Bản
dịch của Lê Thiên Hà
(Defend theDefenders)
Posted on May 9, 2013 by Defend the Defenders
(Defend theDefenders)
Posted on May 9, 2013 by Defend the Defenders
Theo cuộc điều trần
mới đây trước Uỷ ban Đối ngoại Hạ viện Mỹ, Việt Nam hiện là chủ nhân đáng tự
hào của danh hiệu nức tiếng “Chính thể vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất Đông Nam
Á”. Các công ty xuất khẩu lao động của nhà nước là những “đại gia” cung cấp đàn
ông, phụ nữ và trẻ em cho các thị trường chuyên về lao động cưỡng bức và buôn
bán tình dục, trong khi các quan chức chính phủ thì được lại quả.
Những
con số thống kê về tình trạng buôn người ở Việt Nam khác biệt nhau rất nhiều,
trong khi thông tin chuẩn xác về quốc gia cộng sản này thì thật khó mà tìm. Bộ
Công an Việt Nam đưa ra con số chính thức 2.935 người Việt Nam là nạn nhân của
nạn buôn người từ năm 2004 đến 2009. Tuy nhiên, các tổ chức quốc tế lại báo cáo
một con số lớn hơn thế rất nhiều: hơn
400.000 nạn nhân kể từ năm 1990. Thậm chí con số này cũng chỉ là tập hợp
của những người được báo là nạn nhân mà bỏ qua hàng chục ngàn vụ lạm dụng khác
chưa được nhắc tới, vốn diễn ra thầm lặng, đặc biệt là trong lực lượng lao
động.
Xuất
khẩu lao động không phải là điều gì đó mới mẻ với Việt Nam. Sau khi những người
cộng sản tiếp quản Miền Nam năm 1975, hàng trăm ngàn lao động đã được gửi tới
Liên Xô và các quốc gia khối Đông Âu như một hình thức thanh toán món nợ chiến
tranh. Nhiều người lâm vào cảnh thất nghiệp, nợ nần và bị bỏ rơi. Việt Nam
nhanh chóng tiến từ chỗ cung cấp lao động cưỡng bức sang buôn bán phụ nữ và trẻ
em làm nô lệ tình dục.
Nô lệ tình dục với sự bảo trợ của nhà nước
Việt
Nam là một nhà cung cấp hàng đầu cho hoạt động bóc lột tình dục thương mại,
cũng như lao động cưỡng bức – một số người khởi đầu là lao động cuối cùng cũng
lâm vào cảnh nô lệ tình dục. Các cuộc hôn nhân gian dối hay bơm thổi là một
phương pháp mà qua đó phụ nữ Việt Nam bị bóc lột. Sự mê hoặc của cuộc hôn phối
với một người đàn ông ở một đất nước khá giả, cộng với khoản thanh toán hứa hẹn
lên tới 5.000USD (gấp mười lần mức lương bình quân hàng năm ở Việt Nam), thường
là một sự cám dỗ quá lớn đối với những người phụ nữ nông thôn cùng gia đình
nghèo đói của họ. Phụ nữ và trẻ em được chuyển tới Campuchia, Trung Quốc, Lào,
Thailand, Malaysia, Đài Loan, Ma Cao, Trung Đông và Châu Âu. Đến lượt, trẻ em
Campuchia lại được buôn bán sang các trung tâm đô thị ở Việt Nam. Việt Nam ngày
càng trở thành một điểm đến của du lịch tình dục trẻ em, với những kẻ vi phạm
đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Đài Loan, Anh, Australia, Châu Âu và Mỹ.
Phụ nữ cũng được chuyên chở bằng tàu sang các quốc gia khác để sắm vai đẻ mướn.
Một số bị ép buộc sinh con cho những gia đình không thể sinh, trong khi số khác
lại bị bán con cho người nước ngoài làm con nuôi, chủ yếu ở các quốc gia phương
Tây.
Nước Nga: một dẫn chứng thích đáng
Mới
đây, cô Danh
Hui đã đứng ra làm chứng về một băng nhóm chuyên buôn bán tình dục và cưỡng
đoạt đã dụ dỗ những phụ nữ trẻ của Việt Nam sang Nga với lời hứa hẹn về công việc
thu nhập cao (theo chuẩn mực Việt Nam) là làm phục vụ. Thay vì thế, họ bị bán
vào các nhà thổ ở Moscow. Hoạt động này được vận hành bởi các công ty môi giới
lao động do nhà nước bảo trợ, những tổ chức vẫn lại quả cho các quan chức Việt
Nam. Hộ chiếu của những phụ nữ trẻ này bị tịch thu; họ chỉ nhận được một khoản
thù lao ít ỏi, không được chăm sóc y tế và không có cách nào để quay về nhà.
Một số phụ nữ bị giam ở Nga hơn bốn năm, và bị đánh đập dã man nếu họ tìm cách
trốn khỏi nhà thổ. Mặc dù bị giam giữ trái với nguyện vọng song họ vẫn phải trả
tiền thuê nhà và bị tính tiền thức ăn và quần áo.
Em
gái của Danh, Bé Hương, là một trong những nô lệ tình dục. Sau vài tháng, gia
đình đói khổ của cô nhận được một cuộc gọi yêu cầu trả tiền chi phí y tế. Họ
cóp nhặt được 300USD và gửi cho cô. Vài tuần sau cô gọi lại và nói rằng công ty
môi giới việc làm ở Việt Nam đã đồng ý cho cô quay về nhà song cô cần 2.000USD
để mua vé máy bay. Khoản tiền nhanh chóng được nâng lên 4.000USD rồi 6.000USD;
rõ ràng đây là một vụ cưỡng đoạt.
Tháng
Hai năm nay, 13 tháng sau khi bị bắt làm nô lệ, Bé Hương trốn thoát khỏi nhà
thổ cùng với ba nạn nhân khác. Cô vẫn kịp gọi điện cho ông Nguyễn Đông Triều,
Tham tán Công sứ của ĐSQ Việt Nam tại Moscow và cầu xin sự giúp đỡ. Ông ta nói
với cô mại dâm là bất hợp pháp ở Nga và bảo, “Ai đưa cô đến đây thì hãy yêu cầu
họ đưa cô về nhà.” Hai ngày sau, Bé Hương cùng ba nạn nhân khác bị bảo vệ nhà
thổ bắt trở lại, cả bốn cô bị đánh đập dã man. Về sau Bé Hương được biết bà chủ
nhà thổ ở Moscow kia là bạn tốt của ngài Tham tán Công sứ, người đã phản bội
các cô gái.
Khi
cô Danh Hui biết được tình cảnh của em gái, cô liên hệ với hai tổ chức phi
chính phủ ở Mỹ, Boat People SOS (Cứu trợ Thuyền nhân) và Coalition to Abolish
Modern-Day Slavery in Asia (Liên minh nhằm Xoá bỏ Nô lệ Hiện đại tại Châu Á),
tổ chức đã giúp cô liên lạc với Hạ nghị sỹ Al Green và Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.
Nhờ nỗ lực của họ và với sự hỗ trợ từ giới truyền thông, Bé Hương được đưa về
Việt Nam, nhưng không phải là không mất chi phí. Đầu tiên, cô bị bà chủ nhà thổ
– Thuý An – bắt gọi điện cho bố mẹ và đề nghị họ rút đơn khiếu nại công ty môi
giới việc làm mà họ gửi cho công an Việt Nam. Cô Danh Hui còn phải gửi một lá
thư xin lỗi cho bà chủ chứa vì đã vu khống bà ta buôn bán nô lệ tình dục. Cuối
cùng, cô cũng bị ép buộc phải viết một lá thư gửi các quan chức Việt Nam ở
Moscow để cám ơn họ vì đã giúp đỡ Bé Hương hồi hương. Chỉ khi đó Bé Hương mới
được rời khỏi nhà thổ.
Cuối
cùng, Bé Hương được phép đến Đại sứ quán Việt Nam; ở đây cô được một nhân viên
tên là Kiên cho biết việc cô được thả là có điều kiện. Cô phải viết một bức thư
khẳng định những gì cô từng nói với người thân về bà Thuý An là không chính
xác, và một bức thư khác cám ơn các quan chức ĐSQ cùng bà Thuý An vì đã giúp cô
hồi hương.
Dĩ
nhiên, ĐSQ Việt Nam chẳng làm gì cả, bà Thuý An cũng vậy, vì chỉ nhờ áp lực
ngoại giao và truyền thông mà Bé Hương mới được về nhà. Bằng cách gây áp lực
liên tục, sáu nạn nhân khác cuối cùng cũng được phóng thích và trở về Việt Nam.
Tám người khác vẫn bị bà Thuý An bắt làm nô lệ, với sự trợ giúp của ĐSQ Việt Nam tại Moscow.
Buôn bán lao động
Việt
Nam khởi sự hoạt động buôn bán lao động bằng cách học hỏi sách lược của viên
thống chế cộng sản Tito, người coi việc tiến hành xuất khẩu lực lượng lao động
dư thừa như một cái van an toàn để giảm bớt sự chống đối trong giới trẻ Nam Tư.
Tito là một nhà độc tài cực đoan và tàn nhẫn (mặc dù khá nổi tiếng ở phương
Tây), người làm “tổng thống suốt đời” cho đến khi qua đời năm 1980.
Cộng
sản Việt Nam hiện xuất khẩu một phần lớn lực lượng lao động hòng dập tắt tình
trạng bất ổn đang âm ỉ trong nước cũng như để tăng thêm thu nhập; năm 2007,
người Việt làm việc ở nước ngoài gửi về nước khoảng 2 tỷ
USD. Việt Nam có một lực lượng lao động trên 51,4 triệu
công nhân, và 70%
dân số ở độ tuổi dưới 30. Bất chấp nạn buôn người, 12% – 10 triệu – trong
số lao động còn lại của Việt Nam vẫn thất nghiệp, theo số liệu của Quỹ Tiền tệ
Quốc tế (IMF).
Chính
phủ Việt Nam đặt mục tiêu gửi 500.000 công nhân ra nước ngoài trong năm 2005,
và con số này vẫn tăng lên qua từng năm kể từ đó. Năm 2008, Việt Nam đạt được
thoả thuận với Qatar trong việc nâng số lượng công nhân gửi đến Trung Đông từ
10.000 người lên gấp mười lần con số ấy vào cuối năm 2010.
Nghệ thuật buôn bán
Nhiều
công ty xuất khẩu lao động ở Việt Nam nằm trong những tập đoàn buôn bán phức
tạp và các băng nhóm bảo kê; các quan chức chính phủ và các ngân hàng thường
xuyên dính líu vào. Những người nộp đơn bị đánh lừa thông qua hợp đồng, “hợp
đồng nội”, vốn mô tả loại công việc, điều kiện làm việc tốt, thu nhập cao; tuy
nhiên, họ có thể phải trả đến 10.000USD
chỉ để được nộp đơn. Những người nộp đơn thường được khuyến khích vay tiền,
chẳng hạn như từ Ngân hàng Nông nghiệp & PTNT, để trả phí, và sử dụng tài
sản của cha mẹ làm thế chấp. Nếu khoản vay vẫn chưa đủ, bố mẹ họ phải cầm cố
hoặc bán các tài sản còn lại của mình.
Sau
khi nộp phí đăng ký phi bồi hoàn, các công nhân thường được trao hợp đồng thực
sự để ký chỉ một vài ngày trước khi đi. Hợp đồng này thường quy định những điều
khoản khác với bản hợp đồng gốc, sử dụng những thuật ngữ pháp lý mà họ không
thể hiểu. Một khi đặt chân đến điểm đến cuối cùng (vốn có thể khác với đất nước
mà họ đăng ký ban đầu), hộ chiếu và giấy tờ của công nhân bị tịch thu và họ bị
ép phải ký một hợp đồng khác, “hợp đồng ngoại”, bằng một thứ ngoại ngữ mà họ
không hề hiểu chút gì. Thế rồi họ nhận ra mình phải làm việc nhiều giờ hơn,
điều kiện làm việc không đáp ứng tiêu chuẩn, mức lương thì ít hơn nhiều so với
hứa hẹn, sự chăm sóc y tế hầu như không có. Nhiều khi người công nhân không
được thanh toán đầy đủ và bị giữ trong tình trạng lệ thuộc vì nợ, trong khi bị
ép buộc hàng tháng phải thanh toán một khoản bắt buộc cho công ty xuất khẩu lao
động. Kết quả là người công nhân không thể trả hết khoản vay, không có tiền để
về nhà, còn gia đình họ thì mất đất đai hoặc các tài sản khác.
Các
ĐSQ Việt Nam ở nước ngoài hầu như không giúp đỡ gì cho những người bị bóc lột
này. Trên thực tế, chính phủ Việt Nam đã ban hành luật chống buôn bán người và
thỉnh thoảng cũng truy tố một vài vụ, song đó chỉ là màn trình diễn. Đó là
chiêu bài hòng đánh lừa Liên Hợp Quốc, Hoa Kỳ và các quốc gia tài trợ cả tin
khác để họ tin rằng nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang giải quyết vấn đề.
Trong khi đó, hoạt động buôn bán lao động và tình dục vẫn tiếp diễn với sự nhấm
nháy của các quan chức nhận hối lộ. Tiện thể, quý vị có biết rằng ở Việt Nam
đưa tin về tham nhũng là trái pháp luật?
Và cuộc chơi vẫn cứ tiếp diễn…
* Source: American Thinker
No comments:
Post a Comment