Monday, 13 January 2014

NO-U SÀI GÒN : CHƯƠNG TRÌNH VIẾNG THĂM & TẶNG QUÀ CÁC GIA ĐÌNH QUÂN NHÂN TRONG TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA - CẬP NHẬT 14-1-2014




1/14/2014           251 Comments http://img2.blogblog.com/img/icon18_edit_allbkg.gif

Cập nhật 13.1.2014 - Chặng 1 của chuyến viếng thăm và cập nhật hỗ trợ tài chánh

10h đêm ngày 10.1.2014, đại diện nhóm No-U Sài Gòn gồm có Fb Miu Mạnh Mẽ, Fb Bé Mập Lai, Fb Tin Ba, Fb Lê Doãn Cường, Đinh Nhật Uy và Nguyễn Hoàng Vi đã bắt đầu hành trình viếng thăm và tặng quà tri ân đến các gia đình quân nhân VNCH đã tham chiến trận hải chiến Hoàng Sa (19.01.1974).

Hơn 4h sáng ngày 11.01.2014, nhóm dừng chân ở bến xe Liên Nghĩa - Đức Trọng - Lâm Đồng. Khoảng 8h, sau khi ăn sáng, uống café, mọi người bắt đầu đón xe từ Liên Nghĩa đi Tân Thành, Đức Trọng, Lâm Đồng thăm gia đình Trung úy Phạm Ngọc Roa (HQ-4). Khoảng 12h trưa, nhóm chào tạm biệt gia đình bác Roa, lên đường thăm gia đình Trung úy Nguyễn Đình Long (HQ-4) ở Đà Lạt nhưng không gặp bác ở nhà.

Bác Phạm Ngọc Roa đang kể về cuộc hải chiến 19.01.1974

Nhóm No-U SG chụp hình lưu niệm cùng vợ chồng bác Phạm Ngọc Roa (HQ-4)

3h chiều ngày 12.01, nhóm tạm biệt thành phố Đà Lạt, tiếp tục cuộc hành trình đến Huế. Thành phố Huế chào đón mọi người trong một buổi chiều mưa dầm, gió lạnh. Sau khi ổn định chỗ ở, buổi tối 13.01, nhóm đã có chuyến viếng thăm và trò chuyện thân tình với gia đình Thượng sĩ Trần Dục (HQ-4) gần 2 tiếng đồng hồ.

Blogger Nguyễn Hoàng Vi và bác Trần Dục
No-U SG chụp hình lưu niệm cùng gia đình thượng sĩ Trần Dục (HQ-4)

Bác Trần Dục chia tay nhóm No-U SG

No-U SG vẫn đang tiếp tục hành trình viếng thăm và tặng quà tri ân các gia đình quân nhân VNCH đã tham chiến trong trận hải chiến Hoàng Sa 19.01.2014. 

Cho đến nay sự ủng hộ vật chất của các mạnh thường quân tính tới cuối ngày 13.01.2014 đã nhận được tổng số tiền khoảng 68.019.000 VNĐ. 

Toàn bộ những hỗ trợ nhận được sẽ dành hết cho gia đình các quân nhân VNCH. Những chi phí di chuyển, ăn uống, nơi ở sẽ không do các thành viên No-U Sài Gòn tự lo liệu.

Trân trọng cảm ơn sự đồng hành của mọi người đã đồng hành cùng nhóm chúng tôi.

Vì có một số hội đoàn và mạnh thường quân góp ý gia hạn thời gian đóng góp tới hết ngày 19.01.2014. Sau khi tham khảo và xem xét, chúng tôi quyết định sẽ tiếp tục nhận sự đóng góp hỗ trợ đến hết ngày 19.01.2014.

Mọi sự trợ giúp cho các gia đình thân nhân của các chiến sỹ đã hy sinh và chiến đấu vì Tổ quốc, vì Hoàng Sa thân yêu xin gửi về:

1. Nguyễn Hoàng Vi
Địa chỉ: 107/22 Phan Văn Năm, P. Phú Thạnh, Q. Tân Phú, Sài Gòn.
Phone: 0905 37 50 17

2. Hoặc chuyển khoản:
Vietinbank 711A01737932 - Lê Doãn Cường - Chi nhánh Vietinbank Quận 10, Sài Gòn 
(SWIFT CODE: ICBVVNVX940)

Hỗ trợ tài chánh tính đến cuối ngày 13.01.2014:

1. Chú Lộc Nguyễn: 500.000 VNĐ 
2. Nguyễn Thúy Hằng: 1.000.000 VNĐ (chuyển khoản)
3. Huỳnh Công Thuận: 500.000 VNĐ 
4. Mẹ Nấm Gấu: 500.000 VNĐ 
5. Đinh Nhật Uy: 200.000 VNĐ 
6. Fb Tin Ba: 200.000 VNĐ 
7. Fb Cường Lê: 200.000 VNĐ 
8. Hoàng Vi: 200.000 VNĐ 
9. Anh chị Hùng Chu: 1.891.000 VNĐ (~100 AUD) 
10. Từ Minh Hải: 200 CAD 
11. Trung Nguyễn: 200 USD 
12. Đinh Hoàng: 50 USD 
13. Một người chưa biết tên ở Úc: 300 AUD 
14. Một bác giấu tên: 5 triệu 
15. Nguyễn Văn Long: 500k (chuyển khoản)
16. Trần Cao Minh: 200k (chuyển khoản)
17. Phú Nguyễn: 1 triệu (chuyển khoản)
18. Lưu Trọng Kiệt: 500k 
19. Hành Nhân: 300k 
20. Peter Lâm Bùi: 300k 
21. Bé Mập Lai: 200k 
22. Anh Văn (Tân Phú): 500k 
23. Nguyễn Tấn Thành: 1 triệu (chuyển khoản)
24. Nguyễn TRúc Sơn: 500k (chuyển khoản)
25. Vũ Ngọc Lan: 300k (chuyển khoản)
26. Pham Thanh Nghien: 500k (chuyển khoản)
27. Trần Trà Vinh: 100 USD 
28. 1 người ko biết tên: 100 USD 
29. Nhi Dương: 50 USD
30. Võ Văn Huyền: 100 CAD 
31. Đinh Thúy Vy: 100 USD 
32. Huy Hoàng Lê: 50 EURO.
33. Le Du Chau: 200 USD.
34. Minh Phan: 100 USD 
35. Hùng Huỳnh: 100 USD 
36. An D Nguyen: 200 USD
37. Lộc Phạm: 100 USD
38. Bình Ngọc Nguyễn: 100 USD 
39. Vũ Văn Luyện: 300 USD 
40. Lê Thị Hồng: 100 CAD 
41. Hoàng Dũng: 1.455.000 VNĐ 
42. Thuc Phan: 200.000 VNĐ 
----------------------------------
Tổng cộng: 
17.646.000 VNĐ
400 CAD, 300 AUD, 1700 USD, 50 EURO.
Tương đương: 68.019.000 VNĐ

*

Nhân dịp kỷ niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa, No-U Sài Gòn rất mong muốn sẽ thực hiện chuyến đi thăm và tặng quà Tết để tỏ lòng tri ân với các gia đình quân nhân Hải quân Việt Nam Cộng Hòa - những chiến sỹ yêu nước đã hy sinh vì tổ quốc khi bảo vệ biển đảo quê hương trong trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974.

Chúng tôi hy vọng những người bạn của mình có thể đồng hành cùng No-U Sài Gòn trong chuyến viếng thăm này bằng cách trực tiếp tham gia hay ủng hộ, khích lệ về tinh thần cũng như đóng góp, giúp sức thực tế.

Hiện tại No-U Sài Gòn đang có danh sách các gia đình quân nhân đã hy sinh hoặc tham dự trong trận hải chiến Hoàng Sa hào hùng là 10 gia đình:

1. Ngụy Văn Thà – Trung tá HQ-10 (hy sinh)
2. Nguyễn Thành Trí – Thiếu tá HQ-10 (hy sinh)
3. Vương Thương (hy sinh)
4. Phạm Ngọc Roa – Trung úy HQ-4
5. Vũ Văn Chu – Trung sĩ HQ-4
6. Lữ Công Bảy – Giám lộ trên HQ-4
7. Trần Dục – Thượng sĩ nhất HQ-4
8. Trần Văn Hà – Lính thợ máy HQ-10
9. Đỗ Văn Thọ - Trung sĩ điện tử HQ-4
10. Nguyễn Đình Long – Trung úy HQ-4

Nếu các bạn có thêm thông tin liên lạc về những gia đình khác, xin vui lòng liên lạc với No-U Sài Gòn để bổ sung danh sách cho chuyến viếng thăm được hoàn thành trọn vẹn. Địa chỉ email liên lạc: NoUSaigon2014@gmail.com

Toàn bộ số tiền quyên góp sẽ được chúng tôi thay mặt chuyển đến gia đình các quân nhân VNCH trong danh sách ở trên. Nội dung, hình ảnh cũng như toàn bộ kết toán thu chi sẽ được thông báo chi tiết trên các trang mạng.

Kính thưa các bạn,

Có thể một chút quà, một chút tình cảm tri ân của chúng ta cũng không thể nào giúp gia đình những người lính đã tham chiến, hy sinh bảo vệ tổ quốc vơi bớt được nỗi đau, không thể giúp gia đình các bác/các chú cải thiện cuộc sống khá hơn, không thể giúp đất nước giành lại được biển đảo quê hương. Thế nhưng với tinh thần vì Hoàng Sa - Trường Sa thân yêu và gìn giữ tinh thần yêu nước bất khuất, chúng tôi - No-U SG chân thành kêu gọi mọi người cùng chung tay góp sức để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và kính ngưỡng đến các anh - những anh hùng "vị quốc vong thân", để thế hệ người Việt hôm nay và mai sau sẽ vẫn mãi mãi ghi nhớ đến các anh, để tiếp tục nuôi hy vọng một ngày nào đó Hoàng Sa - Trường Sa - Việt Nam sẽ không còn chỉ là trong tiềm thức và tiếng hô vang của đồng bào.

Xin chân thành cám ơn sự khích lệ, ủng hộ và đóng góp của mọi người.

Mọi sự trợ giúp cho các gia đình thân nhân của các chiến sỹ đã hy sinh và chiến đấu vì Tổ quốc, vì Hoàng Sa thân yêu xin gửi về:
1. Nguyễn Hoàng Vi 
Địa chỉ: 107/22 Phan Văn Năm, P. Phú Thạnh, Q. Tân Phú, Sài Gòn
Phone: 0905 37 50 17

2. Hoặc chuyển khoản:
Vietinbank 711A01737932 -
Lê Doãn Cường - Chi nhánh Vietinbank Quận 10, Sài Gòn.
Swift code: ICBVVNVX940

THỜI GIAN NHẬN ỦNG HỘ ĐÓNG GÓP: TỪ NAY ĐẾN NGÀY 17.01.2014


------------------------------

1/13/2014            14 Comments




CỘNG SẢN LÀM GÌ & SỢ GÌ ? (Nguyễn Chính Kết)




04:18:am 13/01/14

“Đừng sợ những gì cộng sản làm, hãy làm những gì cộng sản sợ”. Đó là một trong những khẩu ngôn của nhiều người chống cộng. Nhưng muốn đi vào thực hành, cần phải xác định cho rõ cộng sản làm gì và cộng sản sợ gì, nếu không thì chúng ta sẽ chẳng áp dụng được hữu hiệu khẩu ngôn ấy.

Cộng sản làm gì?

Ở trong nước, đối với những người chống cộng, những nhà đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến, dám nói sự thật về chế độ thì bị cộng sản khủng bố, sách nhiễu, tra tấn, nếu cần thì thủ tiêu, v.v… Nói chung, ai cũng sợ những phiền toái ấy. Chính sách khủng bố của cộng sản có tác dụng gây sợ hãi, làm tê liệt tinh thần đấu tranh hay chống đối của những người sợ đau, sợ khổ, sợ chết; nhưng nó không tác dụng bao nhiêu đối với những người vì lòng yêu nước, vì lương tâm đòi buộc mà sẵn sàng chấp nhận đau đớn, cực khổ, thiệt thòi, mất mát và ngay cả cái chết. Hiện nay, số người vượt qua ngưỡng cửa sợ hãi ấy để dấn thân vào con đường đấu tranh cho tự do dân chủ ngày càng đông, khiến nỗi sợ kia đâm ra quay trở ngược lại về phía cộng sản.

Đó là ở trong nước, còn ở hải ngoại, việc khủng bố tàn bạo ấy không có đất để thực hiện. Vậy thì chúng làm gì? − Ở hải ngoại, chúng tìm đủ mọi cách gây chia rẽ, hoang mang, làm tan nát các cộng đồng người Việt, khiến cộng đồng tuy đông người nhưng chỉ là một tập thể ô hợp, không sức mạnh. Đó là điều đáng sợ nhất đối với tất cả mọi cộng đồng, vì nếu chia rẽ, không đoàn kết, không có sức mạnh thì những người chống cộng chỉ có thể làm “trầy da tróc vẩy” được bọn chúng thôi, còn chuyện làm cho chúng sụp đổ thì còn xa vời lắm!

Do đó, chúng ta cần vô hiệu hóa nỗi sợ này, nhưng bằng cách nào đây? − Bằng cách thực hiện vế thứ hai của khẩu ngôn trên, tức là “hãy làm những gì cộng sản sợ”.

Cộng sản sợ gì?

Ở trong nước, điều làm chúng sợ nhất là người dân không còn sợ chúng nữa. Còn ở hải ngoại thì sao? Có phải chúng sợ nhất là bị chúng ta vạch mặt chỉ tên bọn nằm vùng trong hàng ngũ chống cộng không? − Bị lộ diện hẳn nhiên là bất lợi cho chúng và đương nhiên là chúng sợ. Nhưng chúng có cách đối phó và còn có thể tương kế tựu kế để dùng trò “gậy ông đập lưng ông” hầu hại lại chúng ta.
Để đối phó với chính sách ‘vạch mặt chỉ tên bọn nằm vùng’ của chúng ta, chúng có thể chủ trương: lộ người nào thì kiếm người khác thay thế. Là một đảng cướp tàn bạo và nham hiểm, chúng có dư tiền để mua chuộc những người ham tiền, ham giàu, chúng đủ phương cách để mua chuộc những người ham danh, ham sắc, ham quyền… hầu thay thế những tên nằm vùng bị lộ. Và chúng ta sẽ mất rất nhiều thì giờ và năng lực để “vạch mặt chỉ tên” bọn chúng, một công việc không biết đến bao giờ mới hết được.

Mặt khác, chúng sẽ tương kế tựu kế để lợi dụng chính sách vạch mặt này của chúng ta hầu đánh tan nát hàng ngũ chúng ta bằng cách cho bọn nằm vùng chưa lộ diện chụp mũ lung tung những người chống cộng đích thực, đồng thời khích động những người chống cộng chụp mũ lẫn nhau. Thế là hàng ngũ chống cộng hoang mang, bối rối không còn nhận ra ai chống cộng đích thực và ai là người của cộng sản nữa. Hàng ngũ chống cộng trở thành nghi ngờ lẫn nhau, khiến cộng đồng chẳng còn đoàn kết được nữa. Tình trạng này đã và đang xảy ra trong các cộng đồng Người Việt tị nạn, và hậu quả trước mắt là nhiều cộng đồng bị tan nát, bị chia hai chia ba và đánh phá lẫn nhau.

Vì thế chống cộng kiểu “vạch mặt chỉ tên” này thì lợi bất cập hại. Lợi thì hẳn nhiên có lợi, nhưng hại không phải là ít. Nhất là khi người chống cộng lại áp dụng chính phương châm của cộng sản là “thà chụp mũ lầm hơn bỏ sót”, nghĩa là mới chỉ nắm được vài điều gây nghi ngờ đã vội vàng kết án, chụp mũ. Do đó, cộng sản không sợ người chống cộng vạch mặt chỉ tên bọn chúng, thậm chí chúng còn mong điều đó vì nhờ đó, chúng mới dễ dàng phá nát cộng đồng. Trong khi chúng chỉ phải hy sinh một số tên bị lộ, còn phía chúng ta thì có biết bao người chống cộng bị nghi ngờ, bị vô hiệu hoá những nỗ lực đấu tranh của họ.

Do đó, vạch mặt chỉ tên bọn nằm vùng không phải là điều cộng sản sợ. Điều chúng sợ chính là sự đoàn kết của những người chống cộng. Chính vì thế, chúng mới ra sức phá hoại sự đoàn kết trong các cộng đồng của chúng ta bằng mọi giá. Vì nếu chúng ta đoàn kết, chúng ta bảo được nhau, thống nhất được đường lối, thì chúng ta có sức mạnh. Có sức mạnh thì việc gì chúng ta cũng làm được. Đây mới chính là điều cộng sản sợ nhất. Có sức mạnh về tài chánh, chúng ta dễ dàng yểm trợ cuộc đấu tranh trong nước vốn rất cần phương tiện để đấu tranh như laptop, Internet, máy chụp, máy quay phim, máy thu âm, điện thoại… Có tài chánh, chúng ta có thể hữu hiệu hỗ trợ các nhà đấu tranh đang bị công an bao vây kinh tế, đồng thời giúp gia đình những tù nhân lương tâm có phương tiện thăm nuôi, an ủi họ. Để vận động chính giới hữu hiệu hầu yểm trợ về mặt chính trị cho cuộc đấu tranh trong nước, chúng ta cũng cần đoàn kết để có sức mạnh. Có một tiếng nói chung, các chính phủ mà chúng ta vận động sẽ nể trọng những yêu cầu của chúng ta hơn.

Thiếu sức mạnh chung, chúng ta chỉ được họ lịch sự hứa hẹn sẽ nghiên cứu, sẽ đề đạt lên cấp trên, để rồi cuối cùng họ chỉ thực hiện một phần rất nhỏ những gì chúng ta yêu cầu.

Nếu chúng ta “làm những gì cộng sản sợ”, tức là tạo đoàn kết trong cộng đồng của chúng ta, thì chúng ta có thể vô hiệu hóa được tất cả “những gì cộng sản làm”.

Tuy nhiên, nhiều người cho rằng đoàn kết là điều khó, chúng ta đã cố gắng thực hiện nhiều thập niên mà chưa thành công. Nhất là khi bọn nằm vùng tại hải ngoại hoạt động rất mạnh, lại được sự tiếp tay của những người ham danh, ham lợi trong công đồng, coi “cái tôi” cá nhân hay quyền lợi của mình quá lớn, hoặc đặt quá nặng tính phe phái nên bị chúng khéo léo sai khiến làm theo ý chúng mà không biết.
Để chống cộng hữu hiệu và tạo đoàn kết trong các cộng đồng, mỗi người cần có sự khôn khéo, vì nếu không khéo, ta vẫn có thể làm lợi cho cộng sản bằng sự thiếu suy nghĩ của ta. Lỗ Tấn, trong tác phẩm “AQ Chính truyện” có viết: “Nhiệt tình cộng với ngu dốt trở thành phá hoại”. Rất nhiều người hoàn toàn không ngu dốt chút nào, nhưng chỉ vì hành động vội vàng, thiếu suy nghĩ, cân nhắc, bị cảm tính chi phối hay bị tham sân si thúc đẩy, đã trở thành những kẻ phá hoại mà vẫn cứ tưởng mình đang xây dựng.

Nếu đoàn kết là điều khó, nếu chưa làm được điều tích cực đó thì ít ra chúng ta có thể thực hiện được điều dễ hơn, đó là: “Không nói, không viết, không làm những gì có lợi cho cộng sản.”

Tại hải ngoại, điều có lợi nhất cho cộng sản là gì? − Chính là sự phân hóa, chia rẽ trong các cộng đồng người Việt. Nếu chúng ta không tiếp tay cho chúng, không nói, không viết, không làm điều gì gây chia rẽ, thì chúng ta đã bước một bước rất dài để tiến đến đoàn kết. Nếu chúng ta không để chúng kích động tự ái, tính đố kỵ, lòng ganh tị, sự hận thù cá nhân, hay tính ham danh ham lợi ham quyền của chúng ta, thì chúng khó có thể chia rẽ chúng ta được.

Bí quyết để tránh chia rẽ và tạo đoàn kết là sự bao dung và lòng khoan dung. Bao dung là ý thức được tính đa dạng trong xã hội để chấp nhận sự khác biệt giữa mình và người khác. Khoan dung là ý thức được bản tính con người vốn yếu đuối, dễ sai lầm, để rồi sẵn sàng tha thứ, bỏ qua những lầm lỗi không đáng kể. Nếu có lỗi gì cần sửa thì nên dùng phương cách nào khôn khéo nhất, “đắc nhân tâm” nhất để sửa, đồng thời cũng nên chấp nhận giới hạn khả năng sửa lỗi của đối tượng trong mức độ không gây sứt mẻ tình đoàn kết. Rất nhiều trường hợp lỗi của người mình muốn sửa không gây tác hại bao nhiêu, nhưng cách sửa lỗi của mình lại gây tai hại nhiều gấp bội lỗi lầm của người ấy.

Để tạo đoàn kết, chúng ta nên có cái nhìn tích cực. Trước một cái ly nước chưa đầy, có hai cách nhìn khác nhau: người thì nói “nó đã đầy được một nửa!”, người khác nói “còn nửa ly nữa mới đầy!” Cả hai câu đều đúng, nhưng phản ánh hai tâm trạng và hai thái độ nghịch chiều nhau. Người thì vui, người thì buồn.

Cũng như ly nước chưa đầy kia, mọi người, trong đó có những người đấu tranh cho tự do dân chủ chống độc tài cộng sản, ai cũng có những việc làm đáng khen nhưng đồng thời cũng có những việc làm đáng trách. Thái độ quá chú trọng đến phần đáng trách mà không đếm xỉa gì đến phần đáng khen, hoặc chỉ tập trung vào những điều chưa làm được mà quên đi những phần đã làm được, thì chỉ sinh bi quan và dễ làm mất lòng nhau, thậm chí chỉ gây chia rẽ mà thôi.

Để kết luận, có thể nói: Người ta cứ dấu này mà nhận biết chúng ta là người đấu tranh dân chủ đích thực và sáng suốt, đó là chúng ta thật sự quan tâm xây dựng đoàn kết trong cộng đồng, và tránh hết sức những gì gây chia rẽ.


Houston, ngày 10-1-2014.
© Nguyễn Chính Kết
© Đàn Chim Việt


"SÓNG GIÓ BIỂN ĐÔNG" PHÉP THỬ SỰ CHÍNH TRỰC (Mặc Lâm - RFA / Hoàng Minh Tường)




Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-01-13

Chỉ sau tác phẩm Nguyên Khí một thời gian ngắn, tiểu thuyết Sóng gió Biển Đông của nhà văn Hoàng Minh Tường lại không thể ra mắt vào dịp kỷ niệm 40 năm ngày mất Hoàng Sa mặc dù đã được Cục xuất bản cho phép. Đây là cuốn sách thứ ba của nhà văn Hoàng Minh Tường gặp trở ngại sau hai cuốn Thời của thánh thần và Nguyên khí. Mặc Lâm có cuộc trao đổi với tác giả để tìm hiểu thêm lý do. Trước tiên nhà văn Hoàng Minh Tường cho biết:

Nhà văn Hoàng Minh Tường: Thật ra nếu bình thường không có gì xảy ra thì Sóng gió Biển Đông đã xuất bản từ tháng 5 năm ngoái. Tôi đã làm việc với giám đốc nhà xuất bản Lao Động và đã nhất trí. Tôi nghĩ rằng cuốn sách này nó cũng nói về chuyện làm ăn trên Biển Đông được lấy bối cảnh từ một làng chài nên bối cảnh chính trị không có gì ảnh hưởng cả, thậm chí còn tốt nữa. Cuốn sách này trước kia đã in ở nhà xuất bản Công an một phần rồi bây giờ được chỉnh sửa lại và thêm hai chương hải chiến Hoàng Sa và Trường Sa.
Hai chương này tôi cũng thừa nhận rằng có những vấn đề nhạy cảm và đã lấy ra bây giờ lại đưa vào, bổ xung vào sau. Thế là ông giám đốc nhà xuất bản Lao Động mặc dù lúc đầu ông ấy đã đồng ý và đã ký tá chuẩn bị đem in, họa sĩ vẽ bìa rồi nhưng cuối cùng thì ông ấy lại không dám ký. Không biết là tự ông ấy quyết định hay có ý kiến gì của ai không nhưng trước khi nghỉ hưu ông ấy lại không dám ký vì vậy bây giờ sách vẫn treo ở đấy.
Một vài nơi cũng muốn in nhưng bây giờ vẫn còn trục trặc. Tôi rất muốn cuốn sách này sẽ ra mắt vào dịp kỷ niệm 40 năm Hoàng Sa thất thủ. Đây là cuốn tiểu thuyết đầu tiên đề cập tới cuộc hải chiến mà chúng ta luôn luôn quan tâm.

Mặc Lâm: Anh vừa nói là Sóng gió Biển Đông được bổ xung thêm chương hải chiến Hoàng Sa, anh có căn cứ trên tài liệu vừa được công bố rộng rãi trong thời gian vừa qua hay dựa vào đó để hư cấu thêm cho đúng với tinh thần một cuốn tiểu thuyết?
Nhà văn Hoàng Minh Tường: Vâng, chương này được tôi hư cấu trên những tài liệu mà tôi đã đọc được. Rất nhiều tài liệu từ các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã tham gia trận chiến Hoàng Sa trên các trang mạng và tôi theo rất sát sự thật. Nhân vật của tôi là người tham chiến trên con tàu HQ10 Nhật Tảo của Thiếu tá Ngụy Văn Thà và tôi chỉ xoay quanh cái tàu ấy thôi chứ tôi không viết cả một cuộc chiến vì cuộc chiến này có sự tham gia của 4 chiếc tàu. Tôi theo nhân vật vì đây là cuốn tiểu thuyết nên nhân vật phải gắn bó với một bối cảnh. Trong chương này có anh Thiếu úy Đỗ Trọng Hải đã tham gia trên tàu Nhật Tảo của Thiếu tá Ngụy Văn Thà. Tôi viết nhân vật này gắn liền với cuộc chiến trên tàu.
Tất nhiên những cứ liệu hoàn toàn là có cơ sở từ ngày chiếc tàu khởi hành tại Đà Nẵng vào ngày 17 cho tới tới ngày 19 thì tàu đã bị nó đánh chìm

Mặc Lâm: Anh cũng nói là tiểu thuyết Sóng gió Biển Đông được dựng lên từ một làng chài gắn bó với Biển Đông. Phải chăng các cơ quan trách nhiệm lo sợ anh miêu tả những câu chuyện có dính tới việc tàu cá Việt Nam bị Trung Quốc tấn công, bắt cóc đòi tiền chuộc ….?
Nhà văn Hoàng Minh Tường: Cũng có vấn đề đó. Trong Sóng gió Biển Đông ngoài hai chương hải chiến Hoàng Sa và Trường Sa thì những nhân vật của tôi ra đánh cá ở Hoàng Sa thì bị bắt. Nếu cả cuốn tiểu thuyết được đọc lại thì thấy hoàn cảnh của ngư dân họ khổ lắm. Trong đó có người bị bắt bị giam đến hơn một tháng. Có những người lạc vào đảo như là Robinson Crusoe. Tất nhiên là một cuốn tiều thuyết nên tôi triển khai trên cơ sở viết về ngư dân bị tàu Trung Quốc bắt trên đảo Phú Lâm có lẽ vì thế mà các nhà xuất bản họ cũng ngại.
Ngay thậm chí trong làng báo cũng thế. Khi tôi ra Trường Sa vào tháng Tư năm ngoái, khi về tôi có viết một phóng sự cho báo Văn Nghệ để phúc trình về Trường Sa trong đó có nói một phần về cuộc chiến Trường Sa, một biên tập viên khi biên tập vội vàng cắt đi. Tôi nói nếu cắt thì tôi không in và tôi gọi cho Tồng biên tập Nguyễn Trí Huân, cuối cùng bài viết đó đăng hoàn toàn trong đó có cuộc chiến tôi viết lại về đảo Gạc Ma và đảo Cô Lin. Sau khi đăng thì độc giả hoan nghênh thôi.
Thật ra khi chúng ta đưa ra sự thật thì có gì đâu. Có lẽ một số nhà xuất bản các anh ấy hơi ngại. Thường các anh ấy tự biên tập trước khi đưa lên. Cuốn sách này không liên quan gì tới Cục xuất bản cả mà nó liên quan tới nhà xuất bản. Nhà xuất bản thì anh giám đốc có quyền. Cuốn sách đã được lên lịch in và cục xuất bản đã chấp nhận rồi.

Mặc Lâm: Sóng gió Biển Đông bây giờ đang nằm ở đâu thưa anh?
Nhà văn Hoàng Minh Tường: Cuốn sách trước đây nằm ở nhà xuất bản Văn Học và Lao Động nhưng tôi đã rút lại nơi nhà xuất bản Lao Động sau khi anh giám đốc nhà xuất bản này nghỉ hưu. Trước khi anh ấy nghỉ hưu thì có hứa là sẽ ký và cho in nhưng bây giờ tới khi nghỉ hưu thì anh ấy lại ngại!

Mặc Lâm: Trong lúc lấn cấn như thế này thì cuốn sách làm sao kịp ra mắt vào dịp kỷ niệm 40 năm sắp tới?
Nhà văn Hoàng Minh Tường: Không, không kịp đâu. Tôi đang kỳ vọng sẽ ra vào tháng 3 nhân ngày kỷ niệm Trường Sa. Ngày 19 tháng 3 là ngày kỷ niệm Trường Sa thì cuốn sách ra được.
Sóng gió Biển Đông và Nguyên Khí là hai cuốn sách tôi nghĩ rằng khi in ra thì sẽ được độc giả đón nhận nồng nhiệt vì đó là tấm lòng và trách nhiệm của nhà văn đối với những vấn đề của đất nước. Nhà văn chỉ nói lên sự thật bằng tác phẩm. Vấn đề gì nó thuộc về tinh thần yêu nước dù dưới dạng nào thì cũng sẽ đến tay bạn đọc. Hiện nay có một hai nơi họ đang tác động để các nhà xuất bản họ phải nghĩ lại đã đến lúc chúng ta dám nói sự thật về cả hai trận hải chiến và nếu không nói thì chúng ta có tội. Có tội với lịch sử, có tội với các chiến sĩ đã hy sinh xương máu để bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa của tổ quốc chúng ta.

Mặc Lâm: Xin cảm ơn anh.



View My Stats