Thursday, 22 January 2026

MONG CHỜ GÌ Ở ĐẠI HỘI ĐẢNG CSVN LẦN THỨ 14? (Đặng Đình Mạnh / Người Việt Online)

 



Mong chờ gì ở đại hội đảng CSVN lần thứ 14?

Đặng Đình Mạnh

January 22, 2026 : 2:17 PM

https://www.nguoi-viet.com/tin-chinh/mong-cho-gi-o-dai-hoi-dang-csvn-lan-thu-xiv/

 

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 14 của đảng Cộng Sản Việt Nam, diễn ra từ ngày 19 Tháng Giêng, 2026. Tuy nhiên, dưới con mắt của những người dân đã quá quen thuộc với các kịch bản cũ, đây chỉ là một sự kiện chính trị mang tính trình diễn nhằm củng cố quyền lực cho một nhóm lợi ích.

 

https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/01/VN-dai-hoi-dang-14-maytinhbang-NhacNguyen-AFP-012026-1920x1280.jpg

Đảng viên “đại biểu” được lựa chọn tham dự đại hội đảng lần thứ XIV ở Hà Nội. (Hình: Nhạc Nguyễn/AFP/Getty Images)

 

Trong một hệ thống độc đảng, quyền bầu cử chỉ là hình thức, tại đó, sự hoài nghi đã thay thế hoàn toàn cho kỳ vọng. Hơn ai hết, người dân hiểu rằng, các kỳ đại hội đảng như thế này không hề dành cho họ, cho dù những người được bầu lên từ các kỳ đại hội lại nắm giữ tương lai của họ, của con cháu họ và vận mệnh của cả một đất nước.

 

Bối cảnh – 50 năm của những lời hứa hão và thực trạng tụt hậu

 

Sau nửa thế kỷ dưới sự dẫn dắt độc tôn của chế độ Cộng Sản, Việt Nam vẫn loay hoay trong tình trạng tụt hậu so với các lân bang. Những “thành tựu” kinh tế được ca ngợi thực chất là sự đánh đổi bằng việc vắt kiệt tài nguyên, tàn phá môi trường và biến người dân thành lao động giá rẻ cho tư bản nước ngoài.

 

Đảng đã từng hứa hẹn về một xã hội công bằng, dân chủ và văn minh, nhưng thực tế lại là sự xói mòn về khí chất dân tộc và sự bóp nghẹt các quyền tự do cơ bản. Người dân nhận ra một nghịch lý cay đắng: Đảng càng hứa hẹn nhiều, sự thực thi lại càng ít đi, hoặc đơn giản là đảng không có khả năng thực hiện những gì họ hứa hẹn. Quyền lực tập trung tuyệt đối đã tước đoạt quyền tự quyết vận mệnh dân tộc của hơn 100 triệu đồng bào.

 

Những “mong chờ” trong bóng tối của sự hoài nghi

 

Sự quan tâm của dư luận đối với Đại Hội 14 không xuất phát từ niềm tin vào sự đổi mới, hoặc cải cách gì cả, mà là từ sự chán chường trước một thực trạng bế tắc:

 

-Về nhân sự: Chỉ là bình mới rượu cũ và kết quả thanh trừng phe phái

 

Thay vì kỳ vọng vào những lãnh đạo có tâm có tầm, được cân nhắc, quyết định bằng chính lá phiếu bầu cử tự do của nhân dân, thì thực tế, nhân dân chỉ còn là khán giả, đứng bên lề mọi cuộc bầu cử để đưa ra những lãnh đạo nắm giữ vận mệnh đất nước và tương lai của dân tộc.

 

Trước kỳ đại hội, thậm chí từ năm 2024, nhân dân chỉ nhìn thấy nền chính trị Việt Nam như một đấu trường của các phe nhóm chính trị trong đảng. Trong đó, sự thay đổi nhân sự không nhằm mục đích phục vụ nhân dân, mà là sự sắp xếp ghế ngồi thông qua sự tương nhượng, thỏa hiệp để bảo vệ lợi ích nhóm và thanh trừng đối thủ dưới danh nghĩa chống tham nhũng.

 

Trong bối cảnh đó, hầu như nhân dân không hề có niềm tin về bất kỳ gương mặt “cải cách” nào trong hệ thống chính trị hiện nay cả. Bởi hệ thống này sẽ tự đào thải bất kỳ ai có ý định thay đổi bản chất độc tài của nó.

 

-Cải cách kinh tế – Miếng bánh vẽ cho các nhóm thân hữu

 

Các chính sách cải cách được đề ra, vốn là phao cứu sinh để đảng duy trì sự độc tài nay đã chạm ngưỡng giới hạn. Các thông điệp về “phát triển kinh tế số” hay “chống tham nhũng” chỉ còn là những khẩu hiệu trống rỗng. Người dân đã quá mệt mỏi với việc tham nhũng khi chúng đã trở thành bản chất của chế độ, là “máu trong huyết quản” của bộ máy. Họ hiểu rằng, những cải cách sắp tới, nếu có, cũng chỉ nhằm vỗ béo cho các doanh nghiệp sân sau và giới “tinh hoa” chính trị. Trong khi đó, gánh nặng nợ công và lạm phát vẫn đè nặng lên vai người lao động.


https://www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2026/01/VN-HRW-12-nguoi-bi-tu-HRW-100323.jpg

Chế độ Hà Nội ngày càng siết chặt nhân quyền. Bất cứ ai đòi hỏi dân chủ, đa nguyên đa đảng, tự do nghiệp đoàn, ngôn luận, báo chí, đều bị bỏ tù tại Việt Nam. (Hình: HRW)

 

Sự tuyệt vọng cùng cực và khát khao thay đổi thực thụ

 

Đối với một bộ phận không nhỏ dân chúng, Đại Hội 14 là minh chứng rõ nhất cho sự bất lực của chế độ trong việc tự chuyển hóa. Sự hoài nghi đã chuyển thành sự tuyệt vọng. Họ không còn trông chờ vào bất kỳ văn kiện hay nghị quyết nào của đảng Cộng Sản sẽ mang lại điều tích cực, lạc quan về một sự thay đổi.

 

Kỳ vọng duy nhất, dù âm thầm hay công khai, là sự sụp đổ của một hệ thống đã lỗi thời và không còn khả năng đáp ứng nhu cầu phát triển của thời đại. Họ nhận ra rằng, chừng nào đảng còn giữ độc quyền quyền lực, thì tự do và phẩm giá của người dân vẫn sẽ chỉ là những khái niệm xa xỉ trên mặt báo.

 

Đại Hội 14 thực chất là một buổi tổng kết nội bộ của một tổ chức đang cố gắng níu kéo sự tồn tại của mình bất chấp sự phản kháng công khai hoặc ngầm trong xã hội. Giữa những tràng pháo tay và những lời hứa bóng bẩy trên sân khấu đại hội là một khoảng cách mênh mông với thực tại đầy rẫy bất công và sự phẫn uất của người dân.

 

Sau tất cả, điều cốt lõi còn sót lại không phải là niềm tin vào đảng, mà là khát khao mãnh liệt của người dân Việt Nam về một tương lai mà ở đó, họ không còn bị lừa dối bởi những lời hứa suông và được thực sự cầm lái vận mệnh của chính mình. [kn]

 

 




No comments:

Post a Comment

View My Stats