Tuesday, 4 August 2026

OBAMA VÀ HƠN THẾ NỮA. . . (Đào Hiếu / Facebook)

 



OBAMA VÀ HƠN THẾ NỮA. . .

Đào Hiếu

1͏/8/2026   ͏21:28  

https://www.facebook.com/daohieuwriter/posts/pfbid0qUE2ED1pwXLNpXGdTawHATw1L3QTbNucuHUr4Fd2urTp32WU3NwV1coozhBNwEjhl

 

Sân khấu chính trị Mỹ đang quay cuồng trong điệu rock, chợt im tiếng. Có một người da đen mảnh khảnh bước lên bục diễn với cây kèn trompette. Và điệu Blues trầm lắng vang lên.

 

Đó là Obama.

 

Nhưng chàng không chỉ đến với điệu Blues, chàng mang cả một thế giới mới lạ được phối màu trầm của contrebasse, kèn gỗ và chất giọng khàn đục của Louis Armstrong xập xình lắc lư…

Chàng mang lại sự hòa dịu, êm ái.

Điệu Blues của chàng đã làm nhiều người khóc, có cả những người da trắng.

 

Obama là một người hùng biện, dễ mến. Ông là sự chọn lựa của nhân dân Hoa Kỳ nhưng trước hết ông là sự chọn lựa của các thế lực tài phiệt Mỹ. Sự đắc cử của Obama đồng nghĩa với sự thay đổi chiến lược toàn cầu của các tập đoàn kinh tế ấy.

 

Họ đã lắp Obama trên cánh cung và bắn đi.

Obama là chiếc nỏ thần của Thục An Dương Vương. Cái mũi tên màu sô-cô-la hiền hòa ấy một lúc đã bắn trúng nhiều con chim: sự hiếu chiến, sự phân biệt chủng tộc, chiến tranh Iraq, Hồi giáo, lá chắn tên lửa…

 

Obama là điều kỳ diệu nhất trong lịch sử nước Mỹ. Là chọn lựa đẹp nhất, khôn ngoan nhất của giới tài phiệt Hoa Kỳ.

 

Obama tốt hay xấu, sẽ làm được những gì, điều đó thời gian sẽ trả lời, nhưng trước hết Obama đã thay đổi được hình ảnh nước Mỹ trong con mắt của thế giới.

Đó là điều trước đây chưa ai làm được.

 

                                                            *

Sự có mặt của Obama tại Nhà Trắng còn có ý nghĩa rất lớn rằng: kể cả kẻ kiêu hãnh nhất, giàu mạnh nhất như Mỹ rốt cuộc cũng phải xét lại mình, phải tìm cách thay đổi. Cái đó Marx gọi là “biện chứng”. Nhưng tiếc thay những người tự nhận là marxiste như đám cầm quyền ở Bắc Triều Tiên hiện nay, như các nhà lãnh đạo còm cõi quá đát ở Cu Ba… lại không hiểu cái phép biện chứng ấy. Đúng ra là họ rất sợ sức mạnh của quy luật biện chứng và tìm mọi cách để ngăn cản sự phát triển của quy luật ấy.

 

Thực chất, họ là những kẻ phản động.

 

Họ không có kiến thức và lòng nhân ái để hiểu rằng tháng 4 năm 1994 khi Nelson Mandela, người bị giam giữ hơn hai thập niên trong nhà tù, lên làm tổng thống Nam Phi đã không tìm cách trả thù những kẻ đã đàn áp nòi giống mình suốt 300 năm. Ở Nam Phi lúc ấy chẳng những đã không có “học tập cải tạo” mà chính quyền của Mandela gần như giữ nguyên trạng bộ máy hành chính và cả bộ máy cảnh sát. Các đảng phái chính trị vẫn hoạt động tự do bình thường. Tất nhiên vẫn có những phiên tòa xử các tội phạm phân biệt chủng tộc trong chế độ Apartheid nhưng không kể đến màu da, đảng phái, cũ mới. Các chánh án và luật sư phần lớn là người da trắng từng hành nghề trong chế độ cũ vì họ có kiến thức và hiểu biết luật pháp.

 

“Khi ông Mandela rút khỏi chính trường, nhiều người lo ngại sẽ có PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC NGƯỢC của người da mầu. Nhưng Thabo Mbeky, người kế tục sự nghiêp của Mandela vẫn tiếp tục chính sách hòa giải dân tộc, và về nhiều mặt, nhất là kinh tế, còn rộng mở hơn ngừời tiền nhiệm.” (trích bài ‘Nhìn Nam Phi ngẫm đến Việt Nam’ của Oldmovie 13)

 

                                                       *

Mùa đông năm 1997, tôi có dịp sang Đức, ngụ tại Potsdam. Buổi sáng tôi gặp một ông già người Đức ngồi ăn phở tại quán của người bạn tôi. Với thứ tiếng Anh không lấy gì làm lưu loát lắm, ông khoe ông là đại tá phi công của chính quyền Đông Đức cũ. Tôi hỏi:

-Thế khi nước Đức thống nhất bác có phải đi học tập cải tạo không?

 

Ông già tỏ vẻ ngạc nhiên và nói rằng chẳng những không có “cải tạo” mà ông còn được chính quyền mới trả lương hưu nữa.

 

Nhưng ngoạn mục nhất là sự xuất hiện của nữ thủ tướng Angela Merkel. Bà sinh ở Đông Đức, từng là sinh viên của trường đại học Leipzig, đậu tiến sĩ vật lý năm 1986, từng là đại biểu quốc hội của chính quyền cộng sản Đông Đức. Thế mà khi nước Đức thống nhất bà lại được thủ tướng Helmut Kohl bổ nhiệm làm bộ trưởng phụ trách về phụ nữ và thanh thiếu niên.

 

Ngày 23/11/2005 bà đắc cử chức Thủ tướng Chính phủ Đức. Sự đắc cử của bà Angela Merkel cũng ngoạn mục không kém gì thắng lợi của Obama.

 

Rõ ràng là những người cầm quyền ở Âu Mỹ (và cả Nam Phi) dù bị mang tiếng là thực dân, đế quốc… nhưng khi cần cao thượng họ là những người cao thượng, khi cần nhân ái họ là những người nhân ái, khi cần lẽ phải họ là những người rất tôn trọng lẽ phải.

 

Còn Việt Nam chúng ta, từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn, Tây Sơn… chỉ thấy trả thù, trả thù, trả thù, chỉ thấy những trò hèn hạ như tứ mã phanh thây, đào mồ cuốc mả cho lính đái vào đầu lâu, tru di tam tộc, cửu tộc, chém ngang lưng, chôn sống tập thể, thủ tiêu, ám sát…

 

Đó là lỗi của ai vậy? Có phải tại cái “gen” của nói giống Lạc Hồng? Xin thưa, không phải đâu. Bởi vì Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Pôl Pôt, Hitler, Staline…đều thế cả. Đó là lỗi của chế độ. Nếu chế độ man rợ họ sẽ đẩy cả dân tộc vào sự man rợ.

 

Nhân dân không có lỗi gì cả.

 

Sự xuất hiện của Angela Merkel, Barack Obama, Nelson Mandela, Thabo Mbeky… là thành quả của sự hối lỗi, sự điều chỉnh, sự xét lại của Quyền Lực tại các nước ấy.

 

Hãy vứt những cái đầu tủn mủn vào đống phế liệu của lịch sử.

 

Nguồn: talawas blog ngày 28.03.2009

 

Đ.H

 

HÌNH :

 

https://www.facebook.com/photo?fbid=27902802262711440&set=pcb.27902803546044645

 

https://www.facebook.com/photo?fbid=27902803296044670&set=pcb.27902803546044645

 

 





LÀM GÌ CÓ “DANH NHÂN VĂN HÓA THẾ GIỚI”? (Thái Hạo / Facebook)

 



Làm gì có “danh nhân văn hóa thế giới”?  

Thái Hạo

12-8-2026  22:50   

https://www.facebook.com/thai.hao.531046/posts/pfbid028u5GuLUsmYEf9SFeJxR6UqZfCjoiZ4EPu7SkgcK7mxqDqrWmD4QKmr7Wz95jExLhl

 

Làm gì có “danh nhân văn hóa thế giới”?

 

Không hiểu vì sao lâu nay trên truyền thông và sách báo Việt Nam lại sử dụng cụm từ "Danh nhân văn hóa thế giới" đối với những nhân vật được UNESCO tham gia kỷ niệm. Vì trên thực tế UNESCO không “vinh danh” hay “công nhận” một ai đó với danh hiệu như vậy. Điều chính xác mà họ làm là: “Tham gia kỷ niệm” nhân vật ấy theo đề xuất của quốc gia thành viên. Xin lưu ý chữ “tham gia”.

 

Cụ thể, theo chương trình này, các quốc gia thành viên đề cử những nhân vật hoặc sự kiện có ý nghĩa quốc tế; nếu được thông qua, UNESCO sẽ cùng tham gia kỷ niệm các dịp như 100 năm, 200 năm, 500 năm ngày sinh hoặc ngày mất của họ. Đây không phải là việc phong tặng một danh hiệu hay huân chương/ giải thưởng.

 

UNESCO cũng không tự đi tìm và tự quyết định kỷ niệm một nhân vật của một quốc gia nào đó. Quy trình của họ là:

 

- Quốc gia thành viên (hoặc nhiều quốc gia cùng nhau) lập hồ sơ đề cử một danh nhân hoặc sự kiện.

 

- Hồ sơ phải chứng minh nhân vật đó có ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi quốc gia, phù hợp với các mục tiêu của UNESCO (giáo dục, khoa học, văn hóa, hòa bình...).

 

- Ban Thư ký và Hội đồng Chấp hành UNESCO xem xét.

 

- Đại hội đồng UNESCO thông qua danh sách các nhân vật và sự kiện mà UNESCO sẽ cùng kỷ niệm trong chu kỳ đó (2 năm một lần). (Bởi vì không chỉ các nhân vật văn hóa, UNESCO còn kỷ niệm nhiều nội dung khác, như kỷ niệm các trường đại học lâu đời; các thư viện; viện nghiên cứu; các sự kiện lịch sử; các thành tựu văn hóa, khoa học.

 

Vì vậy, nếu không có quốc gia nào đề cử, thì gần như UNESCO sẽ không đưa một nhân vật nào đó vào Chương trình Kỷ niệm của mình.

 

Tóm lại, có thể hình dung đơn giản như sau: Việt Nam nói với UNESCO rằng "Năm tới là 600 năm ngày sinh Nguyễn Trãi, chúng tôi mong UNESCO cùng tham gia kỷ niệm, vì ông có những đóng góp quan trọng cho quân sự, giáo dục và văn hóa". UNESCO xem xét rồi trả lời: "Đồng ý, chúng tôi sẽ đưa dịp kỷ niệm này vào Chương trình Kỷ niệm của UNESCO".

 

Cũng cần lưu ý, về bản chất, UNESCO không đứng ra tổ chức một lễ kỷ niệm toàn cầu. "Cùng tham gia kỷ niệm" có nghĩa là UNESCO chính thức đưa sự kiện đó vào Chương trình Kỷ niệm của mình và khuyến khích các hoạt động phù hợp với sứ mệnh của UNESCO.

 

Điều này cũng có nghĩa rằng một nhân vật có thể có ảnh hưởng rất lớn trên thế giới nhưng chưa từng được UNESCO cùng kỷ niệm, đơn giản vì quốc gia của họ không đề xuất. Ngược lại, việc được UNESCO cùng kỷ niệm không phải là sự khẳng định người đó "vĩ đại hơn" những người không được kỷ niệm, mà chỉ cho thấy đề xuất đã được thông qua theo quy trình của UNESCO.

 

Vì thế, trong thực tế có nhiều nhân vật vĩ đại có ảnh hưởng toàn cầu và hầu như cả nhân loại đều biết đến nhưng chưa bao giờ được UNESCO kỷ niệm. Ví dụ: William Shakespeare (1564–1616) – người được coi là nhà viết kịch vĩ đại nhất thế giới, Isaac Newton (1643–1727) - Một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất lịch sử, Charles Darwin (1809–1882) – Cha đẻ của thuyết tiến hóa hiện đại, Albert Einstein (1879–1955) - Biểu tượng của khoa học thế kỷ XX, Sigmund Freud (1856–1939) - Người sáng lập phân tâm học, Leo Tolstoy (1828–1910) – Văn hào, tác giả Chiến tranh và Hòa bình, Vincent van Gogh (1853–1890) - Một trong những họa sĩ nổi tiếng nhất lịch sử…

 

Tóm lại, UNESCO chỉ có nghị quyết "công nhận" đối với các đối tượng như Di sản Thế giới, Di sản văn hóa phi vật thể, Khu dự trữ sinh quyển, Công viên địa chất toàn cầu… UNESCO cũng có nhiều “giải thưởng” quốc tế trong giáo dục, khoa học, truyền thông, hòa bình... Đây đều là các chương trình/giải thưởng có tiêu chí, quy trình và quyết định ghi danh rõ ràng.

Chứ UNESCO hoàn toàn không ra quyết định "công nhận/vinh danh ông A bà B là “danh nhân văn hóa thế giới".

 

Thời buổi Internet, ai cũng có thể kiểm tra được các thông tin này.

 

Tất nhiên, sự thật này không làm giảm đi ý nghĩa hay vị trí và tầm vóc của các nhân vật được kỷ niệm, tuy nhiên việc gọi đúng tên, mô tả đúng bản chất của sự việc, là yêu cầu tối thiểu để nâng cao hiểu biết và phẩm cách của công chúng một quốc gia.

Thái Hạo

 

HÌNH :

https://www.facebook.com/photo/?fbid=1428286452511703&set=a.225469346126759

 

298 BÌNH LUẬN   

 

--------------

                         

Làm gì có “danh nhân văn hóa thế giới”?

Thái Hạo

03/08/2026

https://baotiengdan.com/2026/08/03/lam-gi-co-danh-nhan-van-hoa-the-gioi/

 

 

 


BỊ TUYÊN ÁN VẮNG MẶT 7 NĂM TÙ VỀ TỘI ‘TUYÊN TRUYỀN CHỐNG NHÀ NƯỚC’, ÔNG ĐOÀN BẢO CHÂU ĐĂNG TUYÊN BỐ TỰ BÀO CHỮA (BBC News Tiếng Việt)

 



 

Bị tuyên án vắng mặt 7 năm tù về tội 'tuyên truyền chống Nhà nước', ông Đoàn Bảo Châu đăng tuyên bố tự bào chữa
BBC News Tiếng Việt

3 tháng 8 2026, 12:56 +07

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/c5y05l9p9m5o

 

Tòa án nhân dân TP Hà Nội sáng 3/8 đã xét xử sơ thẩm vắng mặt ông Đoàn Bảo Châu (sinh năm 1968, trú tại Hà Nội) về tội "Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam", theo Điều 117 Bộ luật Hình sự.

 

Hội đồng xét xử đã tuyên ông Đoàn Bảo Châu mức án 7 năm tù, 5 năm quản chế, buộc nộp 200.000 đồng án phí hình sự sơ thẩm.

 

Ông Châu được kháng cáo trong thời hạn luật định.

 

https://ichef.bbci.co.uk/ace/ws/800/cpsprodpb/8e1f/live/bdf21de0-8efc-11f1-a7ab-8b30adf0800a.jpg.webp

ông Đoàn Bảo Châu

 

Tòa án xác định ông Châu đã phát các video "tuyên truyền luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt" gây hoang mang lên mạng xã hội để chống Nhà nước.

 

Theo cáo trạng, công an cáo buộc ông Châu vi phạm pháp luật trong 5 video tự đăng tải và trong một lần trả lời phỏng vấn BBC News Tiếng Việt trong giai đoạn từ năm 2016 tới năm 2021.

 

Ngay trong sáng 3/8, ông Châu đã livestream trên trang Facebook cá nhân, đăng lời tự bào chữa cho bản thân.

 

Phần mô tả trong video livestream có đoạn:

 

"Điều 117 chỉ được cấu thành khi đồng thời có hai yếu tố: thông tin phải là bịa đặt hoặc xuyên tạc, và người tạo ra thông tin đó phải nhằm mục đích chống Nhà nước.

 

"Nếu thiếu yếu tố thứ nhất thì không có tội, bất kể động cơ là gì. Nếu thiếu yếu tố thứ hai thì cũng không có tội, cho dù nội dung có gay gắt đến đâu – bởi quyền chỉ trích gay gắt là một quyền hiến định theo Điều 25 của Hiến pháp năm 2013 và Điều 19 của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR), mà Việt Nam đã tham gia từ năm 1982.

 

Về yếu tố thứ hai, ngay từ đầu phần bào chữa này, tôi xin trình bày rõ mục đích thực sự của mình. Tôi đơn thuần chỉ thực hiện quyền tự do ngôn luận: quyền của một nhà báo được tìm kiếm sự thật, và quyền của một công dân được đưa ra những quan điểm mang tính xây dựng vì một xã hội tốt đẹp hơn. Đó là toàn bộ mục đích của tôi khi thực hiện sáu video này. Chính các cơ quan chức năng Việt Nam đã cố tình gán cho tôi một cái mác và biến tôi thành một tội phạm."

 

Ông Đoàn Bảo Châu bị Cơ quan An ninh điều tra khởi tố vào giữa năm 2025 và vào ngày 28/7/2026, báo chí đưa tin rộng rãi về quyết định truy tố ông.

 

Trước khi bị khởi tố, ông Châu đã đi lánh nạn và sau đó có thông tin ông đã thoát ra nước ngoài.

 

Qua truyền thông quốc tế và mạng xã hội, ông Châu nói rằng gia đình ông bị chính quyền sách nhiễu và khẳng định ông "không làm điều gì sai trái".

 

Về sáu video mà ông bị cáo buộc vi phạm pháp luật (gồm năm lần tự đăng và một lần trả lời BBC News Tiếng Việt), đồng thời được Bộ Công an xác định là còn nguyên vẹn, ông Châu nói rằng "bên công tố phải chỉ ra được: câu nào là bịa đặt, sự thật tương ứng là gì, và tài liệu nào chứng minh điều đó".

 

"Thế nhưng, trong suốt hai năm điều tra, qua hai bản kết luận giám định và một bản cáo trạng, họ vẫn không xác định được dù chỉ một câu là bịa đặt," ông Châu tuyên bố trên Facebook vào ngày 3/8.

 

 

Tòa nói việc xét xử vắng mặt 'đúng quy định'

 

Vào sáng 3/8, Hội đồng xét xử nói rằng tại thời điểm khởi tố, ông Đoàn Bảo Châu không có mặt tại nơi cư trú, không có mặt theo thư kêu gọi và cơ quan điều tra không xác định được nơi ở của ông.

 

Theo Hội đồng xét xử, các cơ quan tiến hành tố tụng đã thực hiện đầy đủ việc tống đạt, niêm yết, thông tin công khai và nhiều lần kêu gọi ông Châu đầu thú để được hưởng chính sách khoan hồng nhưng không có kết quả, đồng thời nêu rằng cơ quan tố tụng cũng đã chỉ định luật sư để bảo đảm quyền bào chữa cho ông.

 

Vì vậy, tòa kết luận rằng việc điều tra, truy tố và xét xử vắng mặt ông Châu được xác định "đúng quy định pháp luật".

 

Play video, "Vì sao ông Đoàn Bảo Châu bị truy tố tội 'chống Nhà nước'?", Thời lượng 5,30

05:30 https://www.bbc.com/vietnamese/articles/c5y05l9p9m5o 

Vì sao ông Đoàn Bảo Châu bị truy tố tội 'chống Nhà nước'?

 

 

Ông Đoàn Bảo Châu là ai và đã nói gì?

 

Ông Đoàn Bảo Châu được biết đến là một võ sư và người viết tự do. Trên Facebook cá nhân có 225.000 người theo dõi, ông cho biết hiện đang ở nước ngoài.

 

Ông Châu từng chia sẻ nhiều bài viết bày tỏ quan điểm của ông về nhiều vấn đề chính trị, xã hội của Việt Nam. Ông cũng có một số bài viết đăng tải trên báo quốc tế như The New York Times và từng tham gia một số cuộc trao đổi trên các kênh truyền thông quốc tế.

 

Vào tháng 7/2025, sau khi đã bị khởi tố, ông Châu có bài viết trên trang Facebook cá nhân với nhan đề "TUYÊN BỐ GỬI CÁC CƠ QUAN NGOẠI GIAO, TỔ CHỨC NHÂN QUYỀN VÀ BÁO CHÍ QUỐC TẾ VỀ VIỆC CHÍNH QUYỀN VIỆT NAM ĐÀN ÁP QUYỀN TỰ DO NGÔN LUẬN VÀ TRUY NÃ ĐẶC BIỆT TÔI MỘT CÁCH VÔ LÝ".

 

Bài viết này sau đó đã được sửa lại vào ngày 24/8.

 

Trong bài viết, ông Châu khẳng định: "Tôi không làm điều gì sai trái. Tôi không tham gia đảng phái chính trị, không lập hội nhóm mang màu sắc đối lập. Tôi chỉ viết tiểu thuyết, dạy võ và thực hiện quyền tự do ngôn luận một cách ôn hòa, có trách nhiệm và công khai.

 

"Tôi chỉ nói ra những điều người dân nghĩ nhưng không dám nói, và tôi làm vậy với niềm tin vào công lý, vào sự thật và vào triết lý giản dị của võ đạo: rèn luyện thành người mạnh mẽ để bảo vệ người yếu thế."

 

Ông cũng cho rằng cáo buộc mà Công an TP Hà Nội đưa ra "hoàn toàn mang tính chụp mũ".

 

Ông Châu cũng đưa ra lời giải thích liên quan tới các video nằm trong danh sách cáo buộc của cơ quan chức năng.

 

Về buổi phỏng vấn với BBC News Tiếng Việt, trong video có nhan đề Lũ lụt ở miền Trung Việt Nam - xã hội dân sự vào cuộc, ông khẳng định mình không kêu gọi chống đối, không bịa đặt, chỉ nêu lên sự thật người dân chứng kiến.

 

Về video phỏng vấn liên quan tới vụ án Phạm Đoan Trang do ông tự đăng tải, ông nói mình chỉ trao đổi ôn hòa về quyền công dân, pháp luật và nhân quyền và không có một lời xúi giục lật đổ, "chỉ là phân tích lý trí".

 

Về video phỏng vấn thân nhân của các tù nhân lương tâm bị giam giữ tại Trại giam số 6, ông cho biết mình chỉ thực hiện quyền phản ánh thông tin, không phải hành vi phạm tội.

Về cuộc phỏng vấn các luật sư trong vụ án Đồng Tâm, nơi họ trình bày những nội dung liên quan tới quá trình điều tra và xét xử, ông Châu khẳng định tất cả đều là phát biểu hợp pháp của những người đang hành nghề luật.

 

Về video phỏng vấn bà Đặng Thị Huệ, một công dân phản đối sai phạm tại BOT Bắc Thăng Long, ông Châu nói rằng ông chỉ đặt câu hỏi trung lập, hoàn toàn không xúi giục hay bịa đặt.

 

Cuối cùng, về video phỏng vấn các nhà hoạt động và nhân chứng về nhân quyền, ông cho biết những thông tin được đưa ra đều dựa trên trải nghiệm thực tế và báo cáo của các tổ chức xã hội dân sự.

 

Ông cho rằng việc ông bị khởi tố, truy nã là hành vi hình sự hóa quyền nói lên sự thật.

 

"Đó không phải là pháp quyền – mà là một biểu hiện rõ rệt của chính thể độc tài đang sợ hãi tiếng nói công chính," ông viết.

 

Cuối cùng, ông kêu gọi các cơ quan ngoại giao, tổ chức nhân quyền và báo chí độc lập quốc tế lên tiếng và theo dõi vụ việc.

 

Vào đầu tháng 8/2025, bà Mary Lawlor, báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hợp Quốc về tình hình của những người bảo vệ nhân quyền, viết trên nền tảng X:

 

"Thật đáng lo ngại khi nghe tin công an Hà Nội đã khám xét nhà của nhà báo và nhà bảo vệ nhân quyền Việt Nam Đoàn Bảo Châu, trước khi khởi tố vắng mặt ông với cáo buộc 'tuyên truyền chống Nhà nước'. Đây dường như là hành động trả đũa đối với những hoạt động hợp pháp của ông. Những cáo buộc vô căn cứ này cần phải được hủy bỏ."

 

Vào ngày 29/7, tổ chức Theo dõi Nhân quyền viết: "Ngày mồng 3 tháng Tám, một nhà báo tự do, ông Đoàn Bảo Châu, sẽ bị Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội xử án vắng mặt vì tham gia hội luận trên đài BBC Việt ngữ. Chính quyền cáo buộc ông tội tuyên truyền chống nhà nước và truy tố theo Điều 117 Bộ luật Hình sự. Từ tháng Tám năm 2025, công an đã phát lệnh truy nã, yêu cầu mọi người phải giao nộp ông sau khi ông đã đi lánh nạn."

 

Theo bà Patricia Gossman, Phó Giám đốc chuyên trách cấp cao Ban Á châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, vụ việc ông Châu và các vụ việc khác cho thấy "lời tuyên bố tôn trọng nhân quyền của chính phủ Việt Nam tại các diễn đàn quốc tế đang bị phủ nhận hàng ngày qua việc đàn áp những người dân lên tiếng phê phán Đảng Cộng sản."

 

VIDEO : Vì sao ông Đoàn Bảo Châu bị truy tố tội 'chống Nhà nước'?

https://www.bbc.com/vietnamese/articles/c5y05l9p9m5o

 

------------------

Tin liên quan

 

     *

Bị tuyên án vắng mặt 7 năm tù về tội 'tuyên truyền chống Nhà nước', ông Đoàn Bảo Châu đăng tuyên bố tự bào chữa

3 tháng 8 năm 2026

 

·         

Ông Đoàn Bảo Châu bị truy tố tội 'chống Nhà nước', ông đã nói gì?

28 tháng 7 năm 2026

·         

Đối thoại Nhân quyền châu Âu - Việt Nam: Các tổ chức nhân quyền yêu cầu trả tự do cho 11 tù nhân chính trị

9 tháng 7 năm 2026

·         

Cựu đại úy công an Lê Chí Thành bị bắt ở Bangkok như thế nào?

3 tháng 4 năm 2026

·         

Bà Hoàng Thị Hồng Thái bị bắt, vì sao?

9 tháng 1 năm 2026

·         

Bộ Công an Việt Nam khởi tố, ông Nguyễn Đình Thắng nói gì?

2 tháng 2 năm 2026

     *

Ông Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài nói gì khi bị tuyên mỗi người 17 năm tù giam?

31 tháng 12 năm 2025

 

-----------------------------------------------------

Báo Tiếng Dân

 

     *

Tôi xin nhận tội và xin được hưởng khoan hồng

Đoàn Bảo Châu   -   - 30/07/2026

     *

Các cô cậu an ninh không hề thân mến!

Đoàn Bảo Châu - 28/07/2026






Thursday, 30 July 2026

BẢO VỆ MEKONG và SALWEEN : TỪ TUYÊN BỐ ASEAN VỀ QUYỀN MÔI TRƯỜNG ĐẾN CƠ CHẾ THỰC THI (Phạm Phan Long  -  Báo Tiếng Dân)

 



Bảo vệ Mekong và Salween: Từ Tuyên bố ASEAN về quyền môi trường đến cơ chế thực thi  

Phạm Phan Long  -  Báo Tiếng Dân

https://baotiengdan.com/2026/07/30/bao-ve-mekong-va-salween-tu-tuyen-bo-asean-ve-quyen-moi-truong-den-co-che-thuc-thi/  

 

Cứu vãn nguồn sống của bảy mươi triệu người Đông Nam Á

 

Lời dẫn

 

Từ những con cá bị lở loét trên sông Kok ở Thái Lan đến nguy cơ ô nhiễm lan rộng khắp lưu vực Mekong và Salween, Đông Nam Á lục địa đang chứng kiến một cuộc khủng hoảng môi trường xuyên biên giới ngày càng nghiêm trọng. Trong bối cảnh hoạt động khai thác đất hiếm và phát triển thủy điện tiếp tục mở rộng, câu hỏi không còn là liệu khu vực có cần tăng cường hợp tác hay không, mà là liệu ASEAN có thể biến những cam kết về quyền môi trường thành các cơ chế bảo vệ thực sự, trước khi những tổn thất trở nên không thể đảo ngược.

 

                                                       ***

 

CHIANG RAI, Thái Lan — Trong một buổi sáng oi bức bên bờ sông Kok ở Thái Lan, một người đánh cá kéo lưới lên với hy vọng có được mẻ cá như thường lệ. Thay vào đó, ông phát hiện những con cá rô phi đầy những vết loét đỏ tươi. Vài ngày sau, sau khi tắm trên sông, ông bị nổi mẩn ngứa kéo dài các phương pháp điều trị thông thường không hiệu quả.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/07/1-90.jpg

Hình 1: Cá trên sông Kon, Sài, Mekong bị nhiễm độc

 

Suốt nhiều thế hệ, sông Kok đã nuôi sống các gia đình ngư dân, tưới tiêu cho những cánh đồng lúa và duy trì sinh kế của các cộng đồng nông thôn ở miền bắc Thái Lan. Ngày nay, con sông này đã trở thành tín hiệu cảnh báo về một cuộc khủng hoảng môi trường quy mô lớn đang diễn ra trên khắp Đông Nam Á lục địa.

 

Cách đó hàng trăm kilomet về phía thượng nguồn, tại các bang Shan và Kachin của Myanmar, sự bùng nổ hoạt động khai thác đất hiếm nặng đang đe dọa các dòng sông chảy vào Thái Lan và lưu vực sông Mekong. Phân tích ảnh vệ tinh của Trung tâm Stimson cho thấy, các khu khai thác đất hiếm tại bang Kachin đã mở rộng đáng kể sau cuộc đảo chính quân sự năm 2021 ở Myanmar, phản ánh cả nhu cầu toàn cầu ngày càng tăng đối với các khoáng sản chiến lược lẫn sự suy yếu của công tác quản lý môi trường [1]. Các cuộc điều tra của Deutsche WelleEarthRights International và The Diplomat ghi nhận rằng, nhiều mỏ sử dụng phương pháp khai thác hòa tách tại chỗ (in-situ leaching), trong đó dung dịch amoni sunfat cùng các hóa chất có tính axit được bơm xuống lòng đất để hòa tan lớp đất sét chứa đất hiếm, sau đó nước thải chưa qua xử lý được xả trực tiếp vào các dòng suối lân cận [2–4].

 

Các nguyên tố đất hiếm là thành phần không thể thiếu trong động cơ xe điện, tua-bin gió, thiết bị điện tử tiên tiến và công nghệ quốc phòng. Trớ trêu thay, quá trình chuyển đổi toàn cầu sang năng lượng sạch lại đang tạo ra những chi phí môi trường ngày càng đè nặng lên các cộng đồng dễ bị tổn thương ở hạ lưu.

 

 

Hai mối đe dọa đối với lưu vực Mekong

 

Khai thác đất hiếm chỉ là một khía cạnh của cuộc khủng hoảng sinh thái rộng lớn hơn. Trên khắp Đông Nam Á lục địa, hai xu hướng mạnh mẽ đang cùng hội tụ: Sự phát triển nhanh chóng của thủy điện và sự gia tăng hoạt động khai thác khoáng sản.

 

Trong hơn hai thập niên qua, hàng chục con đập đã làm thay đổi sâu sắc hệ thống sông Mekong và Salween. Mặc dù thủy điện cung cấp nguồn điện tái tạo, nó cũng làm biến đổi chu kỳ lũ tự nhiên, cản trở đường di cư của cá, giữ lại lượng lớn phù sa giàu dinh dưỡng và thay đổi chế độ dòng chảy theo mùa, vốn duy trì sản xuất nông nghiệp và nghề cá [5].

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/07/1-2-1068x1424.png

Hình 2: Vị trí 745 con đập trên sông Mekong

 

Đồng thời, hoạt động khai thác khoáng sản thiếu kiểm soát đang đưa các chất ô nhiễm độc hại – bao gồm asen, thủy ngân, chì, mangan và nước thải axit – vào các phụ lưu, rồi theo dòng nước chảy đến các cộng đồng ở hạ lưu.

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/07/1-91-842x1024.jpg

Hình 3: Vị trí 2699 mỏ đất hiếm trên lục địa Đông Nam Á

 

Hai áp lực này càng làm trầm trọng thêm tác động của nhau.

 

Việc xả nước nhân tạo từ các đập có thể cuốn trôi trầm tích bị ô nhiễm đi xa hơn về hạ lưu, trong khi lưu lượng nước tự nhiên suy giảm lại làm giảm khả năng pha loãng các chất ô nhiễm của dòng sông. Hệ quả là, nguy cơ ô nhiễm xuyên biên giới ngày càng gia tăng, ảnh hưởng đến nguồn nước sinh hoạt, nghề cá, hệ thống tưới tiêu, đa dạng sinh học và sức khỏe cộng đồng.

 

 

Mối đe dọa ngày càng lớn đối với an ninh lương thực

 

Sông Mekong là nơi có nghề cá nội địa lớn nhất thế giới, đồng thời cung cấp lương thực và sinh kế cho hơn 70 triệu người ở Campuchia, Lào, Thái Lan, Việt Nam, Myanmar và Trung Quốc [6].

 

Chu kỳ lũ hằng năm của con sông bổ sung chất dinh dưỡng cho các ngư trường và tưới tiêu cho các cánh đồng lúa trên toàn lưu vực. Tuy nhiên, khi kim loại nặng tích tụ trong trầm tích, chúng sẽ đi vào chuỗi thức ăn thủy sinh thông qua quá trình tích lũy sinh học. Các loài cá tiếp xúc lâu dài với ô nhiễm có thể mắc bệnh, suy giảm khả năng sinh sản và giảm số lượng quần thể. Lúa được tưới bằng nguồn nước ô nhiễm có thể tích tụ asen và các nguyên tố độc hại khác trong đất và hạt gạo, gây ra những nguy cơ lâu dài đối với sức khỏe người tiêu dùng.

 

Các phân tích trầm tích gần đây trên sông Kok ở miền bắc Thái Lan, phát hiện nồng độ asen vượt xa các ngưỡng môi trường khuyến nghị, làm dấy lên những lo ngại nghiêm trọng về tình trạng ô nhiễm hạ lưu có liên quan đến hoạt động khai thác ở thượng nguồn [7].

 

Mặc dù các nhà khoa học vẫn đang tiếp tục nghiên cứu đầy đủ các hậu quả sinh thái, nhưng những dấu hiệu cảnh báo ngày càng khó có thể bỏ qua. Đối với các cộng đồng nông dân và ngư dân, suy thoái môi trường đang nhanh chóng trở thành một cuộc khủng hoảng kinh tế.

 

Sản lượng đánh bắt sụt giảm làm giảm thu nhập của các hộ gia đình. Nông sản bị ô nhiễm đe dọa thị trường xuất khẩu. Mối lo ngại của công chúng về an toàn thực phẩm có thể làm suy giảm niềm tin của người tiêu dùng ngay cả trước khi có các kết luận khoa học cuối cùng.

 

 

Vì sao các thỏa thuận hiện nay chưa phát huy hiệu quả?

 

Cuộc khủng hoảng hiện nay vẫn đang diễn ra, bất chấp hơn ba thập niên hợp tác khu vực. Hiệp định Hợp tác Phát triển Bền vững Lưu vực Sông Mekong năm 1995, được quản lý thông qua Ủy hội Sông Mekong (MRC), đã thiết lập nhiều nguyên tắc quan trọng như sử dụng nguồn nước công bằng, phát triển bền vững và bảo vệ chất lượng nước [8].

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/07/1-3-1024x632.png

Hình 4: Hội Nghị Thượng Đỉnh thứ 4, Mekong River Commission, năm 2023

 

Tuy nhiên, Hiệp định này vẫn tồn tại những hạn chế mang tính cấu trúc. Quan trọng nhất là Trung Quốc và Myanmar — hai quốc gia kiểm soát phần lớn lưu vực thượng nguồn — không phải là thành viên đầy đủ của MRC.

 

Hiệp định cũng chủ yếu dựa trên cơ chế tham vấn và đồng thuận, thay vì các quy định có tính ràng buộc pháp lý. Mặc dù các quốc gia thành viên được khuyến khích thông báo cho nhau về các dự án nước quy mô lớn, nhưng gần như không có cơ chế hữu hiệu để ngăn chặn các hoạt động gây thiệt hại đáng kể cho hạ lưu.

 

Quan trọng không kém, Hiệp định được đàm phán từ nhiều thập niên trước, khi hoạt động khai thác đất hiếm quy mô lớn chưa bùng nổ, nên hầu như chưa có các quy định nhằm giải quyết vấn đề ô nhiễm độc hại xuyên biên giới.

 

Cơ chế Hợp tác Lan Thương–Mekong (LMC), được thành lập năm 2016, đã cải thiện đối thoại khu vực và tăng cường chia sẻ thông tin thủy văn [9].

 

Tuy nhiên, LMC chủ yếu là một nền tảng hợp tác kinh tế tập trung vào hạ tầng, thương mại và phát triển, chứ không phải một thể chế quản lý môi trường. Hiện nay, cả hai khuôn khổ đều chưa có hệ thống giám sát độc lập, cơ chế tiếp nhận khiếu nại của người dân hoặc quy trình hiệu quả để điều tra ô nhiễm xuyên biên giới. Trong khi thủy điện và khai thác khoáng sản tiếp tục mở rộng, hệ thống quản trị môi trường vẫn chưa theo kịp thực tế.

 

 

Một cơ hội mới cho ASEAN

 

Việc ASEAN thông qua Tuyên bố về Quyền được sống trong môi trường an toàn, sạch, lành mạnh và bền vững vào tháng 10 năm 2025 mở ra cơ hội để xem xét lại cách thức quản trị môi trường trong khu vực [10].

 

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2026/07/1-93.jpg

Hình 5: Hội Nghị cấp Bộ trưởng Hợp Tác Lancang- Mekong

 

Khác với các hiệp định về sông ngòi trước đây, Tuyên bố này đặt vấn đề bảo vệ môi trường trong khuôn khổ quyền con người. Tuyên bố khẳng định rằng, mọi người đều có quyền được hưởng nguồn nước sạch, hệ sinh thái lành mạnh, quyền tiếp cận thông tin môi trường, quyền tham gia có ý nghĩa vào quá trình ra quyết định và quyền tiếp cận công lý.

 

Đây là một bước chuyển quan trọng. Thay vì chỉ xem ô nhiễm sông ngòi là tranh chấp giữa các quốc gia, Tuyên bố nhìn nhận rằng, suy thoái môi trường tác động trực tiếp đến quyền và phúc lợi của hàng triệu người. Các cộng đồng sống phụ thuộc vào các sông Mekong, Salween, Kok, Sai và Ruak không chỉ là những bên chịu tác động ở hạ lưu, mà còn là những chủ thể có quyền.

 

Mặc dù Tuyên bố chưa có tính ràng buộc pháp lý, nhưng nó tạo ra một khuôn khổ chuẩn mực quan trọng, có thể ảnh hưởng đến các thể chế ASEAN, luật pháp quốc gia, các nguồn tài chính phát triển và hợp tác khu vực. Ủy ban Liên Chính phủ ASEAN về Nhân quyền (AICHR), hiện đang xây dựng Kế hoạch Hành động triển khai, có cơ hội chuyển hóa các nguyên tắc này thành những cơ chế quản trị thực tiễn.

 

 

Từ nguyên tắc đến hành động

 

Chỉ dừng lại ở các tuyên bố sẽ không thể ngăn chặn được ô nhiễm.

 

Nếu thiếu giám sát, minh bạch, điều tra khoa học và trách nhiệm giải trình, các quyền môi trường sẽ chỉ dừng lại ở những khát vọng. Do đó, ASEAN có cơ hội xây dựng một cơ chế thực thi đủ năng lực để bảo vệ các hệ thống sông chung trước khi thiệt hại môi trường trở nên không thể đảo ngược.

 

Đề xuất thành lập Cơ chế Bảo vệ Môi trường Xuyên Biên giới ASEAN

 

ASEAN Transboundary Environmental Protection Mechanism (ATEPM)

 

Dựa trên Tuyên bố ASEAN năm 2025 về Quyền được hưởng Môi trường An toàn, Sạch, Lành mạnh và Bền vững, bài viết đề xuất thành lập Cơ chế Bảo vệ Môi trường Xuyên Biên giới ASEAN (ATEPM).

 

ATEPM không thay thế các cơ chế hiện có như Ủy hội Sông Mekong (MRC), Hợp tác Lancang–Mekong (LMC) hay các cơ quan môi trường quốc gia, mà bổ sung khoảng trống quan trọng: một cơ chế khu vực có khả năng giám sát, cảnh báo, điều tra và ứng phó với các tác động môi trường xuyên biên giới.

 

Vì ASEAN đã công nhận quyền được sống trong môi trường trong lành là một quyền con người, ATEPM cần phải bảo vệ những người tranh đấu cho quyền đó, như cộng đồng địa phương, ngư dân, nông dân, nhà khoa học, nhà báo và các tổ chức xã hội dân sự, để họ có thể giám sát, báo cáo và lên tiếng về các nguy cơ môi trường mà không bị đe dọa hay trả đũa.

 

ATEPM được đề xuất gồm bảy hợp phần chính:

 

1.    Mạng lưới giám sát sông ngòi khu vực sử dụng vệ tinh, trạm quan trắc, phòng thí nghiệm và dữ liệu cộng đồng để theo dõi chất lượng nước, trầm tích, đa dạng sinh học và dòng chảy.

 

2.    Đội điều tra môi trường khẩn cấp gồm các chuyên gia độc lập để đánh giá các vụ ô nhiễm hoặc biến động môi trường nghiêm trọng dựa trên bằng chứng khoa học.

3.    Hệ thống báo cáo của cộng đồng, cho phép người dân, trường đại học và các tổ chức xã hội tham gia cung cấp thông tin đã được kiểm chứng, đồng thời bảo vệ những người báo cáo rủi ro môi trường.

 

4.    Hệ thống cảnh báo sớm xuyên biên giới nhằm thông báo kịp thời cho các cộng đồng hạ lưu khi xảy ra ô nhiễm, xả đập bất thường hoặc các nguy cơ đe dọa sức khỏe và sinh kế.

 

5.    Khuôn khổ bảo vệ quyền môi trường và trách nhiệm giải trình, tăng cường quyền tiếp cận thông tin, sự tham gia của người dân, cơ chế khiếu nại và hợp tác giữa các cơ quan nhân quyền trong khu vực.

 

6.    Tiêu chuẩn chung về quản trị môi trường và trách nhiệm chuỗi cung ứng, bao gồm đánh giá tác động môi trường xuyên biên giới, công khai dữ liệu quan trắc và trách nhiệm của doanh nghiệp đối với các khoáng sản tham gia chuỗi cung ứng toàn cầu.

 

7.    Quỹ phục hồi môi trường và hỗ trợ cộng đồng để phục hồi hệ sinh thái, nghiên cứu khoa học, xử lý ô nhiễm, theo dõi sức khỏe cộng đồng và hỗ trợ các địa phương bị ảnh hưởng.

 

ATEPM không làm giảm chủ quyền quốc gia. Ngược lại, cơ chế này sẽ tăng cường hợp tác khoa học, minh bạch thông tin, trách nhiệm giải trình và lòng tin giữa các nước ASEAN.

 

Bảo vệ các dòng sông chung như Mekong và Salween đòi hỏi nhiều hơn các thỏa thuận giữa các chính phủ. ASEAN cần một cơ chế kết nối khoa học, sự tham gia của cộng đồng và bảo vệ quyền con người, để biến cam kết về quyền môi trường thành những hành động cụ thể nhằm bảo vệ các hệ sinh thái và cộng đồng phụ thuộc vào chúng.

 

 

Thời khắc quyết định

 

Biến đổi khí hậu đang làm gia tăng hạn hán, lũ lụt và sự bất định về thủy văn trên khắp Đông Nam Á. Trong khi đó, nhu cầu toàn cầu đối với các khoáng sản chiến lược được dự báo sẽ tiếp tục gia tăng khi các quốc gia theo đuổi quá trình chuyển đổi sang nền kinh tế carbon thấp. Nếu năng lực quản trị môi trường không được nâng cao tương ứng, khu vực này có nguy cơ thay thế một cuộc khủng hoảng môi trường bằng một cuộc khủng hoảng khác.

 

Sông Mekong và sông Salween đã nuôi dưỡng các nền văn minh suốt hàng ngàn năm. Hai dòng sông này cung cấp lương thực, nước ngọt, tuyến giao thông, nguồn đa dạng sinh học và bản sắc văn hóa cho hàng triệu người.

 

Bảo vệ các dòng sông ấy đòi hỏi nhiều hơn những bản tuyên bố. Bảo vệ chúng, đòi hỏi các cơ chế có khả năng phát hiện ô nhiễm từ sớm, điều tra độc lập những thiệt hại môi trường, chia sẻ minh bạch thông tin khoa học và bảo đảm rằng các quyền môi trường được thực thi vượt qua ranh giới quốc gia.

 

Tuyên bố của ASEAN đã mở ra một chương mới quan trọng trong quản trị môi trường khu vực. Tuy nhiên, thành công cuối cùng của Tuyên bố sẽ phụ thuộc vào việc ASEAN có thể chuyển hóa các nguyên tắc thành những hành động cụ thể hay không.

 

Cơ chế Bảo vệ Môi trường Xuyên biên giới ASEAN (ATEPM) được đề xuất là một hướng đi khả thi để đạt được mục tiêu đó. Dù không thể giải quyết mọi thách thức môi trường mà các dòng sông lớn ở Đông Nam Á đang phải đối mặt, ATEPM sẽ mang lại nền tảng hợp tác dựa trên khoa học, tính minh bạch và trách nhiệm giải trình — những yếu tố mà các cơ chế trong khu vực hiện nay vẫn còn thiếu.

 

Khi áp lực từ thủy điện, khai thác khoáng sản và biến đổi khí hậu tiếp tục gia tăng, câu hỏi không còn là, liệu khu vực có cần hợp tác mạnh mẽ hơn hay không. Mà câu hỏi thật sự là, liệu ASEAN có nắm bắt được cơ hội lịch sử này trước khi những tổn thất không thể đảo ngược xảy ra hay không.

__________

 

Tham khảo:

[1] Stimson Center. Myanmar Rare Earth Mining Mapping Project.

[2] Deutsche Welle (DW). Investigative reports on rare earth mining in Myanmar.

[3] EarthRights International. Reports on environmental governance and mining in Myanmar.

[4] The Diplomat. Coverage of Myanmar’s rare earth mining expansion.

[5] Mekong River Commission. State of the Basin Report and technical publications on hydropower impacts.

[6] Food and Agriculture Organization (FAO). Mekong fisheries and regional food security assessments.

[7] Mongabay. Reporting on arsenic contamination in the Kok and Mekong River systems, citing Thai monitoring results.

[8] Mekong River Commission. Agreement on the Cooperation for the Sustainable Development of the Mekong River Basin (1995).

[9] Lancang-Mekong Cooperation (LMC). Official declarations and cooperation framework.

[10] ASEAN Secretariat. ASEAN Declaration on the Right to a Safe, Clean, Healthy and Sustainable Environment (2025); OHCHR statement welcoming the Declaration.

[11] European Union. Corporate Sustainability Due Diligence Directive (CSDDD) and related supply-chain environmental due diligence framework.

[12] International Rivers. Research on Mekong hydropower governance.

[13] Conservation International. Mekong biodiversity and freshwater ecosystem assessments.

[14] Frontiers in Environmental Science. Community-based water quality monitoring methodologies.

[15] Lowy Institute. Analyses of Mekong regional governance and the Lancang-Mekong Cooperation framework.

 

 




View My Stats