Tuesday, 1 July 2025

ĐẠT LAI LẠT MA CHUẨN BỊ CÔNG BỐ NGƯỜI KẾ VỊ, TRUNG QUỐC THEO DÕI SÁT SAO (BBC News Tiếng Việt)

 



Đạt Lai Lạt Ma chuẩn bị công bố người kế vị, Trung Quốc theo dõi sát sao

BBC News Tiếng Việt

11 phút trước

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/cly22npzne4o

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/020d/live/253eed30-55c3-11f0-b5c5-012c5796682d.jpg.webp

Đạt Lai Lạt Ma

 

Đạt Lai Lạt Ma sẽ phát biểu tại một cuộc họp lớn kéo dài ba ngày của các nhân vật tôn giáo Phật giáo trong tuần này, khi các tín đồ đang chờ đợi vị lãnh tụ tinh thần Tây Tạng chia sẻ thông tin về việc kế vị – một động thái có thể khiến Trung Quốc khó chịu.

 

Bắc Kinh xem Đạt Lai Lạt Ma – người đã rời Tây Tạng năm 1959 sau một cuộc nổi dậy thất bại chống lại sự cai trị của Trung Quốc, là một phần tử ly khai và tuyên bố họ sẽ chọn người kế vị ông, theo hãng tin Reuters.

 

Tuy nhiên, Đạt Lai Lạt Ma nói rằng người kế vị của ngài sẽ được sinh ra bên ngoài Trung Quốc và kêu gọi các tín đồ từ chối bất kỳ ai do Bắc Kinh chọn lựa.

 

Theo tín ngưỡng của Phật giáo Tây Tạng, các vị Lạt Ma giác ngộ sẽ tái sinh để tiếp tục sứ mệnh tâm linh của họ.

 

Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 sẽ tròn 90 tuổi vào hôm 6/7 và ông đã nói rằng sẽ tham vấn các cao tăng và những người khác vào thời điểm này để chia sẻ những dấu hiệu có thể giúp xác định người kế vị – có thể là một bé trai hoặc bé gái – sẽ được tìm thấy ở đâu sau khi ông viên tịch.

 

"Phần đời còn lại của tôi, tôi sẽ dành để phục vụ lợi ích của người khác, trong khả năng và phạm vi rộng nhất có thể," Đạt Lai Lạt Ma nói với các tín đồ trong buổi cầu nguyện trường thọ cho ông vào hôm 30/6.

 

"Sẽ có một khuôn khổ nào đó để chúng ta thảo luận về sự tiếp nối của thể chế Đạt Lai Lạt Ma," ông nói, nhưng không giải thích thêm.

 

Trước đó, ông từng nói rằng có thể sẽ tái sinh tại Ấn Độ – nơi ông đang sống lưu vong gần thị trấn Dharamshala, nằm ở dãy Himalaya phía bắc Ấn Độ.

 

Ông được xác định là hóa thân của Đạt Lai Lạt Ma tiền nhiệm khi mới hai tuổi.

 

Bà Dolma Tsering Teykhang, Phó Chủ tịch Quốc hội của chính quyền Tây Tạng lưu vong tại Dharamshala, cho biết thế giới cần nghe trực tiếp từ Đạt Lai Lạt Ma về vấn đề này, vì trong khi Trung Quốc "cố gắng bôi nhọ ngài bất cứ khi nào có thể ... họ cũng đang tìm cách thiết lập các quy định nhằm kiểm soát việc tái sinh của Đức Đạt Lai Lạt Ma."

 

"Trung Quốc đang tìm cách chiếm đoạt thể chế này ... vì mục đích chính trị của họ," bà nói.

 

"Chúng tôi mong hóa thân của Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ ra đời không chỉ để duy trì sự tồn tại của Tây Tạng là một nền văn hóa, tôn giáo và quốc gia độc lập, mà còn vì hạnh phúc của toàn nhân loại."

 

Ông Thupten Ngodup, Quốc sư Tây Tạng, cho biết thông thường việc thảo luận về sự tái sinh không diễn ra khi vị Lạt Ma vẫn còn sống, nhưng tình hình hiện nay đã khác vì "chính phủ Trung Quốc đang can thiệp."

 

Bắc Kinh từng tuyên bố vào tháng Ba rằng Đạt Lai Lạt Ma chỉ là một nhân vật chính trị lưu vong và "không có quyền đại diện cho người dân Tây Tạng."

 

Trung Quốc cho biết họ sẵn sàng thảo luận về tương lai của ông nếu ông thừa nhận rằng Tây Tạng và Đài Loan là những phần không thể tách rời của Trung Quốc – một đề xuất mà chính phủ lưu vong Tây Tạng đã bác bỏ.

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/a8e6/live/56cfad80-55c3-11f0-9074-8989d8c97d87.jpg.webp

Tu viện Potala tại thành phố Lhasa, thuộc Khu tự trị Tây Tạng của Trung Quốc từng là nơi ở của Đạt Lai Lạt Ma cho đến khi vị Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 chạy sang Ấn Độ năm 1959. Hiện nay, nơi này là một bảo tàng và được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới

 

 

 'Như thể ngài không còn ở đây'

 

Hội nghị tôn giáo trong tuần này, được tổ chức lần đầu tiên kể từ năm 2019, sẽ có sự tham dự của hơn 100 lãnh đạo Phật giáo Tây Tạng và sẽ chiếu một bài phát biểu qua video của Đạt Lai Lạt Ma.

 

Ngôi sao Hollywood Richard Gere, một người theo Phật giáo Tây Tạng lâu năm, sẽ là một trong những đại biểu tham dự, theo ban tổ chức.

 

Đạt Lai Lạt Ma sẽ tham gia buổi cầu nguyện do chính phủ Tây Tạng lưu vong tổ chức vào ngày 5/7 và tham gia lễ mừng sinh nhật vào ngày hôm sau, theo lịch trình được công bố.

 

Ông sẽ phát biểu trong lễ mừng sinh nhật khoảng nửa tiếng. Bộ trưởng Nội các phụ trách các vấn đề quốc hội Ấn Độ, ông Kiren Rijiju, cùng một số quan chức Ấn Độ khác dự kiến sẽ tham dự.

 

Người dân Tây Tạng đã cầu nguyện cho sức khỏe và trường thọ của Đạt Lai Lạt Ma, đặc biệt sau ca phẫu thuật đầu gối ở Mỹ vào năm ngoái, dù ông từng nói với Reuters vào tháng 12 rằng ông có thể sống đến 110 tuổi.

 

Vị Đạt Lai Lạt Ma trước đó viên tịch ở tuổi 58.

 

Đạt Lai Lạt Ma và các quan chức Tây Tạng cho biết đã có hệ thống tổ chức để chính phủ lưu vong tiếp tục công việc chính trị, trong khi nhân viên của Quỹ Gaden Phodrang của Đạt Lai Lạt Ma sẽ tìm kiếm và xác nhận người kế vị.

 

Đạt Lai Lạt Ma hiện tại đã thành lập quỹ này vào năm 2015, bao gồm cả các cán bộ cấp cao là nhiều trợ lý thân cận của ông.

 

Bà Teykhang và các quan chức Tây Tạng khác cho biết Đạt Lai Lạt Ma đã chuẩn bị cho người dân về ngày ông ra đi, đặc biệt thông qua quyết định năm 2011 nhằm chuyển giao vai trò chính trị cho một chính phủ dân chủ được bầu – kết thúc truyền thống 368 năm vừa là lãnh đạo tinh thần vừa là lãnh đạo thế tục của người Tây Tạng.

 

"Vì ngài đã đến với chúng ta dưới hình hài con người, chúng ta phải chấp nhận sẽ có lúc ngài không còn ở bên cạnh," bà Teykhang nói.

 

"Thánh Đức Đạt Lai Lạt Ma đã thực sự chuẩn bị cho chúng tôi cho ngày đó, ngài khiến chúng tôi hành động như thể ngài không còn ở đây."

 

------------------

Tin liên quan

·         

Tái sinh là gì và Đạt Lai Lạt Ma tiếp theo sẽ được chọn như thế nào?

22 tháng 3 năm 2025

 

 

 

 



ÔNG HUN SEN CÔNG KÍCH THÁI LAN ĐỂ ĐÁNH LẠC HƯỚNG DƯ LUẬN CAMPUCHIA? (BBC News Tiếng Việt)

 



Ông Hun Sen công kích Thái Lan để đánh lạc hướng dư luận Campuchia?

BBC News Tiếng Việt

30 tháng 6 năm 2025

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/c05671mn704o

 

Một số người cho rằng việc Chủ tịch Thượng viện Campuchia Hun Sen công kích Thái Lan gay gắt về xung đột biên giới và gia tộc Shinawatra không nhất thiết là vì mục tiêu bảo vệ đất nước như ông đã tuyên bố.

 

"Sự giận dữ của Hun Sen nhằm vào Thái Lan không phải là hành động yêu nước, mà là phản ứng cá nhân và chính trị xuất phát từ nỗi sợ hãi. Ông ta đang hoảng loạn trước nguy cơ sụp đổ của một chế độ gắn chặt với các mạng lưới tội phạm quốc tế," ông Sam Rainsy, lãnh đạo lưu vong của phe đối lập Campuchia, đăng trên trang Facebook cá nhân hôm 28/6.

 

Ông Rainsy, đồng sáng lập Đảng Cứu quốc Campuchia vốn đã bị tòa án tại Campuchia tuyên giải thể vào năm 2017, cáo buộc ông Hun Sen nổi giận với Thái Lan vì chính quyền nước này đang truy quét các mạng lưới tội phạm do người Trung Quốc lãnh đạo hoạt động dọc biên giới Campuchia - nguồn "thu nhập phi pháp đang nuôi dưỡng quyền lực" của ông Hun Sen.

 

Cựu đối thủ chính trị của ông Hun Sen cho rằng việc công kích Thái Lan gay gắt là một chiêu tung hỏa mù của ông Hun Sen, được thực hiện bằng cách "khơi dậy chủ nghĩa dân tộc để đánh lạc hướng dư luận và lôi kéo sự ủng hộ".

 

Theo ông Rainsy, ông Hun Sen đã sử dụng phương thức này trước đó - chẳng hạn như vào năm 2003, ông Hun Sen từng khơi mào tâm lý chống Thái Lan sau một vụ bê bối bịa đặt liên quan đến một nữ diễn viên Thái, người bị truyền thông Campuchia trích dẫn sai rằng khu phức hợp đền Angkor Wat đáng lẽ phải thuộc về Thái Lan.

 

Sự việc khiến nhiều người giận dữ và châm lửa đốt tòa đại sứ Thái Lan ở thủ đô Phnom Penh, đồng thời đập phá một số cơ sở kinh doanh của người Thái. Thủ tướng Hun Sen đã phải xin lỗi người đồng cấp của mình thời điểm đó - ông Thaksin Shinawatra.

 

"Sự phẫn nộ có chọn lọc của ông ta cũng nói lên nhiều điều. Trong khi lớn tiếng chỉ trích Thái Lan, Hun Sen lại hoàn toàn im lặng về các vấn đề lãnh thổ nhạy cảm liên quan đến Việt Nam – đồng minh lâu năm của Campuchia – bất chấp những lo ngại kéo dài trong dân chúng Campuchia," ông Rainsy tiếp tục cáo buộc.

 

Tuyên bố của ông Rainsy xuất hiện trong bối cảnh xung đột biên giới Thái Lan - Campuchia chưa đến hồi kết.

 

Một trong những diễn biến cao trào nhất là việc ông Hun Sen công bố đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa ông và Thủ tướng Thái Lan Paetongtarn Shinawatra, đẩy bà Paetongtarn vào tình thế có thể bị Tòa án Hiến pháp tạm đình chỉ chức vụ thủ tướng vào ngày 1/7.

 

Một ngày trước thời điểm phán quyết, bà Paetongtarn chia sẻ trên nền tảng X về cuộc điện đàm với Tổng thống Pháp Emmanuel Macron - dường như để khẳng định khả năng lãnh đạo của bà trong con mắt những cường quốc khác.

 

"Tôi cũng nhân cơ hội này để tái khẳng định vai trò chủ động của Thái Lan trong việc ủng hộ vai trò trung tâm của ASEAN, cũng như những nỗ lực của chúng tôi trong công tác phòng chống tội phạm xuyên quốc gia, đặc biệt là lừa đảo trực tuyến, vốn vẫn là một thách thức toàn cầu cấp bách," bà nói.

 

"Tôi tái khẳng định cam kết của Thái Lan trong việc đối thoại với Campuchia nhằm tìm kiếm một giải pháp hòa bình và cùng chấp nhận được thông qua các cơ chế song phương hiện có. Tổng thống Macron đã bày tỏ sự thấu hiểu lập trường của Thái Lan và sẵn sàng hỗ trợ."

 

Bà cũng cho biết đã gửi lời mời ông Macron đến thăm chính thức Thái Lan vào thời điểm thuận tiện cho cả hai bên và "Tổng thống Macron, đáp lại, cũng gửi lời mời tôi thăm Pháp".

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/d2c6/live/c144fd40-551a-11f0-a2ff-17a82c2e8bc4.jpg.webp

Người dân biểu tình ở khu vực quanh Tượng đài Chiến thắng tại Bangkok hôm 28/6

 

Hôm 28/6, mặc cho trời mưa lớn ở Bangkok, đông đảo người dân đã biểu tình, cùng nhau hô vang khẩu hiệu kêu gọi bà Paetongtarn từ chức.

 

Đây là cuộc biểu tình chống chính phủ lớn nhất kể từ khi Đảng Pheu Thai của gia đình Shinawatra lên nắm quyền vào năm 2023, với ước tính khoảng 7.000 người và lên tới đỉnh điểm 10.000 người vào buổi tối.

 

Cùng ngày nhiều người dân ở thủ đô thể hiện sự bất mãn với mình, bà Paetongtarn chia sẻ trên nền tảng X nhiều hình ảnh về chuyến thăm của mình tới tỉnh Chiang Rai ở miền bắc Thái Lan, nơi có đến hơn 4.500 hộ gia đình bị ảnh hưởng do lũ lụt.

 

Bà cũng làm điều tương tự trên tài khoản Instagram.

 

Nhưng trong số hình ảnh đăng tải trên chế độ ''story'' (biến mất sau 24 giờ) là một câu nói bằng tiếng Anh với nội dung: "Không ai đóng vai nạn nhân tốt hơn người gây ra thiệt hại", được tiếp nối bởi câu nói: "Đằng sau mỗi một đứa trẻ có niềm tin vào bản thân là một phụ huynh đã luôn tin tưởng chúng trước."

 

Dường như bà đang ám chỉ những phát ngôn của ông Hun Sen những ngày gần đây.

 

Hôm 27/6, ông Hun Sen đã thẳng thừng kêu gọi ông Thaksin, cha của bà Paetongtarn, hãy "dạy dỗ lại con cái của ông đi."

 

Nhà lãnh đạo lâu năm của Campuchia còn cáo buộc ông Thaksin có hành vi khi quân và giả bệnh để đánh lừa công chúng và tòa án Thái Lan. Ông còn nói bà Paetongtarn phản quốc, toa rập với ngoại bang để hạ nhục quân đội nước mình.

 

Ông còn cáo buộc bà Paetongtarn giở chiêu trò lừa gạt ông dưới danh nghĩa là một chiến thuật đàm phán:

 

"Cô ta đã cố thao túng tôi bằng cái gọi đó là chiến thuật đàm phán, nhưng cô ta biết quá ít về Hun Sen. Cha cô ta từng gọi tôi là 'Lãnh đạo số 1' đấy!"

 

Ông Hun Sen còn nhấn mạnh rằng ông không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đáp trả lại và cho rằng bà Paetongtarn đã xúc phạm ông quá nghiêm trọng đến mức không thể tha thứ.

 

Một chính khách ngoại giao tại Bangkok chia sẻ với BBC News Tiếng Việt rằng rất khó để đoán được chiến lược cuối cùng của ông Hun Sen là gì.

 

Nhưng người này cho rằng những đòn công kích liên tiếp nhằm vào chính phủ Thái Lan trên mạng xã hội của ông Hun Sen cho thấy mục đích cuối cùng có thể không chỉ để bảo vệ biên giới và lãnh thổ Campuchia, mà còn để kéo sự chú ý của người dân khỏi những vấn đề quan trọng khác mà chính quyền cũng đang gặp áp lực phải giải quyết, như áp lực thuế quan từ chính quyền Donald Trump hay các ổ lừa đảo công nghệ trên lãnh thổ Campuchia.

 

Từ Phnom Penh, một nhà báo người Campuchia nói với BBC rằng: "Tôi nghĩ hầu hết người dân Campuchia không muốn có xung đột với bất kỳ quốc gia nào vì chúng tôi từng trải qua nhiều cuộc chiến tranh và đã mất hàng triệu người. Điều chúng tôi mong muốn là hòa bình thực sự."

 

"Nếu chiến tranh xảy ra, không ai là người chiến thắng, chỉ có kẻ thua cuộc. Đôi khi vì vấn đề biên giới, nó thực sự ảnh hưởng đến người dân bằng cách làm mất đi lòng tin," người này nói thêm và yêu cầu không nêu tên để bảo vệ danh tính.

 

Nhà báo người Campuchia này cũng bày tỏ lo ngại rằng việc không còn những tờ báo quốc tế hoạt động ở Campuchia như trước đã góp phần làm mất đi những nơi mà người dân Campuchia có thể lên tiếng với cộng đồng quốc tế.

 

"Chỉ có mỗi ông Hun Sen và con ông ấy nói thôi. Điều đó không công bằng và không cân bằng," người này nhận định.

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/578d/live/02f85d60-5519-11f0-a2ff-17a82c2e8bc4.jpg.webp

Cảnh sát Trung Quốc đưa 130 nghi phạm lừa đảo trở về từ Campuchia, ảnh chụp tại sân bay quốc tế Thiên Hà Vũ Hán tại Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc vào ngày 13/4/2024

 

 

Ổ lừa đảo công nghệ

 

Campuchia không chỉ đang đối diện với thách thức ở biên giới ở phía Tây. Từ thời đại dịch Covid-19 đến nay, nước này đã hứng chịu nhiều chỉ trích vì sự nở rộ không ngừng của các mạng lưới tội phạm lừa đảo với sức ảnh hưởng lan rộng gần như toàn vùng Đông Nam Á và nhiều nơi khác trên thế giới.

 

Tuyên bố nói trên của ông Rainsy cũng được đưa ra hai ngày sau khi tổ chức nhân quyền Ân xá Quốc tế (Amnesty International) đưa ra cáo buộc rằng chính quyền Campuchia "đang cố tình phớt lờ một loạt các hành vi vi phạm nhân quyền, bao gồm nô lệ, buôn người, lao động trẻ em và tra tấn, đang được thực hiện bởi các băng nhóm tội phạm trên quy mô lớn tại hơn 50 khu phức hợp lừa đảo nằm trên khắp cả nước."

 

Theo Amnesty, chính phủ Campuchia đã tuyên bố đang giải quyết cuộc khủng hoảng lừa đảo thông qua Ủy ban Quốc gia Phòng chống Buôn bán Người và một số lực lượng đặc trách cấp bộ, những cơ quan đã giám sát một loạt các cuộc "giải cứu" nạn nhân từ các khu phức hợp do cảnh sát thực hiện.

 

Tuy nhiên, hơn hai phần ba trong số 53 khu phức hợp lừa đảo được tổ chức Amnesty xác định trong báo cáo hoặc chưa được điều tra hoặc đã được điều tra nhưng việc tra tấn hoặc các hình thức ngược đãi người lao động bên trong vẫn tiếp diễn và gần như không bị trừng phạt, ngay cả sau các cuộc đột kích và "giải cứu" của cảnh sát.

 

Amnesty cho biết những phát hiện của họ đã tiết lộ một "mô hình thất bại của nhà nước" đã cho phép ngành công nghiệp tỷ đô này phát triển mạnh, bao gồm việc không điều tra các hành vi vi phạm nhân quyền, không xác định và hỗ trợ nạn nhân, cũng như không quản lý các công ty an ninh và việc lưu hành các công cụ tra tấn.

 

Theo hãng tin Reuters, người phát ngôn chính phủ Campuchia, ông Pen Bona, đã bác bỏ cáo buộc nước này không hành động, chỉ ra một lực lượng đặc trách do Thủ tướng Hun Manet đứng đầu đã được thành lập vào tháng 1/2025 và nói rằng báo cáo này là "phóng đại".

Ông Bona nói thêm rằng Campuchia là một trong những nạn nhân của ngành công nghiệp lừa đảo và muốn hợp tác hơn là bị đổ lỗi.

 

Đây không phải lần đầu tiên các tổ chức quốc tế đã lên tiếng chỉ trích Campuchia về tình trạng tội phạm nghiêm trọng này,

 

Năm 2023, Văn phòng Liên Hợp Quốc về Ma túy và Tội phạm (UNODC) ước tính doanh thu từ hoạt động lừa đảo hằng năm ở Campuchia là 12,5 tỷ USD, khoảng một phần ba tổng sản phẩm quốc nội (GDP) cùng năm của nước này.

 

Năm 2024, cơ quan viện trợ nước ngoài của chính phủ Hoa Kỳ USAID ước tính con số doanh thu đó là 19 tỷ USD, tức hơn 40% GDP cùng năm.

 

Trước đó, Liên Hợp Quốc và Hoa Kỳ lần lượt ước tính rằng có đến 100.000 và 150.000 lao động tự nguyện hoặc bị ép buộc hoạt động các lĩnh vực lừa đảo ở Campuchia.

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/759/cpsprodpb/75fa/live/5d1105c0-551b-11f0-8485-7bd50fa63665.png.webp

Ông Hun Sen thăm ông Thaksin tại dinh thự Ban Chan Song La ở Bangkok vào tháng 2/2024 để tăng cường "tình anh em" 32 năm giữa hai người. Hơn một năm sau, ông Hun Sen cáo buộc ông Thaksin đã giả bệnh để đánh lừa người dân Thái Lan

 

 

'Không cần phải hỏi Campuchia'

 

Hôm 29/6, Thủ tướng Hun Manet nói trên trang Facebook cá nhân rằng chính quyền ông đã nhận được một bức thư từ Thái Lan, yêu cầu mở một số cửa khẩu biên giới Campuchia-Thái Lan tại khu vực tỉnh Sa Kaeo và cho phép xe tải ra vào để giảm bớt tác động đến sinh kế của người dân.

 

Ông Hun Manet phản hồi lại rằng vào ngày 7/6, chính quân đội Thái Lan đã đơn phương đóng cửa các trạm kiểm soát biên giới, sửa đổi giờ mở cửa và đóng cửa, cũng như áp đặt các điều kiện đối với việc đi lại qua biên giới.

 

Những hành động đơn phương này tiếp tục cho đến ngày 24/6 - vẫn theo ông Hun Manet - khi chính phủ Thái Lan chính thức thông báo đóng cửa tất cả các trạm kiểm soát biên giới, với lý do lo ngại về an ninh.

 

"Sự không chắc chắn và những thay đổi đột ngột trong lập trường chính trị của chính phủ Thái Lan - cùng với sự không nhất quán giữa các chính sách được các nhà lãnh đạo chính trị Thái Lan tuyên bố và việc thực hiện thực tế của quân đội trên thực địa - đã tạo ra những trở ngại đáng kể để đạt được một giải pháp chính xác, có ý nghĩa và lâu dài," thủ tướng Campuchia tuyên bố.

 

Ông cho rằng trách nhiệm để giải quyết vấn đề đóng cửa biên giới "thuộc về phía Thái Lan" - nước này chỉ phải đồng ý mở cửa trở lại và Campuchia sẽ làm theo trong vòng năm tiếng sau đó.

 

Các nhà chức trách và công dân Thái Lan muốn thấy biên giới Campuchia-Thái Lan mở cửa trở lại thì "không cần phải hỏi Campuchia".

 

"Thay vào đó, xin hãy gửi yêu cầu của quý vị đến những người đang nắm quyền lực thực sự ở Thái Lan - dù là quân đội hay những người khác - để khôi phục biên giới về trạng thái bình thường như trước ngày 7/6/2025," ông Hun Manet cho biết.

 

Cũng trong ngày 29/6, theo báo Bangkok Post, Thiếu tướng Benchapol Dechatiwong na Ayutthaya, chỉ huy Lực lượng Đặc nhiệm Burapa, đã ký hai lệnh nới lỏng biên giới tạm thời, sau khi quân đội phong tỏa biên giới Thái Lan-Campuchia (trừ lý do nhân đạo) "trong bối cảnh căng thẳng song phương do phía Campuchia khởi xướng vào tháng Tư".

 

Theo các lệnh có hiệu lực ngay lập tức này, xe tải chở hàng bị mắc kẹt có thể quay về nước thông qua ba trạm kiểm soát biên giới trong bảy ngày tới với những hạn chế nghiêm ngặt.

 

Người phát ngôn quân đội, Thiếu tướng Winthai Suvaree, cho biết vào tối 29/6 rằng việc nới lỏng biên giới cho vận tải hàng hóa sẽ mang lại lợi ích cho các xe tải Thái Lan đã đăng ký trước đó với Cục Hải quan để xuất hàng sang Campuchia.

 

Tuy nhiên, ông cho biết Bộ Nội vụ Campuchia đã phản ứng bằng cách công bố lệnh cấm tất cả các loại hình vận tải hàng hóa qua biên giới Thái Lan-Campuchia, vẫn theo Bangkok Post.

 

---------------------------

Tin liên quan

·         

Quyền lực Hun Sen dẫn đến sự đổ vỡ quan hệ với gia đình thủ tướng Thái Lan

29 tháng 6 năm 2025

·         

Hun Sen 'vạch trần' những gì về gia đình Shinawatra và tại sao?

27 tháng 6 năm 2025

·         

Hun Sen muốn gì khi tung đoạn ghi âm, nói thủ tướng Thái Lan sắp mất chức?

26 tháng 6 năm 2025

 

 




VIỆT NAM TRONG CUỘC CHIẾN BỊ LÃNG QUÊN Ở CAMPUCHIA (Tiến sĩ Ang Cheng Guan | Đại học Công nghệ Nanyang, Singapore)

 



Việt Nam trong cuộc chiến bị lãng quên ở Campuchia

Tiến sĩ Ang Cheng Guan

Đại học Công nghệ Nanyang, Singapore

Singapore

Joaquin Nguyễn Hòa, dịch thuật

30 tháng 6 năm 2025

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/c78n7vw13vvo

 

Việt Nam đóng một vai trò to lớn trong Chiến tranh Đông Dương lần thứ ba, cuộc chiến dẫn tới sự sụp đổ của Khmer Đỏ và hình thành quyền lực của Hun Sen. Nhưng tại sao cuộc chiến này ít được nhắc tới tại Việt Nam cũng như trên bình diện quốc tế?

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/aabe/live/41d11850-54ed-11f0-a2ff-17a82c2e8bc4.jpg.webp

Thủ tướng Hun Sen của Campuchia tiếp Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng tại Phnom Penh vào tháng 2 năm 2019

 

Phần lớn các công trình nghiên cứu về cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba được thực hiện bởi các nhà báo và các nhà khoa học chính trị, đặc biệt là các chuyên gia về quan hệ quốc tế quan tâm đến châu Á và/hoặc Đông Dương, trong thời gian cuộc xung đột đang diễn ra. Cũng giống như những tường thuật đương thời, các nghiên cứu ấy chủ yếu dựa trên các nguồn mở, báo chí, và rất hạn chế về nguồn tài liệu lưu trữ, nếu không muốn nói là hầu như không có.

 

Sự quan tâm và các bài viết về cuộc chiến giảm đi đáng kể từ những năm đầu thập niên 1990. So với sự phong phú của các công trình nghiên cứu về cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ hai (còn được biết đến với tên gọi Chiến tranh Việt Nam) – vốn vẫn tiếp tục phát triển mạnh mẽ – tài liệu về cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba rất ít, và mức độ gia tăng của chúng hầu như không tạo ra chuyển biến đáng kể nào. Nhà sử học Edwin Martini ghi nhận rằng, không giống như hai cuộc chiến Đông Dương kéo dài trước đó, giai đoạn "sau 1975" nói chung, hay cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba nói riêng, thường bị xem nhẹ và gạt ra ngoài lề như một ghi chú hoặc đoạn kết mà thôi. Mặc dù Martini đưa ra nhận xét đó từ năm 2009, nhưng cho đến nay, tình trạng của lĩnh vực nghiên cứu này vẫn không có gì thay đổi.

 

Tương tự như cách cuộc chiến Đông Dương lần thứ nhất (1946–1954) gắn liền với cuộc chiến lần thứ hai (1954–1975), giữa cuộc chiến thứ hai và cuộc chiến lần thứ ba cũng có một sự tiếp nối rõ rệt. Tia lửa châm ngòi cho "đám cháy" – tức cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba – bắt đầu bằng cuộc tấn công của Việt Nam vào Campuchia vào tháng 12 năm 1978, kéo theo cuộc chiến Việt-Trung vào tháng 2 năm 1979, có thể được truy nguyên từ giai đoạn cuối của Chiến tranh Việt Nam, với sự kiện Lon Nol lật đổ Sihanouk vào tháng 3 năm 1970. Tương tự như quan hệ Việt Nam–Campuchia, không cần phải quay ngược về thời kỳ tiền hiện đại để giải thích những khó khăn và thách thức trong quan hệ Việt Nam–Trung Quốc. Từ thập niên 1970, đặc biệt sau chuyến thăm Trung Quốc của Tổng thống Richard Nixon vào tháng 2 năm 1972, mối quan hệ này đã trở nên kém mặn nồng. Đến cuối cuộc chiến Đông Dương lần thứ hai, quan hệ giữa Việt Nam với cả hai quốc gia – Campuchia và Trung Quốc – đều đã trở nên mong manh, dễ đổ vỡ và bùng nổ.

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/92c6/live/51a617e0-54ec-11f0-b4be-8f7caf53b80c.jpg.webp

Tổng thống Mỹ Richard Nixon thăm Trung Quốc vào năm 1972, đánh dấu một bước chuyển quan trọng thời Chiến tranh Lạnh. Trong ảnh: Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai (trái) và Nixon dự quốc yến tại Đại lễ đường Nhân dân; Chủ tịch Mao Trạch Đông đón ông Nixon.

 

Không giống như sự kiện Sài Gòn sụp đổ – vốn được xem là dấu mốc kết thúc cuộc chiến Đông Dương lần thứ hai – Hiệp định Hòa bình Paris, ký vào tháng 10 năm 1991 nhằm kết thúc cuộc chiến lần thứ ba, hầu như không được ghi nhớ hay tưởng niệm. Ngoại trừ một số người lợi dụng dịp này để chỉ trích chính quyền Campuchia và nhắc nhở các nhà lãnh đạo Campuchia về thất bại của họ trong việc thực thi thỏa thuận hòa bình như một nền tảng cho dân chủ tại quốc gia này, sự kiện đó phần lớn rơi vào quên lãng.

 

Để làm hài lòng Trung Quốc – quốc gia bảo trợ chính trị của mình – ông Hun Sen đã loại Trung Quốc khỏi câu chuyện lịch sử về cuộc chiến, tránh nhắc đến sự hậu thuẫn mà Bắc Kinh dành cho Khmer Đỏ. Kể từ sau khi loại bỏ đồng Thủ tướng Norodom Ranariddh vào tháng 7 năm 1997, ông Hun Sen đã tiến hành viết lại lịch sử cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba, qua đó xóa bỏ luôn hình ảnh mối đe dọa từ Khmer Đỏ. Sáu tháng sau cuộc đảo chính, Chủ tịch Đảng Nhân dân Campuchia của ông Hun Sen, ông Chea Sim, đã kêu gọi người Campuchia xem ngày 7 tháng 1 – ngày giải phóng – như là "sinh nhật lần thứ hai" của quốc gia: ngày mà người Campuchia giành lại quyền làm chủ, tự do, hòa bình và niềm hy vọng cho tương lai.

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/f231/live/b8bad640-54ed-11f0-b4be-8f7caf53b80c.jpg.webp

Quân Việt Nam tiến vào Phnom Penh vào tháng 1/1979

 

Trong cách diễn giải của Hun Sen, ông xem những người lính Việt Nam là những người đã hy sinh vì "sự sống còn của nhân dân và đất nước Campuchia". Vào năm 2019, chính quyền Hun Sen đánh dấu 20 năm lập lại hòa bình tại Campuchia bằng những ngày lễ bắt đầu từ tháng 12 năm 1998, thay vì tháng 10 năm 1991. Kể từ năm 2020, ngày ký Hiệp định Hòa bình Paris (23/10/1991), vốn từng được kỷ niệm hằng năm như là ngày kết thúc cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba, không còn được xem là ngày lễ công cộng tại Campuchia. Theo ông Hun Sen, Hiệp định Hòa bình Paris "đã không còn ý nghĩa gì nữa".

 

Hai phần ba dân số Campuchia hiện nay dưới 30 tuổi, tức là sinh ra sau khi Hiệp định Hòa bình Paris được ký kết, và không có trải nghiệm trực tiếp về cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba. Sự hiểu biết của họ chủ yếu dựa vào cách diễn giải của ông Hun Sen, người từng cho rằng "chỉ có kẻ chiến thắng mới có chính nghĩa và là người viết nên lịch sử".

 

Đối với những người từng sống sót qua chế độ Khmer Đỏ, quan điểm của họ về vai trò của người Việt Nam đã chuyển biến – từ lực lượng giải phóng thành những kẻ chiếm đóng. Phía Việt Nam cảm thấy thất vọng trước thực tế rằng người Campuchia không thể hiện lòng biết ơn, mà ngược lại, thái độ thù địch vẫn hiện diện ở khắp nơi. Khi nói đến "Ngày giải phóng" hay "Ngày chiến thắng", tại Campuchia không tồn tại một sự đồng thuận, và đây vẫn là một vấn đề chưa được giải quyết trong quan hệ giữa Campuchia và Việt Nam.

 

Theo Giáo sư Carlyle Thayer, cuộc chiến tranh Campuchia không để lại âm vang sâu rộng trong tâm thức người Việt như các cuộc kháng chiến chống Pháp hay chống Mỹ trước đó. Các cựu chiến binh Việt Nam từng tham chiến tại Campuchia cảm thấy mình đã bị lãng quên. Nhà báo Kevin Doyle thậm chí mô tả đây là "cuộc chiến Campuchia bị quên lãng của Việt Nam".

 

Cuộc chiến này vẫn mang tính nhạy cảm đối với Việt Nam, bởi vì việc cho phép bàn luận về nó có thể dẫn đến việc phơi bày những rạn nứt và đe dọa đến sự sống còn của Đảng, làm lộ ra các sai lầm của giới lãnh đạo trong quá khứ, cũng như vạch trần bản chất thực sự của mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Vì vậy, cả Hà Nội lẫn Bắc Kinh đều cố gắng xây dựng ký ức về cuộc chiến theo hướng có chọn lọc.

 

Cho đến nay, Việt Nam vẫn chưa có một ngày tưởng niệm chính thức dành cho cuộc chiến biên giới năm 1979 giữa Việt Nam và Trung Quốc. Theo ông Dương Danh Dy, Bí thư thứ nhất tại Đại sứ quán Việt Nam ở Bắc Kinh vào năm 1979, việc Việt Nam tránh bàn luận về cuộc chiến bắt nguồn từ mong muốn vun đắp mối quan hệ hữu nghị với quốc gia láng giềng. Theo cựu viên chức ngoại giao Nguyễn Ngọc Trường, không có một lãnh đạo cấp cao nào của Việt Nam từng phát biểu chính thức về việc tưởng niệm cuộc chiến này. Phải đến năm 2019, báo chí mới lần đầu tiên được phép công khai đưa tin về hoạt động tưởng niệm, chủ yếu do áp lực từ tình cảm mạnh mẽ trong công chúng đối với cuộc chiến.

 

Có thể còn hơn cả mục tiêu duy trì quan hệ hữu hảo song phương, theo học giả Tường Vũ, cuộc chiến này vẫn tiếp tục gây chia rẽ trong nội bộ giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Một nhóm đổ lỗi cho Lê Duẩn – người được biết đến là chống Trung Quốc – trong khi nhóm khác chỉ trích Đảng đã phạm sai lầm khi quá tin tưởng vào Bắc Kinh. Do đó, việc cho phép những tranh luận như vậy không chỉ đe dọa đoàn kết nội bộ và sự sống còn của Đảng, mà còn có nguy cơ phơi bày các sai lầm của giới lãnh đạo trong quá khứ.

 

Việc đưa cuộc chiến vào chương trình giáo dục có thể tạo nên sức ép từ công luận, buộc Đảng phải tạo khoảng cách với Trung Quốc và tiến gần hơn đến Hoa Kỳ – một viễn cảnh mà giới lãnh đạo hiện tại không mong muốn.

 

Phía Trung Quốc cũng giữ im lặng về vai trò của họ trong cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba. Vào ngày 17 tháng 2 năm 1979, khoảng 300.000 quân Trung Quốc tấn công Việt Nam nhằm trả đũa cuộc tấn công của Việt Nam vào Campuchia hai tháng trước đó. Zhang Jie (Trương Khiết), thuộc Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, giải thích rằng việc kỷ niệm cuộc chiến là điều nhạy cảm, và các quan chức Trung Quốc vẫn duy trì một góc nhìn bao quát hơn về mối quan hệ với Việt Nam.

 

Trong khi đó, Colin Koh, nhà nghiên cứu tại Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam (Singapore), cho rằng lý do cũng có thể là vì Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã thể hiện sự yếu kém trong cuộc chiến đó. Theo Derek Grossman, chuyên gia phân tích cao cấp của Viện RAND, sự kín đáo của Bắc Kinh về ngày kỷ niệm cuộc chiến đã để lại những hậu quả không rõ ràng, ảnh hưởng đến các cuộc đối thoại trong khu vực với các quốc gia láng giềng châu Á về những xung đột trong quá khứ và hiện tại.

 

Không phải ai ở Việt Nam và Trung Quốc cũng cho rằng im lặng là cách tiếp cận tốt nhất đối với cuộc chiến. Hai học giả Qingfei Yin và Kosal Path nhận định: "Những ký ức chính thức về chiến tranh của Trung Quốc và Việt Nam chủ yếu phản ánh cùng một khuôn mẫu. Cách mà Trung Quốc và Việt Nam nhớ, quên đi, rồi lại nhớ về cuộc chiến Trung–Việt phản ánh không chỉ những thăng trầm trong quan hệ song phương, mà còn thể hiện mối quan hệ giữa nhà nước và xã hội trong bối cảnh hai quốc gia đang thay đổi nhanh chóng. Cả hai chính quyền đều nỗ lực kiến tạo những ký ức được chọn lọc kỹ lưỡng về cuộc chiến này."

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/145b/live/ec61a550-54ed-11f0-b4be-8f7caf53b80c.jpg.webp

Mao Trạch Đông (trái) tiếp Pol Pot (giữa) và Ieng Sary vào năm 1970, Trung Quốc muốn che giấu việc nước này hậu thuẫn cho chế độ diệt chủng Khmer Đỏ

 

Ngay cả khi việc giải quyết vấn đề Campuchia kéo dài hàng thập niên đã được đồng thuận xem như một trong những thành công ngoại giao lớn nhất của khối ASEAN kể từ khi tổ chức này được thành lập vào năm 1967, thì đó cũng chỉ là đánh giá và góc nhìn từ năm quốc gia thành viên sáng lập. Kể từ khi ASEAN mở rộng lên 10 thành viên vào năm 1999, việc kỷ niệm thành tựu này như một thắng lợi chung của toàn khối đã trở nên khó khăn, nếu không muốn nói là bất khả thi, do những cách diễn giải khác biệt về vấn đề Campuchia giữa các thành viên cũ và mới.

 

Chúng ta có thể nhớ đến một sự kiện gây tranh cãi xảy ra vào ngày 31 tháng 5 năm 2019, khi Thủ tướng Lý Hiển Long của Singapore gửi thư chia buồn đến người đồng cấp Thái Lan, ông Prayut Chan-o-cha, về sự qua đời vào ngày 26 tháng 5 năm 2019 của cựu Thủ tướng kiêm Chủ tịch Hội đồng Cơ mật Thái Lan, Tướng Prem Tinsulanonda. Trong thư, ông Lý bày tỏ sự trân trọng đối với nỗ lực của nhóm năm nước ASEAN lúc bấy giờ, cũng như vai trò của ông Prem trong việc buộc Việt Nam rút khỏi Campuchia.

 

Bức thư chia buồn cũng được công bố trên trang Facebook chính thức của Thủ tướng Lý. Vốn dĩ đây chỉ là một thông lệ ngoại giao mang tính hình thức mà các quốc gia hữu hảo vẫn thường trao đổi, nhưng trong trường hợp này, nó đã dẫn đến một sự cố ngoại giao ngắn giữa Singapore với Campuchia và Việt Nam.

 

Không giống như cuộc chiến Đông Dương lần thứ hai, trong đó Hoa Kỳ đóng vai trò trung tâm, trong cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba, Hoa Kỳ chỉ giữ một vai trò ngoại vi. Do đó, không có gì khó hiểu khi giới học thuật Hoa Kỳ ít quan tâm đến cuộc chiến này.

 

Chính vì vậy, công trình nghiên cứu của tôi về giai đoạn này, Chiến tranh Đông Dương lần thứ ba: Một lịch sử quốc tế (The Third Indochina War: An International History, Cambridge University Press, 2024), là một nỗ lực nhằm lấp đầy khoảng trống đó, với mục tiêu trình bày một cách nhìn khách quan về cuộc chiến. Tôi sử dụng nhiều nguồn tài liệu – cả mới và cũ – từ Việt Nam, Campuchia, Trung Quốc, Liên Xô, Hoa Kỳ, ASEAN, cũng như từ Anh và Úc. Việc tái dựng diễn biến cuộc chiến, từ góc độ lịch sử quốc tế, chú trọng đến các quyết định của những bên có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến xung đột.

 

Nghiên cứu này nhằm lý giải những nguyên nhân sâu xa và chồng chất dẫn đến cuộc chiến, bắt đầu từ cuộc tiến quân của Việt Nam vào Campuchia vào tháng 12 năm 1978, tiếp nối với quá trình diễn tiến của cuộc chiến từ năm 1979 đến khi Hiệp định Hòa bình Paris được ký kết vào năm 1991, rồi đến việc triển khai Cơ quan Tạm quyền Liên Hợp Quốc tại Campuchia (UNTAC) từ tháng 2 năm 1992 đến tháng 9 năm 1993, các sự kiện dẫn đến cuộc đảo chính tháng 7 năm 1997 lật đổ Thủ tướng thứ nhất, Hoàng thân Norodom Ranariddh, và cuối cùng là sự kiện Campuchia trở thành thành viên của ASEAN vào tháng 4 năm 1999.

 

Trong khi phần lớn các ghi chép về cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba kết thúc vào ngày ký Hiệp định Hòa bình Paris (23/10/1991), việc tiếp tục kéo dài câu chuyện đến năm 1999 cho chúng ta một bức tranh đầy đủ, sâu sắc và thỏa đáng hơn về toàn bộ tiến trình của cuộc xung đột. Như nhà sử học Diep Sophal thuộc Học viện Lịch sử Quân sự đã nhận định: "Hiệp định Hòa bình Paris không thực sự kết thúc cuộc nội chiến ở Campuchia (với Khmer Đỏ); cuộc chiến chỉ thực sự chấm dứt vào ngày 29 tháng 12 năm 1998." Năm 1998 cũng đánh dấu sự khởi đầu của một thời kỳ mới trong chính trị Campuchia và trong khu vực, trong bối cảnh trật tự hậu Chiến tranh Lạnh.

 

Các nhà sử học có thể không đồng ý với tất cả các luận điểm trong nghiên cứu này, nhưng như Nữ hoàng Elizabeth Đệ Nhị từng nói – dù trong một bối cảnh khác – "...những ghi nhớ có thể đa dạng...". Tuy nhiên, như cố Giáo sư Ralph Smith, người được biết đến với công trình tiên phong Lịch sử quốc tế của Chiến tranh Việt Nam (An International History of the Vietnam War), từng viết: "Nhiệm vụ chính yếu của nhà sử học là cố gắng hiểu tại sao những việc ấy lại xảy ra."

 

……

Tác giả Ang Cheng Guan là Phó Khoa tại Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam và là một học giả hàng đầu về lịch sử quốc tế Đông Nam Á. Ông là tác giả của The Third Indochina War: An International History (Cambridge University Press, 2025), cùng nhiều công trình khác về Việt Nam và châu Á trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Nghiên cứu của ông đóng vai trò như một nhịp cầu giữa các tài liệu lưu trữ và các diễn ngôn khu vực, nhằm làm sáng tỏ những chiều kích ít được khai thác trong lĩnh vực ngoại giao và xung đột hậu chiến.

 

-----------------

Tin liên quan

·         

50 năm Kết thúc Chiến tranh: Bộ Chính trị và quyết định tiếp tục chiến tranh sau Hiệp định Paris

26 tháng 5 năm 2025

·         

50 năm Kết thúc Chiến tranh: Hai Việt Nam – từ xa cách đến gắn kết qua ký ức gia đình

19 tháng 5 năm 2025

·         

50 năm kết thúc chiến tranh: Nhìn lại quan hệ Việt-Mỹ thời hậu chiến

12 tháng 5 năm 2025

·         

50 năm kết thúc chiến tranh: Bao giờ chúng ta mới ngừng viết về chiến tranh?

8 tháng 5 năm 2025

·         

50 năm kết thúc chiến tranh: Hiểu về tính đa dạng của lịch sử và của nhau

28 tháng 4 năm 2025

·         

Hậu 30/4/1975: Tại sao Việt Nam nhanh chóng lâm vào cuộc chiến với Khmer Đỏ và Trung Quốc?

2 tháng 5 năm 202

 






"XANH HÓA" GIAO THÔNG HÀ NỘI : CẦN BỎ Ô-TÔ CÁ NHÂN THỂ HIỆN "THÀNH ĐẠT"và KẾT NỐI HỆ THỐNG CÔNG CỘNG (Thu Hằng / RFI)

 



“Xanh hóa” giao thông Hà Nội: Cần bỏ ôtô cá nhân thể hiện “thành đạt” và kết nối hệ thống công cộng

 Thu Hằng  -  RFI

Đăng ngày: 30/06/2025 - 14:47

https://www.rfi.fr/vi/t%E1%BA%A1p-ch%C3%AD/t%E1%BA%A1p-ch%C3%AD-vi%E1%BB%87t-nam/20250630-xanh-hoa-giao-thong-ha-noi-can-bo-o-to-ca-nhan-the-hien-thanh-dat-va-ket-noi-he-thong-cong-cong

 

Nhiều lần trong tháng 02 và 03/2025, Hà Nội đứng đầu danh sách các thành phố ô nhiễm nhất thế giới. Mạng lưới giao thông công cộng được chú ý phát triển từ nhiều năm qua không cải thiện được tình hình do hàng ngày vẫn có hơn 6 triệu xe máy và 800.000 ôtô xăng, dầu lưu thông, chiếm khoảng 56% ô nhiễm không khí của Hà Nội (1). Tại sao xe cá nhân vẫn được chuộng làm phương tiện lưu thông chính còn mạng lưới công cộng vẫn không thu hút được người sử dụng ở Hà Nội?

 

HÌNH :

Người dân đeo khẩu trang vì ô nhiễm chờ đèn giao thông tại Hà Nội, Việt Nam, ngày 14/11/2024. AP - Hau Dinh

 

Có ít nhất ba yếu tố chính : thói quen sử dụng xe máy - được coi là phương tiện tiện lợi, số lượng ô tô lưu thông ngày càng nhiều, do hình ảnh "tích cực" thể hiện cho "thành đạt" và phương tiện công cộng hiện tại vẫn thiếu kết nối, ít tiện lợi. Đây là nhận định của kiến trúc sư Emmanuel Cerise, trưởng đại diện Vùng Paris tại Hà Nội, giám đốc Cơ quan hỗ trợ Hợp tác quốc tế Vùng Paris tại Việt Nam - PRX-Vietnam và nhà quy hoạch đô thị Basile Hassan, trưởng dự án Moov’Hanoi, khi trả lời RFI Tiếng Việt ngày 27/05/2025.

 

PRX-Vietnam là đối tác tư vấn, hỗ trợ cho thành phố Hà Nội trùng tu nhiều công trình kiến trúc cổ, giao thông công cộng… trong khuôn khổ hợp tác phi tập trung giữa vùng Île-de-France (Pháp) và thành phố Hà Nội.

 

HÌNH :

KTS Emmanuel Cerise, trưởng đại diện Vùng Paris tại Hà Nội, giám đốc Cơ quan hỗ trợ Hợp tác quốc tế Vùng Paris tại Việt Nam - PRX-Vietnam và nhà quy hoạch đô thị Basile Hassan, trưởng dự án Moov’Hanoi, ngày 27/05/2025. © RFI / Thu Hằng

 

                                                            *

RFI : Có thể thấy Hà Nội có một mạng lưới giao thông công cộng khá dày đặc, nhất là mạng lưới xe buýt, và tương đối phát triển với nhiều tuyến khác nhau. Ngoài ra còn có thêm hai tuyến tàu điện. Nhưng tại sao hệ thống giao thông công cộng này vẫn chưa được tận dụng tối đa? Đâu là lý do giải thích cho thực trạng này? Làm thế nào để có thể thu hút thêm người sử dụng?

 

KTS Emmanuelle Cerise : Xin nói một chút về mạng lưới. Đúng là hệ thống đã phát triển, mạng lưới xe buýt đang trong quá trình chuyển đổi, với những xe buýt hiện đại hơn. Nhưng vẫn chưa đủ. Có nghĩa là hệ thống vẫn cần phải phát triển nhiều hơn nữa khi chúng ta thấy tỷ lệ di chuyển bằng phương tiện công cộng, bằng xe buýt, vẫn còn khá thấp. Cho nên thực sự vẫn còn có thể tiến triển được. Nếu so sánh mạng lưới xe buýt ở vùng Île-de-France có diện tích lớn hơn nhiều và có dân số gấp đôi vùng Hà Nội thì riêng mạng lưới xe buýt ở vùng Île-de-France đã lớn hơn 10 lần. Vì vậy, rõ ràng là phải tiếp tục phát triển mạng lưới xe buýt ở Hà Nội.

 

Basile Hassan : Emmanuel có kinh nghiệm ở Hà Nội nên biết rõ. Tôi chỉ muốn nói đơn giản hơn là mạng lưới giao thông công cộng hiện tại không đáp ứng được nhu cầu của người dân. Hà Nội có tàu điện nhưng lại không đủ, thậm chí còn không đi đến trung tâm thành phố. Trong bối cảnh người dân chủ yếu sử dụng xe máy, rất cạnh tranh về mặt thời gian, đi từ điểm A đến điểm B mà không phải thay đổi phương tiện, cho nên giao thông công cộng có vẻ kém cạnh tranh hơn vì mất thời gian hơn so với xe máy, phải nối chuyến, phải đi đến các bến. Vì vậy về mặt thời gian và hiệu quả, phương tiện công cộng kém hấp dẫn hơn xe máy, được ưa chuộng ở Hà Nội.

 

Emmanuelle Cerise : Để nói về điểm này, theo nhiều nghiên cứu được tiến hành ở thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội, sự cạnh tranh với xe máy là không công bằng. Không có gì hiệu quả hơn là ra khỏi nhà bằng xe máy, đi đến bất cứ đâu và đỗ xe được ở mọi nơi... Điều đó có nghĩa là nếu chúng ta muốn phát triển giao thông công cộng, đến một lúc nào đó sẽ phải hạn chế phương tiện giao thông cá nhân : ô tô và xe máy. Ô tô đã kém hiệu quả hơn vì nhìn chung, không phải ai cũng có thể đỗ xe ở nhà hoặc gần nhà vì cần chỗ rộng, trong khi lại thiếu bãi đậu xe. Do đó, sử dụng ô tô kém hiệu quả hơn nhưng lại thời thượng. Do đó về mặt hình ảnh, chúng ta lại có cạnh tranh không công bằng vì giao thông công cộng vẫn có một hình ảnh không tích cực. Có xe máy chưa chắc đã là một hình ảnh tích cực, nhưng có ô tô là một hình ảnh tích cực.

 

                                                            *

RFI : Cho nên phải thay đổi cách nhìn này ?

 

Emmanuelle Cerise : Đúng thế. Chúng ta không thể nói rằng sẽ cấm xe máy, ô tô bởi vì mạng lưới không đủ để thay thế hoàn toàn phương tiện cá nhân. Tuy nhiên, các cơ quan chức năng cần cải thiện, củng cố và tạo hình ảnh tích cực cho tàu điện và xe buýt.

 

HÌNH :

Xe máy, phương tiện "cạnh tranh" với phương tiện giao thông công cộng, vì tiện, gọn. Ảnh chụp tại Hà Nội, Việt Nam, ngày 28/05/2025. © RFI / Thu Hằng

 

                                                            *

RFI : Ngoài ra còn có vấn đề kết nối giữa những phương tiện giao thông công cộng với nhau ở Hà Nội.

 

Emmanuelle Cerise : Đây cũng là một điểm khác khiến việc sử dụng phương tiện công cộng ở Hà Nội hơi khó khăn. Mạng lưới hiện tại không phải là đa phương thức, mà như kiểu 2 hoặc 3 mạng lưới khác nhau. Về tàu điện, mỗi tuyến hoạt động riêng lẻ, không kết nối tốt với mạng lưới xe buýt hiện có hoặc với các phương tiện giao thông khác. Nhiều nỗ lực đã được thực hiện và đó cũng thực sự là mục tiêu của dự án Moov’Hanoi của chúng tôi.

Kiểu dự án này vận hành rất tốt ở vùng Île-de-France. Đôi khi người dân Paris phàn nàn, nhưng phải nói khá là dễ để đi từ điểm này đến điểm khác bằng phương tiện công cộng. Chuyển từ tàu điện ngầm này sang tàu điện ngầm khác hoặc từ tàu nội vùng RER sang tàu điện ngầm rất là đơn giản. Ở Hà Nội thì chưa có gì được làm để có thể chuyển từ phương tiện này sang phương tiện khác, ví dụ từ xe buýt sang tàu điện, nhưng cũng có thể từ xe máy cá nhân sang tàu điện hoặc sang xe buýt hoặc từ taxi, Grab sang tàu điện. Đây là một điểm thực sự cần được cải thiện vì việc này có thể giúp cải thiện hình ảnh của phương tiện giao thông công cộng.

 

Basile Hassan : Bởi vì người dùng tàu điện, có lúc phải đi bộ để chuyển phương tiện, cho nên để họ có thể sử dụng tàu điện, các khu vực nhà ga cần được thiết kế sao cho có thể dễ dàng đến bến. Ví dụ, tôi so sánh với vùng Île-de-France ở Pháp, có những thiết bị, tiện nghi giúp mọi người sử dụng tàu điện, như bãi đỗ xe trung chuyển cho ô tô và xe máy hoặc những nhà xe cho xe đạp, vỉa hè và lối đi được thiết kế thoải mái cho người đi bộ. Và những điều này cũng góp phần vào cải thiện tính liên phương thức, bổ sung cho những kết nối giữa tàu điện mà Emmanuel đã nói đến.

 

                                                           *

RFI : Liệu có thể nói thêm rằng người Việt không có thói quen đi bộ?

 

Emmanuel Cerise : Điều này là đúng. Nhưng tôi tin chắc rằng đó là những thói quen có thể thay đổi. Và thực ra chúng ta có thể thấy điều đó. Tôi sống ở Việt Nam từ nhiều năm. Mười hoặc 15 năm trước, đi bộ trên vỉa hè khó khăn hơn nhiều so với bây giờ. Ở trung tâm thành phố, người ta đang cải thiện điều được gọi là “khả năng đi bộ cho thành phố”, nghĩa là vỉa hè ngày càng thông thoáng, thảm thực vật trong thành phố phong phú hơn, các cửa hàng cũng hấp dẫn hơn. Vì vậy, tôi nghĩ chúng ta sẽ có thể thay đổi được thói quen này.

 

Đọc thêm :

PRX-Vietnam hỗ trợ Hà Nội quy hoạch không gian xanh ở quận Hoàn Kiếm

 

RFI : Tháng 03/2023, Việt Nam đã khởi động dự án Moov’Hanoi. Dự án hướng đến những mục tiêu như thế nào?

 

Basile Hassan : Dự án Moov’Hanoi có mục tiêu thu hút người dùng tàu điện và hỗ trợ chính quyền Việt Nam cải thiện mạng lưới giao thông. Dự án cho phép giải quyết vấn đề chuyển đổi cách thức đi lại khi đề cập đến việc hạn chế xe cơ giới cá nhân. Có nhiều việc phải làm về hình thành cơ sở hạ tầng tàu điện, đó là một phần trong dự án Moov’Hanoi, tái cấu trúc mạng lưới xe buýt, cải thiện tính liên phương thức tại các nhà ga và hiểu rõ về giao thông ở Hà Nội, thậm chí đây là điểm đầu tiên cần nắm bắt : Mọi người đi lại trong thành phố như thế nào? Các trung tâm thu hút tạo ra lưu lượng giao thông ở đâu? Đó chính là công việc nghiên cứu về phát triển một dịch vụ, phát triển phương tiện giao thông công cộng, nhưng đồng thời, cũng cần buộc người dân hạn chế sử dụng xe máy hoặc ô tô riêng. Điểm này được gọi là “chuyển đổi phương thức”. Đó là sự thay đổi trong hành vi, làm thế nào để mọi người chuyển sang những phương tiện giao thông “sạch” hơn, ví dụ phương tiện công cộng, đi bộ hoặc đạp xe.

Dự án Moov’Hanoi là một phần của cách tiếp cận này nhằm thu hút mọi người đến với phương tiện giao thông công cộng. Và như vậy, việc này cũng gián tiếp khiến mọi người từ bỏ dần phương tiện giao thông cá nhân của họ.

 

Đọc thêm :

Nan giải bài toán ô nhiễm không khí ở Hà Nội

 

RFI : Dự án kéo dài từ năm 2023 đến 2026, có nghĩa là còn một năm nữa kể từ thời điểm này. Dự án có thể sẽ được hoàn tất theo thời hạn và hoàn thành các mục tiêu đề ra?

 

Basile Hassan : Những dự án về giao thông, cơ sở hạ tầng như này cần rất nhiều thời gian. Dự án Moov’Hanoi mới được tiến hành hai năm, đó là khoảng thời gian rất ngắn. Chúng tôi đang thực hiện những hành động nhỏ nằm trong một khuôn khổ lớn hơn một chút. Dự án có được hoàn thành vào năm 2026 không? Dự án sẽ được triển khai. Nhưng tất nhiên sẽ xuất hiện những công việc khác cần thực hiện và việc này sẽ dẫn chúng tôi đề cập đến những chủ đề khác, ví dụ như vé tàu xe điện tử MaaS (Mobility as a Service). Số hóa phương tiện giao thông không hoàn toàn nằm trong dự án Moov’Hanoï, nhưng chúng tôi cũng đề cập vì nằm trong khuôn khổ hỗ trợ kỹ thuật cho các cơ quan chức năng Việt Nam, UBND thành phố Hà Nội và sở Giao thông Vận tải. Nhưng đúng vậy, sẽ có thể phải phát triển nhiều hoạt động khác sau năm 2026.

 

Emmanuel Cerise : Trong khuôn khổ hợp tác nói chung và dự án Moov’Hanoi nói riêng, chúng tôi chủ yếu cung cấp chuyên môn và tư vấn, còn việc triển khai dự án thuộc về thẩm quyền của chính quyền Việt Nam và các cơ quan liên quan, như bộ Giao thông Vận tải. Do đó chúng tôi không có nhiều ảnh hưởng đến các bộ phận kỹ thuật. Chúng tôi tư vấn cho họ về những thực tiễn. Nhìn chung, họ lắng nghe chúng tôi và trao đổi diễn ra tốt đẹp. Tiếp theo, Việt Nam, cũng như những khắp nơi trên thế giới, đều có những quy định cụ thể, mỗi thành phố cũng có các quy định riêng, khuôn khổ hành chính riêng. Các đối tác Việt Nam của chúng tôi tuân theo khuôn khổ hành chính và lập pháp địa phương để triển khai dự án. Các dự án giao thông trên toàn thế giới là những dự án mất rất nhiều thời gian bởi vì liên quan đến các chính sách công, nhân dân… cho nên chưa bao giờ là những dự án nhanh chóng.

 

                                                          *

RFI Tiếng Việt xin chân thành cảm ơn kiến trúc sư Emmanuel Cerise, giám đốc công ty PRX-Vietnam và Basile Hassan, trưởng dự án Moov’Hanoi.

 


(1) VTC News, Giao thông là nguyên nhân chính ô nhiễm không khí tại Hà Nội.

 

--------------------------

Các nội dung liên quan

 

VIỆT NAM - MÔI TRƯỜNG

Việt Nam : Chính quyền "chậm chạp" trong việc đối phó với ô nhiễm không khí

 

Tạp chí Việt Nam

Ô nhiễm không khí ở Hà Nội: Giải pháp không phải đơn giản

 

 

 

 


View My Stats