Được đăng ngày Thứ bảy, 15 Tháng 6 2013 09:01
Đối thoại Shangri-La 2013, qui tụ các bộ trưởng quốc
phòng của các nước trong khu vực Thái Bình Dương, đã là một cơ hội lớn cho Việt
Nam để lôi kéo sự chú ý của thế giới về tình trạng căng thẳng trên Biển Đông
trước sự lộng hành ngày càng trắng trợn của Trung Quốc. Trên thực tế, một lần
nữa, nó đã chỉ là một cơ hội bị bỏ lỡ.
Ông Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ loanh quanh lặp lại cái mà ông
gọi là "lòng tin chiến lược" của chế độ CSVN, nghĩa là hy vọng
hão huyền vào một "tương lai tươi sáng trong hợp tác phát triển của khu
vực". Cụm từ "lòng tin chiến lược" này, được nhắc lại gần
hai chục lần trong bài phát biểu 15 phút của ông Dũng, hoàn toàn vô nghĩa bởi
vì chính ông Dũng cũng phải nhìn nhận đang có "những nguy cơ và thách
thức ngày càng lớn đối với hòa bình và an ninh" và "đâu
đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý,
những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường
quyền".
Chọn lựa hiển nhiên của Việt Nam là đưa vấn đề ra công
pháp quốc tế. Thế giới sẽ không có chọn lựa nào khác hơn là bênh vực Việt Nam
để bảo vệ trật tự quốc tế và an ninh trên Biển Đông, nơi gần một nửa hàng hóa
trao đổi trên thế giới phải đi qua. Trong những điều kiện bình thường, nghĩa là
nếu Việt Nam tôn trọng những giá trị nhân quyền phổ cập, Hoa Kỳ và các nước dân
chủ sẽ bênh vực những quyền lợi chính đáng của Việt Nam, nhất là khi Trung Quốc
đang trở thành mối quan ngại chung.
Thế nhưng ông Dũng đã từ chối bàn tay đưa ra của thế giới
khi ông khẳng định Việt Nam sẽ "không để nước ngoài nào đặt căn cứ quân
sự trên lãnh thổ Việt Nam" và "không liên minh vớinước này để
chống lại nước khác". Tại sao không để nước ngoài nào đặt căn cứ quân
sự trên lãnh thổ Việt Nam nếu những căn cứ quân sự đó đồng thời cũng bảo đảm an
ninh và chủ quyền cho Việt Nam? Đó đã là chọn lựa thông minh của Đức, Nhật, Hàn
Quốc, Úc và Thổ Nhĩ Kỳ. Tại sao lại không liên minh với nước này để chống lại
nước khác khi "nước khác" mạnh hơn mình gấp bội và đang ra mặt xâm
lấn mình?
Không phải là chính quyền CSVN không thấy sự vô lý của
những lập trường máy móc này. Họ cũng muốn được thế giới bảo vệ nhưng họ muốn
một cách mà thế giới không thể chấp nhận. Ông Dũng nói: "Chúng tôi mong
muốn thiết lập quan hệ đối tác chiến lược với tất cả các nước thành viên thường
trực Hội đồng Bảo an LHQ (trên) nguyên tắc độc lập chủ quyền, không can thiệp vào
công việc nội bộ của nhau". Làm sao các nước dân chủ có thể không can
thiệp vào nội bộ của Việt Nam khi chính quyền Việt Nam chà đạp nhân quyền,
nghĩa là vi phạm Hiến Chương LHQ? Người ta không đặt điều kiện để được cứu
nguy, chưa nói điều kiện vừa vô lý vừa vô đạo. Đặt điều kiện như thế là từ chối
sự bảo vệ của thế giới mà Việt Nam đang rất cần và chấp nhận lệ thuộc Trung
Quốc dù mất đất, mất đảo, mất biển.
Lý do của chính quyền CSVN không khó nhìn ra. Đó là vì
chính cái "lòng tin chiến lược" thầm kín của họ. Lòng tin đó là, một
mặt, muốn được sự yểm trợ của thế giới dân chủ thì phải chấp nhận dân chủ
nhưng, mặt khác, họ tự biết đã mất mọi cảm tình của nhân dân Việt Nam và sẽ bị
đào thải ngay trong cuộc bầu cử tự do đầu tiên. Họ biết chỉ có thể tồn tại bằng
cách tiếp tục đàn áp để duy trì chế độ toàn trị. Và họ đã chọn chống lại nhân
dân Việt Nam để tồn tại.
Ban Biên Tập Tổ Quốc
*
*
DOWNLOAD BÁO TỔ QUỐC :
No comments:
Post a Comment