Kỳ
thi 2 trong 1 (tú tài và đại học) đã xong,chưa kịp vui thì việc xét tuyển đang
là mớ bòng bong cho thí sinh lẫn nhà trường, thầy Văn Như Cương thì khẳng định
kỳ thi này “đã thất bại hoàn toàn”.
Một
sản phẩm của nền giáo dục, liên quan đến tương lai hàng triệu người mà sao có
thể “ba lơn” như thế này? Phó thủ tướng Vũ Đức Đam phát biểu rằng “ Thực ra vấn
đề này đã được nêu ra nhưng Bộ khẳng định đã lường được và yên tâm.Tuy nhiên thực
tế cho thấy Bộ chưa lường được hết và chưa thể yên tâm”.
Đúng
là thí sinh sau kỳ thi lại phải “chơi chứng khoán” với màn xét tuyển ! Nền giáo
dục nước nhà bao nhiêu năm muốn đổi mới mà cứ mỗi lần đổi mới là con dân xứ Việt
lại lên máu theo, từ chuyện chữ viết thẳng đơ thay cho nét kéo hồi những năm 80
của thế kỷ 20 đến sửa sách giáo khoa, thay đổi cách thức thi tuyển, rồi “ba
không ba có”, nên đến năm thứ 15 của thế kỷ 21 vẫn loay hoay.
Nghĩ
về hệ thống giáo dục nước nhà bổng dưng tôi nhớ tới quán bún đầu hẻm nhà mình.
Quán bún của bà chị to béo vật vã, không ngon lắm, khách cũng thập loại chúng
sinh, từ đi xe Audi tới bán vé số..Nhưng cái hay là tôi luôn thấy cả nhà chị ăn
sáng bằng nồi bún nhà mình, cả chồng cả vợ, con gái, con rể, cháu ngoại…đều ăn
sáng ở quán chứ không đi ăn lung tung.
Sản
phẩm mình làm ra và mình dám ăn, ăn miệt mài ngày này qua ngày khác, nghĩa là
có thể họ bằng lòng với cái của mình!
Nếu so với nền giáo dục nước ta thì chắc các nhà hoạch định chiến lược giáo dục thua xa bà bán bún này!
Bởi,
nếu coi hệ thống giáo dục nước nhà là sản phẩm của các quý ngài quan chức ở các
Bộ, Viện, ….thì chả thấy vị nào dùng sản phẩm của các vị khi mà con cái của các
ông bà đều cho du học ở xứ người (hầu hết là ở các nước tư bản, đế quốc!)
Sản phẩm hệ thống giáo dục do mình kiến tạo mà mình không (dám) xài, mình đẩy con đi tỵ nạn giáo dục ở xứ người thì rõ ràng các ngài không bằng bà bán bún hẻm em, bởi nấu bún ra cả nhà bà cùng ăn luôn!
Đấy là chưa nói các vị rất liều mạng! Rất
không có trái tim! Tình thương với con cái là vô biên, vô điều kiện, không gì
sánh bằng, thế mà các vị lại đẩy con mình cho kẻ thù của chính mình dạy dỗ và
đào tạo thì quá liều, liều quá!
Có
vị suốt ngày lo đi nhắc nhở bọn đế quốc nó âm mưu phá ta, thủ đoạn thâm độc ,
diễn biến này kia…thế mà cả ba đứa con của ổng đều cho qua cái xứ đầy âm mưu thủ
đoạn đó học hành , ta nói ổng thiệt là không có trái tim mà ! Biểu
tượng cảm xúc frown
( à còn chiện lấy tiền đâu để đẩy con cái đi học ở xứ thù địch lại là một chuyện đau đầu khác đối với nhân dân )
( à còn chiện lấy tiền đâu để đẩy con cái đi học ở xứ thù địch lại là một chuyện đau đầu khác đối với nhân dân )
Haizza,
tạo lập nên một hệ thống giáo dục mà con cái mình rứt ruột sanh ra lại đưa cho
thế lực thù địch giáo dục, chứ không dùng tới nền giáo dục nước nhà, thảo nào
mà nền giáo dục nước nhà cứ như mớ bòng bong, tùm lum tà la tóa lọa khôn lường
và hậu quả thì ai chịu biết zồi đấy!
iem thật!
_________________________________________
PS,
biên tút này xong thì thấy You Tube nó có cái này, một học sinh trường Am (HN),
đã lên tiếng: Hãy nghe em ấy nói :
.
.
----------------------------------------------
Sunday, August 16, 2015
Đôi
khi, phản ứng của “một bộ phận dư luận” thật đáng ngạc nhiên.
Khi
nhà báo Mỹ Thomas A. Bass viết một loạt bài dài về tình trạng kiểm duyệt ở Việt
Nam (năm 2014), ông cứ hí hửng tưởng đâu các bài viết của mình sẽ gây một làn
sóng dư luận về vấn nạn kiểm duyệt văn hóa, xuất bản tại đất nước này. Điều khiến
ông bất ngờ là khi các bản dịch của loạt bài được công bố, quả thật đã có một
làn sóng, nhưng nói chung đó là sự phẫn nộ dành cho một tên “nhà báo-chỉ điểm”
đã không bảo vệ nguồn tin, đã lôi tuột hết danh tính các nạn nhân của kiểm duyệt
lên truyền thông, khiến cho họ có nguy cơ gặp rầy rà, phiền nhiễu với chính quyền
sau đó.
Ông
nhà báo Mỹ kêu trời: “Nhưng tại sao tôi phải chịu trách nhiệm về những gì chính
quyền Việt Nam làm? Họ mới là kẻ kiểm duyệt. Họ mới là kẻ sẽ xử lý người này,
trừng phạt người kia vì đã tiết lộ thông tin về kiểm duyệt ở Việt Nam”.
*
* *
Ngày
12/8 vừa qua, tại một hội thảo giới thiệu sách của nhóm Cánh Buồm ở Hà Nội, em
Vũ Thạch Tường Minh, học sinh trường Hà Nội-Amsterdam, phát biểu: “... Con
không có tính từ nào khác nên con phải dùng tính từ này, là giáo dục Việt Nam bây giờ con thấy
là quá ‘thối nát’ rồi. Mà suốt bao năm qua các vị cải đi, cải lại, cải
tiến, cải lùi mà nó vẫn không thay đổi được kết quả gì cả.... Giáo dục Việt Nam
không cần cải cách gì nữa, giáo dục Việt Nam cần được cách mạng. Đó mới là điều
các vị trong Bộ Giáo dục nên làm. Còn nếu bây giờ các vị không làm thì đến khi
nào con thành Bộ trưởng Bộ Giáo dục con sẽ làm”.
Phát
biểu của em Minh tạo nên không chỉ một mà nhiều làn sóng dư luận: Một bên hoan
hỉ, khen ngợi cậu bé “hậu sinh khả úy”, tranh thủ đả kích thêm một nền giáo dục
thối nát tới mức “thằng bé 14 tuổi nó cũng phải chửi”.
Một
bên khác, đáng kinh ngạc thay, lại ném đá - nhưng không phải vào nền giáo dục
nước nhà, vì chắc họ cũng thấy không thể tình trạng giáo dục Việt Nam hiện giờ
là không thể đỡ nổi nữa.
Họ
ném đá vào em Minh, vì cho rằng phát biểu như thế chỉ là thỏa mãn cái bức xúc
cá nhân, tức thời, chứ chẳng mang lại điều gì tốt đẹp.
Họ
cũng ném đá em, vì họ khẳng định một thằng bé 14 tuổi thì không thể phát biểu
như thế được. Từ đây họ gợi ý rằng hẳn đã phải có những kẻ xấu, những người lớn
xấu xa, cơ hội, phản động, thù địch “gài” cho em Minh có những phát ngôn “lạ”,
không đúng lứa tuổi của em.
*
* *
Họ đã suy đoán và gợi
ý như vậy, thì chúng ta cũng có thể suy đoán và gợi ý như sau:
Phần
tiếp theo hội thảo này, sẽ có những người lớn đến gặp gia đình em Tường Minh và
khuyên nhủ:
“Anh chị ạ, vừa rồi
chắc anh chị cũng biết là trên mạng, người ta có phản ánh chuyện cháu Minh nhà
mình đi dự một cái hội thảo giáo dục gì đấy của nhóm Cánh Buồm... Rồi ở đấy
cháu nó có phát biểu mấy câu, được hoan nghênh lắm. Thật ra nội dung thì cũng
không có gì đâu, nhưng khổ cái là nó lại bị đưa lên mạng anh chị à. Rồi thì mạng
người ta làm dữ quá, thế là ầm ĩ cả lên, bây giờ cái video đó phải tới hơn
200.000 lượt người xem.
Chúng tôi thì cũng
không dám có ý kiến gì đâu, nhưng mà anh chị cũng biết rồi đấy, bây giờ tình
hình xã hội nó phức tạp lắm. Tệ nạn thì nhiều, game online, chat sex, lừa đảo
trên mạng... xểnh ra một cái là có chuyện. Nhiều vị cứ thương con, chiều con,
cho nó giao du, cho nó lên mạng, đi chơi v.v. nhiều rồi tới ngày xảy ra chuyện
xấu, công an đến nhà hỏi, mới ngớ người “Chúng tôi có biết đâu, thường ngày
cháu nó ngoan lắm mà”.
Chuyện dạy con thì
nhà ta đây là gia đình trí thức, có ăn học có hiểu biết cả, chúng tôi không dám
can thiệp. Nhưng chỉ xin nhắc để anh chị lưu ý, anh chị bảo ban cháu Minh, là lần
sau tránh những hội thảo kiểu như vậy, mà nếu có đi dự thì nên hạn chế phát biểu
linh tinh... Ấy, ý chúng tôi là nên hạn chế phát biểu tiêu cực, dễ bị bọn xấu
nó lợi dụng, nó tung lên mạng, rồi thiên hạ lại ầm ĩ lên, phức tạp lắm mà chả
giải quyết được việc gì cả... Anh chị công nhận không ạ?”.
Những
người lớn đó cũng có thể sẽ đến gặp Ban Giám hiệu trường Hà Nội-Amsterdam nữa,
để nhắc nhở, lưu ý các thầy cô về một trường hợp học sinh “có thể nói là cá biệt,
dễ bị bọn xấu lợi dụng”.
Và
sau đó Ban Giám hiệu nhà trường sẽ phải có biện pháp phối hợp giữa gia đình và
nhà trường để tăng cường quản lý học sinh, nhất là về tư tưởng, tránh để các em
bị thế lực thù địch tác động, lôi kéo, lợi dụng...
“Bộ trưởng Giáo dục”” tương lai ơi, đừng sợ. Và các thầy cô, Ban Giám hiệu trường Hà Nội-Amsterdam (trường cũ của tác giả bài này) cũng đừng e ngại điều gì từ những “người lớn” đầy tinh thần cảnh giác kia, nếu họ xuất hiện.
Một đứa trẻ trung thực và thông minh lớn lên sẽ là một công dân tốt.
“Bộ trưởng Giáo dục”” tương lai ơi, đừng sợ. Và các thầy cô, Ban Giám hiệu trường Hà Nội-Amsterdam (trường cũ của tác giả bài này) cũng đừng e ngại điều gì từ những “người lớn” đầy tinh thần cảnh giác kia, nếu họ xuất hiện.
Một đứa trẻ trung thực và thông minh lớn lên sẽ là một công dân tốt.
Em Vũ Thạch Tường Minh tại hội thảo giáo dục của nhóm Cánh Buồm,
chiều tối 12/8/2015 tại Hà Nội. Ảnh: Nguyễn Đình Hà
*
* *
Những
suy đoán và gợi ý trên chắc chắn là có cơ sở thực tế hơn nhiều so với suy đoán
và gợi ý rằng em Tường Minh đã bị người lớn nào đó gài bài.
Còn
chuyện một cậu bé 14 tuổi có thể phát ngôn như em Minh hay không, thì có một
câu chuyện có thật thế này:
Tháng
11/1989, nhân một kỳ bầu cử Quốc hội nào đó, toàn bộ khối học sinh lớp 6-7-8 của
một trường cấp II tại Hà Nội được huy động ra ngoài đường diễu hành. Các em phải
đi bộ khoảng 2km từ cổng trường, vòng vèo qua khu Chợ Giời, ra phố Huế, rồi
quay lại trường; vừa đi vừa đánh trống và hô khẩu hiệu: “Toàn dân bầu cử”, “Bầu
cử là quyền và nghĩa vụ của công dân”...
Có
một em học sinh lớp sáu, 11 tuổi, đã không hô mà còn cằn nhằn suốt buổi: “Bầu
cử là gì? Trẻ con biết bầu cử là cái đếch gì mà các cô bắt bọn em đi thế này?”.
Được cái em ấy không bị ai để ý. Bạn bè của em thì chỉ thấy được đi cùng nhau
trên phố và gõ trống là vui rồi.
Em
học sinh ấy còn viết thư gửi cô chủ nhiệm, có ghi một câu là “Em không thích
tham gia các hoạt động phù phiếm, vô bổ”. Sau đó, em cũng quên bẵng lá thư ấy
đi, cho đến một buổi họp phụ huynh cuối năm, cô chủ nhiệm mới gặp riêng mẹ em
và khuyên nên chú ý đến trường hợp này. Cô nói: “Nó mới 11 tuổi, mà nó dùng từ
lạ lắm chị ạ, nó bảo làm như thế là “phù phiếm, vô bổ”, nó không thích”. Cũng
may, mẹ em chỉ kể lại chuyện đó cho em, và cả cô và mẹ đều không nhắc nhở gì
em.
Nhưng
đúng là em học sinh 11 tuổi đó đã dùng từ ấy thật, để nói về việc học sinh phải
đi vận động bầu cử, cấp II thì phải làm “phụ trách Đội” cho cấp I, mùa hè thì
không được nghỉ mà sáng nào cũng phải dậy từ 5h để ra tập thể dục tập thể cạnh
bãi rác của khu phố..., và nhiều chuyện khác.
Em
học sinh 11 tuổi ấy là người bây giờ ngồi viết những dòng này.
Posted
by Đoan Trang at 1:41 PM
No comments:
Post a Comment