Thursday, 31 October 2019

ĐẢNG CỘNG SẢN (Nguyễn Thông)





Hồi tôi còn bé tí cũng như khi đã lớn biết đọc báo nghe đài, biết hóng hớt chầu rìa chuyện của người nhớn, từng nghe ngay cả ở nước Mỹ cũng có đảng cộng sản, ông Gớt Hôn (Gus Hall) làm chủ tịch. Mỹ đế quốc sừng sỏ diệt cộng sản như ngóe mà ngay nước nó còn có đội ngũ tiên phong của giai cấp công nhân thì ở Nhật, Anh, Đức, Pháp, Bỉ, Hà Lan... đều xuất hiện lực lượng này là phải rồi. Đọc ké báo Nhân Dân ở ủy ban xã lâu lâu lại gặp những cái tên quen thuộc Gớt Hôn, Van Đéc Rô Sê (Waldeck Rochet, tổng bí thư cộng sản Pháp), Nô Sa Ca San Dô (Nosaka Sanzo, tổng bí thư Nhật)… Lòng thầm tin rằng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản, mà người đại diện là đảng cộng sản, đang thắng lợi trên toàn thế giới. Người cộng sản đang đánh vào tận sào huyệt, hang ổ của bọn đế quốc sài lang, tư bản giãy chết, sắp xúc xẻng đất cuối cùng đắp mồ chôn chúng nó.

Thế hệ chúng tôi ở miền Bắc chỉ một lòng theo đảng. Có mỗi đảng cộng sản tồn tại, độc nhất, bởi 2 tổ chức vệ tinh là đảng Xã hội và đảng Dân chủ sau một thời gian làm cảnh, tượng trưng, bị lợi dụng đã bị người cộng sản diệt rồi, giờ không theo cộng sản thì theo ai. Những cụ Phan Anh, Nguyễn Xiển, Nghiêm Xuân Yêm, Hoàng Minh Chính…, người thì ngồi chơi xơi nước, người đếm kiến trong tù. Còn nhõn một đảng thì đành theo đảng ấy, muốn cưỡng lại cũng chả được.

Từ thực tế đó, khi thấy đảng cầm quyền bày ra quy định phải viết hoa chữ Đảng, mọi người cứ răm rắp tuân theo. Cả câu “Ơn đảng, ơn chính phủ” chắc cũng được ra đời trong cái sự độc đảng chuyên quyền chuyên chế ấy.

Nói một cách công bằng, không phải cứ người cộng sản là xấu, không phải cứ cái gì dính đến Đảng là đồ vứt đi. Họ nhà tôi, có khá nhiều đảng viên, hồi xưa gần như 100% vào đảng với ý thức vì nước vì dân chứ không vì đảng. Vào để có điều kiện đóng góp cho cuộc sống chung. Thậm chí ông Nguyễn Khang Tế anh họ tôi đẻ mấy đứa con còn cố ý đặt tên hai thằng con trai là thằng Cộng và thằng Sản, con gái thì cái Nghị, cái Lực… Dường như niềm tin và ý thức vì mọi người đã thấm vào máu. Là đảng viên, tất nhiên đều làm cán bộ. Nhưng tôi phải nói thêm rằng, phẩm chất cán bộ, đảng viên trong họ nhà tôi cũng khác người ta. Dù có làm ông nọ bà kia, chẳng hạn anh ruột tôi làm tới Phó phó các trường cấp giám đốc Sở Tư pháp một thành phố lớn, rồi trong họ có cả gần chục hiệu trưởng hiệu 1, cấp 2, cán bộ làng nhàng đầy, nhưng tất cả đều nghèo. Ông Huy, anh họ tôi, con bác ruột, bảo rằng làm cán bộ chứ không phải đi ăn cướp. Ổng ấy mấy chục năm tuổi đảng cộng sản, đóng chức hiệu trưởng ngót hai chục năm, học trò thiếu gì quan chức, nhưng sau khi nghỉ hưu chưa xây nổi cái nhà ra hồn. Ngay cả lúc bị đột quỵ, trên tay vẫn còn đang cầm con dao rựa chẻ tre đan rổ đan rá cho bà vợ khỏi tốn tiền mua ngoài chợ.

Lòng trong sáng thế, chả đòi hỏi gì, nhưng các đảng viên trọng họ nhà tôi phần lớn đều vỡ mộng. Họ tiếc cho niềm tin đã bị đặt nhầm chỗ, ấy là nói về sau này. Ông Trác, ông Tế, là các anh họ tôi, cả đời theo đảng, tới khi đến tuổi về nghỉ, trúng lúc thời thế nhiễu nhương chả còn luật lệ, xã hội chỉ biết đo giá trị bằng tiền, nên về “hưu” với hai bàn tay trắng, không được bất cứ chế độ đãi ngộ, chính sách gì. Cuối cùng lại về cho vợ nuôi. Ông Tế còn có người cha, cụ Nguyễn Phẩm Bình, đảng viên, cán bộ tiền khởi nghĩa, sau khi mất cũng không được hưởng một chút gì ơn nghĩa của đảng. Bố con ông Tế (ổng và hai thằng Cộng, Sản) mấy lần đi đòi quyền lợi cho đảng viên gộc nhà mình, bị đám cán bộ chính sách đánh bài ngửa, là nếu chia cho chúng một nửa thì sẽ giải quyết. Ông Tế gầm lên “cha tao đi làm cách mạng không phải để nuôi đám cặn bã chúng mày”. Từ đó bỏ luôn. Cả hai cha con đều đảng viên, cộng sản nòi nhưng cuối cùng chỉ như cái vỏ chanh sau khi bị vắt kiệt nước. Giờ thì ông Tế, ông Trác, ông Huy cũng theo cụ Bình về thế giới bên kia rồi. Ai muốn biết tôi nói có đúng không, cứ về làng Trà Phương, xã Thụy Hương, huyện Kiến Thụy, TP.Hải Phòng, hỏi nhà ông Tế (con giai là anh Cộng, anh Sản), nhà ông Trác, nhà ông Huy thì rõ. (còn tiếp)

Nguyễn Thông


---------------------------------------------


Mỗi quốc gia trên quả địa cầu này, chả nước nào không có đảng. Cứ có người là có đảng, như một thứ tất yếu, sản phẩm của con người.

Khi xưa, xã hội thời phong kiến, vua tự xưng là con trời, lê dân đều là tôi tớ của vua. Quyền hành tập trung hết cả vào một người nên đảng chả thể ra đời, mà nếu có được sinh ra cũng chết ngay bởi vua không để yên. Khi ấy chỉ hình thành bè phái, phe này nhóm nọ nhằm tranh quyền của vua. Mạnh được yếu thua, khôn sống mống chết, được làm vua thua làm giặc.

Như vậy có thể nói, đảng chính trị chỉ ra đời sau khi xã hội loài người chuyển sang một bước mới, với phương thức sản xuất mới, thể chế mới, xã hội tư bản chủ nghĩa. Các tổ chức chính trị, gọi tắt là đảng (party), là sản phẩm trong bước tiến của nhân loại. Càng nhiều đảng, con người càng có quyền tự do lựa chọn thứ đại diện tốt nhất, phù hợp với mình nhất. Đảng nào được số đông tin tưởng thì đảng ấy nắm quyền lãnh đạo.

Nói gì thì nói, xét một cách khách quan, thuở ban đầu đảng cộng sản ở xứ này là tốt. Các thành viên của nó dù rất ngây thơ về đường lối, tư tưởng cộng sản nhưng đều có ý thức, trách nhiệm sâu đậm về đất nước, dân tộc, nhân dân. Cứ vứt cái vỏ cộng sản mà họ khoác phải thì hầu hết họ là người yêu nước, yêu dân. Chủ nghĩa yêu nước là cốt lõi trong tinh thần, ý thức, hành động của họ. Giá chỉ như thế thôi, đừng mê muội cộng sản cộng siếc gì, đừng đắm đuối “hạnh phúc là đấu tranh”, “ai thắng ai”, đừng lao vào cuộc tiêu diệt giai cấp, thù nghịch, chém giết, một mất một còn, không đội trời chung với tất cả những ai không phải là mình… thì dân tộc, đất nước đã không phải rơi vào cảnh núi xương sông máu, triền miên binh đao, cửa nhà tan nát, đất nước hoang tàn, nghèo đói kéo dài, tương lai xám xịt…

Vâng, tôi biết sẽ có người vặc lại ngay, rằng nếu không có đảng cộng sản lãnh đạo, không đấu tranh, không giết chóc, không đổ máu, không đốt cháy cả dãy Trường Sơn, v.v.. thì có thoát ra khỏi ách cai trị của thực dân Pháp không, có đánh đổ được phong kiến không, có đuổi được đế quốc Mỹ không, có thống nhất được đất nước không… Vâng, nói như thế cũng không sai. Tôi không có ý phủ định cái kết quả ấy, nhưng để được như vậy, phải trả cái giá quá đắt, mà nếu không theo lối cộng sản sẽ đỡ đi nhiều, rất nhiều.

Nửa cuối thế kỷ 19, nửa đầu thế kỷ 20, đâu phải chỉ có xứ An Nam chịu cảnh thuộc địa, đâu chỉ có dân An Nam chịu thân phận nô lệ. Chủ nghĩa thực dân, đế quốc, nhất là các nước Pháp, Anh, Hà lan, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha bành trướng ra khắp nơi, đủ mọi châu lục. Thời ấy nó thế, thực dân thì phải đi kiếm chác ở thuộc địa, ở những nước nghèo hơn, yếu hơn. Nhưng nhân loại ngày càng trưởng thành. Thực dân, đế quốc có đặt ách áp nức bóc lột cũng không được nữa. Nhiều xứ thuộc địa đã được trao trả quyền tự do độc lập mà không cần đổ máu. Chỉ trừ những nước dính vào cộng sản. Thời tôi còn đi học, sách giáo khoa của chế độ, rồi các thầy cô giáo, các cán bộ tuyên truyền thường mỉa mai chê cười chủ trương bất bạo động của cụ Phan Chu Trinh, hoặc cụ Gandhi bên Ấn Độ. Nhà thơ Chế Lan Viên cười cợt đó là kiểu “Làm tất cả. Chỉ trừ không đổ máu”. Hình như đấu tranh bằng biện pháp hòa bình không hợp với đảng cộng sản. Cứ phải đổ máu. Bây giờ người ta vẫn còn chê những người nhận thức lại con đường đang đi là “diễn biến hòa bình”.

Tôi không phản đối việc đảng, tức đảng cộng sản, muốn lãnh đạo đất nước này, nếu họ có ý thức thực sự vì nước vì dân. Nhưng giữa ý tưởng và hiện thực, lý thuyết và thực tế không phải bao giờ cũng là một. Ở người này thì là sự thống nhất, ở người kia lại là mâu thuẫn. Điều đó thấy rõ ở người cộng sản, đảng cộng sản. Giữa những điều họ nói, họ ao ước, họ tuyên truyền, họ phấn đấu, với những gì đã và đang xảy ra trên đất nước, trong xã hội, thì khác nhau một trời một vực. Hãy mở mắt, mở thật to, và dám nhìn, nhìn thẳng vào thực tế, để soi rọi lại cái lý tưởng của họ. Phần lớn chỉ là ảo tưởng.

Đảng cộng sản luôn tự nhận là lực lượng tiên tiến nhất, đỉnh cao trí tuệ, làm gì cũng đúng. Họp hành, đại hội, bàn bạc, ra nghị quyết, ban quyết định đều có tính tập thể, nhưng đến khi sai lầm, gây họa thì lại đổ lỗi cho cá nhân. Họ đề cao tập thể nhưng lại tôn sùng cá nhân. Dù tập thể hay cá nhân thì suốt chiều dài lịch sử gần thế kỷ, đảng đã ngày càng tự chứng tỏ là vật cản, kìm hãm sự phát triển của dân tộc, đất nước, nhân dân. (còn tiếp)

Nguyễn Thông


------------------------------


Đất nước Việt này, như người cộng sản thường tự hào, hội được đủ điều kiện thuận lợi. Đất đai phì nhiêu, rừng vàng biển bạc, khí hậu thuận lợi, tài nguyên phong phú, con người thông minh, lịch sử rạng rỡ, vị trí đầu mối… Nói chung là rất nhiều 4 chữ. Nhẽ ra, với tiềm năng như thế, không được như Tôn Ngộ Không vặn mình một cái đã đi được 10 vạn 8 nghìn dặm, thì cũng phải đứng ở hàng đầu trong hàng ngũ giàu có, hạnh phúc, “sánh vai với các cường quốc năm châu”, chí ít thì cũng phải bằng anh bằng em. Đằng này, cứ lẽo đẽo cầm dép chạy sau, tụt hậu, trong nhóm nước nghèo, đội sổ về nhiều mặt, rồi lại đổ thừa lý do này lý do khác. Thôi thì mấy chục năm đổ thừa do chiến tranh, cũng thuận nhĩ đi, nhưng từ ngày “giải phóng”, đất nước thống nhất đến nay, không phải động binh múa đao nữa, sao vẫn cam chịu cuối hàng. Hay lại đổ do cấm vận, do bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh, do thế lực thù địch, do n thứ. Thế thì hãy xem lại mình đi, mình có như thế nào mới tạo ra nhiều kẻ thù vậy. Đường quang đường phẳng chẳng đi, cứ cắm đầu đâm quàng bụi rậm. Chủ nghĩa yêu nước, ý thức dân tộc cao quý bị biến thành đấu tranh giai cấp một mất một còn, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản lạc hậu, bế tắc, phản tiến bộ, phản quy luật. Đó là nguyên nhân cốt lõi, chứ chẳng phải A, B, C gì khác.

Chả nói đâu xa, rất nhiều quốc gia, nhỏ hơn xứ ta, nghèo hơn xứ ta, khí hậu khắc nghiệt, tài nguyên chả bao nhiêu, chỉ trong vài chục năm vượt lên đứng hàng đầu thế giới. Thôi, không lấy dẫn chứng Singapore, Hàn Quốc, Đài Loan nữa, kẻo lại bảo chỉ có bấy nhiêu nói ra nói vào mãi, nhạt. Tôi vừa đọc trên một tờ báo trong nước, kể rằng “Chỉ trong vòng 40 năm, nhắc đến Dubai, người ta nghĩ ngay đến một thành phố hiện đại và xa hoa bậc nhất thế giới. Số liệu năm 2016 của Hội đồng Du lịch thế giới (WTTC) cho thấy ngành du lịch tại Dubai đóng góp 64 tỉ USD cho nền kinh tế, tương đương 11,2% GDP. WTTC cũng dự báo con số này sẽ tăng cao gấp đôi trong 10 năm tới. Không phải dầu mỏ, mà chính con người, chính đường lối họ chọn đã đem sự phồn vinh cho Dubai. Từ một vùng đất cằn khô cát cháy, hầu như chẳng có gì đáng kể, nay những gì Dubai có được, phần lớn là nhờ bàn tay, khối óc con người, biết đi đúng hướng”.

Con người ở Tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất, ở Dubai, tôi nghĩ cũng như người mình thôi, chỉ có điều họ đã chọn được hướng đi đúng, không bị trói vào vòng kim cô. Cái vòng thít chặt trói buộc một số nước ấy, chính là chủ thuyết về chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản. Nếu xứ Dubai ấy có đảng cộng sản lãnh đạo, mà được như thế, mới là chuyện thần kỳ khó tin. Thật may cho họ.

Thế giới này, từ trước tới nay, cứ anh nào dính vào chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản là sa vào nghèo đói, xung đột, chiến tranh. Những anh may mắn tỉnh táo, nghĩ lại, đoạn tuyệt với nó, dứt ra được thì mở tương lai tươi sáng thực sự. Khối xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu trước kia là một bằng chứng. Cả nước Nga nữa. Những anh đang yên đang lành dúi đầu vào học thuyết ấy, như Etiopia, Afganistan, Congo, Mozambique, Nicaragua… cứ ngày càng lao xuống dốc. Điển hình nhất là Venezuela vừa rồi. Những anh kiên định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội như Cuba, Triều Tiên, Lào, Việt Nam qua năm này năm khác vẫn lẹt đẹt “giảm nghèo bền vững”. Chỉ có Tàu cộng láu cá, mồm thì rêu rao chủ nghĩa xã hội, kiên định lý tưởng cộng sản (để em út noi gương, đừng động cựa thay đổi, chịu thần phục nó) nhưng dùng mọi thủ đoạn tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên… chủ nghĩa tư bản. Thiên hạ đều biết cả, nghe tin lời nó chỉ có đổ thóc giống ra mà ăn.

Trong đời mình, tôi chưa từng chứng kiến cuộc di cư, chạy trốn nào từ các nước tư bản chủ nghĩa sang những nước xã hội chủ nghĩa, từ xứ giãy chết sang chốn thiên đường. Tôi chỉ thấy ngược lại, đi bằng mọi cách. Nói đâu xa, người xứ ta, đi Đài Loan trốn lại Đài Loan, sang Hàn Quốc ẩn bên Hàn Quốc. Sao không thấy người Đài người Hàn tìm cách ở lại Việt Nam, trừ bọn tội phạm. Sao con em cán bộ cứ ùn ùn kéo nhau đi học và định cư bên Tây bên Mỹ, không ở nhà mà hưởng cuộc sống tốt đẹp?

Thế giới ngày càng chật hẹp, không còn chỗ cho những anh đóng cửa xưng hùng xưng bá với người nhà. Nhận thức của con người được mở mang hơn, thấy đâu là giả dối, đâu là thực chất. Làm một đảng lãnh đạo, không chịu chuyển biến cùng thời đại, cùng những bước tiến của nhân loại, cứ khư khư ôm mãi mớ chủ thuyết lỗi thời, dù có mở loa công suất 1 triệu oát cũng chả thuyết phục được ai. Bao nhiêu vinh quang đã có sẽ tan theo mây khói.

Cũng nhìn ra thế giới, nhiều nước có đảng cộng sản, nhưng không có anh cộng sản nào làm được trò gì ích nước lợi dân, nhất là ở những nước văn minh, giàu có, phát triển hàng đầu. Nếu họ tốt họ đẹp, thì dân đã tín nhiệm, và họ đã nắm được quyền lãnh đạo. Vậy thì đừng xuân thu nhị kỳ cử đoàn cử người, những bà Ngân bà Thịnh, ông Thưởng ông Thắng... tới gặp gỡ trao đổi kinh nghiệm, học hỏi này nọ. Chỉ phí tiền bạc và thời gian.

Không nhận thức lại, sẽ không bao giờ nữa. Hai phần ba thế kỷ chìm đắm trong chủ thuyết cộng sản ấy là quá nhiều, quá lâu, quá tốn phí thời gian của dân tộc rồi.

Tôi biên ra những điều này, tôi biết người cộng sản không thích, không hài lòng. Nhưng tôi không nhằm nói với họ, mà chỉ để nói với những người như tôi, cho họ biết một sự thực bấy lâu bị bưng bít.

Nguyễn Thông


------------------------------

MỜI ĐỌC THÊM TRÊN TRANG :






THUYỀN NHÂN VIỆT NAM - HÃY ĐỂ NGÀY ẤY LỤI TÀN (Nguyễn Tuấn Khoa)




Nguyễn Tuấn Khoa
31/10/2019

Tôi tặng bài viết này cho những người bạn của tôi đã đến được bến bờ bình yên. Tôi khóc tặng cho những người bạn đã mãi mãi rời xa tôi nơi biển đen lạnh lẽo.

Sau khi viết bài “Vượt biển do nhà nước tổ chức và những cái chết tang thương“, có quá nhiều người đã chia sẻ, với nhiều phản hồi trên trang tôi và các trang mạng khác. Nhưng xúc động nhất vẫn là những cuộc điện thoại bất ngờ…

Thuyền nhân Việt Nam. Photo Courtesy

Nửa đêm, thằng bạn Đinh Thanh Lương gọi điện từ Thụy Sĩ, giọng xúc động xen lẫn tiếng nấc. Nó nói vừa đọc bài viết này khiến kỷ niệm đen hiện về. Shock nặng nên gọi về để trang trãi nỗi lòng, may ra tâm hồn được nguôi ngoai. Thanh nói sẽ không có bài viết nào đầy đủ để thế hệ sau có thể thấy rõ những nỗi tủi nhục, khổ sở của người thuyền nhân miền Nam phải chịu đựng sau ngày 30/04/1975.

Đi bán chính thức lúc đó như một ngày hội. Thị trấn Rạch Giá- Rạch Sỏi nườm nượp người từ Sài Gòn xuống. Cả gia đình Thanh có 15 người, đóng 180 lạng vàng. Thuyền của Thanh nhỏ hơn 1/2 thuyền ở Cát Lại (25x5m) nhưng lại chở gấp đôi đôi người, 564 người. Chỉ có Phật Bà Quan Âm và Đức Mẹ Maria mới có thể cứu được chiếc thuyền quá tải trên biển cả mênh mông!

Ngày tàu của Thanh xuất bến, có 6 thuyền đều có quy mô và số người như nhau. Ước tính có khoảng 3.500 thuyền nhân, số vàng trả cho ngày hôm đó khoảng 40.000 lạng vàng. Nhà nước CS thu được bao nhiêu và công an địa phương thu bao nhiêu? Trong một tháng có bao nhiêu người đi và bao nhiêu người mãi mãi nằm dưới đáy biển sâu?

Một trong những chiếc tàu ra đi đã bị chìm. Photo Courtesy

Sáu chiếc khởi hành gần như cùng lúc. Tình cờ Thanh kịp nhận ra và vẫy tay chào thằng Nguyễn Đức Hùng VTT từ thuyền bên kia. Lúc đó nó không biết rằng nó mãi mãi không gặp lại thằng Hùng vì chiếc của Hùng nằm trong 3 chiếc bị chìm xuống đáy biển. Chỉ trong 1 ngày, 1.500 con người chết chỉ vì sự tham lam và độc ác của CSVN.

Thuyền của Thanh bị cướp 6 lần. Có một cô gái khoảng 22 tuổi ra đi bằng số vàng của người yêu từ nước ngoài gửi về. Cô bị hãm hiếp ngay trên tàu, trước mặt mọi người. Không chịu nổi sự kinh hoàng, nhục nhã và để giữ gìn sự trinh trắng của tâm hồn, cô đã nhảy xuống biển trong đêm tối. Thanh la toáng lên, mọi người thảy phao xuống biển, cô không nhận phao nhưng đã bơi ra xa chiếc thuyền rồi chìm mất trong đêm đen…

Có một bà mẹ khoảng 40 tuổi đã cởi trần truồng trước mặt cướp biển, chấp nhận hãm hiếp để cứu lấy những đứa con gái 14 và 15 tuổi của mình. Có hai bạn Facebook mà tôi chưa kết bạn đã điện thoại kể cho tôi nghe nhiều chuyện mà tôi không dám viết ra đây. Mà họ có kể gì đâu, tôi chỉ nghe họ khóc suốt buổi. Giữa cuộc nói chuyện của chúng tôi có một khoảng lặng rất dài đầy nước mắt từ cả hai đầu dây…

Tôi nói với Thanh và những bạn thuyền nhân rằng HÃY ĐỂ NGÀY ẤY LỤI TÀN nhưng trước hết hãy để cho tôi được kể cho thế hệ sau biết về sự thật trong chương đen tối nhất trong lịch sử Việt Nam. Tôi sẽ kể rằng:

“Ngày xưa khi người CSVN kết thúc cuộc chiến, họ đã đày đọa người lính miền Nam trong trại tù khắc nghiệt, ngăn chặn không cho các con của họ vào đại học và đẩy vợ con họ ra biển… “


--------------------------


Nguyễn Tuấn Khoa
27/10/2019

Những ngày qua thế giới đang xót thương cho 39 người xấu số trong một nỗ lực thoát nghèo với một cuộc đào thoát khỏi đất nước nhược tiểu. Thế giới cũng đang dồn sự căm phẫn lên lũ buôn người của đất nước Trung Cộng hiếu chiến. Đọc lại “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức, tôi nhớ lại những cái chết tang thương giống như vậy trong cuộc vượt biển do nhà cầm quyền Việt Nam tổ chức dưới cái tên Đi Bán Chính Thức.

Thuyền nhân vượt biển sau năm 1975. Photo Courtesy

Đi Bán Chính Thức hay Phương Án II

Sau khi chiếm được miền Nam Việt Nam, mâu thuẫn giữa Việt Nam và Trung Cộng ngày càng tăng cao. Trung Cộng lên án Việt Nam đàn áp Hoa Kiều và muốn đem Hoa Kiều về nước. Trong khi đó, Trung ương Đảng CSVN coi người Hoa là đạo quân thứ V và muốn “tương kế, tựu kế” để trả họ về cố quốc.

Thêm vào đó, chính sách cải tạo công thương nghiệp đã đẩy người Hoa Chợ Lớn đi đến chỗ khánh kiệt và họ quyết định vượt biên thay vì về với Trung Cộng mà với họ không khác gì xuống địa ngục. Người Hoa ra đi ngày càng nhiều, chết trên biển cả rất nhiều, Việt Nam bị thế giới lên án. Để đối phó, Việt Nam tổ chức cho họ ra đi bán chính thức, người CS gọi là Phương Án II, ban đầu xem ra là một chủ trương thiện chí.

Phương án II là kế hoạch tuyệt mật, phổ biến miệng, chỉ có bí thư, chủ tịch và giám đốc CA thành phố HCM biết, sau kế hoạch này được thực hiện ở các tỉnh thành phía Nam. Đó là chủ trương “đưa đối tượng ra khỏi điểm nóng”. Đối tượng ở đây là hàng triệu người Hoa chủ yếu sống ở Chợ Lớn. Theo đó, công an thu 8-10 lạng vàng cho một đầu người, rồi dùng tiền để mua tàu hay đóng tàu, tổ chức bến bãi rồi đẩy họ ra biển với cam kết không bắt tàu trong lãnh thổ Việt Nam.

Thuyền nhân Việt Nam sau năm 1975. Ảnh trên mạng

Mặt trái của Phương Án II

Khi những thuyền nhân đã đến các trại tỵ nạn an toàn thì Phương Án II không còn giấu được thế giới. Thủ tướng buộc cho dừng vào tháng 12/1978 rồi phải dời sang tháng 5/1979 do số tàu đã đóng cả trăm chiếc từ vàng thu của các thuyền nhân.

Phương Án II bắt đầu biến tướng. Người Việt với giấy tờ của người Hoa ra đi rất nhiều. Các tỉnh không có bờ biển cũng xin được làm Phương Án II. Thấy Phương Án II ngoài tầm kiểm soát, 20/03/1981 ông Trường Chinh (Chủ tịch nước) đã cho lập Ban Kiểm Tra 69 với mục đích chính là kiểm tra việc thu vàng.

Kết quả điều tra của Ban 69 khác xa với báo cáo của Bộ Nội Vụ cho thấy, Phương Án II đã làm hư hỏng công an CS nhanh chóng. Theo Ban 69, từ tháng 8/78 đến tháng 6/79 có 533 thuyền ra đi mang theo 134.322 người, thu được 16.181 kg vàng (16 tấn!) chưa kể ngoại tệ, nhà cửa được đóng thay cho vàng. Có 105 sĩ quan CA bị kỷ luật. Tất cả các tỉnh đều mắc tội gian lận và lập quỹ đen. Nghiêm trọng nhất phải kể đến tỉnh Minh Hải, giấu 48.195 lượng vàng, Cửu Long giấu 27.000 lượng, Nghĩa Bình giấu 27.000 lượng, Phú Khánh 10.987 lượng…

Công an các tỉnh thu vàng nhưng bội tín làm nhiều người mất cả vàng và cả nhà khi theo đuổi Phương Án II, số người lên đến 18.435 người. Phương Án II chỉ thực sự phá sản khi công an giao cho các thuyền nhân những con tàu không an toàn và nhét vào đó số lượng vượt quá tải trọng của con tàu. Tàu chìm ngay khi vừa rời bến làm hàng trăm người chết. Đắm tàu Cát Lái là một trường hợp tiêu biểu của một kiểu buôn người có giấy phép.

Họ ra đi, bỏ hết tất cả để tìm đường sống. Ảnh trên mạng

Tang thương Cát Lái

Một ngày thứ Bảy giữa năm 1979, cảng Cát Lái bất thường với hàng trăm công an canh gác nhiều vòng, trong và ngoài cảng. Bên trong, một con tàu dài 30m, rộng 10m, 3 tầng, sáng bóng vẫn còn mùi sơn mới. Tàu này nguyên thủy là một chiếc tàu kéo với khoang chứa đá để giữ thăng bằng được thay bằng khoang chứa nước. Cấu trúc các khoang được thay đổi để chứa được nhiều người nhất có thể được. Máy được thay mới để tăng sức kéo. Người đóng tàu dường như chỉ quan tâm đến khả năng nhét đủ số người chứ không tính toán khoa học về tải trọng của tàu và sự cân bằng khi hoạt động.

Đúng giờ hẹn, đám đông đã nằm suốt đêm tại cảng bắt đầu sốt ruột và tiến về con tàu. Người trưởng tàu bắt loa điểm danh, chỉ chờ như vậy đám đông lũ lượt nhanh chóng tràn xuống tàu. Với khoảng 280 người, con tàu ngay lập tức mất ổn định. Những thuyền nhân ngồi khoang dưới không chịu nổi nóng bức, khó thở đã leo lên trên mui ngồi làm cho con tàu thêm chao đảo. Tất cả những người trên thuyền, kể cả thuyền trưởng do không có kinh nghiệm sông nước, nên bắt đầu hoảng loạn, tìm đường thoát ra khỏi tàu. Con tàu chúi mũi xuống và từ từ cắm sâu vào trong bùn ở đáy sông. Những người ở tầng 1 và 2 không có đường thoát. Tiếng thét gào trên thuyền và tiếng kêu cứu bất lực trên bờ tạo nên một âm thanh thê lương bao trùm một vùng quê yên bình, để rồi thoáng chốc chỉ còn lại những tiếng khóc nấc nho nhỏ của những cư dân sống rải rác trên bờ sông Cát Lái. Hết rồi! Chết hết cả rồi!

Nhà cầm quyền lúc đó đã cho điều hai cần cẩu 60 tấn từ Vũng Tàu vào. Sau hai ngày di chuyển và ba ngày vật lộn, cần cẩu đã kéo con tàu xấu số lên khỏi mặt nước và cũng từ đây người ta biết chính xác có 227 người chết và hơn 40 người trở về từ cõi chết nhưng tất cả như những người mất trí trước thảm kịch gia đình. Xác chết nối tiếp xác chết, dãy hòm gom vội khắp nơi cùng mùi tử thi khiến người ta phải thốt lên: Ai đã đem một Tết Mậu Thân nữa đến với người dân Sài Gòn hiền hòa?

Những người khâm liệm kể rằng trong số xác được vớt lên, người ta thấy có 4 người mẹ ôm chặt con mình trong lòng như những nỗ lực cuối cùng với hy vọng giữ được đứa con thơ để hai mẹ con cùng nhau đoàn tụ ở bên kia thế giới. Trân trọng tình mẫu tử thiêng liêng, những người khâm liệm đã để cho hai mẹ con yên nghĩ cùng nhau trong một cỗ quan tài khô lạnh. Tất cả những người xấu số đã được an táng tại một khu đất cách cầu Giồng Ông Tố 500m.

Phương Án II không chỉ có một Cát Lái bi thảm. Theo báo cáo của Ban 69, chỉ trong vòng 1 năm có 9 tàu chìm làm chết 902 người khi những con tàu này chưa ra khỏi phao số 0. Thử điểm lại vài trường hợp đau lòng: Bến Tre có 1 tàu chìm với 54 người chết, Long An có 1 tàu chìm với người 38 chết, Nghĩa Bình 1 tàu chìm với 78 người chết nhưng khủng khiếp nhất là Tiền Giang có 3 tàu chìm với 504 người chết.

Những sự kiện của hơn 40 năm về trước đã dự báo chính xác một bức tranh đen tối cho một Việt Nam ngày nay.

-------------
Tham khảo: Bên Thắng Cuộc- Huy Đức 2012





HỆ LỤY CỦA SÁNG TẠO MADE IN QUOC HOI (Tạ Duy Anh)





HỆ LỤY CỦA SÁNG TẠO MADE IN QUOC HOI
(Không vui cười sẽ mau già)

Chưa biết thâm ý và viễn kiến của tướng Trần Việt Khoa đến đâu khi gọi Trung Quốc là nước ngoài. Cũng chưa biết ông gọi thế là theo chỉ đạo của ai, cấp nào. Nhưng hệ lụy của thứ sáng tạo thuộc bản quyền không thể tranh cãi của Quốc hội Việt Nam thì nhãn tiền ngay tức khắc. Chẳng hạn, theo cách của ông Khoa, thì hàng loạt văn bản hoàn toàn có thể có những câu sau đây:

-Nước cộng hòa nhân dân Nước Ngoài.
(Có thể khiến nhiều người hiểu thế giới đã đến giai đoạn đại đồng)

-Đảng cộng sản Nước Ngoài.
(Dễ bị hiểu sang một hình thức mới của Quốc tế cộng sản, tổ chức đã tử vong từ lâu)

-Tình hữu nghị Việt Nam-Nước Ngoài đời đời bền vững.
(Sẽ có người thắc mắc chính đáng: Chả lẽ thế giới chỉ còn hai nước?)

-Có bảy tỉnh của Việt Nam có chung đường biên giới với Nước Ngoài.
(Rất gay về kiến thức và nguy hiểm về kế sách an ninh, vì trên thực tế số tỉnh của Việt Nam có chung biên giới với nước ngoài nhiều hơn (bởi phải kể cả những tỉnh có đường biên giới với Lào và Campuchia)

-Ông Dương Nước Ngoài gay gắt đặt câu hỏi với các đại biểu Quốc Hội tại sao chúng ta phải né tránh Nước Ngoài?

(Có thể hiểu một ông Dương người nước ngoài nào đó ngồi chễm chệ giữa Quốc hội Việt Nam và cật vấn các đại biểu Quốc hội).

Và đây liệu có phải là một câu văn châm biếm lãnh đạo, thách thức Cục xuất bản tức tốc ra công văn đóng dấu mật để chấn chỉnh:

-NƯỚC NGOÀI là NƯỚC NGOÀI đầu tiên Tổng bí thư đến thăm kể từ khi đồng chí được bầu lại làm lãnh đạo cao nhất của Đảng. Hội đàm với lãnh đạo NƯỚC NGOÀI, đồng chí Tổng bí thư một lần nữa khẳng định lập trường kiên định, nhất quán của Việt Nam là không bao giờ cho phép các thế lực NƯỚC NGOÀI dùng lãnh thổ Việt Nam để chống lại NƯỚC NGOÀI.

Ha ha, Quốc hội mình vui phết, hơn đứt xới chèo!








BẢN TIN NGÀY 31/10/2019 (Báo Tiếng Dân)




31/10/2019

BÁO MỚI
31/10/2019
31/10/2019
31/10/2019
31/10/2019
31/10/2019
31/10/2019
31/10/2019
31/10/2019
30/10/2019

*
*
BẢN TIN NGÀY 31/10/2019

Họp Quốc hội: ĐBQH Lưu Bình Nhưỡng nói về đạo đức cán bộ

Báo Người Đưa Tin dẫn lời ĐBQH Lưu Bình- Nhưỡng: Nhiều cán bộ sẵn sàng “hy sinh đời bố để củng cố đời con”. Nghị Nhưỡng bình luận: “Chúng tôi thấy vấn đề, bên ngoài là sự vi phạm pháp luật, nhưng bên trong đúng với báo cáo của Chính phủ mà tôi rất đồng tình đó là sự vi phạm đạo đức. Đạo đức chính là cốt lõi, là bộ rễ, vô đạo vô lương là nguồn gốc của tả là lòng tham, hữu là đớn hèn. Thấy đúng không dám nói, không dám bảo vệ, thấy sai thì bao che, tìm cách diệt khẩu, thậm chí là ngăn lối dư luận”.

Đại biểu Lưu Bình Nhưỡng phát biểu tại nghị trường Quốc hội. Ảnh: Ngọc Thắng/ NĐT

Nghị Nhưỡng còn chỉ ra các thủ đoạn của các “đồng đảng” của ông: “Thu hồi đất người dân bất chấp các biện pháp khi chưa có phê duyệt quy hoạch, chưa tái định cư, chưa hỗ trợ giải phóng mặt bằng, thậm chí nhiều trường hợp để cỏ mọc hàng chục năm, để hàng trăm hộ dân bơ vơ. Việc rút ruột công trình lập quỹ đen; sử dụng xe công bừa bãi; hàng trăm cán bộ vướng vào gian lận điểm thi chỉ vì muốn con em mình, gia đình mình ở đẳng cấp trên, loại trừ hàng trăm người dân ra khỏi cơ hội của cuộc đời”.


VOV đặt câu hỏi: “Lò nóng” nên không dám quyết, dám làm, sợ chịu trách nhiệm? ĐBQH Tạ Văn Hạ đặt câu hỏi về tình trạng chậm giải ngân vốn đầu tư công tồn tại nhiều năm mà đến nay chưa được khắc phục, lại có dấu hiệu nghiêm trọng hơn: “Phải chăng phương châm kỷ cương, liêm chính, hành động, sáng tạo, bứt phá, hiệu quả của Chính phủ chưa triển khai hoặc không triển khai được trong lĩnh vực đầu tư công?”


Cục nợ Cát Linh – Hà Đông

Lại tiếp tục “trễ hẹn”, Thủ tướng chỉ đạo xử lý nghiêm sai phạm dự án Cát Linh – Hà Đông, báo Tuổi Trẻ đưa tin. Thủ tướng Chính phủ giao Bộ GTVT “phối hợp cơ quan liên quan xem xét đưa vào sử dụng nếu đảm bảo tuyệt đối an toàn. Những sai phạm phải xử lý nghiêm theo quy định pháp luật”. Không rõ ông Phúc có dám xử lý đến các “đồng chí” liên quan đến nhà đầu tư TQ hay không?



Tin nhân quyền

Còn 5 tháng nữa mới đến ngày Cá tháng 4 nhưng báo Giáo Dục VN đã đặt câu hỏi: Ở đâu mà dân chủ và quyền con người được đảm bảo hơn Việt Nam? Chắc ý tác giả nói tới “quyền được chết từ từ”?

Quả thật, hiếm có nơi nào mà “quyền được chết” của người dân được bảo đảm mọi mặt như ở VN: Đất, nước, không khí đều bị nhiễm độc, đến cả nguồn nước cho dân thủ đô mà còn bị đầu độc dễ dàng, người dân vào đồn công an có thể được hỗ trợ “tự tử”, người dân xuống đường ôn hòa vì chủ quyền, hoặc phản đối cướp đất thì bị đánh đập, có vụ giết người chỉ vì số tiền cỏn con 500k. Mạng sống con người Việt quá rẻ rúng.

Bài viết của LS Hoàng Duy Hùng ở Houston, Texas: Một góc nhìn về tổ chức chính trị của người Việt ở hải ngoại. Kể ra thì nghị quyết 36 của đảng và nhà nước khá thành công, đã chiêu dụ được LS Hoàng Duy Hùng và một số cá nhân, tổ chức người Việt ở hải ngoại. Nhưng trách ông Hùng một phần thì phải trách các tổ chức “chú phỉnh” ở hải ngoại nhiều phần. Họ có điểm chung là “hữu danh vô thực”, kêu gọi đấu tranh vì quốc gia nhưng lừa đảo niềm tin của đồng bào hải ngoại, để rồi có người nghi ngờ rằng, không biết có phải những người này cũng là dạng CS cài cắm không. 

Đó cũng là một lý do dẫn đến tình hình không mấy khả quan của phong trào đấu tranh ở quốc nội: Dù CS chia rẽ, nhưng thời cơ vẫn chưa đủ, vì chính lực lượng dân chủ trong nước và đồng bào hải ngoại cũng chia rẽ theo kiểu riêng của mỗi nhóm. Gọi nhau ra tán chuyện thời sự thì được nhưng làm việc nghiêm túc, cùng nhau để đi đường xa thì không xong.


39 người chết trên xe tải ở Anh

VOV đưa tin: Anh chú ý các đầu mối quan trọng vụ 39 người chết trong container. Cảnh sát hạt Essex công bố ảnh và ra lệnh truy nã hai nghi phạm quan trọng, là hai anh em ruột trong vụ án mạng kinh hoàng của 39 người trên xe tải ở Anh. Chánh thanh tra cảnh sát Stuart Hooper cho biết, việc truy tìm và thẩm vấn hai anh em Ronan Hughes và Christopher Hughes từ Armagh đóng vai trò quan trọng đối với cuộc điều tra của cảnh sát Anh, vì 2 đối tượng này bị nghi ngờ liên quan trực tiếp đến đường dây buôn người. 

Cảnh sát cho biết thêm, anh em nhà Hughes là người Bắc Ireland nhưng có liên hệ với các đầu mối ở Cộng hòa Ireland. Về trường hợp tài xế Robinson, PGS Al Fuertes từ ĐH George Mason bình luận: “Tài xế Maurice Robinson chỉ là con cá nhỏ nhất trong vụ việc này. Chúng ta phải hiểu rằng, buôn lậu và buôn người là mạng lưới toàn cầu, quốc tế và xuyên quốc gia”.


Công an “nhân dân”

VietNamNet đưa tin: Thua độ bóng đá, cựu [cán] bộ công an trộm hơn 1 tỷ của đồng nghiệp. Ngày 30/10/2019, TAND TP Đà Nẵng đã mở phiên xét xử, tuyên Lê Viết Hiến, cựu cán bộ Phòng Tham mưu Công an TP Đà Nẵng 8 năm tù, về tội trộm cắp tài sản, 18 tháng tù về tội đánh bạc. Các bị cáo khác là Phạm Viết Trực bị tuyên 3 năm 6 tháng tù, Trương Nhật Đoan nhận án 21 tháng tù và Nguyễn Tuấn Anh án 30 tháng tù, cùng về tội tổ chức đánh bạc.

Theo cáo trạng, gần nửa đêm 15/7/2018, Hiến nhận được điện thoại của Đoan yêu cầu chung 1,2 tỉ tiền thua cá độ trận chung kết vừa diễn ra, nhà cái đang chờ lấy tiền tại nhà Đoan. Hiến đã phá khóa tủ cá nhân của một đồng nghiệp ở phòng Tham mưu Công an TP Đà Nẵng, lấy hơn 1 tỷ đồng rồi đem đến nhà Đoan, đưa toàn bộ số tiền này cho Tuấn Anh, đồng thời xin khất nợ 200 triệu đồng.

Bị cáo Lê Viết Hiến (áo xanh) và các bị cáo tại tòa. Nguồn: VNN

Hơn 2 tháng bị đình chỉ, nữ đại úy công an gây náo loạn tại Tân Sơn Nhất vẫn chưa bị kỷ luật, theo báo Người Lao Động. Liên quan đến vụ Đại uý Lê Thị Hiền, cán bộ thuộc Đội CSGT, Trật tự, Phản ứng nhanh Công an quận Đống Đa, Hà Nội, gây náo loạn hôm 11/8 tại Sân bay Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, hôm qua, một lãnh đạo Công an quận Đống Đa cho biết, vẫn chưa có quyết định kỷ luật đối với nữ cán bộ này.

Theo cán bộ này, đơn vị đã gửi đề xuất kỷ luật, giáng cấp bậc hàm đối với đại úy Hiền từ ngày 23/8, đồng thời đình chỉ công tác 1 tháng để kiểm điểm, làm rõ sự việc, nhưng đến thời điểm hiện tại, đơn vị này vẫn đang chờ Giám đốc Công an TP Hà Nội phê chuẩn quyết định kỷ luật.


Tin giáo dục

VOV đưa tin: Phó Hiệu trưởng lộ ảnh nóng bị kỷ luật khiển trách. Ủy ban Kiểm tra Huyện uỷ Vĩnh Thạnh, TP Cần Thơ vừa kỷ luật ông T.Q.T, Phó hiệu trưởng Trường THCS – THPT Thạnh Thắng. Lý do: “Ông T. là Phó bí thư chi bộ, hiệu phó trường nhưng thiếu gương mẫu, tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đạo đức, lối sống của người cấp uỷ viên… vi phạm của ông T. làm ảnh hưởng đến uy tín của bản thân, chi bộ và nhà trường”.

Bị kỷ luật vì lộ ‘ảnh nóng’, phó hiệu trưởng khiếu nại, theo VTC. Ông T bị kỷ luật do Hiệu trưởng phát hiện “ảnh nóng” của ông trong email của trường và báo cơ quan chức năng. Ông T đã làm đơn khiếu nại và giải thích: “Việc chụp hình ảnh cá nhân là lí do riêng tư. Việc tự đồng bộ hình ảnh cá nhân lên Google ảnh, trong hộp thư điện tử của nhà trường dù bản thân chụp xong đã xóa ngay trên điện thoại là do tính năng đồng bộ của điện thoại thông minh, chứng minh bản thân không vi phạm Điều lệ Đảng”

Vụ nhóm nữ sinh lớp 9 ở một trường học tỉnh Hưng Yên, đánh hội đồng người bạn cùng lớp là nữ sinh Y, 15 tuổi, bị đưa ra xét xử. Báo Tuổi Trẻ có bài: Nữ sinh ra tòa vì đánh hội đồng bạn: Nhìn chiều nào cũng thấy xót xa. Khi chủ tọa hỏi “việc đánh, lột quần áo, quay video là đúng hay sai?”, cả 5 nữ sinh đều cúi đầu thừa nhận là sai, nhưng “đánh xong chúng em mới biết là mình sai”. Gia đình cháu Y đòi bồi thường danh dự, nhân phẩm, các chi phí điều trị, khắc phục hậu quả số tiền là 500 triệu đồng, theo báo Phụ Nữ TPHCM.



Tin môi trường

Zing dẫn kết quả nghiên cứu từ Nature: Năm 2050, gần như cả miền Nam ngập dưới nước ở đỉnh triều. Theo nghiên cứu do Climate Central, tổ chức khoa học có trụ sở tại New Jersey, thực hiện và được công bố trên chuyên san Nature ngày 29/10/2019, “kết quả cho thấy đến năm 2050, khu vực sinh sống của khoảng 150 triệu người có thể sẽ bị nước biển nhấn chìm. Miền Nam Việt Nam cũng là một trong các khu vực có thể biến mất”

Trong phần bình luận, vẫn còn một số người tin rằng… tình hình không nghiêm trọng. Họ cho rằng đó chỉ là hiện tượng ngập do triều cường và sẽ kết thúc trong vài ngày. Họ, cũng như một số cán bộ tuyên truyền ở VN, không hiểu được rằng một khi nước triều đã lên như vậy, chứng tỏ nền đất ở ĐBSCL đã yếu đến mức nào, đủ yếu để nước triều kết hợp với nước biển dâng có thể khiến miền Tây chỉ còn trong ký ức. 

Bản so sánh kết quả nghiên cứu cũ và nghiên cứu mới công bố về ảnh hưởng của nước biển dâng đối với miền Nam Việt Nam. Đồ họa: New York Times/Zing

Tình trạng biến đổi khí hậu đã gây ra thảm họa toàn cầu. Khi trái đất nóng dần, nước biển dâng lên, không chỉ nhấn chìm khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long và các khu vực khác xuống biển, mà hiện tượng hâm nóng toàn cầu đã và đang gây ra nhiều đám cháy ở các nước.

Hiện tiểu bang California của Mỹ có hơn chục đám cháy ở các quận phía Bắc Cali và Nam Cali như Los Angeles và Riverside… Không khí nóng và khô, cộng thêm gió Santa Ana rất mạnh, chỉ cần một tia lửa do ma sát trên đường, có thể tạo ra các đám cháy lớn. Tại TP Simi Valley, quận Ventura, nơi có thư viện và mộ của Tổng thống Reagan đang bị các đám cháy xung quanh đe dọa.

Kênh Bloomberg có clip ghi lại cảnh cháy lớn ở TP Simi Valley, đám cháy ở cạnh Thư viện Tổng thống Ronald Reagan, rất nguy hiểm: Simi Valley: Wildfire Erupts Near Ronald Reagan Presidential Library in Southern California



***
Chính trường Mỹ: 


***





View My Stats