Inrasara
Thứ
Năm, 12 tháng 3, 2026
https://vandoanviet.blogspot.com/2026/03/cham-hay-cham-ung.html
Từ Chăm chính
thức được Nhà nước quy định gọi tên dân tộc Cham từ năm 1979.
Từ quần chúng đến nhà nghiên cứu, từ nghệ sĩ cho đến giới khoa bảng đều sử dụng
tên gọi này trong sinh hoạt, bài viết, thơ văn hay công trình khoa học của
mình. Nhưng thỉnh thoảng vẫn có người dùng từ “Chàm”. Bởi hiện tại từ “Chàm” vẫn
còn hiện hữu ở rất nhiều địa danh, tên gọi, danh từ riêng, vân vân… Không hiếm
người dùng nó. Rồi cũng không ít người cho như thế là không phải phép, nặng hơn
– miệt thị dân tộc này.
Sự
thể là như thế nào? Vậy, Chăm hay Chàm, là đúng?
Xưa
nay, dân tộc [Cham] này được người Kinh (Việt) gọi bằng Hời, Người đàng
thổ (khác với Người đàng quê là người Việt) Chàm hay Chà,
chứ tuyệt đối chưa có từ Chăm. Có lẽ vấn đề xuất phát từ bài viết
và suy diễn “chí lí” của một nhà nghiên cứu chưa hiểu thấu đáo vấn đề, mới ra
nông nỗi!
Biết
thêm: Một vị giáo sư trong một bài viết trên tạp chí Dân tộc học (?)
cũng đã rất sai khi cho rằng gọi Rađê là miệt thị người Êđê. Có thế đâu chứ!
Người Chăm từ lâu lắm gọi dân tộc này đầy tôn trọng là Rađaiy (phát
âm Ra-đe); người Pháp khi đến vùng này cũng đã dùng từ đó: Rhadé.
Có miệt thị ai đâu!
Có
mấy điểm cần minh định lại:
-
Cham (hay Cam) là một dân tộc trong cộng đồng tộc người thuộc vương quốc Champa
(hay Campa) cổ. Campa đọc là “cham-pa”. Có nhà viết sử phiêm âm Campa là Chiêm
Bà. Cần đặc biệt chú ý âm “bà” này.
CHÀM
là do người Việt phiên âm chữ CHAM (hay CAM). CAM trong akhar thrah (chữ
truyền thống Cham viết không có dấu âm poh thơk, đọc là “cham”. Cả
người Thái, người Lào hay Khmer cũng đọc “cham”. Do đặc trưng giọng nói của người
Cham vùng Panduranga (Ninh Thuận và Bình Thuận) phát âm nặng hơn nên CHAM biến
thành CHĂM. Do chi tiết này nên từ ba hay bốn thập kỉ qua, một số người Cham viết
thêm pauh thơk vào chữ truyền thống.
Vụ
phát âm nặng nhẹ, viết có dấu dài ngắn không là vấn đề, còn suy diễn sai lệch mới
thành ra chuyện.
Trước
1979, trong vốn từ Việt suốt miền Trung, không có CHĂM [có một lần từ lâu lắm
nhưng chả ai biết] mà chỉ có CHÀM là vậy: Tháp Chàm, Cù lao Chàm, giếng
Chàm (hay giếng Hời), vàng Chàm… Ngay cả nơi người CHAM sống
hiện nay cũng có mặt cả khối địa danh liên quan đến CHÀM: Phan Lí Chàm,
Ma Lâm Chàm, thành phố Phan Rang - Tháp Chàm… Còn tộc người Cham ở Phú Yên
được giới chuyên gia gọi là “Chàm cổ”.
Nhất
là trước 1975, người CHAM bản xứ vẫn dùng thuật ngữ này trong mọi lĩnh vực:
Trung tâm văn hóa Chàm, Nội san Panrang, tiếng nói của cộng đồng sắc
tộc Chàm – Ninh Thuận (do học giả Cham là Thiên Sanh Cảnh chủ bút), Từ
điển Chàm – Việt – Pháp, Dân tộc Chàm lược sử (của hai tác giả Cham
Dohamide – Dorohiêm). Nguyễn Khắc Ngữ viết công trình dân tộc học có tên Mẫu
hệ Chàm. Nại Thành Viết có loạt bài nghiên cứu nổi tiếng: “Đám ma Chàm”,
“Hôn nhơn của người Chàm” đăng trên nội san Panrang. Còn mọi mọi
công dân Cham đều được ghi trên thẻ căn cước là Người Việt gốc Chàm. Không ai bảo
như thế là phân biệt đối xử gì gì cả!
Người
viết bài này (Inrasara) năm 1994 vẫn có một tiểu luận đăng trên tạp chí Văn
học: “Ca dao - dân ca, tiếng nói trữ tình của dân tộc Chàm”, rồi có bài thơ
có tên là “Apsara, vũ nữ Chàm” (Tháp nắng, 1996). Tôi phân biệt đối xử với
chính tôi à? Cạnh đó, một nhà thơ mang hai dòng máu Việt Cham đất Tây Ninh còn
lấy cả bút danh: Khaly Chàm.
Từ Chiêm cũng
thế: lúa Chiêm, “Chiêm nhân” là bút danh của một nhà thơ Cham, rồi
“Hỡi em Chiêm nữ em ơi, nhìn chi chân trời…” (lời ca khúc Đàng Năng Quạ). Vân
vân.
Câu
chuyện đủ cho ta thấy, một hiểu biết sai lệch, nhưng khi người phát ngôn là
nhân vật có học hàm và chức vị thì nó thành ra có… trọng lượng. Từ có trọng lượng
chuyển sang ban hành quyết định cách nhau không xa. Từ đó “quần chúng” nghe
theo chẳng có chi lạ.
Qua
phân tích sơ bộ trên, Chàm hay Chiêm có khi
còn nguyên bản, còn truyền thống hơn, nên chính xác hơn Chăm nữa.
Dù sao, quy định của Nhà nước vẫn phải được tuân thủ. Tuân thủ, tuy thế nếu có
ai dùng từ “Chàm” trong bài viết, nhất là khi có người viết đúng các tên gọi cũ
như Trung tâm văn hóa Chàm, Ma Lâm Chàm chẳng hạn, ta phải chấp
nhận mà không biên tập. Bởi sự thể không có gì sai hay miệt thị người Cham cả.
No comments:
Post a Comment