vì họ bày tỏ quan điểm chính trị một cách ôn hòa.

Theo Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Việt Nam thì biện pháp kết án như thế cho thấy không phù hợp với quyền tự do ngôn luận và những nghĩa vụ được Việt Nam cam kết theo Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị cũng như theo Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

Tuyên bố của Đại sứ quán Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam phải trả tự do vô điều kiện cho ba cá nhân vừa bị kết án, cũng như các tù nhân lương tâm và cho phép người dân Việt Nam được bày tỏ chính kiến của họ.

Một chế độ độc tài dùng công an đàn áp và bắt bớ những người dân vô tội, chúng đã lùng sục và bắt trên 30 anh chị em dân chủ đã đến từ khắp mọi miền trên cả nước đã về Cao Lãnh dự buổi  phiên tòa xét xử chị Bùi Thị Minh Hằng, và anh Nguyễn Văn Minh, chị Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, công an chúng còn mất hết lương tâm của một đứa con trên đất  Việt chúng đã đả thương các anh Trương Dũng, Đinh Nhật Uy, dân oan hòa hảo  và chị Nguyễn Ngọc Lụa  v.v. ở giữa ban ngày. Nghiêm trọng hơn, chúng đã đánh chị Nguyễn Ngọc Lụa bị thương nghiêm trọng, gây tổn thương màng nhĩ và chấn thương não, đúng là một chế độ độc tài toàn trị đã không còn một tính người.

Công lý quê hương tôi đâu rồi nhỉ?
Gây rối trật tự thì bị ba năm tù.
Công an một lũ dã man.
Đánh người thương tật, thì không bị gì.
Ông trời có thấu hiểu cho chăng.Quê hương con bao cảnh trái oan và tù đày.

Ở  trên thế giới hiện nay con người có quyền được đi lại tự do và được phép tham dự những phiên tòa xét xử công khai, nhưng rất tiếc  ở VN lại không có điều đó, chính tỏ rằng chế độ độc tài ở Việt Nam rất sợ những sự thật bị phơi bày trước cộng đồng dân chúng và công luận thế giới, những phiên tòa xét xử chỉ là một trò hề của một chế độ độc tài, một điều bất công hơn nữa là chính người dân đi làm đề lấy tiền đóng thuế, để nuôi những kẻ đại diện pháp luật và công lý và những tên công an, thì lại bị bắt bớ và đàn áp chỉ vì đến xem phiên toà xét xử chị Bùi Thị Minh Hằng, điều đó chính tỏ chế độ độc tài đã quá suy yếu và sắp sụp đổ trong thời gian sắp tới

Qua những sự việc trên, tất cả người dân chúng ta đã hiểu rõ bản chất chế độ độc tài,  vì lợi ích cá nhân, chúng đã cố tình đi ngược lại sự mong muốn của toàn dân, và đi ngược lại sự dân chủ hóa cùng với sự hòa nhập với thế giới hiện đại.
Chính chế độ độc tài là vật cản lớn nhất cho tự do và dân chủ và sự phát triển đất nước, chúng đã làm cho đất nước ta nghèo nàn và lạc hậu.

Chúng ta phải làm gì để mau chóng xóa bỏ chế độ độc tài, thay thế vào đó là một chế độ tự do, dân chủ và đa nguyên?

Theo tôi nghĩ nếu chúng ta biết kết hợp, cùng nhất trí chung một sự đồng thuận, hãy xóa bỏ đi những mâu thuẫn hoặc hận thù do quá khứ để lại, hoặc do chính chúng ta đã vô tình hay cố ý gây ra, xin hãy xóa bỏ đi tất cả những mặc cảm, chúng ta hãy xích lại gần nhau hơn nữa, cùng nhau đoàn kết chặt chẽ giữa người Việt dân chủ  trong và ngoài nước, để chúng ta  tạo ra một tiếng nói chung,
Nếu chúng ta đoàn kết, cùng chung một chí hướng và cùng đi trên một con đường đó là một sức mạnh, và mũi nhọn đủ sức đối đầu với chế độ độc tài,chúng ta cũng tạo thêm niềm tin và tạo chỗ dựa vững chắc cho người dân trong nước, nếu người dân đã có niềm tin vào chúng ta, người dân không còn biết sợ  nữa, sẽ cùng đứng về phía chúng ta, thì tôi thiết nghĩ rằng thay đổi chế độ độc tài ở trong nước cũng không có gì là khó cả.

*****

Những bước chân chúng tôi đi
(Gửi tặng Chị Bùi Thị Minh Hằng và tất cả các chiến sĩ dân chủ VN)

Chẳng có kẻ cộng sản nào ngăn nổi bước chân chúng tôi đi.
Những bước  chúng tôi đi, để chiến đấu đến cùng.
Những bước chúng  tôi đi, để tiếp nối cha, ông mình.
Chúng ta tiến bước, theo tiếng  gọi quê nhà
Xiềng xích nào cũng chẳng ngăn cản được bước tiến chúng ta đi
Ta bước đi, đòi lại cái quyền làm người
Quyền làm người, đã bị cướp mất bấy lâu.
Đảng quê ta, đã không còn là con người nữa.
Chúng ngang nhiên cướp đất của dân lành.
Đất của ông cha ta, chúng cũng đem ra ngả bán.
Hoàng Trường sa thân yêu ơi.
Cũng đang gầm vang tiếng  sóng, cùng tiếp nối theo ta..
Đảng độc tài, toàn trị ở quê ta.
Chúng càng chà đạp, thì chúng  ta  càng tiến bước.
Tiến bước lên, để đòi lại quyền làm người.
Tiến bước lên, để đòi lại công bằng cho xã hội.
Cái thân xác này, chúng  ta có tiếc chi đâu.
Chúng ta nằm xuống.
Để cho quê nhà, được ấm no và hạnh phúc.
Được tự do, và dân chủ và chân lý lại sáng ngời
Chúng tôi nằm xuống.
Để cho xã hội, được công bằng và văn minh.
Chúng tôi thà chết vinh quang, còn hơn sống trong nỗi nhục và sợ hãi.

Hoa Mai Nguyen
30/08/2014

-------------------------------

Liberty Nguyen

Họ là ai?

Họ là những người yêu nước, thương dân, chuộng tự do, công lý, mong muốn tiến bộ xã hội, những người không thể im lặng trước bạo quyền và bất công, trước thực tế lãnh thổ, chủ quyền của tổ quốc bị đe dọa, chà đạp và chiếm đoạt, vì thế họ đã dấn thân. Họ đã phải hi sinh sự tự do, bình yên của cá nhân và gia đình, hi sinh hạnh phúc, sự nghiệp, (và cả tuổi trẻ), tài sản, danh tiếng...để âm thầm chịu oan nghiệt tù đày vì tổ quốc vì nhân dân trong đó có mỗi chúng ta và gia đình chúng ta. Họ cũng là dân oan, nhưng chịu nỗi oan vì cái chung.

Với bộ máy tuyên truyền một chiều lề đảng, hành động cao đẹp của họ đã bị xuyên tạc, vu khống, bôi nhọ dẫn đến nhiều người bị kỳ thị xa lánh. Họ và gia đình bị bao vây kinh tế cho đến nghèo khổ, thậm chí đói khát. Có những người đã phải hi sinh cả tính mạng như em Huỳnh Anh Trí, bác Đinh Đăng Định…. Nhiều người trong số họ sau khi ra tù đã bị quên lãng, trong khi vẫn phải chịu sự sách nhiễu và cô lập của chính quyền.

Và còn có những người tham gia đấu tranh, những dân oan, tuy chưa phải vào tù nhưng cũng đã đang bị bao vây kinh tế, bị bôi nhọ, bị hành hung…

Chế độ độc đảng đã tạo ra tham nhũng, bất công và nhiều bất cập khác, và do đó tầng lớp nghèo khổ ngày càng đông đúc thêm ở khắp nơi trên đất nước. Vì vậy việc đấu tranh xóa bỏ những bất công, những điều phi lý dẫn đến đói nghèo mới là xóa được tận gốc cái nghèo. Và đó chính là những việc làm mà vì nó nhiều người đã trở thành TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM.

Thành ngữ có câu: "Charity begin at home", (từ thiện trước tiên hãy làm ở trong nhà). Chúng ta cũng đều nghèo, lại còn ít ỏi, nên không đủ sức chia sẻ vật chất cho tất cả người nghèo. Vì thế, thể hiện trách nhiệm của mình trước xã hội nói chung, với bạn bè và đồng đội nói riêng, trong phạm vi khả năng có thể, ta hãy chia sẻ với những người đang gặp khó khăn ở ngay chính trong phong trào của mình về vật chất và tinh thần, để những người đã, đang, và sẽ là tù nhân lương tâm cùng với gia đình của họ vững tâm trên con đường đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp hơn. Hành động này ko thể gọi là từ thiện mà là TRÁCH NHIỆM.

Và biết đâu một ngày nào đó chính chúng ta cũng sẽ trở thành tù nhân lương tâm nếu ta có đủ sự dũng cảm và đức hi sinh như những người ấy!

P/s
Để thể hiện tình cảm của mình, qua stt này tôi xin gửi tặng 20trđ tới: Gia đình bác Ngô Hào ở Phú Yên; các con anh Đinh Đăng Định; anh Nguyễn Thành ở Huế; và hội tù nhân lương tâm, (5trđ mỗi gia đình). Đây là khoản tiển mà tôi tiết kiệm được từ chi tiêu cá nhân, tuy ít ỏi nhưng tôi gửi vào đây tình cảm chân thành của mình tới những tù nhân lương tâm nói chung, những người mà tôi trân trọng và chịu ơn.



View My Stats